Chuyện Tình New York

Chương 9



Phân 25

 

Dark

Ronie khiến tôi nghẹt thở vì anh ta quá bạo liệt, tìm đủ mọi cách để hôn được tôi. Tôi cũng tìm đủ mọi cách để anh ta không hôn được tôi, tôi thét lên: “Bỏ ra, mau lên“. Nhưng Ronie dường như đang lên cơn điên vậy.

Ronie cũng rất khỏe và tôi cũng phải cố gắng chống cự rất quyết liệt. Cuối cùng, tôi dùng chiêu cuối cùng, đó là đạp và tát thật lực. Tôi đạp tung tóe tán loạn, và gần như Ronie đập đầu văng vào tường. Những gì sau đó tôi nhìn thấy, đó là Ronie gục mặt xuống, tay ôm lấy mặt, và những giọt máu đang tràn ra từ khóe miệng, anh ta đã bị tôi đạp cho hộc cả máu mồm

Mọi việc rồi dừng lại, phát hiện ra những giọt máu có lẽ đã khiến Ronie “tỉnh cơn” thì phải. Anh ta với tay lấy cuộn giấy ngay đầu giường và lau miệng. Rồi sau đó lăn đùng ra… cười như điên. Lúc đó tôi vẫn chưa qua cơn thoảng thốt, cả người run lên và nóng ran, anh ta vừa lăn ra tôi lại đá cho anh ta một phát cứ như thể Ronie có thể lại lao lại vào tôi một lần nữa.

Ronie thốt lên: “Trời, sao em dữ quá vậy. Em dữ quá đấy, trời ơi, ghê sợ quá, anh thua em rồi!” Không nói thêm câu nào, tôi đứng dậy mở cửa đi ra ngay, nhưng chẳng hiểu sao cánh cửa tôi chưa biết cách mở nó cứ ì ra. Ronie đứng dậy, khoác áo, đứng vái trước ảnh mẹ ba cái rồi mở cửa cho tôi.

Tôi sửa lại đầu tóc rồi ra vẻ vác một bộ mặt lạnh lùng ra khỏi phòng, đề phòng mấy ông già đánh cờ tò mò vì vừa nghe thấy “tiếng động lạ“. Nhưng cũng… lạ thật, vì họ vẫn say sưa ầm ĩ chả quan tâm gì cả, có một ông ngước lên nhìn tôi rất nhanh rồi cúi xuống chơi tiếp. Ronie chạy theo tôi.

“Này, em, này, em, anh xin lỗi nha. Anh xin lỗi, anh xin em đấy, anh không kiềm chế được, anh chỉ muốn hôn em mà thôi“. Tôi mặc kệ và đi rất nhanh về phía bên tàu (cũng phải đến gần chục con phố), trời khá lạnh và gió. Tôi cảm thấy như mình bị lừa vậy. Vừa đi như ma đuổi vừa tự nhủ, may quá, chưa có chuyện gì xảy ra, có chuyện gì, tôi đến chết mất!

Tôi mở di động và gọi điện cho Ryan xem anh đang ở đâu, lúc này tôi cảm thấy mình cần một người để bảo vệ. Ronie chạy theo ngay sát, tôi đứng khựng lại ngăn Ronie và nói: “Tôi đang gọi điện cho bạn trai của mình đây, để cho tôi yên, anh đi về nhà đi?“.

“Ryan anh đang ở đâu?“.

“Anh đang ở cùng ban nhạc, em đang gọi điện từ đâu thế? Chốc nữa anh gặp em nhé OK?”

“OK”

Tôi nghe thấy yên tâm hơn khi biết anh sẽ lên đảo gặp tôi.

Tôi gọi điện cho Lavender, không thấy cô ấy nhấc máy. Thực sự lúc này tôi mong có một người để nói chuyện điện thoại. Lúc này Hạnh có lẽ đi học cũng chưa về. Tôi quyết định mặc kệ, điều cần thiết là nhanh chóng lên tàu đi về. Ronie vẫn đi lẵng nhẵng đằng sau, tôi thấy phiền phức quá thể. Cảm giác thật khó chịu và tồi tệ, quả là một bài học lớn. Tôi thấm thía vô cùng vì sự cả tin của mình!

Tàu bên Brooklyn là trên mặt đất, phải một lúc sau nó mới xuống lòng đất, vậy nên vẫn có sóng di động.

Trong lúc đứng ở bên tàu, tôi đứng cách xa Ronie và tay lăm lăm cái điện thoại. Và điện thoại kêu, Ryan gọi:

“Này, anh sẽ gặp em lúc 10 giờ, lúc đấy có muộn không? Em vẫn ở trên đảo bây giờ chứ?”

“Em đang trên đường về, chắc chắn 10 giờ được.

“Mọi thứ ổn chứ?”

“Ổn hết?“.

Tôi gọi lại cho Lavender, chuông reo, và người nhấc máy không phải là Lavender, là bà Mei, tôi thót cả tim.

“Vâng, cô là Kín đấy à?”

“Ôi tôi xin lỗi, tôi chỉ định gọi điện để hỏi một thứ rất gấp“.

“Đây là số của cô à?”

“Vâng, số của tôi“.

“Bây giờ Lavender rất bận và bạn ấy sẽ không thể nào nhận điện thoại được, hy vọng cô hiểu? Rất cảm ơn vì đã gọi điện nhưng đừng làm phiền con bé nữa nhé!”

Bà ta dập máy rất nhanh, giọng nói cực kỳ lạnh lùng.

Tôi cảm thấy thật nghiêm trọng, bỗng nhiên, mọi thứ trở nên thật tối tăm. Rồi tôi sẽ không hiểu sao để đến spa mà không bì “trù úm” đây, dù sao bà Mei đã rất tốt với tôi. Tôi mới chỉ học được một vài “ngón nghề” và cũng có những khách hàng đầu tiên của mình, hầu hết là các cô bé tuổi teen con nhà giàu hoặc những phụ nữ da màu trung lưu. Bây giờ bị bà ấy giận không cho học nữa thì sẽ là một điều đáng tiếc to lớn. Tôi cảm thấy vô cùng lo lắng!

Hôm đấy gặp Ryan, tôi cảm thấy lòng mình ấm áp hơn, và tôi cũng tỉnh táo nhanh chóng, không để lộ cho anh biết tôi vừa gặp chuyện. Ryan cầm đến cho tôi một hình cô gái da đỏ bằng đất, nói rằng đó là món quà của một người bạn Chile vừa tặng, Ryan muốn tặng cho tôi anh gọi tôi là Pocahontas. Tôi giật mình, ngày nhỏ, có một thằng bé người Mỹ gọi tôi là Pocahontas, và đó trở thành biệt danh ngộ nghĩnh của tôi một thời gian. Tôi rất vui và nói rằng anh gọi tôi là Pocahontas nhé?

“Tất nhiên rồi, cô ấy có một đôi mắt đẹp nhấn trần đời mà anh từng được thấy“.

“Đẹp và gây đau đớn?“.

“Rất đau đớn, rất đẹp!”

Ryan rất thích hôn lên đôi mắt của tôi, và sau đó cắn lên tai rồi hít hít mái tóc. Rất ngọt ngào, cảm giác bình yên!

“Này, em có muốn đi Long Island để picnic vào chủ nhật này không?”

“Picnic, vào cái thời tiết này á?“.

Tại sao không?”

“OK“.

Vậy là tôi sẽ được đi picnic. Lại phải xin Billy nghỉ thôi. Hôm sau tôi đến tiệm và nói với anh về việc tôi bị bà Mei bắt gặp khi gọi điện cho Lavender, và rằng tôi rất lo lắng nếu bà ấy không cho tôi học nghề nữa. Billy thoáng nghĩ ngợi và nói: “Không sao đâu em, bà ấy không làm gì em đâu, em cứ đi làm đi, dù sao cũng cẩn thận nhé!” Tôi cảm thấy bớt u ám hơn và thầm cảm ơn Billy. Tôi tin anh đủ khả năng để thuyết phục bà Mei giữ tôi ở lại.

Ronie liên tục gọi điện cho tôi nhưng dứt khoát tôi không nghe máy. Cuối cùng, anh ta để cho tôi một cái voice message: “Anh xin lỗi em, anh vô cùng hối hận, nếu không được gặp em nữa có lẽ anh sẽ đi biệt xứ khỏi chốn này, anh không có ý muốn hại em, anh chỉ muốn được hôn em mà thôi, xin em nhấc máy để nghe anh nói“.

Tôi phì cười vì tin nhắn, tôi biết anh ta cũng không dám làm gì quá đáng cả, nhưng tôi thấy mình bị tổn thương lòng tin. Đàn ông, sống một mình, cũng khó tránh khỏi thiếu kiềm chế!

Tôi xin Billy nghỉ ngày chủ nhật từ bây giờ, anh thở dài và đồng ý. Ngày mai tôi sẽ phải xuống tiệm spa.

Nghĩ tới vậy đã thấy ớn vô cùng.

Mười hai giờ đêm, di động của tôi réo ầm ĩ, tôi đang xem tivi dở. Số của Lavender, tôi hơi chờn chờn, không hiểu có phải bà Mei gọi hay không nữa, nhưng tôi vẫn nhấc máy vì có thể là cô nàng thì sao. Tiếng của Lavender, hoảng hốt, và như đang khóc:

“Alô, cậu đang ở đâu? Damn, tớ căm thù cuộc sống khốn nạn này, cậu có thể giúp tớ được không? Làm ơn đi! Cuộc sống này như cứt, giúp tớ với, chỉ có cậu giúp được tớ thôi, làm ơn làm ơn, DỪNG LẠI ĐI, ĐỂ CHO TÔI YÊN, MỞ CÁI CÁNH CỬA KHỐN NẠN NÀY

Lavender tuôn ra một tràng rồi thét lên như vậy, rồi cô gái khóc nức nở.

Tôi không thốt lên được gì, cô ấy đang chửi ai vậy? Bà Mei ư? Thật tồi tệ? Chuyện gì đây?”

Phần 26

Và thế là tôi chảy nước mắt. Thật kỳ lạ, anh có biết rằng tôi cũng đang nhìn thấy hoa nở và tôi cũng đang nghĩ đến anh? Cái đấy gọi là gì? Đấy là tình yêu đúng không? Thật là kỳ diệu!

Nghe Lavender gào thét một hồi, lúc sau tôi mới thốt lên được: “Có chuyện gì vậy hả Lavender? Cậu có sao không? Tớ giúp cậu thế nào đây? Có điều gì không ổn à? Bình tĩnh nào, bình tĩnh nào, và nói cho tớ biết đi“.

”Mei, bà ấy đang muốn giết tớ, không chịu nổi nữa rồi, không chịu nổi nữa“. Theo sau là tiếng đập như tiếng đập cửa thình thình đầy thịnh nộ.

”Cậu muốn tớ gọi Billy không?“.

”Anh ấy chẳng làm được gì đâu, chẳng ai giúp được gì hết. Tớ xin lỗi tớ xin lỗi“.

Rồi Lavender dập máy. Tôi gọi lại nhưng máy đã tắt.

Tôi rất lo lắng và gọi điện cho Billy, một hồi anh mới nhấc, chắc do đã ngủ.

”Trời, dữ vậy sao, thôi được, em nghỉ đi, đừng lo, anh sẽ nói chuyện với bà Mei, không có chuyện gì đâu“.

Billy đã làm tôi yên tâm hơn, nhưng quả là đang có rất nhiều chuyện xảy đến! Mọi thứ đang thật bất ổn.

Tôi cũng chả ngủ được. Tôi nghĩ rất nhiều. Tôi nghĩ về Ronie, về Lavender, về Billy, về Gabriel, về bà Mei, về Ryan, cuộc đời tôi chưa bao giờ gặp phải nhiều con người kỳ lạ đến như vậy. Tự an ủi tôi đang sống trong một thế giới khác thế giới quen thuộc của mình, và có thể cái thế giới ấy với tôi là kỳ lạ, nhưng đó là cái cách bình thường mà thế giới ấy diễn ra.

Rất mệt mỏi nhưng tôi không bao giờ dám xin nghỉ ở spa. Sáng đấy, tôi đến với một vẻ mệt mỏi và cảm thấy trong lòng rất đen tối. Tôi cũng thấy ngại ngần nếu phải giáp mặt với bà Mei, không hiểu chuyện cãi nhau hôm qua có liên quan gì đến tôi không. Thật buồn cười, từ ngày tôi chơi với Lavender, lúc nào tôi cũng nghĩ mình đang gây ra một tội gì rất lớn với cô ấy, tội gì thì tôi không tài nào nắn nó thành một điều gì hữu hình được.

Có lẽ đúng có chuyện, vì bà Mei hôm nay nghỉ. Thay vào đó là Sheryl đứng giải quyết công việc của tiệm. Sheryl nhìn tôi đi vào tiệm mà không cả nói với tôi một câu nào, lạnh băng. Mấy người làm trong tiệm có mỉm cười nhìn tôi, Helen cũng nhìn tôi cười, tôi thấy tội nghiệp cho cô gái ấy. Chẳng đợi được đến trưa tôi đã ra ngoài gọi điện cho Billy hỏi xem mọi chuyện thế nào.

Billy nói rằng anh đang ở nhà bà Mei và sẽ gọi điện cho tôi sau. Lúc này, điều sáng sủa duy nhất tôi đang tự cảm nhận được để an ủi mình, đó là buổi đi picnic với Ryan vào chủ nhật. Bây giờ Ryan đang ở khá xa, tận bên Brooklyn, đi làm, mặc dù mới chỉ là thực tập, thật vất vả, sao hôm đấy tôi thấy nhớ Ryan như thế chứ.

Helen hỏi tôi có chuyện gì, tại sao trông tôi mệt mỏi và ít cười nói hơn mọi khi như vậy. Tôi rất muốn hỏi Helen rằng, cô ta có biết ngày giỗ của mẹ Ronie hôm nọ hay không? Chẳng lẽ yêu nhau mà không biết ngày giỗ của mẹ người yêu? Nhưng sau đó thì sao, cô ấy sẽ ngạc nhiên vì làm sao tôi lại biết. Chán thật, đến chết vì cái bệnh tò mò, tốt nhất là không nên hỏi.

Mỗi lần thấy u ám tôi lại nhớ tới ông già ven sông, một cảm giác rất thanh thản mỗi lần nhớ tới ông ấy. Tôi dự định nếu hôm nay có về thì sẽ đi ven sông như quen thuộc, và nếu gặp được ông ấy thì sẽ là tuyệt vời! Tôi cũng mong trời ấm áp hơn để có thể lúc nào đó ra ngồi ngắm ngọn hải đăng để vẽ món quà bí mật của mình tặng Ryan thật nhanh.

Hôm nay tôi đã nhận thấy một sự thay đổi rõ rệt trên những hàng cây ven đường. Tôi còn nhớ tuần trước chúng trơ trụi và chỉ lấm chấm xanh, hôm nay đã ra dáng những hàng cây thực sự có sức sống, lá mọc ở tất cả mọi cành, một vài cây ra những bông hoa rất lạ và đẹp. Tôi đang nghĩ tới việc sẽ rủ Ryan vào trong Central Park ngắm khoảnh khắc sang mùa tuyệt đẹp này. Bỗng nhiên Ryan gọi điện đúng những khoảng khắc mơ màng ấy:

”Này cô gái xinh đẹp của anh, em đang làm gì thế? Em có muốn biết điều này không? Anh mới chợt nhìn thấy có một bông hoa nở rất đẹp ngay ngoài cửa của phòng làm việc nó làm anh nhớ tôi đôi mắt đẹp của em, anh nhớ em làm sao, anh nhớ em“.

Và thế là tôi chảy nước mắt. Thật kỳ lạ, anh có biết rằng tôi cũng đang nhìn thấy hoa nở và tôi cũng đang nghĩ đến anh? Cái đấy gọi là gì? Đấy là tình yêu đúng không? Thật là kỳ diệu!

Trở về nhà, ven sông, tìm ông già. Trời đã tối, ông già của tôi không viết được nữa mà đang ngồi ngắm nhìn một Manhattan đang lên đèn trong sương mờ. Vừa nhìn thấy tôi, ông đã chạm tay lên ngực, ra chiều rất xúc động vì cứ như cả tháng mới được gặp tôi.

”Hôm nay cô gái của tôi trông mệt mỏi quá, mọi thứ đều OK chứ? Mọi việc thế nào?”

”Cũng không tốt lắm, mấy thứ dở hơi nó đang xảy ra, cháu bị tắc trong một cái đầm lầy rồi“.

”Ha ha, cuộc sống không ngọt ngào cho lắm hả? Cuộc sống mà, đấu tranh đi, nó không dễ dàng đâu!”

Tôi cười và nắm tay.

”Vâng, đấu tranh“.

”Mọi việc với anh bạn trai xinh đẹp vẫn ổn chứ?”

”Rất ổn, đấy là người đang kéo cháu ra khỏi đầm lầy vào lúc này đây“.

”Ôi, tôi vui lắm!”

Tôi phì cười, lại từ “glad” “vui” của Hugo. Tại sao mọi người cứ phải glad (vui) vì Ryan yêu tôi nhỉ? Tôi tâm sự với ông già rằng, tôi chưa bao giờ gặp nhiều chuyện kỳ lạ như vậy, tôi thậm chí kể cả chuyện “dại dột” đã mò đến nhà Ronie ra sao và đã hoảng sợ thế nào. “Ôi Thánh thần ơi đừng có ngốc nghếch như thế lần sau nhé? Nhưng đúng là một cô bé dũng cảm, yeah yeah?” Bất ngờ số điện thoại của Lavender nhấp nháy, tôi vội vã xin phép ông già để nghe máy. Lavender hỏi tôi đang ở đâu và muốn gặp tôi. Tôi nói rằng mình đang ở trên đảo Roosevelt, nếu cô ấy muốn cô ấy có thể đi tàu F lên đảo và tôi sẽ ra đón. Lavender hẹn tôi ra đón trong vòng nửa tiếng nữa. Tôi hỏi ông già, ông có muốn nhìn thấy một cô gái còn đẹp hơn cả tôi hay không? Một cô gái Trung Quốc có nguồn gốc hoàng tộc. Ông cười ha hả: “Tôi không nghĩ rằng sẽ có ai đẹp hơn cả, cháu biết vì sao không? Bởi vì cháu dựa vào cái tiêu chuẩn gì để mà so sánh? Chẳng có đẹp hơn, chẳng có xấu hơn, hãy để tự làm cho mình đặc biệt. Tôi nhìn cháu đặc biệt, chứ không chỉ là đẹp“. Tôi cảm ơn ông vì lời khen khéo léo này.

Đúng vậy, đôi khi chả cần phải ghen tị vì nghĩ rằng ai đó xinh đẹp hơn mình, vì vẻ đẹp so sánh ấy là dựa trên một cái chuẩn như thế nào?

”Cuốn tiểu thuyết của ông thế nào rồi?“.

”Oh, đang tới đoạn cậu bé phát hiện ra có điều khác lạ về bản thân mình, và cậu ấy quyết định đấu tranh với nó. Chiến tranh thế giới đã kết thúc rồi“.

”Tuyệt, cháu vui lắm vì chiến tranh kết thúc rồi: Cháu ghét chiến tranh!“.

Lavender đến muộn hơn dự định nên tôi bảo ông già nên về ăn trước, vì không biết khi nào cô ấy tới, cũng tối lắm rồi. Ông già nháy mắt và đẩy xe về. Tôi đã thấy khá hơn rất nhiều mặc dù xe ông có máy nhưng tôi vẫn đẩy ông đi hẳn một đoạn dài, vừa đi vừa hát lung tung hết cả. Ông thật tài giỏi, ông có thể làm cho tôi vui được đến như thế đấy.

Lavender mặc một chiếc áo len trắng có cổ rất đẹp nhưng xem chừng hơi lạnh. Tôi để ý kiểu mẫu thời trang ưa thích của Lavender lúc nào áo cũng có cổ và nó thực sự hợp với cái dáng cao mảnh dễ thương của cô ấy. Vừa thấy tôi, cô ấy lao tới hôn chụt một cái lên má. Trông Lavender có phần vẫn tươi tỉnh, không “tả tơi” như tôi suy đoán, có thể cô ấy đẹp nên có lả tơi thì trông vẫn cứ đẹp Lavender rủ tôi vào quán pizza trên đảo ăn. Cô hỏi có phải tôi sống ở đây hay không? Tôi đành thú nhận và xin đừng nói cho ai biết về chỗ ở của mình.

”Chắc chắn rồi, tin tớ đi, nhưng tại sao cậu phải trốn thế chứ?”

Tôi nháy mắt. “Vì một vài lý do, hôm nọ cậu bị làm sao thế. Có gì xấu xảy ra giữa cậu và mẹ à?“.

”À đấy là vì bà ấy nhốt tớ trong phòng, lấy điện thoại của tớ và làm vài trò ngu xuẩn. Tớ phát điên, hơi không tự kiềm chế được một tí“.

”Gì cơ, bà ấy khóa cậu trong phòng à? Lạ nhỉ, cậu hơn 20 tuổi rồi. Ý tớ là, cậu có thể kiện bà ấy vì làm thế, mà cậu cũng làm gì đó điên rồ hả?“.

”Oh, tớ à, chắc chắn rồi, tất nhiên rồi, thế nên tới mới bị nhốt mà, ha ha“.

”Cậu đã làm gì?“.

”À chỉ là vớ vẩn“.

Lại thấy Lavender khó hiểu y như mẹ và chị vậy, thậm chí tôi lại thấy giống cả Garbriel nữa.

”Cậu đi club chơi không?”

”Bây giờ á? Bọn mình sẽ về nhà muộn đấy“.

”Đừng lo, tớ sẽ đưa cậu về nhà, muốn gặp bạn trai tớ không?”

Tôi rất muốn đi xem club thế nào, và người yêu của Lavender ra sao. Nhưng quả thực, hôm đó tôi rất mệt mỏi, rất mệt và nếu đi thì tôi không còn sức, tôi đành xin khất. Mặt Lavender xị xuống.

”Này, nếu một ngày, tớ chết, cậu có còn nhớ về tớ không?”

”Gì cơ, tại sao cậu lại nói thế? Đừng nói thế“.

”Bởi vì tớ sắp chết, vì sao cậu biết sao, tớ sẽ xuống thẳng địa ngục luôn“.

Giọng của Lavender nghe thật u ám, như một điềm không lành. Tôi hỏi Lavender có muốn đi picnic cùng tôi chủ nhật này cùng bạn trai của tôi hay không? Mắt cô sáng lên và nói có, cô ấy rất muốn biết bạn trai của tôi trông thế nào. “Anh ấy chắc phải đẹp trai lắm? Một người xứng đôi với cậu haha“.

Có vẻ như Lavender rất muốn tâm sự với tôi thật nhiều chuyện. Buổi tối, ngắm nét mặt của cô gái đẹp này trong ánh đèn vàng của tiệm pizza không biết chán, lông mi dài chớp chớp, da trắng mịn, cái mũi dọc dừa hênh hếch cứ như nửa cười nửa khóc và một cái miệng cười rất dịu dàng. Lại thầm ghen tị với anh chàng người yêu của cô sẽ được ngắm cô cả ngày như thế, và được… làm nhiều việc hơn thế. Tôi không biết người yêu của Lavender trông như thế nào, nhưng tôi chợt giả sử, Lavender và Ryan sẽ là một đôi tình nhân hoàn hảo, đặc biệt nếu họ đi đóng phim. Sẽ ra sao nếu tôi rủ được cả hai người họ đi chơi nhỉ, chắc cả cái thiên hạ này phải ngoái nhìn.

Lavender rút ra một điếu thuốc và hút. Tôi hơi sững sờ! Tôi vốn không thích con gái hút thuốc. và cô gái đẹp như vậy mà trông hút thuốc thì khó coi quá. Nhưng Lavender hút thuốc rất sành điệu và… đẹp, thật chẳng thấy nó dung tục chút nào. Cô hỏi tôi, có muốn thở hút thuốc không? Nhìn Lavender hút thuốc đáng yêu đến nỗi, tôi cũng muốn thử, nhưng còn chần chừ.

Rít một hơi, thả khói, rồi cô cười.

”OK, tớ sẽ kể cho cậu. chuyện của tớ, nếu cậu không mệt và nếu cậu sẵn sàng nghe? Thế nào?”

”Tớ hơi mệt một tí nhưng tớ sẵn sàng nghe“.

Tôi bắt đầu nghe, và châm thử điếu thuốc đầu tiên của cuộc đời.

Phần 27

Rồi Lavender bật khóc. Họ yêu nhau đã gần hai năm nay rồi, và bà Mei đã có lúc phát điên vì không ngăn cản được đôi uyên ương.Tình yêu là gì? Mà khiến người sống chết có nhau?

Câu chuyện của Lavender lộn xộn lung tung và rất hay được nhắc đi nhắc lại một chi tiết nào đó. Nhưng có thể hiểu là như sau.

Lavender là một cô gái không chỉ xinh đẹp mà rất có năng khiếu về nghệ thuật. Bà Mei thì chỉ thích hai cô con gái mình theo nghiệp kinh doanh và rất chú trọng trong việc chăm sóc hai cô gái này, vì bà rất tự hào về dòng máu Mãn Thanh danh tiếng của mình.

Nhưng bất chấp mẹ và họ hàng tự hào đến đâu và quyết tâm gây dựng gia đình thành một tập đoàn có tiếng tăm, cô gái quyết tâm theo học ngành design ở một trường đại học rất bình thường ở New York thay vì đi theo học một ngôi trường học thuật nào đó quý tộc hơn do mẹ lựa chọn.

Mẹ con từ bé đã không hợp nhau nhưng cũng từ đấy bà Mei khó chịu ra mặt. Đi học trong một môi trường về nghệ thuật, nơi cái đẹp được tôn vinh, cô gái nhận được rất nhiều lời mời để không chỉ biểu diễn thời trang, làm người mẫu mà còn đi đóng phim.

Tôi không nhớ rõ năm nào, chỉ nhớ là hình như năm Lavender mới vào đại học, cô trở về Hong Kong, đã định xin đi hoa hậu TVB và có lời mời đóng phim. Nhưng bằng cách này hay cách khác, bà Mei hầu như phong tỏa mọi khả năng cô có thể tham gia được bất cứ thứ gì.

Lavender nói có lúc cô vô cùng tuyệt vọng và còn quỳ xuống nói với mẹ rằng, cô đi học thiết kế cũng giống như mẹ có đang kinh doanh spa và vàng bạc đá quý. Cô có thể giúp bà gây dựng thương hiệu và tất nhiên góp phần làm đẹp cho các cơ sở kinh doanh của bà ấy. Nhưng bà Mei là một người rất kỳ quái, không thể hiểu nổi, Mei đang cố gắng bảo vệ cái danh dự gì của gia đình trong khi chính bản thân bà ta cũng chả ra gì.

”Tớ thấy bà Mei là một người kinh doanh rất tài ba. Ý tớ là, tớ không thấy nhiều phụ nữ, đặc biệt là người Trung Quốc mà lại thành công như thế này trên đất Mỹ“.

”Ừ, nhưng thế rồi thì sao, bà ta bỏ bố tớ tại Hong Kong chỉ vì ông ấy không thích công việc kinh doanh, tởm thế. Bà ấy thậm chí chả nghĩ tới tớ bà chị tớ, chỉ nghĩ tới bản thân mình thôi“. Giọng Lavender giận dữ.

”Bố cậu bây giờ đang ở đâu?“.

”Ông ấy ở bên Hong Kong. Bọn họ chưa bao giờ ly dị cả, Mei không thích thế, nhưng họ sẽ không bao giờ sống cùng nhau cả“.

”Xin lỗi vì biết vậy“.

Thế rồi, đánh bạo, tôi hỏi một câu:

”Tớ có một cảm giác rất lạ về mối quân hệ giữa mẹ cậu và Billy“.

”Gì cơ? À, tớ không biết, ý cậu là tằng tịu với nhau hả? Billy là một người tuyệt vời, anh ấy như anh trai của tớ vậy. Mẹ tớ chả bao giờ có chuyện vứt bỏ cái nhân phẩm của bà ta đi bằng cách f* anh ấy cả“.

Rồi Lavender ôm mặt. Có thể Lavender cũng chả biết gì, có thể cũng chả có chuyện gì, mà cũng có thể Lavender không muốn nói cho tôi biết. Lavender ngày càng tỏ ra xúc động và gay gắt trong câu chuyện của mình.

”Nhưng cậu biết một điều không, ngay cả khi bà ấy làm nhưng thứ ngu ngốc đó, bà ấy cũng không làm tớ đau đớn như thế này. Bà ấy đang muốn hủy hoại tớ chỉ vì tớ rất giống bố“.

”Hủy hoại cậu ư?. Làm sao bà ấy lại đi làm thế được bà ấy không thể hủy hoại một cô con gái xinh đẹp như cậu được“.

”Xinh đẹp à? Đừng có nhai mãi cái từ ấy nữá, tớ căm ghét nó, f* nó. Đấy cũng là cái từ mẹ tớ nói với tớ hết làm này tới lần khác, rằng thế nên tớ phải giữ phẩm hạnh của mình, rồi cả một lũ điên rồ ngoài kia, một lũ cử thèm ngủ với tớ chỉ vì tớ đẹp. Tớ chỉ là một người bình thường và muốn làm những việc của mình. Mọi người làm phiền tớ nhiều quá, damn!”

Giọng của Lavender đầy phẫn nộ và to tiếng khiến người đàn ông bán pizza cứ há hốc mồm vừa ngắm vừa nghe đầy ngạc nhiên. Mấy người trong quán đó ai cũng nhìn, thật may quán trên đảo rất ít người, nên cũng bớt ngại hơn với những câu chửi bậy của Lavender.

”Bà ta càng cố ngăn cản tớ, tớ càng hoang dại, cuộc sống nó phải là thế, ha ha“.

”Tại sao bà ấy không muốn tớ làm bạn với cậu? Có phải vì tớ tầm thường quá so với cậu không?“.

”Gì cơ? Không, cứt ấy, he he. Có thể bởi vì bà ấy trông thấy cậu cũng hoang dại, giống tớ, và bởi vì Billy thích cậu, haha“.

”Ý cậu “thích” là sao?“.

”À, ý tớ là, ghen tị í mà, bà ấy ghen tị với cậu“.

”Hừm, tớ thấy rằng cũng là bình thường khi con cái có vấn đề với bố mẹ. Tớ thỉnh thoảng cũng có vấn đề với mẹ tớ mà“.

”Ô thật à, thế mẹ cậu có định giết cậu không?”

”Gì cơ, giết á, không phải cậu đang phóng đại lên chứ?“.

”Không, mẹ tớ đang muốn giết tớ đấy“.

”Thế nào?“.

”Tớ sẽ cưới bạn trai của mình, cho dù thế nào!”

”Mẹ cậu không thích bạn trai của cậu à?“.

”Bà ấy ghét anh ấy hơn bất cứ cục cứt nào trên thế gian này“.

”Tại sao?“.

”Bởi vì anh ấy là người da đen, và vì anh ấy không phải là người Trung Quốc, tất nhiên!”

Tôi giật cả mình và trợn ngược mắt vì từ “black“. Một người da đen ư? Lavender đang yêu một anh chàng da đen sao? Thật là khó tin, có gì thắc mắc đâu khi bà Mei lại dữ dội tới thế.

Rồi Lavender bật khóc. Họ yêu nhau đã gần hai năm nay rồi, và bà Mei đã có lúc phát điên vì không ngăn cản được đôi uyên ương. Lavender kể rằng cô đã từng bị nhốt ở trong nhà một tuần liền và cô cũng không ăn gì trong vòng một tuần đó, tới mức bà Mei đành phải nhượng bộ và đưa cô đi cấp cứu. Có lúc hai người đang trong một quán ăn mà bà Mei nhờ Sheryl tới lôi Lavender xồng xộc quay trở về. Bà Mei tìm đủ mọi cách nói chuyện với anh chàng kia mà không ăn thua. Và có lúc:

”Tớ đã cố tự tử hai lần, nhưng sau đó tớ nghĩ về Josh, anh ấy cũng sẽ chết mất nếu không có tớ…”

Bạn trai của Mei là một chàng trai trong đội ngũ người mẫu của công ty người mẫu gì đó ở New York nơi Lavender đang làm việc. Cô tham gia công ty này vừa với tư cách là designer, vừa là người mẫu. Lavender xinh đẹp đã hớp hồn từ ông giám đốc cho tới mấy anh chàng người mẫu, và hiển nhiên là chàng Josh này. Josh có mẹ là người da trắng và bố là người da đen, gốc Puerto Rico, có mái tóc và đôi mắt màu nâu. Lavender nói rằng lúc cô gặp tôi cô cũng rất muốn biết tôi thuộc chủng tộc gì, vì mắt và da tôi rất giống… Josh. Có phải vì thế mà Lavender thích tôi hay không?“.

”Không, bởi vì tớ thấy cậu hoang dại“.

Thế ra tôi là một người “hoang dại” nên được yêu mến đấy.

Lavender và Josh đến với nhau vì tiếng sét ái tình. Cái làn chàng thử lên người bộ quần áo của Lavender là hai người cũng không rời được nhau nữa. Josh là một người rất cao lớn đẹp trai (theo như ánh mắt mơ màng của Lavender) và “rất giỏi trong chuyện chăn gối”, rất nhiều người coi họ là một đôi đẹp.

Nhưng ông giám đốc theo đuổi cô thì tỏ ra gièm pha ra mặt, và đã đuổi Josh khỏi công ty một thời gian sau đó. Lavender cũng xin thôi chỗ đó luôn. Và cứ mỗi buổi tới trường lại có cái xe Ford cáu cạnh đứng ám cô gái, mỗi lần như vậy Billy lại là người ra tay giúp đỡ khi tới đón cô khi cô cầu cứu.

Billy vô tình cũng bị ông ta “hỏi han” đôi lán, thậm chí Josh cũng tỏ ra ghen tị. Thật tiếc Josh chưa có xe riêng để tới “giải cứu” cho cô. Một năm thì ông giám đốc kia đành phải từ bỏ và chuyển sang một cô người mẫu mới nổi ở New York. Lavender thoát nạn ông ta, nhưng bà Mei thì điên cuồng chống phá. Lavender và Josh đã trốn bỏ sang tận Cali, chỉ được một tháng đã bị bà Mei kéo về vì lý do “mất tích“. Chẳng biết vì sao mà cảnh sát tới tận nhà của Josh để hỏi thăm và khiến anh chàng gặp rắc rối lớn một thời gian. Hiện giờ Josh có một “bản án” (được gọi là Restraimng order), đó là không được lại gần Lavender ít nhất là 200 mét.

”Bà ta càng muốn ngăn cản tớ, thì bọn tớ càng yêu nhau, yêu như điên. KHÔNG CÓ GÌ KHÔNG CÓ GÌ trên thế gian này mà bà ta có thể làm được để ngăn tớ lại, bà ấy không thể nào quản lý tớ được, tớ đang tự giết tớ vì bà ấy!”

”Cậu tự giết mình? Gì cơ“.

”Ừ tớ đang tự giết tớ“.

Mắt của Lavender ngầu đỏ tôi thấy rùng hết cả mình, nổi gai ốc lấm chấm. Tôi thấy sự hoang dại trong từng lời nói của Lavender, một cô gái không dịu dàng và mỏng manh yếu ớt như tôi vẫn đinh ninh. Một người dám sống và dám yêu. Bà Mei là một người mạnh mẽ, tôi thấy rõ ràng như vậy, nhưng bà ấy đã sai lầm vì đứa con gái của bà cũng được thừa hưởng cái gien đó, và họ đang chống đối nhau bằng sự mạnh mẽ điên cuồng của mình. Thực sự, lúc đó tôi mới hiểu cái câu mà tôi vẫn hay nghe trong phim Hong Hong: “Hỏi thế gian tình là gì? Mà con người phải sống chết có nhau“.

Lúc đấy thì tôi thấy câu này chả sến chút nào. Tôi chưa đủ kinh nghiệm để trải nghiệm như thế. Tôi mới nghĩ việc mình không quản khó khăn lạnh lẽo để tìm được ra Ryan đã là một kỳ tích, nhưng cô gái trước mặt tôi, một cô gái vô cùng xinh đẹp, lại có thể biết yêu thương chung thủy và đấu tranh hết mình như thế. Tôi thực sự khâm phục.

Josh là một chàng trai như thế nào mà khiến Lavender có thể chết vì anh ta như vậy nhỉ? Tôi cũng không hiểu, vì sao Lavender lại “tự giết mình”?

Đúng là một cô gái mạnh mẽ, cô nói như trút hết ruột gan như vậy mà không nhỏ một giọt nước mắt. Tôi chỉ nghĩ tới lúc tôi về Việt Nam và sẽ phải chia tay Ryan, cho dù không ai ngăn cấm, có lẽ tôi cũng phải mất cả một tuần cho nước mắt. Tại sao Lavender lại thích tôi như thế? Tại sao cô ấy lại muốn tâm sự với tôi?

”Bởi vì tớ nhìn thấy cậu hoang dại, cậu sẽ hiểu những gì tớ nói với cậu, tớ biết, tớ biết cậu mà Kín, tớ biết“. Tôi xúc động vì những gì Lavender đang nói. Billy và Lavender đều yêu quý tôi và có điểm chung khi nhìn về con người tôi. Vậy nên, tôi hiểu Billy đang ngấm ngầm giúp đỡ cô, trong đó việc đưa tôi đến với Lavender cũng là một cách.

Tôi hiểu ý “hoang dại” của Lavender. Cô ấy nghĩ rằng tôi hiểu và cũng hoang dại như cô ấy. Và đúng thế, tôi cũng là một người rất hoang dại, nhưng theo một cái cách của riêng mình.

”Muộn quá rồi, tớ không nghĩ bây giờ cậu về nhà mà lại không gặp rắc rối“.

”Cho tớ ngủ với cậu được không?”

Tôi thấy thật khó xử. Nhà tôi không thể nào đưa người nước ngoài về, hơn nữa, lại rất chật, sẽ không có chỗ cho cô ấy ngủ. Mà từ chối thì ngại ngần làm sao. Mà nếu cô ấy ở lại, bà Mei sẽ biết thì…

”Cậu không có chỗ nào để đi à?“.

”Không, tớ không về nhà được“.

”Thế Josh đâu?“.

”Anh ấy ra ngoài thành phố có việc rồi“.

”Chỉ là, căn hộ của nhà tớ bé lắm, và bởi vì mẹ tớ khó tính lắm nên không được phép đưa người nước ngoài về nhà nghỉ“.

Tôi đành phải thú nhận.

”Oh, OK, thế xem nào! Tới nhà của Billy đi“.

”Xa lắm“.

”Thế nhà chị gái của cậu thì sao?“.

”F* her!”

Không nói thêm câu nữa, tôi quay máy gọi điện cho Billy, bây giờ chỉ có Billy có thể giúp được Lavender. Tôi nói với Lavender đi dạo bờ sông nếu cô đi được trong lúc Billy tới đón, cửa hàng pizza cũng sắp đóng cửa. Tôi muốn dẫn Lavender đi dạo ra tới bến và đưa cô sang Manhattan, Billy sẽ đón ở bên đó.

Lavender đồng ý. Lúc này trông cô lại trở nên yếu đuối vì đã chịu nghe lời tôi. Hôm nay cô đã trút rất nhiều.

Tôi hy vọng như thế sẽ làm cho cô thêm phần nhẹ nhõm, cho dù tôi thấy cô đang có một cuộc sống nhiều bất ổn, và ngày mai thì cô sẽ thế nào nhỉ?

”Cậu cũng thấy tớ hoang dại chứ, đúng không?” Lavender hỏi.

”Tất nhiên, hơn cả tưởng tượng của tớ“.

”Cậu có muốn tớ cho cậu thấy tớ hoang dã thế nào không?”

”Tớ đã thấy rồi“.

Lavender cười ầm lên. Thế rồi, cô nhảy lên bờ lan can của dòng sông và trườn hẳn ra ngoài.

”Dừng lại đi Lave, cảnh sát tới bây giờ, đừng có hoang dại kiểu thế“.

Tôi rất hốt hoảng chạy theo và tìm cách ngăn lại.

Chẳng ăn thua, cô ấy đã trong tình trạng chuẩn bị nhảy xuống nước, và nếu nhảy thì chỉ trong ba phút không có người cứu thì cô ấy sẽ chắc chắn chỉ có chết thôi, vì nước sông rất sâu và rất lạnh

 

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.