Chuyện Tình Ở Vương Quốc Vampire

Chương 15: Tôi hoảng sợ, rất hoảng sợ cô có biết không? tôi cứ nghĩ mình đã mất cô rồi



Tôi bước đi không một chút bận tâm, có một cảm giác là lạ dâng trong lòng.

-Hàn My..-Một giọng nói quen thuộc vang lên. Tôi quay người nhìn lại. Shu chậm rãi bước đến chỗ tôi, mái tóc chợt xao động trong gió để lộ đôi mắt đẹp như thiên thần ấy. Shu nghiêng đầu và mỉm cười nhìn tôi. Bộ đồ trắng quý tộc càng tôn thêm vẻ thiên sứ vốn có của Shu.

-Ai dà..-Shu tiến sát tôi và nhéo má tôi đau điếng-Anh biết là anh rất đẹp rồi có cần em phải bị anh hớp hồn mấy lần thế không hả?

Tôi giật mình nhìn lên ( Shu cao hơn tôi một cái đầu = = )

-Hớp hồn cái gì chứ?-Tôi cứng giọng dù tôi biết Shu đúng là đang làm tôi ngợp hết sức. Tại sao ông trời bất công thế?

-Em..hơ.. hơ.. hắt xì!-Tôi rùng mình hắt hơi một cái rõ to.

Shu khẽ nhíu mày nhìn tôi, thở dài:

-Trời lạnh như thế này em phải quàng khăn vào chứ?

Dứt câu, Shu nhẹ nhàng gỡ chiếc khăn màu xanh nhạt từ cổ mình ra và từ từ quàng vào cổ tôi một cách nhẹ nhàng.

-Ơ…ơ…Không cần đâu..

-Đứng yên!-Shu nhìn tôi vẻ khắt khe làm tôi im re, để mặc chiếc khăn ấm đầy hơi ấm của Shu quàng vào cổ.

-Phải thế chứ!-Shu mỉm cười và quay lưng bước đi, không quen vẫy tay chào tôi-Tạm biệt em…

Tôi .. Cứ đứng ngơ ngẩn nhìn theo, một cảm xúc kỳ lạ len lỏi.

***

Ra về, tôi bước nhanh để tránh đi cái buốt giá mùa đông càng nhanh càng tốt.

-Lạnh gì mà khủng khiếp thế không biết..-Tôi rụt đầu vào chiếc khăn và chợt cảm thấy ấm áp vô cùng.

Đột nhiên một tiếng hét to vang lên: “CẨN THẬN!!!!!!”. Tôi chưa kịp nhìn ra câu nói ấy từ đâu thì một bóng đen lao đến xô tôi ngã chập mặt văng sang bên kia, à không, chưa đến nỗi chập mặt vì hình như tôi “hạ cánh” túng một thứ gì đó êm êm.

“CHOANG!”

Tiếng lọ hoa vỡ toang xuống đất thành những mảnh vụn đáng sợ, đất văng ra và những bông hoa rũ xuống tàn tạ. Mặt tôi tái mét nhìn chiế cloj hoa vỡ ngay chính chỗ tôi vừa đi qua, một xém nữa là tôi được chuyển hộ khẩu vào âm phủ rồi.

Tôi nuốt nước bọt và nhìn xuống người vừa cứu mạng tôi và giật nảy mình khi nhìn thấy Del ôm tôi nằm sóng soài dưới đất.

-AAAAAAAAAA!-Tôi hét lên và đạp Del văng ra xa-Anh đang làm cái quái gì vậy?

-Này, tôi vừa cứu mạng cô đấy!-Del nhìn tôi, lạnh lùng quát. Rồi hắn lồm cồm bò dậy chĩa đôi mắt sát khí nhìn tôi.

-Tôi đâu cần anh cứu!-Tôi lạnh lùng quay mặt đi.

-Cái gì? –Hắn giương mắt nhìn tôi.

-Tôi nói là tôi không cần anh cứu!

-Không có tôi thì giờ cô không có cửa mà lên mặt với tôi lúc này đâu!-Hắn nhàn nhạt nhìn tôi khinh khỉnh.

-Không có anh thì tôi vẫn đối phó được tất!-Tôi cứng giọng quả quyết nhìn hắn.

-Cô có thể làm được sao quý cô kiêu ngạo?-Hắn nhếch mép nhìn tôi.

-Anh mới chính là người kiêu ngạo đấy! Anh nghĩ tôi không làm được sao? Hay anh nghĩ tôi thua kém anh, tôi không thể làm gì được như anh?

-Ý tôi có thể là thế.-Hắn nhún vai.

Tôi cắn môi và tưởng như tôi có thể xông tới đấm cho hắn vài phát cho hắn tỉnh người ra nhưng phải kiềm chế. Tôi vặc lại:

-Đừng khinh thường người khác như thế anh Trương Hàn Phong. Tôi thừa sức làm mọi thứ giống như anh. Anh leo cây tôi cũng có thể leo cây, anh đánh tôi tôi cũng có thể đánh lại anh. Anh làm gì thì tôi cũng có thể làm được cái ấy! Anh không phải là duy nhất, anh rõ chưa?

Tôi mím môi xổ một tràng lạnh lẽo vào mặt hắn và quay gót định bước đi thì cổ tôi bị giật lại. Nói đúng hơn là chiếc khăn trên cổ tôi bị giật lại siết chặt cổ tôi. Tôi giận dữ nhìn ra sau. Hắn đang nắm lấy đuôi khăn của tôi kéo lại, khóe miệng nhếch lên nụ cười kiêu ngạo.

-Anh thả khăn tôi ra!-Tôi gào lên.

-Không phải cô nói cô không cần tôi cô vẫn có thể làm được mọi thứ sao? Thế thì tự cứu mình đi.-Nói rồi hắn đưa tay xoắn thêm một vòng khăn làm tôi loạng choạng tiến về phía hắn vài bước.

-Anh…thả ra..-Tôi nghiến răng giữ chặt lấy chiếc khăn cố gắng giật lại nhưng hắn mạnh quá, tôi không tài nào kéo khăn ra từ tay hắn được.

-Sao thế?-Hắn cười cười và giật mạnh một cái. Tôi giật mình ngã ập vào người hắn đau điếng.

-Anh..-Tôi ngẩng đầu lên định quát cho hắn một trận thì tôi chợt sững người lại. Mặt hắn đối diện với mặt tôi, rất gần. Hai tay hắn thì ôm chặt lấy tôi và khóe miệng hắn nhếch lên tạo thành một đường cong hoàn hảo.

-Cô nói tôi làm gì thì cô có thể làm lại với tôi việc ấy đúng không? Ví như tôi đánh cô thì cô sẽ đánh lại tôi chứ gì?-Hắn híp mắt gian tà nhìn tôi làm tôi cảm thấy nguy hiểm hết sức.

Tuy vậy, tôi vẫn rắn giọng đầy cứng cỏi:

-Đúng là như thế đấy.

-Cô chắc chứ?-Hắn cười cười-Vậy thì cô hãy coi như đây là thử thách của tôi dàng cho cô, cô phải hực hiện cho bằng được đấy…

Nói rồi hắn đột nhiên tiến sát xuống mặt tôi và làn môi nhẹ nhàng của hắn chạm ngay vào má tôi, ấm áp. Tôi đờ người ra trợn tròn mắt nhìn hắn. Hắn từ từ nhấc làn môi đẹp ấy lên va nâng thành một nụ cười hoàn mĩ đắc thắng:

-Nào, cô làm thử xem…

Tôi đúng là chưa thấy ai trơ tráo như hắn! Tôi nhìn hắn đầy uất ức nhưng tay chân tôi cứng đờ ra không cử động được. Chỉ biết đạp vào chân hắn một phát tóe lửa và hầm hập bỏ đi, mặt mũi đỏ ửng cả.

---

Del khẽ sờ lên môi của mình, chợt mỉm cười đầy thú vị. Cậu nheo mắt nhìn bóng Hàn My hầm hập bước đi mà chỉ có thể phá lên cười.

-Chưa xong đâu cô gái kiêu ngạo..

Hắn lẩm bẩm và bước nhanh theo sau Hàn My, trong đầu đang tìm cách chọc tức Hàn My thêm một lần nữa thì đột nhiên một đám người từ đâu chạy đến đằng sau Hàn My.

-Đây là đám hộ vệ gia tộc Black mà?-Hắn nhíu mày nhìn bộ y phục trên người chúng.

-A!-Tiếng Hàn My kêu lên và ngay sau đó là đám người bắt cóc Hàn My đi.

Hắn thất thần vội chạy đến nhưng một tên trong bọn chúng quay lại, và tung ra một con bóng ma lang thang kéo chân Del lại làm hắn khoognt hể tiến thêm. Một chiếc xe ngựa đen chạy với tốc độ bóng ma đỗ ngay chỗ bọn chúng và bọn chúng vội vàng tống Hàn My lên xe chạy biến. Del nghiến răng nhìn chúng : “Cha..”

***

-Ào…!-Một thùng nước hắt vào mặt tôi làm tôi giật mình tỉnh lại. Tôi kinh hoàng khi phát hiện ra tôi bị nhốt trong một căn phòng tối om đáng sợ và tay chân tôi đều bị trói chặt lên một chiếc ghế. Một gã mặc đồ đen bước đến nắm lấy tóc tôi xốc ngược lên và cất giọng khàn khan:

-Tỉnh rồi hả?

Tôi nhìn quanh, định hỏi đây là đâu thì tái mặt khi thấy miệng tôi đã bị buộc chặt đến mức không bật lên được một tiếng. Gã đồ đen cười gằn và đứng lên cầm một chiếc roi da đến chỗ tôi, vởn nhẹ trước mặt tôi và nói:

-Thấy chiếc roi này không? Nó đẹp đúng không? Nó được thiết kế riêng dành tặng cô đấy… Mà đừng xúc động quá nhé, đây mới chỉ là quà mở màn thôi, sẽ có nhiều món quà bất ngờ nữa mà chính cô sẽ bật khóc.

Tôi trợn mắt nhìn hắn. Người tôi khẽ run lên khi nhìn vào chiếc roi da kia, một nỗi sợ kinh hoàng khi nghĩ đến những nhát roi có thể sẽ diễn ra ngay lúc này.

-Chắc cô đang rất hoang mang không hiểu đây là đâu và tại sao cô lại bị như thế này chứ gì?-Hắn cười khẩy nhìn tôi, tay vuốt ve cây roi-Chính tôi cũng không rõ nên cô đừng trợn mắt nhìn tôi nữa. Tôi chỉ nhận lệnh là tra tấn cô dữ dội nhất có thể thôi. Mà cơ bản là vì thân phận thấp hèn của cô mà đòi trèo cô đụng đến thái tử Black..

Tôi sửng sốt nhìn lên hắn. Thái tử Black? Trương Hàn Phong sao? Sao lại…?

-Cô biết không? Tôi chỉ biết một điều đơn giản, đó là, đế vương Black đã từng tuyên bố, ông ta sẽ giết bất kì cô gái nào cản trở việc kết hôn của con trai đã định sẵn từ trước của ông ta, thật đáng tiếc thay, người đó lại là cô…

Tôi trợn mắt nhìn hắn. Tôi muốn gào lên cho cả vương quốc này biết rằng “TÔI KHÔNG LIÊN QUAN GÌ ĐẾN HẮN” nhưng vô ích. Người tôi run lên, tôi sợ hãi, thực sự sợ hãi.

-Trò chuyện thế đủ rồi..-Hắn đứng phắt dậy và lườm lườm nhìn tôi, tay nắm chắc cây roi da đáng sợ đó, miệng hắn nhếch lên một nụ cười man rợ, hắn bắt đầu vung roi.

---

RẦM!

Del thô bạo xô cửa qua một bên bước nhanh đến chỗ đế vương Black đang nghiền ngẫm đọc sách. Thấy Del, ông ta khẽ nhìn lên và mỉm cười:

-Ồ, con trai. HIếm khi con đến Điện để tìm ta như vậy. Có chuyện gì thế?

PHẶC!

Del găm mạnh con dao xuống bàn, gằn giọng quát:

-Là ông đúng không?

Ông ta nhếch môi nở nụ cười man rợ và từ từ ngẩng đầu lên dựa vào ghế, nhìn cậu con trai dường như đang phát điên của ông ta và cười thích thú.

-Con nói gì? Cha không hiểu..

-Ông im đi..-Del quát lớn, hai mắt hắn đỏ lên vì tức giận-Chính ông đã cho người bắt cóc Hàn My đi chứ gì?

-Không..-Ông ta quay người mở cuốn sách ra. Del giật mạnh cuốn sách ném xuống đất. Chưa bao giờ ông ta thấy con trai mình thô bạo đến như vậy.

-Tạo sao ông lại làm thế?-Del nghiến răng gằn từng chữ.

-Ta đã từng nói rồi con gì?-Ông ta miết ngón tay nhìn Del –Nếu có bất kì cô gái nào xen vào giữa chuyện đính hôn giữa con và Hạ Vi thì con sẽ được nhận xác cô ta. Con rõ rồi chứ?

-Thả cô ấy ra…-Del nghiến răng –Cô ấy không có tội.

-Không có tội sao?-Ông ta nheo mắt –Ta nghĩ là có đấy. Vì cô ta mà rất có thể con sẽ hủy hôn đúng không?

Del cắn chặt môi, đứng phắt dậy và định bước đi thì một đám binh sĩ chặn lại. Một tấm lưới bóng ma lang thang giăng xuống kéo chặt Del.

-Thả tôi ra…-Del cố gắng vùng ra khỏi nhwuxng bàn tay ma quái lả lướt quấn chặt lấy mình.

Ông ta thả từng bước xuống bậc, đến gần cậu con trai điên cuồng của mình, cười nhạt:

-Con định cứu cô ta ư? Không phải đó là một việc hết sức là vô ích sao? Con quên ta là ai sao? Ta là Trương Hàn Lâm, đế vương của dòng tộc này đấy! Ha ha ha… Yên tâm, cô ta không chết ngay đâu, ta còn muốn xem trò vui dài dài nữa, phải nói sao nhỉ? Chết từ từ trong đau đớn.

Ông ta bật một tiếng cười man rợ và bước đi. Del nạm chặt tay cố gắng kiềm chề tiếng gào.

-Chỉ cần tôi kết hôn với Hạ Vi chứ gì? Tôi sẽ làm.

Ông ta quay đầu lại nhìn Del, phá lên cười và gật đầu:

-Thế đã đủ chưa?

-Nếu không? Tôi sẽ tự mình tước ngôi vị của mình, tự động xuất khỏi dòng tộc Black để tìm cuộc đời thanh thản cho riêng tôi. Chắc ông không muốn con át chủ của ông rời bỏ dòng tộc một cách dễ dàng đâu nhỉ?

-Mày..-Ông ta nghiến răng, đôi mắt ông ta đỏ lên và môi ông ta bị cắn đến mức rỉ máu. Ông nhìn đứa con trai của mình đầ bất lực - Được rồi, ta sẽ cho người thả cô ta ra.

-Ở đâu, tôi sẽ tự đi..-Del lạnh lùng nói, đôi mắt đẹp khẽ chớp một ánh buồn.

Ông ta quay người, nói giọng khàn khàn:

-Ngục.

Del chạy nhanh xuống tầng hầm_Nơi tra tấn những kẻ có tội phản bội dòng tộc. Lòng cậu như thiêu.

-Hàn My…Em ở đâu?-Del chạy đi khắp các ngõ ngách tìm bóng mình của một cô gái đã ăn sâu vào trí nhớ cậu tự lúc nào nhưng không một tiếng trả lời..

-Hàn My!-Cậu gào to, đôi chân cậu chợt khựng lại và tim cậu dội lên. Hàn My đang ở trước mặt cậu. Cả người nằm sóng soài ra đất cùng những vết thương rỉ máu. Trên bờ áo trắng tinh khôi kia đã nhuốm không ít phần đỏ thẫm của máu. Del chạy đến, đỡ Hàn My lên.

-Hàn My..Nghe thấy tôi nói không? Tỉnh lại đi…

Không có tiếng trả lời. Cậu sợ hãi lay lay người Hàn My:

-Tỉnh lại đi, xin em…

Hàn My vẫn không đáp trả. Chưa bao giờ cậu hoảng sợ như vậy. Chưa bao giờ cậu thấy lòng cậu rối bời như thế. Cậu giận dữ gào lên:

-Tôi ra lệnh cho cô phải tỉnh lại ngay Dương Hàn My!!! Cô có nghe không hả?

Bất lực, cậu hoảng sợ ôm Hàn My thật chặt như nếu buông ra thì Hàn My sẽ xa cậu mãi. Del cay đắng ôm chặt lấy Hàn My.

-Không…không được… Hàn My, cô không được…

Del nhìn lên gương mặt đã từng sáng bừng với nụ cười ấy, một vết thương kéo dài thành một đường ngay bên má, máu rỉ ra. Del khẽ cúi người, nhẹ nhàng chạm nhẹ làn môi mình lên vết thương và lau đi lớp máu đang rỉ ra trên gương mặt ấy.

-Hàn My…-Cậu siết chặt lấy Hàn My. Có cảm tưởng là nếu Hàn My bất động thêm một phút nữa thôi cậu sẽ điên lên và san bằng nơi này.

Bàn tay Hàn My khẽ động đậy bấu chặt vào vạt áo của Del, đôi mắt chớp nhẹ. Del nhìn trân trân vào Hàn My chờ đợi.

-D…e..l? Sao..anh lại?-Hàn My từ từ tỉnh lại, nheo mắt nhìn lên Del. Đôi mắt Del bừng sáng và ôm chặt lấy Hàn My.

-Ơn trời.. Cô đã tỉnh lại..

-Gì thế?-Khi Hàn My đã nhanh chóng lấy lại được ý thức thì lập tức nhận ra cái hành động mà người ta gọi là sỗ sang của tên thái tử Black chết tiệt. Cô vội vàng cố đẩy Del ra nhưng Del đã nhanh chóng nắm được bàn tay của cô.

Del gào to:

-Tại sao cô có thể ngất đi lâu như thế hả? Tại sao cô cứ bị nạn này đến nạn khác thế? Cô còn muốn tôi phải lo lắng cho cô đến bao giờ? Hả? Cô bị thương thì phải làm sao đây? Tôi cứ tưởng … Cứ tưởng mình đã mất cô mãi mãi rồi.. Có biết không hả?

Hàn My trợn tròn mắt nhìn Del, giận dữ quát:

-Tôi làm gì anh mà anh lại giận dữ quát tôi như thế? Tôi bị nhưu thế này không phải là do anh hay sao? Mà tôi bị thương, tôi gặp nạn thì liên quan gì đến anh? Ảnh hưởng gì đến anh không?

-Có! Rất ảnh hưởng! Tôi hoảng sợ, rất hoảng sợ cô có hiểu không hả? Tôi cứ tưởng…Tôi cứ tưởng mình đã mất cô rồi…

Hàn My thoáng chốc giật mình sững người khi nhìn thấy một giọt nước mắt của Del chảy xuống và thấy hắn chưa bao giờ chân thành đến vậy. Hắn cắn chặt môi siết chặt lấy hai tay Hàn My như sợ thả ra thì cô sẽ bị cơn gió kia đưa đi mất. Cậu hoảng sợ thật sự.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.