Chuyện Tình Ở Vương Quốc Vampire

Chương 18: Xin lỗi, tôi lỡ ghen mất rồi



Shu nhẹ nhàng đóng cửa. Khóe miệng chơt mỉm cười. Đôi mắt cậu khẽ chớp và lúm đồng tiền lún sâu bên má. Cậu vui vẻ đút tay vào túi quần hí hửng đi xuống nhà và vui vẻ huýt gió. Còn Hàn My thì còn đứng ngẩn ngơ trong phòng với khuôn mặt thộn ra trông đến ngu.

***

Del nằm phịt xuống giường, gác hai tay lên đầu.

-Cô đúng là muốn làm tôi nổi điên mà…

Del nghiến răng đầy tức giận. Nhưng đôi mắt cậu đột nhiên có một tia nhìn buồn bã. Tại sao khi cô gái đó sợ hãi cậu cậu lại điên đến thế, đau đến thế? Chẳng lẽ cậu đáng sợ đến như thế sao? Trong mắt cô cậu là một con quỷ hay sao? Quan trọng là thứ cảm xúc kì lạ đó là xuất phát từ đâu vậy chứ?

---

Đế vương Black ngồi trên bàn với cả tập tài liệu. Đôi mắt ông chợt dừng lại và bàn tay ngưng lật từng trang giấy khi có tiếng bước chân đi vào. Người đó im lặng đứng trước mặt ông nhưng không nói một câu nào cả. Ông thoáng ngạc nhiên rồi nhanh chóng lấy lại phong thái của mình, ông tiếp tục đọc tiếp tập giấy trên bàn, cất giọng nhàn nhạt:

-Trương Hàn Phong. Con đến tìm ta có việc gì?

Del mặt vẫn lạnh tanh, đưa đôi mắt vô hồn nhìn sang người cha của mình:

-Chuyện kết hôn.

Lần này thì đế vương Black mới chịu ngẩng đầu lên nhìn con trai mình, ông đưa tay gạt đống tài liệu qua một bên:

-Con muốn hủy hôn đúng không? Ta biết bây giờ có ép con cũng vô ích, ta không can dự vào chuyện của con nữa.

-Đúng. Tôi muốn hủy hôn, và tôi muốn thay đối tượng kết hôn với mình thành quận chúa Dark Nguyễn Gia Bảo_Cin.

***

-Hàn My, xong rồi đấy…-Shu cười tươi nhìn tôi và đưa lên một chiếc đồng hồ gỗ xinh xắn.

Tôi nhìn nó và như bị thôi miên liền đưa tay chụp lấy nó xuýt xoa:

-Ôi ôi đẹp quá.. Anh khéo tay quá Shu ơi…

Shu nhìn tôi bật cười, đưa tay lật chiếc đồng hồ lại và kéo đầu tôi lại gần:

-Em nhìn này…

Dưới đế chiếc đồng hồ là chữ S và M cách điệu trông vô cùng đáng yêu, viền xung quang là những hình mặt trăng, sao ngộ nghĩnh.

-Shu và Hàn My hả?-Tôi nhìn sang Shu cười rạng rỡ -Dễ thương quá!

-Tặng em đấy..-Shu cười hiền trông vô cùng đáng yêu.

-Thế thì tốt quá!-Tôi kêu lên và cầm chiếc đồng hồ lên ngắm nghía.

-Hàn My, tối nay em sẽ đi lễ hội chứ?-Shu nhìn sang tôi.

-Lễ hội gì?

-Là lễ cầu nguyện ở phố Tử Thần.

-Thế hả? Nó như thế nào?-Tôi chồm đến gần Shu hào hứng hỏi.

-Thì mọi người đến đó cầu nguyện, thả đèn trời, rồi đèn lồng, rồi cùng nhau ăn những món ăn, xem những điệu múa ngày xưa, rồi chơi, rồi…. nói chung là tuyệt lắm!

Nghe Shu kể thôi mà tôi cũng đã “máu” lên rồi. Tôi vội vàng túm lấy cổ áo Shu và nói to:

-Em sẽ đi!

***

-Oa……-Tôi mở to mắt nhìn con phố cổ tuyệt vời này. Dàn hàng đèn lồng rạo rực thắp sáng cả một góc phố. Những gian hàng được dựng theo phong cách cổ trang dàn hai bên đường vui vẻ mời chào. Mùi đồ ăn dậy lên thơm phức.

-Tuyệt quá tuyệt quá Shu ơi! Anh thật tuyệt vời!-Tôi lay lay tay Shu rồi vội vàng sà ngay vào một gian hàng bán kẹo bông gòn. Lấy ngay một cây rồi hí hửng cắn một miếng. Đường tan ngay như bọt biển làm tôi chưa kịp chẹp đến giây thứ hai.

Shu thì cứ cười như thế.

-Đừng cười nữa, anh ăn không?-Tôi giơ cây kẹo trước mặt Shu rồi không đợi Shu trả lời tôi đã tống ngay vào miệng Shu. Shu hình như quá bất ngờ nên Shu bối rối vội cắn một miếng, trông Shu dễ thương như một đứa trẻ ấy. Tôi rụt cây kẹo lại rồi tiếp tục cắn, còn quay sang Shu tò mò hỏi:

-Ngon không?

-Ừm… Ngon… Hình như có vị ngọt của em….

Shu nhìn tôi cười ẩn ý. Thấy khuôn mặt thộn ra đầy khó hiểu của tôi, Shu nhẹ nhàng ghé sát tai tôi, thì thầm:

-Người ta gọi là nụ hôn gián tiếp.

Tôi nhíu mày nhìn Shu rồi chợt giật mình khi nhận ra tôi và Shu ăn cùng một cây kẹo. Mặt tôi ngay lập tức đỏ lên và khói gần như xì ra hai lỗ tai. Tôi cúi gằm mặt và chiếc kẹo bông trên tay tôi trở nên đắng ngắt.

-Hahaha… Tôi chỉ đùa em thôi mà, đừng thế chứ?-Shu nhìn biểu cảm trên mặt tôi thì phá lên cười. Rồi nhanh tay, Shu giật chiếc kẹo trên tay tôi định cho vào miệng thì tôi đã vội vàng kêu lên:

-A… Không! Đừng ăn chỗ đó!

-Hửm?-Shu nhìn sang tôi, khóe miệng cười cười đầy ẩn ý.

Tôi chọc chọc hai ngón tay, e dè nói:

-Đó là chỗ em vừa mới cắn đấy…

Miệng Shu nhếch lên và đôi mắt Shu cong cong đầy đáng yêu rồi giơ cao chiếc kẹo về phía đèn lồng xem xét gì đó. Rồi Shu nhìn sang tôi nhoẻn miệng cười. Và tôi có mơ không? Shu đè ngay chỗ tôi vừa cắn xong mà cho vào miệng cắn một miếng tự nhiên như ruồi. Tôi thì há hốc mồm nhìn Shu, và tôi phát hiện ra một điều , Shu không dễ thương như tôi tưởng mà mặt Shu còn rất dày là đằng khác. Shu nhìn cái bộ mặt há hốc mồm của tôi chỉ phá lên cười đã đời. Đột nhiên có ai đó đứng ngay sau lưng Shu khẽ cúi đầu cắn một miếng bông gòn từ cây kẹo Shu đang cầm trên tay, nhàn nhạt nói:

-Chẹp, kẹo gì nhạt thếch thế? Vậy mà cũng tranh nhau ăn.

Tôi và Shu há mồm nhìn sững vào tên khùng đang đưa một ngón tay nhẹ nhàng lau nhẹ lên miệng. Và chúng tôi không hẹn mà cùng lên tiếng đầy sửng sốt:

-Trương Hàn Phong?

Phải, chính là hắn. Hắn khẽ liếm tôi nhàn nhạt nhìn sang Shu và tôi:

-Sao? –Rồi hắn đưa tay xé nhẹ miếng kẹo bỏ vào miệng nói tiếp –Nhạt thật. Không hiểu sao hai người có thể tranh nhau ăn như thế, mà hình như miếng kẹo lúc nãy của tôi cắn có vị ngọt của cậu đấy Shu.

Tôi nghe thế chợt phụt một cái rồi bật cười nắc nẻ. Đây có phải là nụ hôn gián tiếp của Del với Shu không thế? Nhưng thấy khuôn mặt đang tím lại của Shu tôi vội thu nụ cười lại khẽ khàng đằng hắng giọng:

-Khụ… Đúng là….vui ha….

Shu dường như nổi điên, cậu ném cây kẹo xuống đất rồi túm cổ Del nghiến răng:

-Cậu cố tình làm thế đúng không?

-Sao? Tôi phá vỡ không khí lãng mạn của hai người à?-Del nhàn nhạt hỏi rồi nhướng mắt nhìn sang tôi, tiếp theo lại hướng về cây kẹo đáng thương của tôi với ánh mắt đầy tà khí. Cây kẹo đó đã làm gì sai mà hắn nhìn nó như muốn đạp bét nó thế nhỉ?

-Cậu đến đây làm gì?-Shu nghiến răng.

-Đi lễ hội. Như hai người thôi.-Del gỡ tay Shu ra bất mãn.

Rồi đột nhiên ánh mắt Del dừng lại ở mặt tôi, gương mặt Del có chút kì quái khó hiểu. Rồi Del nheo mắt bước đến gần tôi, đưa tay lên :

-Mặt cô…

-Chào mọi người!-Một giọng nói vang lên. Del giật mình rụt tay lại.

Một cô gái với mái tóc hồng nhạt, đôi mắt pha hồng mở to dịu dàng bước đến chỗ chúng tôi, tay siết nhẹ vào cánh tay Del trước con mắt mở to của tôi và Shu.

-Cin Cin?-Shu khẽ nhíu mày nhìn cô mỹ nữ xinh đẹp trong khi tôi đang nhìn cô gái đó với cái nhìn mê mẩn nhỏ dãi- À không, công chúa Dark?

Nghe thế tôi giật sững người, vội cúi đầu:

-Chào…Chào công chúa… Xin thứ lỗi vì thất lễ ạ.

-Hhaha..Không sao đâu, em đừng sợ..-Cô gái lấy tay che miệng khẽ cười đẹp mê hồn, chợt cảm thấy tủi thân khi nhìn lại mình thật sự nhỏ bé trước nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành đó.

-Sao em lại ở đây, và còn…khoác tay Del nữa.. Hai người?-Shu nhíu mày nhìn lên Del.

Tôi cũng hiếu kì nhìn hai người họ.

-Tình nhân chăng?-Tôi rạng rỡ kêu lên. Shu nhìn sang tôi mắt khẽ sáng lên và Del cũng thế nhưng trái ngược với Shu, cái nhìn của Del như muốn ăn tươi nuốt sống tôi. Tôi nuốt nước bọt nhìn sang khuôn mặt đầy sát khí của Del và nín bặt. Rồi Del khẽ cắn môi, nắm chặt lấy tay Cin Cin và lạnh lùng nói:

-Cô ấy là người tôi sẽ kết hôn. Do chính tôi quyết định.

-Hả?????-Tôi và Shu cùng kêu lên đầy ngạc nhiên.

-Thật sao thật sao?-Shu giữ lấy vai Del lay lay –Đúng là cặp đôi quyền lực! Chúc phúc nhá!

Del nhìn sang tôi như tìm kiếm thứ gì đó.

-Phải nói là…-Tôi nói không ra hơi, rồi cuối cùng cũng phun ra được cảm xúc dồn nén của mình- Chị ơi sao chị đẹp đến như thế hả chị Cin Cin? Hai người đúng là trai tài gái sắc, em là Dương Hàn My cho em làm đồ đệ của chị nha.

Shu và Del căng mắt nhìn tôi. Shu hích vai tôi:

-Em là gái hay là trai thế? Mê cô ấy thấy ghê.

Còn Del thì không nói gì, dường như đôi mắt Del có chút hụt hẫng khi thấy tôi như vậy. Del đang mong chờ điều gì ở tôi sao? Nhưng tôi mặc kệ, mắt vẫn dán chặt vào vẻ đẹp kia. Mê mẩn đến nhỏ dãi.

-Uả Hàn My, măt em…-Shu khẽ nhíu mày nhìn sát tôi và Shu nhẹ nhàng đưa tay lên lau nhẹ lên má tôi, xong, Shu cười cười –Hết rồi!

-Rất vui được gặp em Hàn My…-Chị Cin Cin khẽ mỉm cười rồi nhìn sang tôi và Shu, dịu dàng – Hai người là một cặp sao? Trông hai người đáng yêu quá.

Tôi giật mình định lên tiếng giải thích thì đột nhiên Shu phì cười và lấy tay xoa xoa đầu tôi:

-Đúng rồi.. Chúng tôi là một cặp, cảm ơn Cin Cin nhé.

Tôi trợn tròn mắt nhìn sang Shu. Del cũng nhìn về phía chúng tôi nhưng ánh mắt đầy….điên tiết.

-Có gì đâu, dễ thương mà!-Cin Cin cười.

-Vậy không làm phiền hai người nữa, chúng tôi xin phép đi trước..-Tôi kéo tay Shu giật giật.

Cin Cin cười tươi:

-Đã gặp hai người ở đây rồi chúng ta cùng đi chơi đi..

-Thế được không?-Tôi lấm lét nhìn sang Del. Del quét mắt sang Shu rồi cười nhạt:

-Cin Cin nói đúng đấy nếu hai người sợ không có thời gian riêng tư với nhau.

-Ế?-Miệng tôi giật giật. Shu kéo tay tôi, cười tươi:

-Tất nhiên rồi!

Nói rồi Shu hào hứng kéo tôi đi hòa vào đám đông. Tay còn lại thì Cin Cin nắm chặt để theo chúng tôi. Ánh đèn lồng mờ ảo sáng cả một vùng trời trông thật lung linh như lạc vào chốn thần tiên.

-A! Đã đến lúc thả đèn trời ước nguyện rồi!-Shu kêu lên và nhìn sang tôi kéo tôi chạy nhanh hơn. Đến chỗ đèn lồng, Shu lấy ra một chiếc đèn và nói:

-Chiếc đèn này hai người cùng cầu nguyện chung đấy. Em viết điều ước ở bên em, còn tôi viết điều ước của tôi bên này nhé.

Nói rồi, Shu lấy một chiếc bút được đặt ở trên bàn. Lúc này tôi mới để ý, xung quanh sao toàn một gái một trai cùng dùng chung đèn thế nhỉ? Cin Cin cũng đã đến và lấy ngay một chiếc đèn đưa về hướng Del. Tôi quay lại nhìn cặp đôi đáng yêu này thì bắt gặp cái nhìn lạnh thấu xương của Del chĩa thẳng về phía tôi khi tôi đang đặt bút viết nguyện ước lên đèn. Gì thế? Hắn vẫn còn thù tôi chứ gì. Tôi run run quay lại, có chút sững người khi ánh sáng từ ngọn nến bên trong đèn hắt lên gương mặt Shu khiến cho Shu vốn đẹp nay lại càng đẹp như một thiên thần.

-Anh đẹp đến thế sao?-Shu ngước mắt lên nhìn tôi, đôi mắt Shu chợt sáng lên và khóe miệng nâng thành đường cong hoàn hảo. Tôi giật mình vội vàng viết tiếp nguyện ước của mình. Không hiểu sao có cảm giác lạnh buốt sống lưng mà không hiểu vì sao, hình như có ai đó đang nhìn tôi đầy sát khí thì phải, mà chắc là do tôi tưởng tượng vớ vẩn thôi.

***

Del nhìn chăm chăm vào Hàn My. Hàn My và Shu, hai người đó dường như khiến cậu điên lên khi cùng nhau viết lên chiếc đèn lồng chỉ dành cho….các cặp yêu nhau. Hàn My không biết điều đó sao? Không được. Phải gạt cô ta ra khỏi đầu ngay! Del khẽ thở dài. Rốt cuộc cái cảm giác này là sao chứ?

-Thả thôi!

Shu nhìn sang Hàn My. Chiếc đèn trời được thả lên hòa theo hàng vạn chiếc đèn khác tạo nên một bầu trời đêm tuyệt đẹp.

-Qúa đẹp…-Hàn My khẽ kêu lên.

Shu nhìn sang Hàn My chợt mỉm cười. Rồi Shu tháo chiếc khăn từ cổ mình ra quàng cho Hàn My trông vô cùng thân thiết:

-Lạnh lắm, quàng vào.

Hàn My cười rạng rỡ mà không biết rằng có một đôi mắt gần như nổ tung vì tức giận đang nhìn về phía mình. Del cắn răng, tại sao nhìn Shu như thế cậu chỉ muốn giết chết Shu ngay lập tức. Cả Hàn My nữa. Một thứ cảm xúc kì lạ đang chi phối cậu mà chính cậu cũng không rõ đó là gì. Ngoài tức giận, cậu còn cảm thấy một nỗi buồn khiến cậu cảm thấy khó thở.

Cậu quay lưng đi.

-Tiếp theo qua hàng ăn!-Shu tuyên bố. Hàn My vỗ tay bồm bộp và hai người đó tí tởn nhanh chóng kéo nhau đi.

-Cặp này đáng yêu và năng động quá nhỉ?-Cin Cin khẽ mỉm cười và cũng kéo Del đang thất thần theo hai người bọn họ.

***

-A……….Ngon mắt quá đi!!!-Tôi kêu lên lay lay tay Shu khi chúng tôi đi qua những gian hàng đồ ăn mùi ngào ngạt.-Kẹo hồ lô kìa!!!

Tôi kêu lên và sà vào hàng bán kẹo hồ lô, rút ngay một xâu kẹo to tròn khoảng năm, sáu viên xâu cùng nhau. Tôi nuốt ngay viên đầu tiên và kêu lên –Ôi..Ngon quá!!!

Shu bước đến chỗ tôi khẽ mỉm cười nhìn sang tôi. Tôi chuồi người về phía trước lấy thêm một xâu kẹo hồ lô nữa và tống ngay vào miệng Shu, cười rạng rỡ:

-Ăn đi!!!!

Shu khẽ nhíu mày rồi cũng cười:

-Ừm… Ngon quá, nhưng anh thích ăn chung với em cơ…-Shu nháy mắt nhìn sang tôi nhắc lại vụ kẹo bông gòn làm tôi phát nghẹn. Tôi bèn đánh trống lảng:

-Cặp đôi Cin Cin và Del đâu rồi?

Tôi quay đầu lại tìm thì chợt lạnh người khi bắt gặp cái nhìn đầy đáng sợ của Del. Hắn cứ đứng im, ánh mắt hắn chĩa thẳng vào tôi đầy sát khí như hắn nhìn tôi lâu rồi ấy. Tôi nuốt luôn cục kẹo hồ lô nghẹn ứ trong cổ, vội vàng quay lại. “Ôi mẹ ơi quỷ Satan hiện hình..” Tôi lẩm bẩm. Chắc là hắn còn thâm thù tôi chuyện ngày trước đây mà.

-Chị Cin Cin –Tôi vẫy vẫy tay về phía chị và đưa xâu kẹo lên nhưng chị ấy chỉ nhún vai khẽ lắc đầu:

-Chị không thích ăn đồ ngọt.

Nghe thế tôi ngậm ngùi quay lại và xử luôn nó.

Chúng tôi còn kéo nhau đi chỗ này, đi chỗ kia, còn đốt pháo đất nữa. Shu với tôi toàn chơi chung chứ Cin Cin thì bận chơi với Del rồi. Ấy vậy mà để ý thì lúc nào tôi cũng thấy cái nhìn lạnh thấu xương của Del nhìn tôi làm tôi run lên mấy đợt và tự hỏi không biết tôi đã làm gì sai.

***

Đi chơi hết chỗ này, rồi lại sang chỗ kia. Lúc nào Shu và Hàn My cũng là người hào hứng nhất. Một điểm nữa khiến Del cảm thấy có một cảm giác tức điên đó chính là dù đi đâu đi nữa thì Shu cũng luôn nắm chặt tay Hàn My như sợ lạc mất nhau vậy.

Del chìm trong mớ suy nghĩ của riêng mình thì chợt giật mình khi nhìn thấy Shu đưa ra một sợi dây chuyền bạch kim.

-Tặng em này… Tôi tình cờ thấy nó và tôi nghĩ nó sẽ hợp với em..-Shu mỉm cười chìa sợi dây chuyền trước mặt Hàn My.

Đôi mắt Hàn My sáng lên và nụ cười rạng rỡ xuất hiện.

-Để tôi đeo nó cho em..-Shu mở khóa dây chuyền ra rồi từ từ đeo nó vào cổ cho Hàn My. Hàn My có chút bối rối nhưng rồi cũng cười tươi:

-Anh thật tốt quá Shu à!

Một cảm giác hụt hẫng chạy qua người Del.

-Hai người họ thật đáng yêu..-Cin Cin mỉm cười.

-Ừ…-Del trả lời nhàn nhạt rồi xỏ túi quay lưng đi nếu Cin Cin không kéo lại và kêu lên:

-Hai người họ đi đến khu trượt băng rồi kìa. Ta đi thôi…

Ánh mắt Del chợt chùng xuống. “Lại….đi trước với nhau à….”

Hàn My nuốt nước bọt nhìn lên thảm băng trơn tuột rồi nhìn xuống đôi giày trượt của mình, cười đầy đau khổ:

-Shu à, em không…biết trượt…

-Sợ gì chứ? Cứ ra đây!

Shu phì cười rồi đưa tay ra trước mặt Hàn My. Hàn My gần như bị đôi mắt đẹp của Shu hút hồn, vô thức đưa tay ra về phía Shu. Nhưng chưa kịp nắm thì…

Del cắn chặt răng ném đôi giày trượt xuống đất. Hàn My và Shu giật mình nhìn sang.

-Về!-Del lạnh lùng nói rồi lặng lẽ bỏ đi. Cin Cin thoáng chút khó hiểu rồi cũng chạy theo Del.

-Chúng ta cũng về thôi, muộn rồi..-Shu thở dài, mỉm cười nhìn Hàn My.

Bốn người gặp nhau đầu con phố, vừa đi vừa nói chuyện với nhau, còn bông đùa nhau rất vui vẻ. Chỉ duy mình Del đi chầm chậm tụt lại phía sau. Đột nhiên, một thứ gì đó sáng lên từ người Hàn My rơi xuống, Del cúi xuống, chợt nhíu mày khi nhìn thấy sợi dây chuyền của Hàn My. Del nghiến răng chỉ muốn ném nó đi nhưng cậu chỉ khẽ thở dài, lặng lẽ để nó vào túi.

-Anh Trương Hàn Phong..-Cin Cin bước đến cạnh Del – Sao anh không đi lên trước cùng mọi người?

-Tôi không thích.-Del nhàn nhạt đáp và lặng lẽ đi.

-Là anh không thích hay vì anh không chịu nổi cảm giác đó?-Cin Cin chợt nói, Del khẽ dừng chân nhìn sang Cin Cin . Cin Cin chỉ khẽ mỉm cười:

-Người anh thích không phải là tôi mà… Thể hiện rõ thế còn gì?-Cin Cin khẽ cười buồn rồi nhìn sang Del hít một hơi sâu –Hủy hôn đi.. Tôi không muốn cuộc hôn nhân không tình yêu.

Del nhìn sang Cin Cin, có chút sững sờ khi nhìn vào cô ấy.

-Là tôi nói thật đấy, hãy chịu nghe lời trái tim anh một lần đi, tôi chính thức hủy hôn..

Nói rồi Cin Cin khẽ mỉm cười, dịu dàng cúi người và bước đi..

-Tôi xin lỗi..-Del buồn buồn nói.

Cin Cin chỉ cười hiền thân thiện và bước đi. Ánh trăng ngả màu trắng ngà lên mọi thứ.

***

Đến cổng nhà, tôi vẫy tay tạm biệt Shu. Shu cũng nhanh chóng bắt một chiếc xe ngựa về nhà. Tôi mỉm cười nhìn theo, hôm nay vui thật đấy. Đang định bước vào nhà thì tôi phát hiện ra chiếc vòng cổ Shu tặng tôi đã biến mất. Thôi chết! Tôi làm rơi ở đâu chăng? Tôi hốt hoảng vội định chạy đi tìm thì một giọng nói ngang phè vang lên:

-Tìm cái này, đúng không?

Tôi quay lại. Del cầm trên tay sợi dây chuyền, dáng vẻ nhàn nhạt vô cảm.

-Đúng là nó rồi! Cảm ơn anh nhá!-Tôi vui mừng đến gần Del cầm lấy sợi dây chuyền –Tôi vào nhà đây..

Nói rồi, tôi vừa xoay gót định bước vào nhà thì nhanh như cắt, Del nắm chặt lấy tay tôi giật mạnh và ấn tôi vào tường. Hắn nhanh đến nỗi tôi không kịp biết có chuyện gì xảy ra. Hắn siết chặt lấy tay tôi ép chặt tôi. Đôi mắt đẹp của hắn lạnh lùng đến phát sợ. Tôi hỏang sợ, cố gắng thoát khỏi hắn nhưng càng vùng vẫy, hắn lại càng siết chặt và ép chặt tôi hơn. Rồi làn môi đẹp của hắn khẽ nhếch lên và thì thầm vào tai tôi

-Xin lỗi, tôi lỡ ghen mất rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.