Chuyện Tình Ở Vương Quốc Vampire

Chương 4: Thách đấu



Tôi chợt lạnh người, nhìn lên hắn. Ặc, vẻ đẹp của hắn làm tôi ngợp hết sức.

-Nhìn gì tôi nữa? Giờ cô biết tôi là ai rồi chứ? Cô là người đầu tiên dám ngang ngược và chống đối tôi, cô có biết những người như thế thường phải chịu hậu quả gì không?

-Đây… Đây là trường học, không phải ở trong cung điện… Nên.. nên ai cũng như nhau cả thôi..-Tôi chống chế.

-Gì cơ?

-Dù cậu có là ai đi nữa thì khi cậu bước chân vào trường, cậu vẫn chỉ là một học sinh bình thường ngang hàng với những người khác thôi…

Hắn hơi khựng lại, rồi cũng cười đểu:

-Nếu như cô nói thì tôi cũng hơn cô một tuổi. Theo như cái bảng tên của cô thì cô lớp 11, nhưng tôi đã lớp 12 rồi.

-!!!

-Thế nào? Vậy thì tôi với cô là “đàn anh” với “đàn em” chứ nhỉ?

Tôi chĩa ánh mắt hình viên đạn nhìn lên hắn. Hơn kém nhau có một tuổi mà làm như cách cả chục tuổi không bằng. Đúng là tên khó ưa thật mà! Không còn cách nào khác, tôi chống chế:

-Nếu…Nếu đã là… “quân tử” thì phải đọ nhau bằng cái đầu!

***



Tôi thất thiểu bước vào lớp. Đã muộn ba mươi phút, do hắn cả! Tôi líu ríu đứng bên ngoài cửa:

-Thưa cô cho em vào lớp ạ!

Tôi đã sẵn sang chịu mọi hình phạt nhưng thật kì lạ, cả lớp ai nấy đều nhìn tôi như thể tôi vừa đi từ địa ngục lên vậy. Cô Phương cũng thế, mặt cô trông tái đi khi vừa nhìn thấy tôi, giọng cô đều đều nhưng hình như có phần trấn tĩnh gì đó:

-Em vào lớp đi…

Tôi bước về chỗ ngồi, cảm nhận được sự kì lạ từ bầu không khí trong lớp học. Đan ôm chầm lấy tôi:

-Tạ ơn Chúa! Cậu vẫn còn sống!

-Hả?

Đan bình tĩnh lại, rồi nhìn thẳng vào mắt tôi:

-Cậu không biết cậu vừa nãy cậu đang đối mặt với ai đâu.. Trương Hàn Phong…Thái tử Black đấy! Tên ác quỷ đội lốt thiên thần đấy! Hắn rất ghét con gái và không ai dám đụng đến hắn ta cả!

-Hả?

Mặt tôi tái đi, hắn chưa đến nỗi đáng sợ đến như vậy chứ?

-Hắn lạnh lùng và tàn ác.. -Đan nói đều đều -Cậu đừng đụng vào hắn nữa! Tớ không muốn mất cậu đâu Hàn My! Không phải ai cũng an toàn như cậu đâu… Đây là lần cuối cậu đối mặt với hắn chứ?

-!!!!

---Quay lại 30 phút trước---

-Nếu đã là quân tử thì phải đọ nhau bằng cái đầu…

-Là sao?-Hắn nhíu mày.

-Là không đọ nhau bằng tuổi tác mà đọ nhau bằng trí tuệ đấy!-Tôi giải thích.

-À…-Hắn nhếch mép-Cô muốn thách đấu?

-À..ờ, thực ra… cũng không hẳn là…

-Được thôi! Cô muốn đấu gì đây?-Hắn nhún vai vẻ khiêu khích. Sao nhìn mặt hắn đáng ghét thế nhỉ? Thế là trong lúc nguyền rủa xỉ vả hắn, tôi buột miệng:

-Đấu cờ!

-Đấu cờ?-Hắn khẽ nhíu mày rôi cười đểu-Tốt thôi! Chiều nay, hai giờ, đến khu sân sau phía Tây dãy A. Nhớ lấy!

---

-CÁI GÌ? -Đan hét lên thật to. Vừa lúc hết tiết một. Đan đứng dậy nắm lấy tay tôi –Đi. Đến xin lỗi còn kịp!

-Này.. Cậu điên à?-Tôi giật tay lại-Tại sao chứ? Tớ đâu phải là người sai mà phải hạ mình xin lỗi hắn? Tớ không đi! Và cũng không ngán!

-Cậu…-Đan cắn môi nhìn tôi bất lực -Hàn My à…

oOo

Trương Hàn Phong_tên tóc bạch kim đó đang ngồi vắt vẻo trên cây cạnh cửa sổ phòng học Hàn My. Hắn đã nghe toàn bộ cuộc nói chuyện của cô ấy.

-To gan đấy!-Hắn nhếch mép cười.







Sau giờ học….

-Chết tiệt! Chết tiệt! Chết tiệt!-Hàn My vừa nói vừa ra sức đạp vào thân cây. Nó cứ nghĩ thân cây đó là mặt tên kiêu ngạo Black rồi ra sức giở thói côn đồ giận cá chém thớt hành hạ cái cây. Hàn My không biết rằng, Hàn Phong đang nằm ngủ trên chính cái cây đó, chỉ là lá cây che hết con người cậu thôi. Phong khẽ hé mắt nhìn xuống, thấy nó bạo lực như thế với thân cây vừa chửi om sòm:

-Tên cú vọ! Tên vênh váo! Tên kiêu ngạo! Chết đi! Do mi mà ta làm mất sợi dây chuyền rồi! Thấy chưa? Hả hả? Huhu.. Sợi dây chuyền cỏ bốn lá mang may mắn mà lại…

Hàn Phong bất giác cười. Rồi nụ cười đó chợt tắt ngúm khi nghe Hàn My “ca” tiếp:

-Thằng Black chết tiệt! Tên vênh váo! Ta mất sợi dây chuyền là do mi! Đi chết đi! Tên kiêu ngạo!

Mặt Hàn Phong xám lại. Nó cứ đấm đá, hành hạ cái cây, ra sức chửi rủa mà không biết rằng nguy hiểm cận kề.

oOo

Lúc tôi đang hăng chửi nhất thì …

Vụt!

Hắn đứng trước mặt tôi. Nói đúng hơn là…nhảy từ trên cây xuống. Vẫn vẻ đẹp trai thoát tục ma mị lạnh lùng hóa đá ấy, nhưng mặt hắn trông tối sầm lại đầy đe dọa. Một vầng hào quang đen sì nổi trên đầu hắn.

“Ực”

Tôi nuốt nước bọt:

-Cậu…ở trên đó…?

Hắn không trả lời, nhìn tôi đầy sát khí.

-Ở đấy lâu chưa?-Tôi cố gắng nặn nụ cười.

-(Im lặng)

Lần này thì teo con rồi! Mày ngu quá Hàn My ạ! Hắn bước đến sát tôi. Túm cổ áo tôi xách ngược lên và mặt hắn tối sầm lại. Hắn gằn giọng:

-Chưa thấy gan ai to như cô… Được lắm.. Nhớ trận đấu chiều nay!

Rồi hắn thả tôi ra bỏ đi thẳng.

-Người gì mà…xuất hiện như ma ý…

***

Hai giờ chiều, dù rất buồn ngủ nhưng tôi vẫn phải lọc cọc đến trường.

-Khu Tây.,.. Dãy A… -Tôi cầm mẩu giấy vẽ sơ đồ trường đi tìm chỗ hẹn. Lóng ngóng thế nào đâm sầm vào một người. Tôi vội ngẩng đầu lên:

-A… Xin lỗi.. Ơ?

-Hàn My?Em làm gì ở đây?-Shu nhìn tôi. Mái tóc màu hoàng kim chợt xao động dưới lớp nắng mặt trời làm tôi suýt ngất. Cậu ta lúc nào cũng đẹp tỏa nắng thế này sao?

-Tôi có hẹn…-Sặc! Nhìn cái bảng tên mới biết Shu hơn mình lớn hơn tôi một tuổi.

-Ừ..-Shu cười hiền-Bốn giờ…

-Hửm?

-Bốn giờ em đến làm đồ gỗ cùng ta không? Ta đangmuốn làm một mô hình lâu đài, nhưng hơi nhiều chi tiết…

-Cả một mô hình sao?-Mắt tôi sáng lên.

-Ừ… Em giúp ta nhé?

-Vâng!

-Ừ.. Nhớ nhé!-Shu bước đi. Lúc nào cũng nhẹ nhàng như thế, khác hẳn với hắn_tên Trương Hàn Phong chết băm chết vằm_lúc nào cũng sặc mùi sát khí. Tôi lại lật sơ đồ và đi tiếp.

-Đến rồi!-Tôi nhìn lên, sững sờ. Qúa đẹp! Một khu vườn im lặng thanh bình tách biệt hoàn toàn với những khu học ồn ào ngoài kia. Và dù không phải là mùa đông, nhưng tuyết vẫn rơi, chỉ duy ở nơi này. Lần đầu tiên tôi được thấy tuyết, lần đầu tiên tôi được chạm tay vào những bông tuyết tinh khôi đang xoay mình đáp xuống thảm tuyết. Tôi nhẹ bước lên. Cái lạnh tê cả người nhưng dường như tôi bị vẻ đẹp khu vườn này hớp hồn rồi nên không còn cảm giác gì nữa. Tôi cười sung sướng.

-Đừng có ngoác miệng ra cười nữa!

Một giọng nói ngang phè cất lên. Tôi bất giác quay lại. Hắn đứng dựa vào gốc cây, đôi mắt đẹp ấy đăm đăm nhìn vào những bông tuyết đang rơi. Những sợi tóc của hắn khẽ xao động hòa vào màu tuyết tinh khôi. Trông hắn đẹp một cách băng giá, như những bông tuyết này vậy.

-Đấu cờ ở đâu.-Tôi bắt đầu thấy sởn da gà vì lạnh. Nói đúng hơn là cái lạnh ở đây mỗi lúc một tăng thì phải.

-Ở đây.

Hắn chậm rãi nói, bước tới một chiếc bàn nhỏ màu xám tro đơn sơ. Một bộ cờ đã được bày sẵn.

-Đấu lẹ còn về!-Tôi nhanh chóng phóc đến.

Hắn nhếch nụ cười ngạo mạn đẩy quân đen về phía tôi:

-Mời cô đi trước kẻo cô thua thì nói do tôi đi hơn cô một nước cờ…

Ô. Hắn đang khinh thường tôi cơ đấy. Ít gì thì tôi cũng là một tay cờ siêu hạng chứ có phải chơi đâu. Tôi liền nhanh tay chặn bàn cờ lại đẩy ngược về phía hắn cười ẩn ý:

-Không dám! Mời cậu đi trước!

-Tôi không muốn mang tiếng chèn ép con gái.-Hắn nhếch mép, đẩy bàn cờ đen qua.

-Còn tôi thì không muốn bị coi thường là yếu cơ đến thế.

Tôi đẩy trả lại.

Hắn hơi sững lại khi thấy thái độ của tôi nhưng rồi cũng kéo bàn cờ về phía mình, không còn nét ngạo mạn nữa, hắn đang giận cái gì à?

-Nếu cô muốn vậy nhưng trước khi đấu tôi nói giao kèo được chứ?

-Giao… giao kèo gì? Không phải chỉ là đấu đơn giản là đọ trí tuệ thôi à?

-Ha ha… Chơi với quỷ mà mà không giao kèo thì còn gì vui?

-Thế..?

-Đấu ba ván. Nếu cô thắng, tôi sẽ làm những gì cô ra lệnh. Nhưng nếu cô thua, cô phải làm theo lệnh của tôi. Trận đấu bắt đầu!

Tôi chưa kịp định thần qua cái giao kèo hắn nói thì hắn đã xuất quân. Được rồ, kinh nghiệm cờ vua của tôi đâu ít. Tấn công hay phòng nghự thì cờ vua tôi đều thành thạo. Các nước đánh của hắn lại vô cùng chắc chắn, mỗi nước đi không hề phạm sai sót. Trận đấu kéo dài đầy căng thẳng. Trên bàn cờ, trắng và đen hỗn loạn. Đã gần một tiếng đồng hồ trôi qua.







-WIN!!!!!!!

Tôi đập tay giữa bàn cờ sau bàn thắng khó khăn của tôi. Mặt hắn chợt tối sầm lại, nhìn chăm chăm vào ván cờ. Chẳng lẽ hắn chưa bao giờ thua ai hay sao mà phải làm mặt nghiêm trọng thế?

-Khá lắm!-Hắn nhìn tôi, mắt ánh lên. Hắn dẹp ngay bộ cờ vua trên bàn, và lôi ra một bộ cờ…vây!

-Ván hai nào!-Hắn nháy mắt.

-CỜ VÂY Á?

-Sao? Không phải cô muốn đọ tài à? Nếu đã muốn đọ cờ thì phải đấu trên mọi hình thức chứ! Ván ba sẽ là cờ tướng!

Tôi…

Không còn manh giáp để che chắn cho trận tiếp theo.

oOo

Cuộc đời là thế. Luôn luôn bất công. Bằng chứng là là “cái ác” đã chiến thắng “cái thiện” tỉ sổ 2-1. Hắn nhếch mép ngạo mạn nhìn khuôn mặt như bánh đa nhúng nước của tôi:

-Chú em nghĩ sao?

-AAAAAA!!!!!! Nhục quá!!!-Tôi hét to. Qúa nhục khi thua một tên vênh váo như hắn. Tôi đứng phắt dậy, tính bỏ đi thì hắn kéo lại:

-Giao kèo!

Đầu tôi vỡ toang. Tôi chợt thấy lạnh người nhìn qua hắn:

-Cậu…

-Làm người hầu cho tôi một tuần!

-CÁI GÌ?

Tôi hét lên. Sao có thể? Người hầu á? Tôi thế này mà phải làm người hầu cho hắn sao?

-Đừng có.. quá đáng!

-Ý kiến nữa tăng lên một tháng!

-Cậu có cần ác với tôi thế không hả?-Tôi gào lên.

-Có.-Hắn nhíu mày kề sát mặt tôi-Phải ác thì cô mới ngoan ngoãn. Cô là người đầu tiên phá tan sự tĩnh lặng mỗi ngày của ta đấy. Ngang ngược như cô không biết ai chịu nổi nữa.

-Còn tôi chưa bao giờ thấy ai vênh váo tự kiêu như cậu!

-Được lắm!-Hắn “hừ” một tiếng rồi xách ngược cổ áo tôi lên, nhìn chằm chằm vào tôi:

-Cô tới số rồi!

Rồi hắn lôi cổ tôi xềnh xệch không thương tiếc y như lôi một con cún.

-Thả tôi ra! Tên vênh váo chết băm chết vằm!

-Im đi,… Cô thua rồi..

Hắn móc áo tôi lên cây, ung dung khoanh tay dựa lưng vào gốc cây nhắm hờ mắt.

-Ê…! Thả xuống!

-..

-Ê! Thả xuống!

-…

-TÊN ĐẦN ĐỘN KIA THẢ TA XUỐNG!!!!!

Hắn đột nhiên đứng phắt dậy túm chặt lấy tôi kéo mạnh về phía hắn làm tôi bất ngờ nhoài người theo. Mặt tôi đối diện với mặt hắn, rất gần.

-Ê… Cậu..

-Im lặng… Giúp tôi một lần này thôi!

Tôi chưa kịp hiểu chuyện gì thì một tiếng con gái vang lên:

-Trương Hàn Phong! Cậu đang làm cái gì thế hả?

Một cô gái với mái tóc màu nâu đỏ, đôi mắt pha hồng đẹp một cách quyến rũ bước nhanh đến chỗ tôi , giằng tôi ra:

-Cô ta là ai? ?

-Không liên quan đến cô.-Hắn nhếch mép cười.

-Tôi là hôn thê tương lai của cậu! Là thanh mai chúc mã với…

-Nhưng tôi chưa bao giờ công nhận điều đó!-Hắn nhún vai-Cút đi!

Tôi tính bước đi thì hắn kéo tay tôi giật mạnh lại:

-Tôi không nói cô. Tôi nói cô ta.

-Cậu… a… được lắm!-Mặt cô gái kia đỏ ửng lên và hùng hổ bỏ đi.

Hắn lúc này mới thả tay tôi ra và nói:

-Tôi chỉ mượn cô để giải quyết cô tóc nâu si tình đó thôi. Không phiền chứ?

Tôi chưa kịp lên tiếng thì một giọng nói vang lên:

-Lấy một cô gái yếu đuối ra để làm lá chắn cho mình quả không tốt chút nào. -Shu khoanh tay dựa vào gốc cây nhìn chúng tôi.

-Shu, sao cậu qua chỗ tôi?-Hắn nhíu mày đút tay vào túi quần vẻ không chào đón.

-Ha ha.. Del, Bạn cậu mà không sang được sao?

Hắn “hừ” một tiếng rồi tính bước đi. Đột nhiên, tôi cảm thấy mặt tôi tái dần, tái dần. Rồi trời đất quay cuồng, tôi không còn biết gì nữa.

oOo

Hàn My ngã khuỵu xuống. Cả người tái đi. Shu vội vàng chạy đến đỡ Hàn My lên:

-Hàn My! Tỉnh lại đi!

Del_Trương Hàn Phong_ nhíu mày, cố che đi sự ngạc nhiên:

-Cô ta bị sao thế?

-Ngất. Chắc là vì quá lạnh.-Shu sờ vào bàn tay lạnh cóng của Hàn My.

-Trời ạ..- Del định cúi xuống Hàn My thì nhanh như cắt, Shu bế xốc Hàn My lên chạy ra ngoài.

Del nhìn theo rồi trở lại bàn cờ hồi nãy. Cậu nhón tay lấy một quân cờ đen rồi nhếch mép cười: “nhường?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.