Chuyện Tình Ở Vương Quốc Vampire

Chương 5: Shu, rốt cuộc cậu là ai?



Tôi lờ mờ tỉnh lại. Trước mắt tôi là một khu vườn ngập tràn ánh nắng phủ đầy hoa và cây xanh. Những khoảng hoa rộng lớn tạo nên một bức tranh đầy màu sắc, như một tấm lưới thêu dệt đủ màu. Ở giữa khu sân đó là một đài phun nước.

-Oà..-Tôi ngẩn ngơ nhìn những khóm hồng được trồng men theo con đường nhỏ lát đầy đá. Tôi có phải đang ở thiên đường không đây? Tôi dẽ dụi mắt và cựa mình ngồi dậy thì phát hiện ra có một người đang ngồi cạnh tôi. Tôi nhìn lên. Thịch!

Shu ngồi khoanh tay dựa vào thành ghế. Những sợi tóc vàng chợt xao động lướt nhẹ lên khuôn mặt đẹp một cách hoàn mĩ đến thoát tục. Đôi mày thanh tú khép hờ như đang ngủ. Làn môi mỏng như mỉm cười. Nhìn Shu như thế này, chợt thấy thật bình yên.

-Em ngắm đủ chưa?-Shu từ từ mở mắt, nhìn qua tôi mỉm cười dịu dàng. Tôi giật mình tung cái chăn mỏng trên người ra.

-Đâu… Đâu có đâu.. Cơ mà tại sao…

-À…-Shu chợt lên tiếng, cười nhẹ nhàng-Em bị ngất…

-Ngất ư?

-Do lạnh quá ấy mà..-Rồi ánh mắt Shu chợt ánh lên một tia nhìn kì lạ-Em quen Del sao?

-Một chút… -Tôi trả lời.

-Em với cậu ta cá cược à?

-Không.. Thực ra chỉ là đọ cờ thôi…

-À…-Shu nhíu mày rồi lại nhìn tôi dịu dàng-Em bớt lạnh chưa?

Tôi gật đầu lia lịa.

-Tốt! Ta đi thôi!-Shu đứng dậy kéo tôi lên.

- Đi đâu ạ?

-Làm gỗ! -Shu nháy mắt.

-À…

Nói rồi Shu đột nhiên bế xốc tôi lên.

-Ơ… Anh làm gì thế?-Tôi lung túng nhìn Shu.

-Em không được khỏe, mới tỉnh dậy mà. Để yên ta giúp em!-Shu cười nhìn tôi. Khi nhìn nụ cười ấy, tôi lại ngợp và chẳng nói nổi điều gì.

Tôi và Shu cùng làm chung với nhau. Tôi cẩn thận vẽ trên từng thanh gỗ, ngắm nghía. Shu lại thiết kế và cẩn thận gọt đẽo. Một buổi chiều kết thúc, tôi chuẩn bị quay về thì Shu nắm tay tôi lại. Tay Shu siết chặt tay tôi nhưng Shu không nói gì cả. Chỉ im lặng mỉm cười nhìn tôi. Đôi mắt Shu ánh lên một cảm xúc gì đó như muốn tôi hiểu. Rồi Shu kết thúc chuỗi im lặng đó bằng giọng nói trầm ấm nhẹ nhàng:

-Tạm biệt em… Có lẽ từ bây giờ… Em sẽ không còn gặp một học viên bình thường thích đẽo gỗ này nữa đâu.. Nhưng em biết không? Tôi sẽ không bao giờ để em quên tôi… Rồi tôi sẽ gặp em nhưng dưới một con người khác….

Lời nói của Shu nghe thật dịu dàng và kì lạ. Đôi mắt xanh ánh vàng hoàng kim chứa nhiều cảm xúc. Tôi không tài nào hiểu được ánh mắt ấy. Shu thả nhẹ tay tôi ra và đưa cho tôi một chậu cây hoa ly gỗ nhỏ_thứ mà lần đầu tiên tôi câm lên ngắm nghía, trầm trồ khi lần đầu gặp Shu.

-Tặng em..-Shu mỉm cười.

Tôi cúi đầu chào Shu rồi bước về. Đến khi ra đến đường, tôi mới phát hiện ra mình quên mũ ở đó bèn chạy lại vào rừng đến nhà Shu. Nhưng căn nhà gỗ nhỏ đơn sơ đó đã biến mất. Tôi nhìn trơ trơ giữa khoảng đất trống lớn trước mắt tôi.

Shu, rốt cuộc anh là ai?

***

-Hắt xì!-Tôi chợt cảm thấy rung mình vì lạnh và bóng tối ở đây. Ở đây tối nhanh kinh khủng. Bước đi trên đường, tôi mãi nghĩ về ngôi nhà gỗ đó, và cả Shu nữa. Rõ ràng, Shu không phải là một vam bình thường.

-Đi chơi vui nhỉ?-Một giọng nói ngang phè cất lên. Tôi bất giác giật mình. Del khoanh tay dựa vào tường, mái tóc bạch kim khẽ xao động, đôi mắt sắc tím lạnh lùng cùng hàng mi dài rung rung nhìn về nơi xa xăm nào đó. Tôi không trả lời, mà tôi cũng không muốn dây dưa gì với hắn. Đừng có ám tôi nữa được không? Tôi bước đi tiếp vớ như không thấy hắn. Nhưng tôi không đi được nữa khi hắn nắm lấy bàn tay tôi giật mạnh lại về phía hắn. Tôi nhìn hắn đầy khó hiểu.

-Chẳng lẽ tôi không là gì trong mắt cô hết à? Lần đầu tiên có cô gái dám coi thường tôi như thế! Cô muốn chết đúng không?

-Đơn giản vì tôi ghét anh. Hiểu không? -Tôi gần như gào lên.

-Sao ghét được? Cô gái nào biết được tôi chú ý đến cô ta là cô ta sẽ tìm mọi cách để bám lấy tôi, mừng như điên!

-Bởi vì tôi không giống họ! Không hám trai không tham quyền lực! Hiểu chưa hả?

Tôi bỏ đi. Cậu ta lại kéo mạnh lại:

-Tốt thôi. Bảy ngày làm người hầu đâu!

Mặt tôi nóng lên, máu dồn lên đến não. Khói xì ra từ hai tai tôi. Nhưng rồi tôi cũng cố nặn ra một nụ cười giả tạo ủa quên, thân thiện nhất có thể nhìn hắn:

-Được rồi Del, tối rồi.. Anh phải cho tôi về đã chứ? Chủ nhân vui lòng đợi đến sang mai nhé!

Del nhếch mép:

-Nhà cô ư?

Tôi chỉ vào ngôi nhà có cây tầm ma quấn quanh tường rào:

-Nhà tôi đó!

Del nắm lấy tay tôi kéo mạnh, đi nhanh về phía ngôi nhà. Hắn đang làm cái gì thế?

Pính poong…!

Tiếng chuông cửa vang lên và bà Kim chạy ra.

-Anh đang làm cái quái gì thế hả?-Tôi gào lên.

-Vào nhà cô chơi.-Del thản nhiên.

-Cái…

Bà Kim ra mở cổng. Thấy Del, mặt bà ấy trắng bệch ra:

-Thái… Thái tử Black…

Del không buồn để ý. Cậu ta nắm lấy tay tôi lôi thẳng vào nhà. Đâu ra tên bắt lịch sự như thế này chứ? Del ngồi xuống ghế làm tôi loạng choạng suýt rơi xuống đất do hắn vẫn không chịu buoongtay tôi ra. Tôi nhìn hắn đầy uất ức.

-Đừng nhìn tôi như thế… Tôi không thích..-Del nhíu mày.

-Sao anh lại ác với tôi như thế chứ? Tôi có quen biết gì anh đâu!-Tôi quát.

-Quen rồi đấy!-Hắn thản nhiên. Đôi mày thanh tú hắn nhắm lại, hàng mi rung rung hút hồn-Do cô thôi.

-Do tôi?

-Cô là người đầu tiên dám coi thường tôi. Người đầu tiên dám to tiếng hỗn láo với tôi. Người đầu tiên dám thách thức tôi. Và cũng là người đầu tiên đánh thắng tôi ván cờ.

Tôi ngớ ra, tôi ăn phải cái gì mà phạm nhiều cái “đầu tiên” của hắn thế? Tôi là người đầu tiên đánh thắng hắn ván cờ ư? Thảo nào trông mặt hắn lúc đó tối sầm lại.

-Cuối cùng cậu cũng thắng tôi còn gi?-Tôi gào lên.

-À..-Hắn hé mắt nhìn tôi-Nhưng đối với tôi, tôi đã thua..

Tên này dung là cái “tôi” cao ngất trời mà! Thua một ván thôi có sao đâu? Tôi thua hắn hai ván rồi còn gì?

Bà Kim trùm chiếc áo choàng , cầm cây đèn nhìn tôi:

-Hàn My… Con ở nhà nhé.. Ta ra ngoài một chút…

-Ơ?

Bà Kim vội vàng chạy đi. Tôi đứng dậy.

-Đi đâu?-Del lạnh lùng hỏi.

-Tôi đói! Tôi đi ăn!-Tôi trả lời với ngữ điệu chua nhất có thể.

Del vẫn nhắm nghiền mắt lại rồi chợt đứng dậy như vừa suy nghĩ xong việc gì đó.

-Ta đi cùng…

-Cái…?

ôÔô

Tôi và hắn lang thang trên đường. Thấy có một quán mì, tôi bèn kéo hắn vào. Một ngôi nhà đơn sơ nhưng khá ấm áp.Họ đưa ra hai tô mì nóng hổi ngon mắt. Tôi hồ hởi sắp ăn mì thì nhìn qua Del. Hắn cứ giương to con mắt nhìn tôi.

-Nhìn gì mà nhìn? Ăn đi!-Tôi chau mày -Nếu định chê thì xin lỗi, tôi chỉ đủ tiền để đãi anh món này thôi.

Del cầm đôi đũa lên nhưng rồi lại giương mắt nhìn tôi. Đúng là tên điên! Ăn mất ngon! Tôi thô bạo giật tô mì từ hắn qua. Múc lên một thìa rồi nhanh tay tống vào miệng hắn.

-Được chưa! Ăn đi!

Rồi tôi đẩy trả tô mì cho hắn. Bắt đầu xử tô mì của mình. Hắn hơi sững lại nhìn tôi.

-Gì nữa?-Tôi lườm.

Del không nói gì. Chỉ cười:

-Ngon thật…Lần đầu tiên tôi ăn đó…

Tôi cũng là lần đầu tiên thấy hắn cười hiền hòa thế, bình thường toàn thấy hắn cười đểu không à.

--Một lúc sau—

Tôi “đắm đuối” nhìn hắn khi hắn đang xử tô thứ 5. Bụng không đáy à? Ngại quá đi mất!

-Cái vị lạ ghê!-Del nói-Cho thêm tô nữa.

Cái ví của tôi lần này tiêu rồi! Del chợt đứng dậy đi uống nước, đúng lúc ấy người ta đưa tô thứ 6 ra. Căm phẫn tột độ, tôi tức giận giựt lấy chai tương ớt xịt toe vào tôi mì của hắn. Ớt tươi thì lấy thìa nghiền nát thả vào tô. Cho mày chết!!!

Del tươi tỉnh bước ra. Ngồi xuống. Vừa ăn thì mặt hắn chuyển màu liên tục. Từ tím sang đỏ, từ đỏ sang xanh.

Ha ha ha… Hắn đang CAY! Tôi bèn vờ như không biết gì, nói với hắn:

-Khi tôi thấy cay, tôi thường ăn nhiều với tốc độ nhanh, vì như thế, tôi sẽ hết cay!

Del nghe thế liền ăn thật nhanh. Đúng là càng ăn thì hết cay nhưng khi mà ngừng ăn thì…xé lưỡi! Ha ha ha.. Qủa nhiên, mặt hắn đỏ như than cháy. Del nhìn tôi như một núi lửa sắp phun trào. Nhưng hắn không hề kêu một tiếng, vì quá cay nên không thể mở miệng nổi đây mà! Tôi phá lên cười sằng sặc. Trả tiền xong tôi tiếp tục ngồi ngắm dung nhan của hắn cười sặc sụa. Del đứng phắt dậy lôi tôi ra khỏi quán. Nhìn khuôn mặt đầy sát khí của Del tôi mới thấy mình ngu. Kì này teo con rồi…

-Cô…-Hắn gằn giọng-Dám..bày…trò…à..Ax ax…!!!!

Nhìn khuôn mặt trẻ con của hắn tôi buồn cười kinh khủng.

-Ok… Được rồi…-Tôi nghĩ ra một -Tôi có cách để anh hết cay!

-?

Tôi cười gian tà chỉ tay về phía cây xoài trong ngôi nhà kia. Dây leo phủ gần hết ngôi nhà với những ánh đèn leo lét đáng sợ.

-Ý cô là sao?

-Anh ngốc quá!

Tôi kéo đầu Del về phía tôi rồi “nhẹ nhàng” nói âm mưu của tôi cho hắn.

Vâng…

Chúng tôi…





-ĂN TRỘM!!!!!!!!

Tôi và hắn chạy tóe khói với những trái xoài đầy túi. Do con chó quái quỷ ấy cả. May sao mà tôi leo hàng rào ra kịp. Tôi chợt nhớ đến lúc ở thế giới con người khi đi ăn trộm xoài với lũ bạn của tôi, lòng rộn lên một cảm xúc khó tả. Chạy khá xa, tôi và Del mới dừng lại thở hổn hển. Rồi chúng tôi nhìn nhau cười phá lên.

-Muộn quá rồi! Tôi phải về đây!

Tôi nhìn chiếc đồng hồ và quay gót ra về. Rồi sực nhớ ra một chuyện, tôi quay mặt lại cười toe và nhanh chân chạy về:

-Chúc anh hết cay!

oOo

Del nhìn Hàn My, chợt bật cười. Có lẽ Hàn My chưa baogiờ biết rằng, lần đầu tiên Del_Tên ác quỷ Black bật cười tự nhiên đến như thế. Cô gái này quả kì lạ. Chưa bao giờ có ai dám giỡn với ác quỷ như thế. Đường đường là Thái tử mà bị cô nhóc kia xả ớt chọc ghẹo, rồi còn bị lôi đi ăn trộm xoài nữa. Gan cô gái này đúng là không hề nhỏ mà. Del bật cười và quay về, hòa vào bóng tối.

---000---

Đang ngồi trong lớp nhìn ra ngoài cửa sổ thì một tràng hú hét vang lên dội thùm thụp vào tai tôi nghe từng tiếng oang oang đáng sợ. “AAAAAAAAAAAAA!!”. Không thể chịu nổi mà! Tôi bịt chặt hai tai, đầu gục xuống bàn. Tôi đang rất buồn ngủ đây. Tên điên hôm qua vì hắn mà hơn 11 giờ tôi mới được vác xác đi ngủ, giờ phải ngủ bù thôi. Tiếng hét ấy cứ vang to dần dần rồi đột nhiên im bặt. “May phước là đã nín” Tôi lầm bầm chẳng buồn ngẩng đầu lên. Chỉ thoáng thấy Linh Đan chọc chọc vào tay tôi. Giọng run run:

-Hàn…My…

-Gì?-Tôi vẫn tiếp tục chung thủy với giấc ngủ của mình.

-Trương…Hàn…Phong…

-Hả?-Tôi giật mình khi nghe đến cái tên đáng sợ đó. Chưa kịp ngẩng đầu lên nhìn thì cổ tay tôi đã bị giật mạnh và tôi bị kéo ra khỏi bàn đi nhanh về phía trước một cách thô bạo nhất có thể. Tôi chưa kịp hoàn hồn thì hắn đã quay phắt lại nói to:

-Thấy mọi người hò hét như thế mà không them nhìn lên xem ai là nguyên nhân à?

Hơ hơ, liên quan đến tôi quá nhỉ? Tôi đang buồn ngủ nên cũng trả lời qua loa:

-Thì kệ chúng chứ liên quan đến tôi quái gì?

Rồi tôi nhìn hắn:

-Thế có việc gì thế?

-Không có việc gì cả.-Hắn nhún vai.

-Anh có bị làm sao không đấy? Lôi tôi xềnh xệch như lôi con cún ra đây rồi phán câu tỉnh như thế à?-Tôi tức bật máu.

-Ờ, tôi thích thế.-Rồi hắn thả tay tôi ra, xỏ tay vào túi quần bỏ đi mất.

-Tên bệnh hoạn! Hắn sáng nay uống nhầm thuốc à?-Tôi rủa thầm trong bụng tức anh ách,phá cả giấc ngủ vàng ngọc của bổn cô nương.

Tôi đang định quay lưng bước vào lớp thì một co gái xuất hiện trước mặt tôi. Mái tóc bạch kim ngắn ngang vai lạnh lùng, đôi mắt nâu pha chút sắc tím. Qúa đẹp. Cô ấy nhìn tôi:

-Cô là Dương Hàn My?

-Đúng…Là… Là tôi…

-Tôi là Thy Thy. Nữ tước dòng King. -Cô gái nói, gương mặt không biểu lộ cảm xúc, rất lạnh lùng, như tên nào đó.- Tối nay 7 giờ, chúng tôi cần cô đến điện của Chúa Tể Hắc Ám. Cô nghe rõ chứ? Khi bước vào đó, hãy đưa lá thư này cho người lính, họ sẽ cho cô vào.

Thy Thy đưa cho tôi một lá thư với những hoa văn vô cùng sang trọng, là lệnh triệu tập của Chúa Tể Hắc Ám.

-Hi vọng cô không đến trễ.-Cô ấy nhìn tôi và bỏ đi.

Đúng là một cô gái quyến rũ đẹp một cách sắt đá. Tôi cầm khư khư lá thư trong tay, lòng đột nhiên cảm thấy vô cùng lo lắng.

Bảy giờ, khó khăn lắm tôi mới tìm ra đường dẫn đến Điện của Chúa Tể Hắc Ám. Lồng ngực tôi gần như văng ra khi chân tôi bước vào thềm của Cung Điện. Một tên lính chặn ngang người tôi:

-Cô đi đâu?

-Tôi…-Tôi đưa lá thư cho người lính. Người lính nhận lấy và cho tôi vào trong. Phải nói sao nhỉ? Khi tôi bước vào cũng là lúc tôi ngợp thực sự. Qúa đẹp,quá lộng lẫy. Đẹp hơn những gì tôi thấy trong các bộ phim khoa học viễn tưởng. Tôi cảm thấy sợ, sợ thật sự. Một cô gái xuất hiện đằng sau tôi, mái tóc nâu bồng bềnh cùng đôi mắt sắc sảo. Sao ở đây ai cũng đẹp quá vậy? Cô gái ấy trông thật lạnh lùng và đầy quyền uy. Cô ấy nhìn sang tôi và chợt mỉm cười, nụ cười chào đón thân thiện. Những người xung quanh chợt giật mình khi nhìn vào cô ấy và nói to:

- Chào Đế vương Dark!

Cái gì? Đế vương sao? Sao có thể? Tôi nhìn lên cô ấy. Vẫn với sắc thái cương nghị, cô ấy nhìn xung quanh mỉm cười thay cho lời chào. Rồi cô ấy chợt cất cao giọng của mình, nói to:

-Chào Đế vương Evil…

Một bóng người con trai bước ra với vẻ đầy uy lực, những người xung quanh lại thêm một lần nữa nghiêng mình kính cẩn:

-Chào Đế vương Evil…

-Hàn Linh, cô có cần phải khách sáo thế không?

Vị Đế vương quay người nhìn cô ấy rồi mỉm cười bước lại gần. Tôi gần như chết sững. Vị Đế vương trước mặt tôi…là Shu sao???

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.