Chuyện Tình Vịnh Cedar: Có Anh Trong Đời

Chương 29



Roy McAfee đã nhận được cuộc điện thoại anh mong đợi từ lâu vào tuần thứ hai của tháng tư, gần một tháng sau khi Davis gửi chai nước tìm thấy trong xe của Max Russell đến phòng thí nghiệm của hạt để kiểm tra. Anh yêu cầu Roy đến văn phòng ngay.

Chỉ sau mười phút kể từ lúc nhận được điện thoại, Roy đã chuẩn bị rời khỏi văn phòng.

"Có phải cảnh sát trưởng Davis gọi không anh?" Corrie hỏi và ngẩng mặt lên từ bàn làm việc khi chồng chị đi lướt qua.

Roy gật đầu và với tay lấy chiếc áo khoác. "Hình như phòng thí nghiệm đã tìm ra manh mối gì đó". Anh biết thế nào họ cũng sẽ tìm ra, và anh cảm thấy như được minh oan. Bây giờ có lẽ họ sẽ có hướng điều tra cho vụ này.

"Ngài cảnh sát trưởng hiện nay không được lòng mọi người cho lắm", Corrie nói và chỉ vào số Bản tin vùng vịnh Cedar mới nhất.

Roy cố gắng che dấu một nụ cười nhưng không thành. Trên trang nhất tờ Tin vắn đã cớ một tấm anh cảnh sát trưởng Davis nhăn nhó và hai cộng sự đang còng tay một nhóm công dân cao tuổi. Roy có thể thấy một điều - nhóm vài người về hưu nhưng vẫn hoạt bát này hiển nhiên là đã truyền tải được thông điệp của họ đến với mọi người.

"Anh không thể không thông cảm với Davis", Roy lẩm bẩm.

"Tất nhiên sự đồng cảm của anh phải dành cho người thi hành luật pháp, nhưng em thấy bà Jefferson và những người bạn cũng có điểm tốt đáng nói chứ".

"Có những cách khác để thành phố phải lưu tâm đến một phòng khám sức khoẻ mà không cần vi phạm pháp luật".

Roy lẽ ra phải biết không nên tranh cãi với Corrie vì như thông lệ chị sẽ phản ứng lại ngay. "Bài báo nói rằng bà Jefferson và ông Rhodes đã làm tất cả có thế nhưng cũng không đi đến đâu vì cắt giảm ngân sách. Cả anh và em đều biết kết quả của việc đấu tranh với Hội đồng Thành phố là thế nào".

"Cảnh sát Davis cũng chỉ làm công việc của ông ấy thôi". Nói thẳng ra, Roy cũng không muốn phải là người chịu trách nhiệm việc hộ tống một nhóm người cao tuổi vào nhà giam. Theo những gì mà anh biết thì hôm đó trong nhà tạm giam đã như một nhà thương điên. Một vài quý bà yêu cầu luật sư và lảm nhảm về quyền hiến pháp của họ. Hình như họ đã xem quá nhiều lần bộ phim Luật pháp và an ninh được chiếu đi chiếu lại.

"Lẽ ra em phải biết thế nào anh cũng đứng về phía bạn anh rồi", Corrie nói.

"Vậy anh sẽ cảm thấy thế nào nếu một trong số những người đó là mẹ anh hay mẹ em?".

Anh cười. "Mẹ anh đã mất từ lâu và mẹ em cũng vậy ...".

"Anh đừng có bắt đầu như vậy nữa, Roy McAfee", chị làu bàu.

Nhưng Roy nhận thấy Corrie đang cố không bật cười. Bất ngờ anh đi vòng ra sau chị và hôn chị một cái rất kêu.

Corrie ngước lên nhìn anh. "Như thế nghĩa là sao anh?".

"Em chẳng giống mẹ em được điểm nào".

"Roy!".

"Em yêu", anh nói, vờ như vô tội. "Anh yêu em".

Khẽ cười, chị đưa anh ra phía cửa.

Roy quyết định đi bộ mười lăm phút sang văn phòng của cảnh sát trưởng.

Trong đầu anh biết rằng họ sắp khám phá ra những điều bí ẩn quanh Russell.

Troy Davis có vẻ như đang đợi anh. Anh chỉ tay vào ghế và lôi ra một tập tài liệu trước khi Roy kịp ngồi xuống.

"Cái gì vậy?", Roy hỏi.

"Bản báo cáo của khoa chất độc".

Roy với tay lấy tập tài liệu và mở tung ra. Anh đọc kỹ ba trang đầu tiên trước khi mắt anh xoáy vào chất flunitrazepam. Anh ngước mắt nhìn cảnh sát trưởng.

"Chất đó - là gì vậy?".

"Tên nhãn hiệu thuốc là Rohypnol".

Roy nhận ra tên thuốc đó. Loại thuốc đó là một dạng thuốc mê. Anh đã được thấy tác dụng của nó trong những năm còn trong ngành. Nó còn được biết đến với tên lóng là "roofies" khi mới xuất hiện vào đầu thập kỷ 90.

Một sự lựa chọn rất khôn ngoan, Roy đăm chiêu suy nghĩ khi anh đọc qua bản báo cáo. Không phải một loại thuốc thường được sử dụng để giết một người đàn ông ngoài năm mươi. "Chẳng trách phòng thí nghiệm mất một tháng mới phát hiện ra", anh lẩm bẩm thành tiếng những suy nghĩ của mình.

"Người muốn giết anh ta đã hoà thuốc này vào chai nước. Nó không mùi không vị - và là loại thuốc an thần hiệu nghiệm. Khi dùng liều lớn thì điều hiển nhiên đã xảy ra".

Roy cũng biết điều này. Liều dùng quá lớn sẽ gây ra tử vong.

Roy đặt tập tài liệu lên bàn. "Những gì được xác nhận cũng chính là điều mà cả hai chúng ta nghi ngờ. Russell đã bị ám sát". Tiếc là bản báo cáo không cho biết ai đã đầu độc anh ta, và lý do tại sao.

Cảnh sát trưởng ngồi thư giãn trên ghê, hai bàn tay chống các ngón vào nhau để trên bụng. Anh nhìn thẳng vào Roy:

"Có thể là Beldon vì anh ta có cơ hội".

Kinh nghiệm nhiều năm trong nghề và trực giác mách bảo Roy điều ngược lại. Đã có lúc anh nghi ngờ nhưng vẫn còn rất nhiều thông tin chưa được xác minh và anh không muốn để tình cảm riêng tư ảnh hưởng đến công việc điều tra này. Đó chính là lý do anh cảm thấy không thể làm bạn với gia đình Beldon. Kể từ thời gian đó Roy đã có thiện cảm và tin tưởng nguời đàn ông này.

Bob nói anh không nhận ra người đồng đội cũ của mình, đây cũng là một câu hỏi. Nhưng theo quan điểm của Roy, cho dù Bob có nhận ra đi nữa thì cũng không có đủ động cơ để ám sát anh ta. "Thực lòng, tôi cảm thấy nghi ngờ điều này".

Một nụ cười thoáng qua trên khuôn mặt cảnh sát trưởng Davis. "Tôi lại không cho rằng nó có thể đi chệch hướng suy nghĩ của tôi".

"Đừng quên là chai nước ở trong xe ôtô".

"Đúng vậy".

Điều này không minh oan hoàn toàn cho Beldon nhưng cũng có khả năng Russell mang theo nước.

"Anh có nghĩ rằng đây là một vụ giết người không chủ ý?", Roy hỏi. Gần đây có nhiều vụ như vậy.

Roy có thể thấy Davis cũng đang cân nhắc ý nghĩ như anh. "Có thể, nhưng tôi không nghĩ có nhiều khả năng".

Roy gật đầu. Có quá nhiều nhân tố trong vụ này, trong đó có cả biện pháp mà sát thủ sử dụng khiến anh tin rằng vụ ám sát không phải ngẫu nhiên. Cho dù đó là ai thì nguời đó quả thật thông minh. Và nguy hiểm.

"Tôi không nghĩ đây là lần đầu tiên người đó can thiệp vào cuộc sống của Russell". Roy lẩm bẩm.

"Tôi cũng nghĩ y như vậy", cảnh sát trưởng nói. Anh ngồi thẳng lên và vươn ra mặt bàn. "Vụ tai nạn ôtô cướp đi người vợ của anh ta nghe rất thuận lợi. Tôi đọc biên bản nhưng tôi chẳng vạch ra được gì. Không có bằng chứng gì thực sự cả".

Vụ tai nạn bị quy cho lỗi từ phía người lái xe. Xét từ những sự kiện xảy ra gần đây anh thấy rất phân vân. Hai người đàn ông là đồng đội cũ của nhau ngày ấy đều chết, và cùng chết trong những hoàn cảnh rất lạ kỳ.

"Thế còn Dan Sherman thì sao?" Roy hỏi. "Anh có cho rằng đó là một vụ tử tự không?".

Ngài cảnh sát không chút do dự. "Không nghi ngờ gì. Anh ta đã để lại bức thư đó".

Roy không thích cách suy nghĩ đang hình thành trong đầu anh lúc này. Hai người đàn ông đã chết, một người bị ám sát. Nếu Bob không liên quan - và cả Troy Davis và Roy đều chắc về điều đó - thì Roy có thể đi đến kết luận.

"Bob Beldon đang gặp nguy hiểm", anh nói.

Davis ngồi lùi lại. "Anh nói điều đó thật trùng hợp".

"Tại sao?".

"Vì tôi cũng có cảm giác như vậy. Tôi vừa nói chuyện với anh ta chiều hôm qua".

Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng Roy.

"Tôi có gợi ý anh ta nên đi nghỉ trong khi chúng ta kiểm tra lại giả thuyết này". cảnh sát trưởng nói tiếp.

"Thế anh ta nói gì?".

Troy Davis cau mày. "Anh ta là một tay cứng đầu Bob nói rằng anh ta đã làm được hết những gì định làm. Nói gở nếu có ai muốn giết anh ta thì cứ việc".

Roy đoán Peggy lúc đó không có mặt.

Troy lắc đầu. "Không chỉ có vậy anh ta còn nói rằng anh ta không thể đi. Jack Griffin nhờ Bob làm phù rể và Bob đã nhận lời".

"Đám cưới khi nào được tổ chức?".

"Tuần đầu của tháng Năm".

Roy ngẫm nghĩ và gật đầu. "Đã hơn một năm kể từ khi Russell chết, nếu không có gì diễn ra trong thời gian qua thì cũng có nghĩa tương lai sẽ không có gì".

"Có lẽ", Troy Davis đáp lại.

Nhưng qua giọng nói của anh Roy nhận thấy rằng cảnh sát trưởng không tin điều đó. Vì chính anh cũng không mấy tin điều mình nói.

Mấy tháng qua anh cũng có thiện cảm với Bob và Peggy. Anh sẽ cảm thấy rất mất thể diện nếu một ngày nào đó bạn anh cũng bị ám sát.

Rosie đang bồn chồn đợi cho đến khi cô nghe thấy tiếng loạt xoạt ở cửa căn hộ. Nhảy bật khỏi ghế sô- pha, cô vội vã ra mở rửa. Cô đi được nửa đường, ra đến phòng khách thì cửa bật mở và Zach bước vào.

Như thể đã hàng tuần không gặp nhau, Rosie lao vào vòng tay anh. Zach vòng tay ôm quanh eo cô và nhấc bổng cô lên. Và ngay lập tức môi anh tìm đến môi cô. Đó là một nụ hôn thật sâu và gấp gáp, gợi nhớ lại những ngày còn đi học. Những đốm lửa nguội lạnh trong những năm cuối của cuộc hôn nhân nay lại được thổi bùng lên.

Khi Zach đặt chân cô xuống thảm, đầu cô quay cuồng vì những ham muốn.

Gần như quên hết dự định ban đầu về việc thảo luận những vấn đề cấp bách cần giải quyết, trong đầu cô lúc này chỉ còn nghĩ đến cơ thể nóng bỏng của anh và những ham muốn anh thổi lên trong cô.

"Anh có nghĩ rằng mình gặp nhau thế này là buồn cười không?" cô lẩm bẩm.

"Em có nghĩ thế không?".

"Không". Cô kiễng người đứng lên năm đầu ngón chân và hôn anh.

Zach say đắm đáp lại nụ hôn của cô và khi nụ hôn còn chưa kết thúc, cả hai đã vào đến phòng ngủ - phòng ngủ của anh. Hai ngày trước đây họ cũng đã có một kết thúc trên giường của cô, và thời gian trước đó họ còn thậm chí chưa nghĩ đến chuyện lên giường.

"Chúng ta phải nói chuyện anh ạ", Rosie nhắc anh sau khi cả hai đã có một cuộc ân ái mặn nồng. Cô dựa đầu vào bờ vai trần của anh. Hai người đang nằm ôm nhau trên tấm mền, cô đặt tay lên eo anh.

"Anh biết, nhưng mỗi khi gặp em thì điều cuối cùng anh muốn làm mới là nói chuyện".

Rosie hoàn toàn hiểu anh vì cô cũng khao khát anh như anh khao khát cô.

"Anh có nói với bọn trẻ anh đi đâu không?", cô hỏi, và có phần bối rối, ngượng ngùng nếu bọn trẻ phát hiện ra họ biến căn hộ này thành tổ uyên ương.

Zach cười. "Em đang đùa phải không?".

Rosie thở dài và cọ má vào ngực anh, cảm nhận được hơi ấm từ làn da anh.

Cô nhắm mắt và hít một hơi thật sâu mùi cơ thể anh - không thể lẫn được và chỉ cần như vậy thôi cũng đủ khơi dậy ham muốn trong cô. "Em nghĩ quan trọng là chúng ta phải nói chuyện".

“Anh cũng nghĩ vậy", Zach đồng ý, "nhưng quan trọng là dường như anh không thể rời tay khỏi em".

Rosie phải thú nhận rằng cô thích sự hồi sinh của tình yêu giữa hai người - rất yêu thích cảm giác này. Cô không đòi hỏi gì hơn ngoài những giây phút quý báu của hai người trong căn hộ của họ.

"Bọn trẻ không phải là không có mắt, em biết đấy". Zach nói trong khi tay anh vẫn từ từ mân mê thành những vòng tròn nhỏ trên lưng cô. "Chúng có những ý tưởng khá hay mà anh lén biết được".

"Chủ yếu là do Allison", Rosie nói với anh.

"Bọn trẻ đều nhất trí về việc chúng ta hoà giải với nhau", Zach nói nghe rất nghiêm túc, "nhưng có đúng là chúng ta như vậy không?".

"Anh nói vậy nghĩa là sao?".

"Hai chúng ta đã sẵn sàng quay lại với nhau chưa? Và như vậy có nên không? Anh yêu em, Rosie và em cũng yêu anh. Anh lúc nào cũng yêu em, nhưng cho đến giờ anh vẫn không thể hiểu tại sao hai người thực sự yêu nhau lại có thể đem nhau ra toà ly hôn được".

Rosie gật đầu. "Em đã sai rất nhiều", cô thổn thức.

"Anh cũng vậy", Zach nhanh chóng thú nhận. "Anh không muốn đào bới lại những lỗi lầm của hai ta, nhưng mặt khác anh cũng chưa sẵn sàng quên được những gì đã xảy ra và lặp lại sai lầm một lần nữa".

"Em cũng cảm thấy như vậy". Chỉ nghĩ tới việc phải trải qua sự căng thẳng đó một lần nữa cô đã không chịu nổi. Cô không thể sống như vậy một lần nữa, và cô hiểu Zach cũng không thể. Hơn nữa họ không thể bắt bọn trẻ phải trải qua cơn ác mộng này lần thứ hai.

"Em vẫn muốn tiếp tục dạy học", Rosie nói. Để dẫn đến những việc xảy ra như ngày hôm nay một phần là vì cô tình nguyện làm hầu như tất cả mọi công việc với các uỷ ban, hội nhóm, các ngày lễ và bất kỳ công việc nào xảy đến. Cô đã có tiếng là một tình nguyện viên tuyệt vời, người phụ nữ không bao giờ biết từ chối.

Trước khi ly hôn, cô có những trách nhiệm, những cam kết kéo cô ra khỏi nhà hầu hết các ngày và các buổi tối trong tuần. Mọi chuyện bắt đầu từ khi Zach quá bận rộn trong đợt khai báo thuế. Cô cảm thấy cô đơn và muốn tìm lối thoát bên ngoài xã hội, một cách để cảm thấy mình cũng là một tế bào của xã hội.

Công việc tình nguyện đã biến thành một con quái vật ngốn hết thời gian và đe doạ đến hạnh phúc gia đình cô.

"Em đã luôn muốn là một người vợ, người mẹ hoàn hảo", cô thì thầm, đau đớn khi nghĩ đến sự thất bại của mình.

Zach hôn lên đỉnh đầu cô. "Anh biết".

"Thế rồi em tham gia vào mọi thứ và em không còn là một người mẹ nữa".

"Nào, anh sẽ không nghe em chỉ trích bản thân em đâu", Zach nói. "Nhất là khi chính anh cũng có nhiều sai sót". Vòng tay anh siết cô nhè nhẹ. "Không phải mình em phá vỡ cuộc hôn nhân của chúng ta, Rosie ạ. Anh đã vì cái tôi quá lớn của mình mà quên mất điều phải trái. Em đã nói đúng về Janice Lamond, nhưng anh quá mù quáng không nhận ra những điều cô ta làm".

"Còn em thì quá ghen tuông", Rosie thú nhận.

"Anh cũng vậy, nhất là khi em bắt đầu hẹn hò với anh chàng goá vợ đó".

Cô không biết là Zach đã ghen. Một cảm giác dễ chịu, trẻ con xâm chiếm cô.

"Em đã nói với anh rồi, em và anh ta chỉ đi ăn tối với nhau một lần".

"Anh cứ nghĩ phải nhiều hơn như vậy và điều đó đã dằn vặt anh". Anh khẽ cười và vẫn vuốt ve lưng cô. "Chúng ta đã ly hôn nên ý nghĩ em hẹn hò với một người đàn ông khác khiến anh phát điên".

Rosie thích thú khi anh thừa nhận như vậy. "Vậy thì anh có thể hiểu được tâm trạng của em như thế nào khi chúng ta sống với nhau và em nghĩ rằng anh có quan hệ với một người phụ nữ khác. Nếu chỉ nói là ghen tuông thì còn chưa đủ".

"Anh sẽ không để điều này lặp lại nữa", anh hứa với cô.

"Em cũng sẽ không tham gia vào các hoạt động tình nguyện", cô nói. "Nếu có cũng sẽ chỉ là những công việc ngắn hạn, thỉnh thoảng mà thôi. Em bây giờ đã biết ranh giới rồi". Cô hít một hơi thật sâu. "Em đã phát hiện ra rằng em yêu công việc dạy học em đã quên nhiều quá. Thời gian ở trường với lũ trẻ thật tuyệt và đến cuối ngày khi em trở về nhà, em cảm thấy trân trọng gia đình hơn".

"Anh sẽ giúp đỡ em trong công việc nhà nhiều hơn", anh tuyên bố.

"Tốt quá". Đó cũng là một vấn đề của họ. Vì cả nhà luôn cho cô là một người mẹ ở nhà nội chợ nên Zach - và cả bọn trẻ - đã để cô làm mọi việc trong nhà, đảm nhiệm mọi nhu cầu, và một quản gia hoàn hảo, đầu bếp, thợ sửa chữa, lập kế hoạch, tài xế, chủ nhà. Hay nói cách khác là chịu trách nhiệm tất cả những công việc trong gia đình.

"Anh có thể giúp em nấu hai bữa tối trong tuần", Zach nói với cô. "Anh đã học được rất nhiều từ việc nấu nướng".

"Em có thể xoay xở với ba bữa còn lại", cô nói. Bây giờ Rosie có nhiều thời gian hơn, cô đã nhận ra rằng cô thực sự yêu thích công việc bếp núc.

"Allison cũng đã học được cách glúp những việc lặt vặt trong bếp", Zach nói. "Anh nghĩ con bé cũng sẽ muốn phụ trách một bữa trong tuần".

"Vậy là chúng ta chỉ còn một tối nữa thôi", cô nói, và đang ngẫm nghĩ xem họ nên thoả hiệp như thế nào.

"Một buổi tối trong tuần để anh và em có cơ hội hẹn hò", Zach kiên quyết.

"Hẹn hò ư?".

"Thời gian để chúng ta bên nhau Rosie à. Chỉ có anh và em thôi. Em có thấy là chúng ta sống cùng một nhà nhưng chẳng mấy khi nói chuyện với nhau không? Nếu có nói chuyện chúng ta cũng không thể chú tâm xem người kia nói gì vì còn quá bận rộn và có nhiều việc khác phải bận tâm. Em là người bạn tốt nhất của anh và anh nhớ em, nhớ thời gian có em trong cuộc đời anh. Anh nghĩ không có thời gian cho nhau là vấn đề chính của chúng ta".

Có lẽ anh nói đúng. Có lẽ đó là một trong những lý do khiến cuộc hôn nhân của họ đổ vỡ. Zach phải làm việc tới khuya ở văn phòng còn cô lại lấp đầy khoảng thời gian rỗi bằng những dự án từ thiện và vị trí tình nguyện đã khiến cả hai như người lạc lối. Họ gần như đã quên hẳn người bạn đời của mình, đặt mọi việc khác lên trên hết.

Rosie nâng người lên chồng vào khuỷu tay và hôn vào cằm anh. "Em đã nói với anh rằng em yêu anh biết bao nhiêu chưa?".

"Em đã nói rồi", Zach thì thầm. "Rosie, Rosie, thật hạnh phúc biết bao khi lại có em trong vòng tay".

“Bọn trẻ muốn chúng ta kết hôn lại", cô nói.

Trước lúc đó không ai trong hai người nhắc đến chuyện này.

"Anh biết". Cô nghe thấy sự do dự trong giọng nói của anh. "Em cảm thấy thế nào?".

Rosie nép sát hơn vào người anh. "Thích thú ... và một chút lo sợ".

"Anh cũng vậy", anh khẽ khàng nói.

Cả hai người đã từng nói và làm những điều trở thành gánh nặng cho tương lai. Liệu họ có duy trì được quyết tâm này không, tiếp tục nuôi dưỡng mối quan hệ này không?

"Chúng ta phải hết sức chắc chắn, Zach ạ".

"Anh cũng đồng ý như vậy. Khi chúng ta tái hôn, và anh tin là sẽ như vậy", anh nói và lại hôn cô, “thì đó phải là một cuộc hôn nhân vĩnh cửu, đảm bảo một trăm phần trăm là chúng ta sẽ gắn kết đến cuối đời". Zach bắt gặp ánh mắt cô, một ánh mắt chất chứa tình cảm dữ dội đang nhìn anh. "Chúng ta đã bước qua cánh cửa ly hôn một lần rồi".

Cô gật đầu.

"Nó có thể dễ dàng trở thành một cánh cửa lò xo. Với những tương đồng hay bất đồng về quan điểm, chúng ta có thể lại mắc một lỗi lầm lớn hơn với việc tái hôn. Chúng ta sẽ biến những gì tưởng chừng như đúng đắn và tốt đẹp bây giờ trở thành một cơn ác mộng chung sống".

Rosie hiểu những gì Zach đang nói. "Nói cách khác nếu chúng ta quyết định tái hôn thì sẽ là như vậy. Không bao giờ có thể quay lại được. Vĩnh viễn".

"Sẽ được tất cả hoặc không còn gì", anh nói một cách nồng nhiệt.

Rosie không do dự. Cô biết điều mình muốn và chính là người đàn ông này, người chồng, người tình của cô sẽ trở lại trong cuộc sống của cô mãi mãi. "Tất cả hoặc không gì cả", cô nhắc lại. "Em muốn tất cả".

"Vậy em có đồng ý lấy anh không, Rosie? Lúc đau ốm cũng như khoẻ mạnh, đến tận khi cái chết chia lìa chúng ta".

"Em đồng ý", cô thì thầm. "Chúng ta phải nói với mọi người như thế nào?". Cô hỏi sau một khoảng lặng.

Zach cuời. "Chúng ta sẽ nói sự thật".

"Sự thật gì hả anh?".

“Cuộc ly hôn của chúng ta không thành".

"Cậu là một cô dâu xinh đẹp". Grace lau nước mắt trên khoé mắt mình.

Olivia xoay người khỏi chiếc gương lớn đằng sau cửa phòng ngủ. Chị mặc một chiếc váy sang trọng màu hoa đào được thiết kế riêng, tay cầm một bó hoa hồng nụ.

Grace ngồi trên giường ngắm nhìn Olivia. James và Justine sẽ đến ngay bây giờ và đưa chị đến công viên bến cảng, nơi Jack cùng gia đình và Charlotte đang đợi.

"Liệu Jack có nghĩ vậy không?" Olivia hỏi và biết rằng mình đang cảm thấy không yên tâm. Sau ngần ấy năm sống độc thân, chị không nghĩ mình lại có thể tìm thấy tình yêu, và yêu say đắm tới mức sẵn sàng chia sẻ cuộc đời mình với một người đàn ông khác. Cho đến khi Jack Griffin xuất hiện ...

"Thật cảm động là Jack đã mời cha Flemming đến để tiến hành buổi lễ".

Grace nói và lục tìm dưới đáy ví một tờ giấy ăn khác. "Mình biết là mình sẽ làm hỏng mọi thứ và khóc đến khi buổi lễ kết thúc mất".

"Cậu sẽ không khóc đâu", Olivia an ủi bạn mình mặc dù chị cũng không tự tin về bản thân. Mỗi lần chị nghĩ về Jack, về tình yêu bao la, nồng nàn dành cho anh chị cũng cảm thấy muốn khóc vì sung sướng.

"Ồ, mẹ!" Justine nói khi lao vào phòng. Cô nắm tay mẹ. "Trông mẹ thật lộng lẫy".

Olivia đỏ mặt, rồi hôn vào má con gái. "Cám ơn con yêu".

"Mẹ đã xong chưa?" Justine hỏi. "Xe đã đến rồi".

Olivia nhìn sang Grace, và bà bạn thân đang cười tươi và giơ ngón tay cái với cô. Hít một hơi, Olivia thì thầm, "Mẹ sẵn sàng rồi".

"James ghé qua chỗ chú Jack, chú ấy cũng đang cuống lên". Justine thông báo với mẹ khi họ đang ra xe.

"Jack à?" Cách đây vài tiếng thôi nghe giọng anh còn rất bình tĩnh và hoàn toàn làm chủ tình hình mà.

"Eric, Shelly và hai cậu nhóc con đến", Justine giải thích, "và mọi sự huyên náo bắt đầu. Một cậu bé đã trớ ra bộ vét của chú Jack. Eric cũng phát hoảng nhưng rồi Shelly đã bình tĩnh giặt sạch lại".

"Vậy là mọi chuyện lại ổn rồi". Olivia lẩm bẩm. Ở nhà chị mọi việc cũng rồi tung lên. Seth đi đón James, Selina và Isabella ở sân bay Seattle, và chỉ trong vòng vài giờ đồng hồ sau khi về nhà, Selina đã thông báo cô lại đang có bầu. Đó là khi buổi tiệc vừa bắt đầu.

"Xe đang đợi mẹ", Justine hơi cúi đầu khi họ đi ra ngoài hè.

Olivia cảm giác như mình là cô bé lọ lem đi dự tiệc. Hôm nay sẽ đánh dấu một trong những sự kiện quan trọng nhất trong cuộc đời chị. Mới chỉ vài tuần kể từ khi chị và Jack quyết định sẽ kết hôn, nhưng cả hai đều không muốn trì hoãn thêm một phút nào nữa. Họ muốn có nhau, được sống bên nhau.

Người lái xe mặc đồng phục đang đúng ngoài chiếc Limousine, sẵn sàng đón mọi người lên xe.

"Mình hy vọng sẽ được làm điều tương tự như vậy cho Maryellen và Jon", Grace nói khi bước vào xe với Olivia.

"Hai đứa đã quyết định ngày chưa?".

Grace gật đầu. "Thứ bảy tuần đầu tiên của tháng sáu".

"Tuyệt vời", Olivia nói. Đám cưới dường như diễn ra khắp nơi nơi. Con gái Grace và Jon Bowman đã quyết định kết hôn; Olivia biết rằng Grace vừa mừng vừa nhẹ nhõm khi bố mẹ của bé Katie sớm đoàn tụ với nhau.

"Lại một thứ bảy nữa cậu phải hy sinh công việc yêu thích của mình ở Xã hội nhân đạo", Olivia trêu chọc vì biết Grace rất yêu thích công việc tình nguyện đó.

Việc đính hôn của Jon và Maryellen không phải thông tin duy nhất về đám cưới mà Olivia biết được Bản án ly hôn gây nhiều tranh cãi của chị năm ngoái rất cục lại lại có kết tốt đẹp. Chị được luật sư Otto Benson cho biết rằng cặp vợ chồng đó đang có kế hoạch tái hôn. Olivia cảm thấy rất hài lòng và cầu chúc cho hai người hạnh phúc. Mọi việc ở số 311 đường Pelican dường như đều diễn ra rất thuận lợi - một sự thay đổi dễ chịu.

Khi chiếc Limousine tiến đến đường Lighthouse, Olivia nhìn qua ngoài cửa sổ ra phía vịnh. Chị yêu nơi này, thị trấn xinh đẹp nơi là nhà của chị. Chị nhìn sang Grace và mỉm cười. Bạn của chị đang dần thích nghi với cuộc sống của một goá phụ. Sinh sống ở một nơi xa lạ chưa bao giờ là dễ dàng, Grace đã vài lần đi sai đường nhưng Olivia tin rằng mọi việc bây giờ rất ổn ở số 204 đường Rosewood, nhất là khi Grace đã tìm được một động lực để sống tốt. Olivia vẫn hy vọng Cliff sẽ lại xuất hiện trong cuộc đời Grace, nhưng chỉ có thời gian mới trả lời được.

Chiếc xe đỗ lại ở bãi đậu xe công viên bến cảng. Người lái xe xuống mở cửa cho Olivia và đưa tay ra cho chị vịn.

Hôm nay thật là một ngày không thể hoàn hảo hơn cho một đám cưới. Một ngày đầy nắng và những cơn gió nhè nhẹ. Mặt nước xanh thăm thẳm của vịnh phản chiếu những tia sáng của ánh mặt trời lên vọng lâu nơi Jack đang đứng đợi chị. Hoa hống, hoa loa kèn, hoa irit và nhiều loại hoa khác được đặt trong những giỏ to màu trắng và sắp đặt rất cẩn thận tạo thành ranh giới xung quanh vọng lâu.

Mẹ Olivia đến cùng bạn bà, Ben Rhodes. Từ khi bị bắt, bà Charlotte trở nên im lặng một cách khác thường. Olivia tin là việc tôn trọng luật pháp này cũng không bao lâu. Khi Charlotte thực sự muốn cái gì, bà sẽ tìm được cách có nó.

Olivia giận ông Rhodes vì việc chị đã phải bảo lãnh cho mẹ mình ra khỏi trại giam của hạt. Chị kiên quyết phải để mắt tới ông. Olivia không mấy chắc chắn liệu quý ông cao tuổi này có ảnh hưởng tốt tới mẹ chị không. Và chị cũng không nghĩ sẽ tốt nếu hai người cứ dành nhiều thời gian cho nhau. Chị sẽ tìm hiểu kỹ hơn về ông Ben Rhodes.

Jack tiến về phía Olivia và cầm tay chị. "Anh không biết điều gì đã thuyết phục em kết hôn với anh", anh nói và cúi xuống hôn lên má chị, "nhưng cho dù đó là gì đi nữa anh cũng chỉ có thể nói với em rằng anh biết ơn em vô cùng".

"Jack, anh mới ngọt ngào làm sao".

Anh cười ngất và ngượng ngùng liếc sang phù rể, Bob Beldon. "Bob gợi ý cho anh đấy".

Olivia chớp mắt. Lẽ ra chị phải đoán được vì Jack không phải là kiểu người lãng mạn, nhưng bù lại anh có hàng ngàn điều tuyệt vời hơn. Chị rất vui khi thấy Bob và Peggy, vợ anh. Chị không biết nhiều về họ nhưng Bob là bạn thân của Jack nên chị tin trong tương lai họ sẽ có nhiều cơ hội gặp hai vợ chồng chủ nhà nghỉ Thyme and Tide.

Đã có lúc mọi người cảm thấy lo ngại về Bob, chị nhớ lại điều này có gì đó liên quan đến anh chàng đã chết. Jack cũng lơ mơ và có lúc anh cũng không dám chắc liệu Bob có đến dự cuộc vui này với anh không. Hình như mọi việc đã được giải quyết và chị hầu như không cảm nhận được sự căng thẳng nào từ phía Bob. Nhưng mọi việc có vẻ như không hoàn toàn như ý ở số 44 đường Cranberry.

Các vị khách đã đứng thành một vòng tròn quanh Olivia và Jack. Cha Flemming ở cuốn kinh thánh và mỉm cười với hai người.

"Các con yêu quý", ông bắt đầu.

Jack siết chặt tay Olivia và cô cũng làm cử chỉ tương tự. Jack Griffin, một phóng viên và một kẻ mới cai rượu, bây giờ đã thực sự trở thành người yêu thương của chị, và chị cũng vậy. Cũng giống như nhiều người khác trước anh, Jack đã tìm thấy cuộc sống mới ở vịnh Cedar. Chị mỉm cười với người đàn ông mà trong giây lát nữa thôi sẽ trở thành chồng mình. Họ sẽ là những người nắm giữ những bí mật ... và trái tim của nhau.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.