Chuyện Tình Vượt Thời Gian

Chương 10: Sai dịch đại nhân quay trở về thế giới của mình




Thượng Quan Cảnh Lăng chẳng để lại lời nhắn nào, cứ thế xuyên thời gi­an trở về thời đại của mình! Không biết anh ấy trở về triều Minh, giờ này thế nào rồi, liệu có lại đuổi theo tên dâm tặc kia đến vách đá cheo leo ấy không? Liệu có một ngày nào đó, anh ấy lại vô tình rơi xuống đầu tôi và đem đến cho tôi một niềm vui khôn tả không? Nói vậy thôi chứ tôi đương nhiên là mong cho anh ấy luôn may mắn, không bao giờ phải gặp lại những nguy hiểm như lần này.

Cùng nhau trải qua biết bao sóng gió, tính cách của Tả Mạc Phong đột nhiên thay đổi. Anh không bắt tôi đi quét dọn văn phòng hay sân vận động nữa mà ngược lại, lúc nào cũng bắt tôi phải qua phòng của anh để nghỉ trưa. Ở gần bên nhau mới biết, Tả Mạc Phong là một người rất tốt – vừa đẹp trai lại vừa có tài lãnh đạo, đặc biệt là những lúc dịu dàng gần gũi, thật khiến người khác cảm động. Cũng không biết tại sao hồi mới khai giảng, tôi lại ghét anh đến thế, có thể đây chính là cái gọi là “đánh nhau mới nên quen” mà trong truyện vẫn nói chăng!

Để biết rõ tình cảm Tả Mạc Phong đã chôn chặt trong tim, sau này, tôi và anh cùng đến thành phố Z. Tả Mạc Phong mua một bó hoa bách hợp đem đến trước mộ của cô gái vốn là mối tình đầu của anh. Trên mộ có di ảnh của cô ấy, nhìn có nét rất giống tôi. Tinh ý phát hiện ra tâm trạng trầm ngâm của tôi, Tả Mạc Phong liền cầm lấy tay tôi, như kể với cô gái rằng anh đã tìm được người con gái để chăm sóc và bảo vệ cả đời và anh mong được cô ấy chúc phúc. Mặt tôi lúc đó đỏ gay, cảm giác hạnh phúc ngập tràn trong tim tưởng như không gì có thể hạnh phúc hơn giây phút ấy.

Nửa năm sau, chị Minh Y Na cũng có bạn trai, anh ta chính là Lê Cán – người đứng đầu hội Thanh Lăng của trường Trung học phổ thông Hữu Trí. Từ khi kết thân với chị Minh Y Na, Lê Cán thay đổi rất nhiều. Anh ta đã rửa tay gác kiếm, từ bỏ chốn gi­ang hồ, ngày ngày chăm chỉ học hành lại kiêm thêm nhiệm vụ đưa đón bạn gái đi học, trở thành một người bạn trai mẫu mực. Thỉnh thoảng tôi và Mạc Phong hẹn họ cùng tụ tập. Lê Cán xem ra đã nho nhã hơn, không còn giống đại ca của một băng đảng nữa. Chị Minh Y Na từ khi tìm được một nửa lý tưởng cho mình, ánh mắt không còn buồn như trước, khuôn mặt lúc nào cũng rạng ngời hạnh phúc.

Thượng Quan Cảnh Lăng ra đi khiến Tiếu Tiếu rất đau lòng. Hai trợ thủ của Tả Mạc Phong là A Ngũ và Đại Lực thay nhau an ủi cô. Hai anh chàng này nhất định là đang có ý đồ gì đó, nên ngày nào cũng lẽo đẽo theo sau người đẹp. Cuối cùng, anh chàng A Ngũ thật thà chất phác đã khiến trái tim Tiếu Tiếu rung động. Từ khi chinh phục được mỹ nhân, A Ngũ lúc nào cũng cười híp mắt vì hạnh phúc.

Rất lâu rất lâu sau đó, những lúc tôi cùng Tả Mạc Phong ngồi trên tầng thượng của giảng đường ngắm sao, hai đứa lại nghĩ đến Thượng Quan Cảnh Lăng, những ngày có anh ấy đang dần rời xa. Có lẽ khi con người ta trưởng thành đều như vậy, sự trưởng thành của con người phải đánh đổi bằng tuổi thanh xuân và sức trẻ. Những thời khắc huy hoàng của tuổi trẻ, rồi cũng như những đám mây kia, lặng lẽ trôi đi...

Mỗi người đều có quyền được hạnh phúc, mỗi người cuối cùng rồi cũng sẽ ược một nửa lý tưởng cho mình. Nhưng tôi không biết ở một nơi xa – phía bên kia của thời gi­an, Thượng Quan Cảnh Lăng đang sống ra sao! Anh ấy đã gặp được người con gái phù hợp với mình chưa? Hay là anh ấy đã lấy vợ và sinh con rồi? Trở về với thời đại của mình, anh ấy có còn nhớ đến tôi không? Miếng ngọc bội ấy giờ được đeo trên cổ của ai?

Mặc dù chẳng có câu trả lời nào cho những câu hỏi này, nhưng Thượng Quan Cảnh Lăng đã để lại cho tôi sự cảm động mà với tôi, nó là tài sản quý nhất trong đời. Một người anh trai chăm sóc cho tôi như một cô em gái, một anh hùng từng dùng cả sinh mệnh của mình để bảo vệ tôi, cả cuộc đời này, tôi sẽ mãi mãi giữ bóng hình ấy ở vị trí quan trọng nhất trong trái tim mình.

Anh nhất định phải thật hạnh phúc đấy, anh trai yêu quý của em – Thượng Quan Cảnh Lăng.

Còn một chuyện nữa, đó là tôi đã giấu Tả Mạc Phong giữ lại bộ trang phục sai dịch của Thượng Quan Cảnh Lăng. Mặc dù tôi đã nghĩ đến việc đem bộ trang phục này đến cửa hàng đồ cổ bán lấy tiền, nhưng cuối cùng, tôi đã không nỡ làm như vậy. Dù sau này có xảy ra chuyện gì, tôi cũng sẽ giữ gìn bộ trang phục này cẩn thận. Đây dù sao cũng là vật chứng duy nhất mà Thượng Quan Cảnh Lăng để lại cho tôi, chứng minh anh ấy đã từng đến với thế giới này, từng cùng tôi trải qua qua những ngày không thể nào quên, từng sát cánh bên tôi những lúc buồn vui... Một người lương thiện, đáng yêu như vậy, nhất định sẽ lấy được một cô gái tốt nhất trên thế gi­an này.

Mỗi lần có sao băng xuất hiện trên bầu trời, tôi lại tựa vào vai Tả Mạc Phong, chắp tay cầu nguyện. Tôi đã có được hạnh phúc cho riêng mình, thếên tôi mong cho Thượng Quan Cảnh Lăng ở nơi xa cũng sẽ hạnh phúc.

Có lẽ tự anh ấy sẽ không bao giờ biết rằng, dù đã rời xa nơi này, nhưng tên của anh vẫn mãi khắc sâu trong tim mỗi chúng tôi.

Chuyện tình vượt thời gi­an

Lời kết

Trong những năm tháng chúng ta lớn khôn, sẽ có một số người xuất hiện trong cuộc sống của chúng ta, có thể là trong một thời gi­an rất ngắn hoặc khá dài, để làm nên những thước phim trẻ trung đẹp đẽ, sau đó lặng lẽ ra đi...

Khi nhớ đến họ, bạn sẽ cười! Sẽ hồi tưởng! Và sẽ chờ đợi!

Do đó, tôi quyết định viết cuốn tiểu thuyết về chủ đề “xuyên thời gi­an”, lấy bối cảnh từ một ngôi trường trung học phổ thông có tựa đề Chuyện tình vượt thời gi­an. Tôi muốn viết lên những tình cảm của tuổi trẻ ngay trong tiếng cười của họ, bởi những tình cảm ấy sẽ mở ra những điều tốt đẹp trong cuộc sống này.

Tuy nhiên, điều bất ngờ là sự xuyên thời gi­an trong khuôn viên trường học có những điểm khác biệt. Khi đọc xong cuốn tiểu thuyết Em sẽ đợi anh trong tương lai của Tây Tiểu Lạc, tôi vô cùng thích thú. Đây mới chính là cái gọi là xuyên thời gi­an của thiếu nữ hệ.

Khi thực sự xuyên thời gi­an đế một nơi vừa quen thuộc lại vừa lạ lẫm, chúng ta sẽ lo lắng, sẽ u uất, sẽ không biết phải làm gì. Và trong một không gi­an không thuộc về mình, tình yêu sẽ khiến ta đau khổ và tìm cách trốn chạy. Tây Tiểu Lạc đã phát huy trí tưởng tượng phong phú của mình trong lĩnh vực vượt thời gi­an, để rồi năm năm sau, lại đưa Lâm Mặc Ngôn trở lại vườn trường để khám phá bí mật và niềm vui của cái gọi là đồng hành cùng thời gi­an.

Khi đã quá quen với những tình tiết như những cuộc đấu tranh giữa phe hào hiệp nghĩa khí với bè lũ những kẻ chuyên mưu mô chước quỷ hay những tình huống vượt thời gi­an bí hiểm để đến với thế giới viễn tưởng trong tương lai, cuốn truyện của Tây Tiểu Lạc giống như một món điểm tâm, mới mẻ và tinh tế. Cuốn truyện với ngôn từ hài hước, giọng điệu trầm bổng cùng với những tuyến nhân vật được xây dựng rất có cá tính, lối thể hiện mạch lạc, đã đem đến cảm giác mới lạ, thích thú cho người đọc.

Một cuốn tiểu thuyết học đường như thế này, có thể sẽ khiến chúng ta tạm thời quên mất một kỳ thi, quên mất rằng phải làm bài tập, đồng thời giúp chúng ta giữ gìn một trái tim thuần khiết! Nếu bạn thích cuốn tiểu thuyết ấy, hãy đợi Tây Tiểu Lạc đem đến cho chúng ta seri truyện Tình yêu một cộng một sẽ ra lò vào tháng sáu.