Chuyện Tình

Chương 5




Tôi muốn nói đôi lời về quan hệ gần gũi giữa hai chúng tôi.

Trong một thời gian dài kỳ quặc, chúng tôi không có gần gũi xác thịt. Tôi muốn nói là không có một tí nào, ngoại trừ những cái hôn mà tôi đã kể (mà tôi còn nhớ hết trong từng chi tiết). Về phía tôi mà nói, đó không phải là nếp sống thông thường vì tôi là người tính tình có phần nóng vội, thích hành động. Nếu bạn đi nói với bất kỳ cô gái nào trong khoảng hơn một chục cô gái ở Wellesley và là Oliver Barrett IV từ ba tuần nay ngày nào cũng đi chơi với một cô gái thế mà vẫn chưa gần gũi cô ấy, thì các cô kia chắn chắn phá lên cười và thực sự hoài nghi sự quyến rũ của cô gái kể trên. Nhưng cố nhiên vấn đề hoàn toàn không phải là ở chuyện ấy.

Sự thực là tôi không biết làm gì.

Các bạn chớ có hiểu nhầm hoặc hiểu quá theo nghĩa đen lời tôi. Tôi biết tất cả mọi động tác cần thiết. Điều mà tôi không vượt qua nổi chính là các cảm xúc của tôi khi nghĩ đến việc làm các động tác đó. Jenny tinh ý đến nỗi tôi sợ rằng nàng sẽ cười mũi vào cái mà xưa nay tôi vẫn coi là phong cách dịu dàng, mơ mộng (không ai cưỡng nỗi) của Oliver Barrett IV. Tôi cũng sợ là sẽ bị cự tuyệt, đúng thế. Tôi cũng sợ là mình được chấp nhận vì những lý do không đẹp. Điều mà tôi cố diễn đạt một cách vụng về vừa xong, đó là đối với Jenny không như các cô gái khác, và tôi không biết nói về nàng như thế nào cũng như hỏi ai (“vậy thì hỏi em đây này” – về sau nàng bảo với tôi thế). Tôi chỉ biết là tôi có những cảm xúc ấy, vì nàng, vì tất cả những gì là nàng.

- Oliver, anh sẽ thi trượt mất thôi.

Jenny và tôi đang ngồi đọc sách tại phòng tôi vào một chiều chủ nhật.

- Oliver, nếu anh không làm gì khác mà cứ nhìn em học thì anh sẽ trượt mất thôi.

- Anh không nhìn em học mà là anh đang đọc.

- Nói vậy, anh nhìn chân em.

- Thỉnh thoảng thôi, mỗi khi hết một chương.

- Sách của anh có những chương ngắn quá đấy.

- Này, cô gái hợm mình ơi, em không chúa lắm đâu.

- Em biết. Nhưng em biết thế nào nếu anh coi là chúa.

Tôi quăng quyển sách của tôi sang một bên, đi ngang qua gian phòng, đến gần nàng.

- Jenny, em bảo anh làm sao mà học được John Stuart Mill khi mà từng giây từng phút anh muốn gần em.

Nàng cau mày.

- Oliver, không được đâu!

Tôi quỳ xuống cạnh nàng. Nàng lại cúi đầu và học.

- Jenny…

Nàng nhẹ nhàng gập sách lại, đặt xuống bàn rồi quàng hai tay quanh cổ tôi.

- Oliver, đừng…

Chuyện ấy đến liền ngay tức thì.

°°°

Sự gần gũi đầu tiên giữa hai chúng tôi trái ngược hoàn toàn với buổi gặp nhau lần đầu. Tất cả đều êm đềm dịu dàng. Tôi chưa hề hiểu ra con người thực của Jenny là như vậy: êm ái, những cử chỉ nhẽ nhàng và thấm đượm tình yêu. Nhưng điều làm tôi thực sự kinh ngạc là cả tôi cũng hiền lành, dịu dàng. Đó có phải là con người Oliver Barrett IV thực hay không?

Như tôi đã nói, trước kia tôi chưa bao giờ nhìn thấy Jenny dù chỉ là một cái áo thun hở khuy cổ. Tôi hơi ngạc nhiên khi phát hiện ra ngàng đeo ở ngực một chữ thập nhỏ xíu bằng vàng. Vào một lúc nghỉ ngơi trong buổi kỳ diệu đó, vào một trong những giờ phút mà mọi thứ đều quan trọng và chẳng có gì là quan trọng cả, tôi mân mê cái chữ thập đó và hỏi nàng có hay đi xưng tội không. Nàng trả lời không. Tôi bảo:

- Thế em không phải là một cô gái ngoan đạo à?

- Em là một cô gái, và em ngoan có đúng không?

Nàng tìm sự xác nhận trong đôi mắt và tôi mỉm cười. Nàng cũng mỉm cười và nói tiếp:

- Thế là được hai điểm trên ba rồi.

Tôi hỏi nàng tại sao lại có chữ thập đó, hơn nữa nó lại được hàng liền vào dây chuyền. Nàng giải thích chữ thập này là của mẹ nàng, nàng đeo vì lý do tình cảm chứ không phải vì tín ngưỡng. Câu chuyện quay trở lại hai chúng tôi.

- Oliver này, em đã nói với anh em yêu anh chưa nhỉ? Nàng hỏi.

- Chưa, Jen ạ.

- Tại sao anh không hỏi em?

- Anh sợ.

- Bây giờ anh hỏi em đi

- Jenny, em có yêu anh không?

Nàng nhìn tôi và trả lời, hoàn toàn không phải để lẩn tránh:

- Anh có đoán được không?

- Có yêu. Anh chắc vậy, có lẽ có.

Tôi hôn nàng vào cổ.

- Oliver?

- Sao em?

- Không phải em chỉ yêu anh…

- Trời ơi, lại chuyện gì nữa đây?

- Mà là yêu ghê gớm, Oliver.