Cô Bé Lọ Lem Và Hoàng Thái Tử

Chương 1: Chỗ rẽ gặp nhau



Sáng sớm!Luồng ánh sáng mặt trời bên ngoài lọt qua khe cửa phản xạ chiếu vào.

Bên trong căn phòng xa hoa cấp năm sao dành cho tổng thống,trên chiếc giường có hai thân thể trần truồng nằm lên nhau,trong không khí tràn ngập mùi vị sau cuộc kích tình đêm qua, mặt thảm thì quần áo đàn ông,đàn bà rải rác khắp nơi,có thể thấy được cảnh tượng bừa bãi đêm qua.

Chín giờ,tiếng chuông cửa đúng giờ vang lên,người đàn ông trên giường mở mắt trước tiên,hé ra khuôn mặt tuấn mỹ đẹp một bức tranh giống như một tác phẩm nghệ thuật do thượng đế tạo ra.

Dáng người cường tráng từ trên giường đi xuống,tiện tay mặc áo tắm lên,động tác thong thả đi đến cửa sổ nhìn hai gã nhân viên công tác khách sạn quần áo chỉnh tề đang đứng trước cửa,Mạc Tư Tước đang buồn ngủ liền tỉnh táo.

“Mạc tổng, quần áo của ngài đã chuẩn bị xong !” Ngoài cửa có một người cung kính cằm một bộ quần áo bằng phẳng sang trọng đứng chờ đợi.

“Đưa cho ta!” Giọng nói gợi cảm trầm thấp từ cánh môi nhỏ bé của hắn phát ra, hắn vươn tay nhận lấy quần áo sau đó đóng cửa phòng,hắn không nhìn cô gái mở to mắt nằm trên giường một lần,xoay người đi vào phòng vệ sinh.

Khi trở ra,cả người diện một bộ âu phục Armani màu đen bao lấy dáng người cao lớn của hắn một,mái tóc còn ẩm ướt có ít giọt nước theo lọn tóc chảy xuống,kết hợp với gương mặt tinh xảo cả người hắn phát ra một phong thái tao nhã và địa vị cao quý.

Hắn không nhìn bức tranh xinh đẹp lõa lồ trước mắt,Mạc Tư Tước nhếch môi nửa cười nửa không có chút tà mị,xoay người đi về phía cô gái còn làm dáng trên giường nói: “Bảo bối,biểu hiện tối qua của cô làm tôi quả thực rất hài lòng!”

“Tiền,ta sẽ cho thư ký đưa cho cô!” Kế tiếp Hắn bổ sung thêm một câu, nhất thời làm cho cô gái xinh đẹp hoảng sợ, thậm chí không kịp mặc áo để da thịt trắng noãn như sữa lộ ra trước mặt hắn, hắn không thèm để ý dửng dưng như cũ.

“Tước,anh là có ý gì? Em không cần tiền. . . . . .” Thân thể mềm mại như rắn nước của cô ta ép lên thân thể người đàn ông đó,Mạc Tư Tước có chút chán ghét đẩy cô gái đó ra,ngón tay thon dài chỉnh lại âu phục sau đó nâng cằm của cô ta lên,”Không cần tiền,vậy em muốn cái gì?”

“Em muốn anh . . . . .” Chữ cuối cùng sau từ”anh” còn chưa nói xong, trong lòng Mạc Tư Tước phát ra tiếng cười rầu rĩ giống như nghe được lời nói rất buồn cười,hắn nắm chặt tay sau đó vỗ nhẹ lên hai má cô,khuôn mặt tuấn tú càng cười lớn hơn,cúi người đến bên tai cô gằng từng tiếng, “Muốn tôi sao?Nhưng tôi…. không muốn!”

“Cô đừng ngây thơ như vậy. . . . . .” Mạc Tư Tước thu tay lại, khóe môi nhếch lên hắn suy nghĩ một chút rồi tươi cười sau đó sải bước đi khỏi phòng.

Theo thang máy từ trên lầu xuống hành lang,hắn như nước chảy mây trôi nhanh nhẹn đi ra khỏi,trong đại sảnh nhân viên công tác khách sạn xếp thành hai hàng nhìn thấy phong thái hiên ngang của hắn,tất cả đều khom lưng cúi chào.

Đi ra khỏi khách sạn,trợ lý đã lái xe thể thao chạy đến trước mặt hắn,thân xe đỏ rực như lửa có chút cuồng dã giống như thân phận của hắn.

“Lái xe!” Ngồi vào bên trong xe, hắn trầm giọng căn dặn,xe như mũi tên rời dây cung phóng thẳng đi,rất nhanh hoà nhập vào dòng xe bên ngoài.

Mạc Tư Tước xoa nhẹ lên ấn đường, vừa muốn nhắm mắt lại,đột nhiên nhìn thấy trước mắt có một bóng đen hiện lên, sau đó khẩn cấp thắng xe lại,chỉ nghe được một tiếng “Két….” Xe ngừng lại ở ven đường.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.