Cô Bé Lọ Lem Và Hoàng Thái Tử

Chương 116: Danh nghĩa trên quan hệ



Mạc Tư Tước vội vã mở đèn bàn, một thân mồ hôi kinh hãi ôm Ôn Hinh vào trong ngực, trấn an vỗ vai của cô, “Đừng sợ, đừng sợ, có anh ở đây!”

Ôn Hinh gấp thở hổn hển,cô dùng sức trợn tròn mắt, vểnh tai, có thể nhìn thấy cũng có thể nghe được ——

Chỉ là cô đang nhìn thấy đỉnh đầu kia mở ra khuôn mặt anh tuấn là Mạc Tư Tước,cô thoáng cái lui ra ngoài thật xa, sau đó cảnh giác nhìn hắn, ” Tại sao tôi lại ở chỗ này?”

Cô vỗ vỗ đầu nhớ lại một màn cướp ở sân bay kia …

“Mạc Tư Tước, anh đừng có vô liêm sỉ một chút không ?” Ôn Hinh nhìn thấy bộ dáng sinh long hoạt hổ của hắn làm gì giống như đang bệnh nha?

Về phương diện khác, Ôn Hinh trong lòng lại âm thầm vui vẻ, có thể chính mắt thấy được hắn không có việc gì , trong long cô áy náy sẽ ít một chút.

Thế nhưng dường như lại không chỉ là như vậy,cô lo lắng cho hắn cũng là một loại phát ra từ hành động nội tâm!

“Hinh nhi, em hãy nghe anh nói! Anh là bị bệnh thật…” Mạc Tư Tước thấy cô tức giận , vội vàng hạ thấp tư thái, một tay vỗ về cái trán nhỏ rên lên .

“Bệnh gì? Tôi thế nào thấy anh không có việc gì?” Ôn Hinh trợn mắt, Mạc Tư Tước lại vội vã che ngực oán hận đập hai quyền, “Thể lực tiêu hao, làm lụng vất vả quá độ…”

Ôn Hinh cắn môi, tiếp tục lườm.

Đang nhìn thấy hắn không có ý tốt lúc ánh mắt đang nhìn vào ngực của cô , Ôn Hinh đột ngột che kín áo, sau đó một tay run rẩy chỉ hướng hắn, “Anh, Anh đã làm gì đối với tôi?”

“Anh không có ép buộc em, là em tự nguyện !” Mạc Tư Tước giống như học sinh tiểu học bị kêu đứng lên phát biểu, hắn nóng lòng biểu hiện thành ý của mình, vội vã từ trên giường nhảy xuống , quy củ đứng ở trước mặt của Ôn Hinh .

“Ai là tự nguyện nha ?” Ôn Hinh phát điên,lúc cô tự làm khổ mình muốn dứt tóc của mình, Mạc Tư Tước quan tâm đem bả vai đưa đến bên miệng cô , “Em cái gì cũng không nhớ sao?”

“Vậy được rồi, em cắn anh đi!” Hắn nói có chút ủy khuất, Ôn Hinh nóng nảy,cô đã từ bó hắn sạch sẽ vì sao bây giờ lại làm lên quan hệ thật không minh bạch?

Trong lòng có chút oàn giận, Ôn Hinh há mồm liền cắn bờ vai của hắn, Mạc Tư Tước không có lừa gạt cô, hắn thật là cô bệnh , chẳng qua là sau khi nhìn thấy cô thì cái gì cũng tốt .

“Em phải đi về!” Ôn Hinh tim đập nhanh một chút, mặc dù đối với những thứ kia triền miên ngắt quảng đã không có ký ức gì , thế nhưng cô vẫn là mơ hồ nhớ kỹ là mình chủ động .

Mạc Tư Tước thấy cô yên tĩnh lại, trong lòng rất không phải tư vị, thế nhưng hắn biết hiện tại hắn không có lập trường lại đi ép buộc cô cái gì.

“Bây giờ đã khuya, em ở lại đây đi, ngày mai anh đưa em chở về !” Mạc Tư Tước nói xong đã đi ra khỏi phòng , có thể là hắn sợ cô cự tuyệt mà hắn lại chịu không được cự tuyệt của cô. Bởi vì như vậy, hắn sẽ rất khó chịu…

Lời nói của Ôn Hinh treo ở khóe môi lại nuốt trở vào, đang nhìn đến bóng lưng của hắn biến mất,cô muốn gọi hắn nhưng cuối cùng vẫn còn ngồi trở lại bên giường, giữa phòng khắp nơi đều tràn đầy hơi thở bạc hà gian, Ôn Hinh cảm thấy trên người cô đều bị lây mùi vị của Mạc Tư Tước.

Ôn Hinh cảm thấy Mạc Tư Tước dường như thay đổi…

Sáng sớm hôm sau, Ôn Hinh bị một âm thanh giày cao gót đạp xuống mặt đất đá cẩm thạch đánh thức, không đợi nàng mở mắt ra,gian phòng tràn ngập hơi thở nam tính đã bị người từ bên ngoài mở ra, ngay sau đó xuất hiện một vị phu nhân mười phần quý khí .

Ôn Hinh còn buồn ngủ, đang nhìn đến người lạ trong phòng,cơn buồn ngủ của cô thoáng cái hoàn toàn biến mất , vội vã từ trên giường ngồi xuống.

“Cô là ai?” Lạc Na lúc nhìn thấy người con gái đang nằm trên giường con mình có vài phần kinh ngạc nhiều hơn lại là mừng rỡ.

Nếu như bà nhớ không lầm, Mạc Tư Tước chưa bao giờ cho người con gái nào vào ở trong biệt thự của hắn , hơn nữa người con gái này lại ở trong phòng của hắn, nằm trên giường của hắn.

Thậm chí lúc trước có một khoảng thời gian bà đưa cái chìa khóa biệt thự này cho vị hôn thê của hắn là Doãn Vân Tuyên, hắn cũng không có đồng ý.

“Phu nhân, đây là tiểu thư mà thái tử mang về,lúc trước cũng đã tới mấy lần…” Quản gia đi theo sau Lạc Na, vội vã giải thích.

“Oh?” Lạc Na tỉ mỉ đánh giá Ôn Hinh, bây giờ cô quả là muốn tìm cái lỗ để chui vào .

Phu nhân này là, là mẹ của Mạc Tư Tước ?

“Mặc quần áo tử tế, ta ở dưới lầu chờ cô !” Trên mặt Lạc Na không có châm biếm và xem thường, điểm này cũng làm cho Ôn Hinh có vài phần kinh ngạc.

Cô vội vã xuống giường thay quần áo, trong lòng lại thầm Mạc Tư Tước mắng một nửa, tại sao muốn đưa cô tới nơi này còn bị mẹ của hắn nhìn thấy?

Cô dây dưa mặc quần áo tử tế đi xuống lầu, đặc biệt quan sát đến khu biệt thự này, Mạc Tư Tước không biết chạy đi nơi nào, thế nhưng lại để cô một mình ở nơi này!

Ôn Hinh hai tay đan chéo vào nhau , trong lòng có chút thấp thỏm,Lạc Na đứng ở trước mặt cô,cô lễ phép gọi người, “Bá mẫu xin chào !”

“Ngồi đi!” Lạc Na tiếp nhận chén trà do người hầu đưa tới, sau đó ngẩng đầu lên nhìn người con gái điềm tĩnh ngồi đối diện , dường như không giống với những người con gái khác.

“Cô cùng Tư Tước là quan hệ như thế nào?” Lạc Na nhìn lơ đãng hỏi .

Cô và hắn là quan hệ như thế nào?

Chỉ là phát sinh qua mấy lần quan hệ, có tính không?

Thấy cô có chút khó xử,Lạc Na thay đổi đề tài , “Cô biết con ta đã đính hôn không ? Là cùng tam tiểu thư Doãn thị!”

Ôn Hinh chần chờ một chút, sau đó gật gật đầu, “Thật ra Doãn Vân Tuyên là chị của cháu …”

Cái này đổi thành Lạc Na giật mình , Ôn Hinh sau đó lại bổ sung, “Cháu cùng cô ấy là chị em kế , mẹ cháu gả cho ba của cô ấy!”

“Xem ra con ta thực sự rất thích cô, còn cô? Nếu như không danh không phận, cô có nguyện ý theo hắn hay không ?” Lạc Na xuất phát từ trái tim, thăm dò cô bé thong dong tự nhiên đối diện hỏi .

Cô nghĩ chỉ sợ Mạc Tư Tước kết hôn rồi , chỉ cần hắn ngoắc ngoắc ngón tay vẫn có vô số phụ nữ chạy theo hắn !

Thế nhưng, cô bé này trong con ngươi phát ra một loại ngây thơ hồn nhiên, so với Doãn Vân Tuyên bà thích Ôn Hinh hơn nhưng quan trọng nhất là Tư Tước thích con bé!

“Cháu nghĩ là bác hiểu lầm, trên danh nghĩa cháu muốn gọi anh ấy một tiếng anh rể !” Ôn Hinh không tự ti cũng không kiêu ngạo, ngửa đầu bình tĩnh nói.

” Nếu như anh cùng cô ấy từ bỏ hôn ước thì sao ?” Phía sau một âm thanh người đàn ông vang lên , Ôn Hinh cùng Lạc Na đồng thời quay đầu lại, Mạc Tư Tước trong tay mang theo điểm tâm sáng có mùi thơm bay ra , sợi tóc có chút mất trật tự gợi cảm, hắn đứng ở nơi đó khuôn mặt không thay đổi nhìn Ôn Hinh.

“Tôi, tôi phải đi về rồi …” Ôn Hinh khó khăn nuốt nước miếng, sau đó cẩn thận từng li từng tí bước đi thong thả rời đi, vẻ mặt Mạc Tư Tước nhìn qua có điểm đáng sợ, tầm mắt của cô lại rơi xuống trên tay hắn, không khỏi xúc động, hắn sáng sớm đã đi ra ngoài còn tự mình đi mua điểm tâm sáng cho cô phải không ?

Mấy ngày kia ở tại bệnh viện, Mạc Tư Tước nhớ kỹ những thói quen ăn uống của cô, hắn làm hết mọi khả năng để bù đắp cho cô, chỉ sợ đại thiếu gia mười ngón tay chưa từng dính qua nước , chưa từng hầu hạ qua người khác,vậy mà vì cô hắn có thể sửa!

Thế nhưng, những thứ hắn thay đổi, cô có nhìn thấy không ?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.