Cô Bé Lọ Lem Và Hoàng Thái Tử

Chương 131: Yêu, là một hồi tình thương!



“Cha!” Cổ họng của Doãn Thiên Kình gian nan thốt lên được một chữ, đôi mắt Doãn Chính Hào đột nhiên đỏ ngầu dùng sức đẩy Thiên Kình ra, trực tiếp vào trong nhà kính. “Chính Hào. . . . . .” Nước mắt trên gương mặt Ôn Tố Tâm còn chưa kịp thu hồi, bà kinh hãi nhìn Doãn Chính Hào, bà có thể nhận ra sự cuồng nộ tức giận trong đôi mắt của ông, vừa rồi tất cả những gì bà nói, ông đã nghe hết tất cả! “Ôn Hinh mới chính là con gái ruột của tôi sao?” Doãn Chính Hào nhìn thẳng vào đôi mắt của Ôn Tố Tâm, năng nề hỏi lại một lần nữa. Ôn Tố Tâm nuốt nước mắt, bà không thể nói được gì hơn nữa, bà cam chịu số phận. Doãn Chính Hào ở đây, cả Doãn Thiên Kình lẫn Ôn Tố Tâm đều không lường trước được những tình hống bất ngờ, ông tiến lại gần Ôn Tố Tâm, mạnh bạo vung bàn tay, hung hăng tát vào mặt Ôn Tố Tâm “Ả đan bà tiện nhân lòng lang dạ sói này!” Doãn Chính Hào bị đả kích hai lần liên tiếp, khí lực không đủ liền lảo đảo. Ôn Tố Tâm bị đánh hoa mắt choáng vàng đầu óc, nghe thấy tiếng động mạnh, Doãn Thiên Kì cùng Giản Ny chạy tới, khiếp sợ nhìn sự việc hết thảy phát sinh, nhưng không ai giám đứng ra ngăn cản. “Ôn Hinh, Ôn Hinh! Chính là con gái của tôi cùng Thiên Huệ…” Doãn Chính Hào nhìn xung quanh, màu tím của loài hoa Uất Kim Hương, thống khổ nhắm hai mắt lại, ông nhớ tới Ôn Hinh. Trách không được, mỗi lần nhìn đến cô bé ông đều có thể nghĩ đến Thiên Huệ, thì ra, cô bé đó mới là con gái ruột của ông và Thiên Huệ. “Chính Hào, nể tình vợ chồng bao nhiêu năm, anh có thể đối xử tử tế với Vân Tuyên được không? Gương mặt của con bé đã bị hủy, nó không thể mất đi thêm cái gia đình này nữa . . . . . .” Ôn Tố Tâm đập đầu vào bình gốm thủy tình cứng rắn, máu tươi theo khóe mắt của bà chảy xuống, Doãn Chính Hào cũng không cử động. “Tôi đối xử tử tế với con của bà như vậy, vậy bà có đối xử tử tế với con của tôi hay không?” “Ôn Hinh, đứa nhỏ đáng thương của tôi!” Doãn Chính Hào cúi đầu khóc òa lên, ông thật muốn xin lỗi Thiên Huệ, thật muốn xin lỗi Ôn Hinh. Doãn Chính Hào hồi tưởng lại ngày trước, lần đầu tiên nhìn thấy Ôn Hinh, ông đã thật lạnh lùng, ông thật không có cách nào quên được, ông đã đối cử với con gái ông như thế nào, ông không tiếc hy sinh tình cảnh của cô bé để thành toàn cho hai đức con ông là Thiên Kình và Vân Tuyên, cô bé không kiêu ngạo cũng không nịnh nọt, một bộ dáng cứng cỏi quật cường, cực kỳ giống Thiên Huệ, vậy mà ông đã không nhận ra được cô bé. Thì rai, cái cảm giác ấm áp vẫn luôn tồn tại trong tiềm thức của ông khi nhìn thấy Ôn Hinh, đó chính là sự tương quan huyết thống! Nhưng ông thế nào lại mơ hồ bị lừa gạt đến hai mươi năm! Thế nào mà suốt hai mươi năm qua ông lại ấm ấp, nâng niu trong lòng bàn tay, thương yêu chiều chuộng con gái của người khác! Hơn ba mươi năm trước, Doãn Chính Hào cùng Thiên Huệ yêu nhau, đó cũng chính là thời điểm mà ông biết Ôn Tô Tấm , bởi vì bà ấy với Thiên Huệ chính là chị em tốt của nhau, mỗi lần ông và Thiên Huệ hẹn hò, dường như đều có Ôn Tố Tâm tham dự. Kỳ thật Doãn Chính Hào nhận ra, trong ánh mắt của Ôn Tố Tấm mỗi khi nhìn ông che giấu không được sự ái mộ cùng khâm phục, nhưng ông đầu làm như không biết, bởi vì ông yêu cô gái xinh đẹp tựa như loài hoa Uất Kim Hương tím kia. Sau nay, Thiên Huệgả cho Doãn Chính Hào, bởi vì Thiên Huệ cùng Ôn Tố Tâm thâm tình như núi, cho nên Doãn Chính Hào cũng giúp Tố Tâm an bài công việc, bọn họ trong lúc đó vẫn đều vẫn duy trì mối quan hệ xa cách. Thẳng đến khi Thiên Huệ mang thai đứa thứ hai là Doãn Thiên Kì, công việc Doãn Chính Hào ngập đầu, trái tim của Thiên Huệ không tốt, ông cố ý không muốn cho Thiên Huệ sinh thêm lần nào nữa, nhưng là cô ấy nói, cô ấy muốn sinh cho ông một cô con gái, sinh một đứa con trời ban. Lúc Thiên Huệ sinh Doãn Thiên Kì, Doãn Chính Hào cả ngày lo lắng đề phòng, tuy rằng bác sĩ nói không có nguy hiểm quá lớn, nhưng chỉ cần còn 1% nguy hiểm, ông cũng không nguyện ý cho Thiên Huệ mạo hiểm. Sau khi Doãn Thiên Kì sinh ra, Doãn Chính Hào đưa Ôn Tố Tâm đến ở chung bầu bạn với Thiên Huệ, chính vì hành động này mà sau này ông đã hối hận không kịp Ôn Tố Tâm cùng ông ở chung dưới một mái nhà, nhìn ông che chở bảo bọc cho Thiên Huệ, bà không biết chính mình kém Thiên Huệ ở chỗ nào, bà yêu Chính Hào so với Thiên Huệ không thua kém, quen biết với Doãn Chính Hào cũng chỉ trễ hơn một chút, nhưng đều là con người, tại sao trong mắt Chính Hào chỉ có mỗi Thiên Huệ mà không có bà Một buổi tối nọ, Ôn Tố Tâm rốt cục cũng đem hết mọi dũng khí hiến dâng đời con gái của bà cho Chính Hào, chẳng sợ không giữ được của tim của ông, bà những tưởng, ít nhất bà cũng không phải tiếc nuối. Lúc Doãn Chính Hào cùng Ôn Tố Tâm dây dưa với nhau thì liền bị Thiên Huệ thấy được, kỳ thật đó là do Ôn Tố Tâm cố ý , bà cố ý ở trước mặt Thiên Huệ diễn vở kịch này. Nhưng bà không biết được, Thiên Huệ là người phụ nữ lương thiện cỡ nào, vẫn là Thiên Huệ rất ngốc, chỉ trầm mặc xoay người, làm như cái gì cũng không thấy. Doãn Chính Hào hối hận, ông lập tức cho Ôn Tố Tâm một tấm chi phiếu, sau đó đem bà tiễn bước, mà hành động của ông trong mắt Ôn Tố Tấm chính là sự nhục nhã không gì sánh bằng! Quan hệ của Ôn Tố Tâm cùng Thiên Huệ cũng xuống dốc không phanh từ đó, bà còn nhớ lúc bà rời đi, Thiên Huệ chỉ tay vào hai đức con của cô ấy nói với bà rằng, “Tôi là vì tích đức cho hai đứa nhỏ, Ôn Tố Tâm, từ nay về sau, chúng ta cắt đứt quan hệ chị em!” Ôn Tố Tâm trong tim hận Doãn gia, sau khi tâm bà chết lặng, bà gả cho một người con trai cực kì bình thường. Kết hôn, mang thai, sinh đứa nhỏ. Chính là Ôn Tố Tâm không thể dự đoán được, ngày nào đó bà ở trong bệnh viện sinh hạ đứa con gái, bà nhìn thấy Thiên Huệ cũng được đưa vào cái bệnh viện nhỏ này. Thiên Huệ là vì biết lần này sinh con sẽ có nguy hiểm, cho nên cô ấy đi lên núi cầu phật bình an, không ngờ trong lúc xuống núi sơ sẩy bị trượt trân ngã xuống, được người dân lân cận đưa tới bệnh viện nhỏ gần nhất này, Thời điểm này. thai trong bụng Thiên Huệ chỉ mới được hơn bảy tháng, cô đã sinh non Lúc Ôn Tố Tâm nhìn thấy Thiên Huệ, trong đầu bà đã nổi lên một tà niệm! Chính là, Thiên Huệ sinh ra một đứa con gái, chưa được nhìn con một lần đã phát bệnh mà chết, Ôn Tố Tâm cho rằng đây chính là ý trời, đem hai đứa bé đánh tráo, dù bà không chiếm được người đàn ông kia, ít nhất con gái của bà cũng sẽ được ông ta thương yêu chiều chuộng. Chồng của Ôn Tố Tâm là một người đàn ông thành thực chất phác, lúc hắn biết vợ của mình đem con gái của mình đổi với con người khác, hắn lập tức liền phẫn nộ, hắn liền đuổi theo phía sau, nhưng là khi đó Doãn Chính Hào đã đem Thiên Huệ cùng đứa con của ông đi mất rồi. Lúc con của Thiên Huệ bị rời đi, cô bé đã khóc thật to, bởi vì sinh non, thể chất cũng không tốt, Ôn Tố Tâm liền trực tiếp đem cô bé ôm trở về nhà mình. Sau này, chồng của bà ngoài ý muốn qua đời, khi đó Ôn Hinh mới một tuổi, Ôn Tố Tâm đối với đứa nhỏ ôn hoà, cho nên thơ ấu của Ôn Hinh vẫn đều độc lập, cô luôn cho rằng mẹ thực vất vả, vì cô liên lụy đến bà. Mười lăm năm sau, Ôn Tố Tâm gặp lại Doãn Chính Hào, ông biết được quá khứ của bà cũng không tốt đẹp, mà bà thì biết được ông mấy năm nay vẫn chưa cưới vợ, mặc kệ là xuất phát từ đồng tình, hay là hắn vì chuyện xảy ra năm đó cảm thấy áy náy, Doãn Chính Hào cưới Ôn Tố Tâm. Một năm sau, Ôn Hinh mười lăm tuổi, Ôn Tố Tâm kết hôn với Doãn Chính Hòa chính thức một lần nữa bước vào Doãn gia! Hiện tại Doãn Chính Hào rốt cục cũng biết, vì sao lúc Ôn Tố Tâm vừa bước tới Doãn gia liền thương yêu đồng cảm với Vân Tuyên như vậy, vì sao lúc Doãn Thiên Kình kết hôn với Ôn Hinh, bà lại phản đối mạnh mẽ đến như vậy! Thì ra, tất cả, tất cả mọi việc đều có nguyên nhân của nó! “Tố Tâm, đời này người tôi muốn xin lỗi nhất ngoài Thiên Huệ ra còn có Ôn Hình…..” Doãn Chính Hào dài dòng hít một hơi, mở mắt ra, đem Ôn Tố Tâm mạnh bạo ôm vào trong lòng rồi rành mạch nói “Cho nên, bà hãy mang theo con gái của bà, cút khỏi Doãn gia này ngay đi!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.