Cô Bé Lọ Lem Và Hoàng Thái Tử

Chương 16: Vũ hội phong ba



“Anh cả?” Ôn Hinh đứng ở trước mặt Doãn Thiên Kình ,cả người anh mặc một bộ âu phục màu trắng,thắt caravat, đầu tóc cẩn thận tỉ mỉ. Nhìn ánh mắt của ánh có thêm vài phần thương tiếc,Ôn Hinh chỉ cho là mình nhìn lầm rồi.

“Hinh Nhi, sinh nhật vui vẻ!” Doãn Thiên Kình không biết từ nơi nào móc ra một cái hộp đưa tới trước mặt, hai mắt Ôn Hinh mở to tràn đầy kỳ diệu, Doãn Thiên Kình đột nhiên cúi người tới phía trước,tim của cô đột nhiên đập cực nhanh là lúc bất ngờ không kịp đề phòng hôn lên cái trán của cô.

“Hôm nay cũng là sinh nhật Hinh Nhi,anh nhớ không lầm chứ?” Doãn Thiên Kình cười rất chân thành, Ôn Hinh nhận lấy chiếc hộp tinh xảo do anh ấy đưa, bên trong là đồng hồ đeo tay nữ PatePhiippe số lượng có hạn trên thị trường,bên trong còn gắn một viên kim cươngđây là đồng hồ mà Ôn Hinh rất thích, rất quý trọng,cô vẫn không có cơ hội mua không nghĩ tới là quà sinh nhật mình nhận được .

Trong hai mươi năm qua cô lần đầu tiên nhận được quà sinh nhật, không phải do mẹ tặng mà là Doãn Thiên Kình tặng !

“Cám ơn anh cả!”Gương mặt Ôn Hinh giãn ra nhìn anh ấy cười ngọt ngào, Doãn Thiên Kình nhìn cô gái xinh đẹp trước mặt,ánh mắt kia không chứa bất kỳ chất bẩn nào,đôi mắt đó chính là cửa sổ tâm hồn.

“Woa,anh cả,anh không hiền hậu gì nha ,lại cùng tiểu Hinh Nhi chạy đến nơi đây,em cũng muốn hôn một chút!” Doãn Thiên Kỳ luôn luôn vui vẻ thấy hai người đứng đối diện thoáng cái nhảy tới giữa bọn họ, sau đó đã chạy qua Doãn Thiên Kình hôn lên trán Ôn Hinh một lần nữa.

“A, không chỉ là có anh cả nhớ kỹ sinh nhật của em,anh hai cũng nhớ kỹ!” Doãn Thiên Kỳ cầm kẹp tóc thủy tinh trong tay cài lên mái tóc Ôn Hinh,tỏa ra ánh sáng ngọc quang,mái tóc suôn dài tức khắc dài ở phía sau ót,gương mặt trắng nõn nhẵn bóng cho dù không có trang điểm một chút nào, Ôn Hinh cũng rất xinh đẹp tỏa sáng .

“Cám ơn anh hai!” Ôn Hinh không nghĩ tới Doãn Thiên Kỳ cũng nhớ kỹ sinh nhật của cô trong lòng có chút cảm động, ngẩng đầu nhìn hắn là lúc thấy hai anh em vui vẻ nhìn vào cô .

“Anh ngay cả Vân Tuyên cũng không có tặng quà,xem anh hai có tốt với em không!” Doãn Thiên Kỳ trừng mắt nhìn, sau đó dụ dỗ ôm chặt eo Ôn Hinh đi về phía trước, “Vũ hội sắp bắt đầu, tiểu Hinh Nhi cùng với anh hai nhảy điệu đầu tiên nha?”

“Anh cả,anh cùng Vân Tuyên nhảy đi!” Doãn Thiên Kỳ xoay đầu nhìn về phía Doãn Thiên Kình đang đứng bất động nói, hắn cũng không có phản ứng chỉ là đứng nhìn em trai ôm lấy Ôn Hinh đi vào trong phòng khách.

Doãn Thiên Kình chút nữa cũng đi vào, Doãn Vân Tuyên đứng bên cạnh một loạt kỵ sĩ,những người này muốn cùng nhà họ Doãn kết giao tình,cũng có vài người anh tuấn bị mị lực của Doãn Vân Tuyên hấp dẫn, như là ong mật vây quanh tiểu công chúa chỉ là cô có chút khó xử nhìn bên cạnh những nam nhân kia, ánh mắt thẳng tắp rơi vào một người khác.

Ôn Hinh nhìn theo ánh mắt của cô ta,người đó cả người mặc áo đuôi én màu đen,giống như hoàng tử trong cung điện,hắn chẳng phải là Mạc Tư Tước?

Hắn lúc này cả người đều màu đen,tà khí mười phần, khóe môi nhếch lên nở nụ cười đầu độc mọi người, ngón tay có đeo một chiếc nhẫn hồng bảo vệ phát ra ánh sáng so với đèn thủy tinh treo trong nhà còn đẹp hơn.

Dường như là nhận ra có ánh mắt nãy giờ ngắm nhìn mình, khóe miệng nở nụ cười càng rộng, ánh mắt đa tình kia,ánh màu lam đậm với nụ cười phong tình đã đủ hấp dẫn mọi cô gái trong phòng.

Mạc Tư Tước đi về phía cô gái mặc bộ đầm trắng nhếch môi cười, khí thế tôn quý như bậc vua chúa đi về phía cô , Doãn Vân Tuyên cảm thấy cô sống tới hai mươi năm chỉ có lúc này cô mới thấy là hạnh phúc nhất.

Nhưng mà lúc cách cô chỉ còn vài ba bước, Mạc Tư Tước đột nhiên đứng trước mặt một cô gái khác, ánh mắt của Doãn Vân Tuyên ghen tịnh nhìn đến người kia, Ôn Hinh đột nhiên biến thành người trúng nhiều mũi tên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.