Cô Bé Lọ Lem Và Hoàng Thái Tử

Chương 19: Phản ứng ngoài dự đoán của mọi người



Mạc Tư Tước cười nhẹ một tiếng,con ngươi màu lam gian tà nhìn chăm chú vào cô gái nhỏmôi hồng răng trắng trước mắt,mái tóc đen mượt từ trên trán rơi xuống,ánh mắt sắc bén liếc tới đôi môi đang cắn chặt của cô,nụ cười khóe môi hắn càng đậm.

“Cô đang nói chuyện với tôi phải không?”

Ôn Hinh rất nhanh nắm chặt bàn tay, thụ động nhìn vẻ mặt của người đàn ông vô sỉ kia, hắn đang bận âu phục đen, dưới ánh đèn càng lộ ra khí chất hoàn mỹ cũng làm cho cô cảm thấy,hắn là tên yêu nghiệt cực kỳ.

Hắn nhất định là cố ý !

Ôn Hinh Cắn răng cố gắng nở nụ cười dối trá, ngoài cười nhưng trong không cười đón ánh mắt trêu tức của hắn, “Đúng vậy,có thể không?”

Mạc Tư Tước nhẹ nhàng gật đầu một cái,sau đó lập nhìn về phía hai cô gái đang đứng bên ngoài nhìn về hướng này, Doãn Vân Tuyên nhìn hắn mờ ám trừng mắt, Kiều Lâm cũng có mười phần lo lắng,có người nói hoàng thái tử đối với con gái cực kỳ dịu dàng ngay cả Trần Tư Dao hắn cũng có thể coi trọng, Ôn Hinh vừa đẹp vừa đáng yêu chỉ là mời hắn nhảy một điệu nhảy hắn không có lý do gì cự tuyệt.

“Như vậy sao…” Mạc Tư Tước lưu manh âm thầm tính toán miệng vẫn nở nụ cười, Ôn Hinh nhìn nụ cười quỷ dị của hắn chỉ cảm thấy da đầu tê dại.

“Cầu xin anh đấy…”Giọng Ôn Hinh mềm mại thêm vài phần, Mạc Tư Tước một tay đột nhiên khoác lên trên vai cô,trên mặt cô lộ ra nụ cười mừng rỡ là lúc hắn kéo thân thể cô đi đến nơi khác.

“Không được,Ôn tiểu thư,tôi vừa chấp nhận lời mời của vị tiểu thư này, nếu như cô rất muốn mời tôi nhảy như vậy có thể xếp hàng!” Cánh tay dài của Mạc Tư Tước nhấc lên, đem Ôn Hinh vừa trong ngực hắn đẩy ra ngoài rồi kéo cô gái khác lại,mặt cô gái kia như cánh hoa đào vì bị hoàng thái tử ôm,vẻ mặt tinh xảo của cô hiện lên tia hoảng sợ.

Mạc Tư Tước nhíu mày đi về phía Ôn Hinh huýt sáo,hắn thấy sắc mặt cô trắng bệch tay siết chặt căm tức,lúc này hắn đã kéo cô gái kia vào sàn nhảy.

Tên đàn ông chết tiệt rõ ràng là đang báo thù, bởi vì lần trước cô tát hắn hai cái!

Ôn Hinh cố gắng kiềm chế mình,hít sâu hai cái, nhìn về phía sàn nhảy, tên đàn ông đó đang nhảy điệu waltz rất sống động,cô dường như cảm nhận được ánh mắt giễu cợt của Doãn Vân Tuyên.

Ôn Hinh lại kiên trì, dưới ánh đèn nét mặt của người đàn ông tuyệt mỹ đó lúc ẩn lúc hiện, Ôn Hinh đột nhiên đi vào sàn nhảy, mục tiêu nhắm tới là đôi nam nữ đang chú ý nhất, Mạc Tư Tước cho rằng cô sẽ có hành động khác,không ngờ Ôn Hinh chỉ là không coi ai ra gì đi lướt qua người bọn họ, sau đó đi nhanh đi tới trước mặt Doãn Vân Tuyên.

Kiều Lâm chỉ cảm thấy bên người một trận gió thổi đến,chờ cô ý thức được hành động tiếp theo của Ôn Hinh,cô muốn chạy đến ngăn cản nhưng đã không còn kịp rồi.

Ôn Hinh nhanh chóng cầm lấy chai whisky đặt ở trước mặt Doãn Vân Tuyên, một chút liền đưa lên khóe miệng, “Rượu này ta uống,có thể chứ?”

Cũng không chờ Doãn Vân Tuyên gật đầu,Ôn Hinh liền ngẩng đầu lên,đang lúc đó ánh mắt kinh ngạc của mọi người hướng tới ngừơi đang uống rượu.

Lập tức mọi ánh mắt trong đại sảnh đều tập trung vào ở đây,Ôn Hinh lại không phát hiện chỉ cảm thấy trong cổ họng bị một ngọn lửa thiêu đốt,trái tim đau giống như tách ra làm hai.

Mạc Tư Tước buông lỏng cô gái trong lòng ra, ánh mắt lạnh lẽo xuống, xoay người đi tới hướng đang thu hút ánh mắt mọi người đó.

“Ta thay nàng uống!” Triển Dương không biết từ nơi nào xông ra, dùng sức lấy chai rượu trong tay Ôn Hinh, bên trong chai rượu đã bị Ôn Hinh uống cạn hơn phân nửa, còn có một chút theo khóe miệng chảy ra ngoài thấm ướt cả cổ và váy áo.

“Đủ rồi!” Một cánh tay có lực đột nhiên tách người phía trước ra,giọng nói nghiêm nghị quát lớn .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.