Cô Bé Lọ Lem Và Hoàng Thái Tử

Chương 34: Người đẹp và dã thú



“Tổng giám đốc,Giản tiểu thư tới,cô ấy đang cùng phó tổng ở trong phòng nghỉ!” Thư ký đi vào phòng làm việc để thông báo, Doãn Thiên Kình lập tức ngẩng đầu, sau đó thân hình cao lớn ngồi trên ghế xoay đứng lên cầm lấy áo khoác trên ghế mặc vào, trực tiếp đi tới phòng nghỉ.

“Thiên Kỳ,lần này nhờ có cậu giúp đỡ…”Cả người Giản Ny diện một chiếc váy áo màu trắng, tóc quăn gợn sóng,lại không có hóa trang đậm, cả người ít trưng diện rất nhiều,khoảng thời gian trước bởi vì tin cô tự sát vì tình làm náo động mọi người nên sự nghiệp của cô đi xuống trầm trọng,cô không nghĩ tới Doãn Thiên Kỳ sẽ ra tay giúp đỡ, tập đoàn Doãn thị đầu tư vào công ty cô,chọn cô là người mẫu quảng cáo cho công ty.

“Không cần cảm ơn tôi,đều là ý của anh cả thôi!” Thân thể Doãn Thiên Kỳ tùy ý tựa trên ghế sô pha,vẻ mặt rất là lăng nhăng phớt lờ mọi thứ.

Doãn Thiên Kình tiến vào liền nhìn thấy Giản Ny , Doãn Thiên Kỳ nhìn đối diện cửa, thấy hình dáng anh cả xuất hiện,hắn vội vã đứng dậy lách người, “Đại ca,anh đã đến rồi? Em rút lui trước nha!”

Lúc đi qua bên người Doãn Thiên Kình,hắn vỗ vai anh hai mình một cái rồi ra khỏi cửa.

“Thiên Kình…”Đây là lần thứ hai Giản Ny nhìn thấy Doãn Thiên Kình, mắt to xinh đẹp vẫn như cũ thần thái hồng hào nhìn hắn, chỉ là không có một phần thẳng thắn còn có nũng nịu hơn.

Xem ra ở bên cạnh hắn và bên cạnh Mạc Tư Tước hoàn toàn khác nhau!

“Cô sớm nên nghĩ đến đã theo Mạc Tư Tước sẽ có kết cục như thế nào…” Doãn Thiên Kình lạnh lùng mở miệng,lúc ngồi xuống đối diện Giản Ny,cô gái này, lúc hắn lần đầu tiên thấy cô hắn thấy cô rất giống một người nhưng là bây giờ cô không phải là Giản Ny hắn biết nữa .

“Tôi không hối hận!” Giản Ny cố chấp nhìn thẳng hắn, “Thiên Kình,tôi cảm ơi anh đã giúp tôi, nếu như anh nghĩ…”

“Không cần!” Doãn Thiên Kình khóe miệng càng thêm lạnh lùng, lớn tiếng cắt ngang lời cô, “Lần đầu tiên cũng là một lần cuối cùng tôi giúp cô, sau này không nên gặp lại !”

Giản Ny không nghĩ tới lúc cô khó khăn nghèo túng,vẫn là Doãn Thiên Kình cho cô cơ hội để sống lại!

Ôn Hinh trong khu biệt thự đi ra,cô nhìn xung quanh một chiếc taxi cũng không có,cô đi hơn nửa canh giờ,ngoại trừ các mộ bia xung quanh cả một người cũng không thấy.

“Sẽ không ghê như thế chứ?” Ôn Hinh nhảy hai chân tại chỗ, trong lòng chán nản,sớm biết như thế cô đã kêu tài xế taxi chờ cô một chút,hiện tại thì tiêu rồi,đường ở đây cô không quen thuộc, chẳng lẻ phải quay trở lại sao?

Đi dọc theo cây ven đường không biết bao lâu,xe cộ chạy bên người cũng không có dấu hiệu muốn dừng,cô vỗ về cái trán, muốn liều mình ngăn cản chiếc xe đang chạy trên đường, đột nhiên có một chiếc màu đỏ lui trở về,lúc đó Ôn Hinh đang vẫy cánh tay,chiếc xe dừng ngay bên cạnh cô.

Cửa sổ xe được quay xúông,gương mặt tuấn tú mang theo nụ cười xấu xa đột nhiên xuất hiện ở trước mắt Ôn Hinh,xe Maybach màu đỏ!

“Người đẹp,muốn đi nhờ xe sao?” Mạc Tư Tước tháo kính râm xuống,môi lưu manh huýt sáo, ánh mắt tà nịnh nhìn thẳng vào người thiếu chút nữa bị ánh mặt trời nướng cháy.

Thật sự là gặp quỷ nha! Đến chỗ nào cũng có thể gặp được hắn!

Ôn Hinh nghiến răng nghiến lợi mắng nhưng mà bây giờ,cô nhìn xung quanh thêm một lúc nhưng không thấy chiếc xe taxi nào cho nên đành phải gật đầu.

Xe của Mạc Tư Tước là trong khu mộ kia đi ra,hắn nhìn thấy một dáng vẻ màu vàng nhạt rất giống cô,lại không nghĩ đúng là cô !

“Anh tại sao lại ở chỗ này?” Ôn Hinh ngồi lên xe chuẩn bị quay sang nhìn hắn, Mạc Tư Tước mím môi cười một tiếng,lại lần nữa đưa tay đẩy kính râm lên,sau đó đặt lên tay lái, “Cô không cho là tôi theo dõi cô sao ?”

“Ôn Hinh,cô đúng là rất đáng yêu…”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.