Cô Bé Lọ Lem Và Hoàng Thái Tử

Chương 58: Mất đồng hồ đeo tay



“Đồ khốn!” Doãn Thiên Kình vun cao cánh tay phải nhanh chóng hướng về phía Mạc Tư Tước, hắn nhanh nhẹn bắt được cánh tay của người đó dùng sức đẩy ra, Doãn Thiên Kình bất ngờ không kịp đề phòng bị hắn đẩy ra ngoài, hắn lại xông lên trước đến xốc lên cổ áo của hắn.

“Anh cả,anh làm gì thế?” Doãn Vân Tuyên chạy đến liền nhìn thấy hình ảnh hai người đàn ông đang vung tay,cô vội vã chạy đến phía sau Mạc Tư Tước, lôi kéo cánh tay hắn, không hiểu nhìn bọn họ.

“Mau buông tay…” Doãn Vân Tuyên đứng ở chính giữa hai người,con ngươi của Doãn Thiên Kình đau khổ vô hạn, sau đó buông tay xuống ra, xoay người đi đến chiếc xe thể thao cách đó không xa.

“Tước,anh bị thương thế nào, có đau hay không?”

Phía sau, Doãn Vân Tuyên đang lòng kiễng đầu ngón chân, ngón tay đụng lên khóe môi của hắn, Mạc Tư Tước nhìn chiếc xe thể thao màu trắng rời khỏi, llạnh lẽo hất cánh tay của Doãn Vân Tuyên ra, cũng không quay đầu lại lái xe rời khỏi nhà họ Doãn.

Sau khi Ôn Hinh về trường học, Kiều Lâm cũng đã đã trở về,cô ta lo lắng cả đêm nhìn thấy sắc mặt mệt mỏi của Ôn Hinh xuất hiện, vẻ mặt cô áy náy nhìn cô bạn, “Hinh nhi,cậu không sao chứ? Tại sao sắc mặt kém như vậy?”

Ôn Hinh lắc đầu, cả người cũng không có lực ngã xuống trên giường, sau đó thuận miệng hỏi, “Cậu trở về lúc nào? Triển Dương đâu?”

“Cậu không biết sao tối hôm qua cái tên Trì Hạo căn bản không thả người, sau đó hắn muốn đánh nhau a…”

Ôn Hinh kinh ngạc, vội vã từ trên giường nhảy xuống, khẩn trương nhìn cô.

“May là sau đó Doãn Thiên Kỳ xuất hiện, hắn đã cứu chúng ta, sau đó còn cùng đánh nhau với Trì Hạo!”

Ôn Hinh thổn thức, lúc này mới nghĩ đến vết thương trên mặt của Doãn Thiên Kỳ, nguyên nhân thì ra là như vậy.

“Triển Dương bị thương không nhẹ,được đưa vào bệnh viện nhưng không có gì vấn đề lớn còn cậu không cần lo lắng!” Kiều Lâm sau đó lại bổ sung, Ôn Hinh gật đầu, Doãn Thiên Kỳ và Triển Dương quan hệ nhất định rất tốt, hắn tất nhiên sẽ không thấy chết mà không cứu.

Chỉ là trong lòng cô oán hận đối với Mạc Tư Tước lại càng lớn, hắn dám nói mà không giữ lời!

Ôn Hinh nhìn cổ tay của mình, nhớ tới tối hôm qua bị Mạc Tư Tước siết chặt đến nổi rớt cả đồng hồ ra, trong lòng hơi đau,cô còn có thể lấy được trở về sao?

Mạc Tư Tước dừng xe ở trước của trường học, Ôn Hinh đang chuẩn bị đi vào bệnh viện thăm Triển Dương, phong cách xe thể thao của hắn dừng lại lập tức làm cho người khác chú ý.

Ôn Hinh không phải lần đầu tiên nhìn thấy hắn xuất hiện ở ở đây, trước kia là bởi vì Trần Tư Dao, bây giờ là bởi vì… Doãn Vân Tuyên sao?

Không nhìn hắn nữa,cô sợ chính mình sẽ nhịn không được muốn đánh hắn, Ôn Hinh cảm thấy sự khó thở,cô tránh đi đường vòng, rất xa liền thấy được Doãn Vân Tuyên một thân váy thục nữ vui vẻ đi tới bên cạnh hắn.

Đầu của Triển Dương bị thương, mặt mày hốc hác, lúc nhìn thấy Ôn Hinh xuất hiện tinh thần hắn lập tức phấn khởi, Ôn Hinh chỉ dừng lại một chút liền đi ra, bởi vì cô phát hiện ánh mắt cha mẹ của Triển Dương nhìn của cô rất là… Hà khắc.

“Cậu dưỡng thương thật tốt, hôm khác mình sẽ trở lại thăm cậu!” Triển Dương còn muốn hỏi cô tối hôm qua bị Mạc Tư Tước mang đi sau đó xảy ra chuyện gì, Ôn Hinh đã bỏ trốn mất dạng.

Ra khỏi bệnh viện,cô chưa có trở về trường học, mà là đến quán bar kia, đến gian phòng kia,trên giường còn có một vết máu đỏ tươi, không có ai dám động tới bởi vì đây là do hoàng thái tử căn dặn .

Không biết có phải là tác dụng tâm lý hay không, Ôn Hinh từ đầu đến cuối chỉ cảm thấy ở đây còn đầy rẫy mùi vị kích tình đáng ghét.

“Làm sao không có nhỉ?” Ôn Hinh ngồi xổm đầu giường và phía trước cửa sổ tỉ mỉ tìm kiếm,cũng không thấy một bóng người đang đứng bên ngoài.

“Cô đang tìm cái này sao?” Ngay lúc Ôn Hinh định từ bỏ,cô xoay người, thiếu chút nữa đụng vào thân ảnh cao to phía sau.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.