Cô Bé Lọ Lem Và Hoàng Thái Tử

Chương 90: Bà xã?



“Mẹ, mẹ ở đây làm cái g nhaì?” Mạc Tư Tước vội vàng tới, trên trán còn chảy mồ hôi.Hắn rất nhanh từ trong tay Lạc Na đoạt lại cái chìa khóa, sau đó không vui nhìn về phía Doãn Vân Tuyên.

“Cô lên xe chờ rôi!” Mạc Tư Tước trực tiếp kéo người Doãn Vân Tuyên ra, sau đó tuyệt không dịu dàng đẩy ra ngoài.

Doãn Vân Tuyên nhìn sắc mặt hắn không vui,biết điều chạy ra ngoài,. Mạc Tư Tước vừa ngồi xuống, Lạc Na cũng một lần nữa ngồi trở lại.

“Mẹ biết cô ấy là em gái của Doãn Thiên Kình, thế nhưng hiện tại con đã xác định cô ấy là vị hôn thê của con,cô ấy nhất định phải sinh con cho con nha!”

“Ông ngoại con sắp không được rồi…” Tay Lạc Na cầm ly trà có chút run, con ngươi lam thâm thúy của Mạc Tư Tước phút chốc trợn to.

Hắn mới từ Anh quốc trở về không có bao lâu, ông ngoại làm sao gặp chuyện nha?

“Daniel bên kia đang nhắm chằm chằm, hắn nhất định sẽ trên con, còn có Mạc Tư Ly cũng mau trở lại , Tư Tước con nhất định phải sinh một đứa con!”

Lạc Na đối với con riêng của Mạc Tấn Kỳ rất không cam lòng, nhưng là sự tồn tại của hắn cũng chính là chứng minh Mạc Tấn Kỳ phản bội bà.Bà không thể để cho quyền kế thừa của Mạc Tư Tước rơi vào tay đứa con riêng kia!

“Mẹ! Những việc đó con có thể ứng phó,mẹ không cần lo lắng, đồ của con, ai cũng cướp không được!” Ngón tay thon dài của Mạc Tư Tước gõ lên mặt bàn, còn đối với an bài của Lạc Na, hắn cũng không đáp lại.

“Tư Tước, con cũng không còn nhỏ .Nếu như là người phụ nữ khác thì không nói gì,nhưng mẹ không hy vọng là Doãn Vân Tuyên,mê vừa nhìn thấy cô ấy liền nghĩ đến Khả Khả!”

“Nếu như cô ấy có thể cho con một đứa bé trai hoặc gái, ân oán quá khứ coi như xong đi!”

Lạc Na vỗ nhẹ tay của con trai, lấy lùi để tiến khuyên bảo.

Bà cũng không tán thành con mình làm cách như thế.Nhưng Mạc Tư Tước là hy vọng duy nhất bây giờ của bà.Hắn hiện tại trước gặp sói sau có hổ, bà chỉ hy vọng hắn bình an là đủ rồi.

“Mẹ! Chuyện của con không cần mẹ nhúng tay vào, mẹ sau này cũng đừng tìm Doãn Vân Tuyên ! Chuyện con không muốn làm, ai cũng không miễn cưỡng được!” Mạc Tư Tước không kiên nhẫn đứng lên, sau đó áy náy nhìn về phía Lạc Na gật gật đầu, lsau đó đi ra ngoài.

Mạc Tư Tước phát động động cơ, Doãn Vân Tuyên ngồi ở bên cạnh sắc mặt ửng đỏ nhìn hắn, ánh mắt cô xấu hổmuốn ám chỉ hắn chuyện gì gì đó. Mạc Tư Tước nhíu mày, sau đó cũng không quay đầu lại nói với cô, “Không cần nói, để cho tôi yên tĩnh một hồi!”

Mạc Tư Tước một tay điều khiển tay lái, tay kia chống ở cửa sổ xe t, vỗ về cái trán, sau đó đột nhiên giẫm chân ga chạy thẳng về phía trước.Doãn Vân Tuyên nhìn hắn chạy như thế, khuôn mặt nhỏ nhắn có chút buồn bực.

Đem Doãn Vân Tuyên đuổi về Doãn gia, Mạc Tư Tước cũng không có dừng lại mà là trực tiếp lái xe đi.

Ánh mắt hắn không tự chủ được nhìn về phía lầu ba, trên ban công kia có một bong người nhỏ nhắn xinh xắn ngồi ở ghế, tầm mắt cùng lúc nhìn thẳng hắn . Ôn Hinh nhanh chóng mở rộng tầm mắt, Mạc Tư Tước lại rất nhanh giẫm chân ga.

Doãn Vân Tuyên chưa có trở về phòng mà trực tiếp mở cửa phòng Ôn Hinh, đi tới trước mặt Ôn Hinh lấy cái điện thoại cô đang nghe giật ra.

“Làm cái gì?” Nụ cười của Ôn Hinh trầm xuống, hơi không vui.Cô vào đây mấy ngày này đều tận lực không chọc tới cô ấy, còn cô ấy muốn tìm đến gây chuyện, Ôn Hinh cũng sẽ không nhịn nữa.

“Cô và Mạc Tư Tước cùng đi Anh quốc?” Doãn Vân Tuyên vênh váo tự đắc liếc xéo cô, trong mắt thiêu đốt không cam long và đố kị, cô rõ ràng cảm giác được Ôn Hinh thay đổi, là anh cả dung túng cô ấy hay là Mạc Tư Tước?

Cô không nghĩ ra ngày đó an bài đò đưa cô đi, thế nhưng ba người kia trong một đêm liền mất đi tin tức, mấy ngày đó Mạc Tư Tước cũng mất tích.Trong lòng cô có loại dự cảm không tốt, thế nhưng Mạc Tư Tước từ Anh quốc trở về, lại cho cô một niềm vui ngoài ý muốn nhưng cô thế nào cũng không nghĩ tới, hắn mấy ngày nay ở cùng một chỗ với Ôn Hinh!

Như vậy Mạc Tư Tước cũng biết, cô làm những chuyện kia với Ôn Hinh, thế nhưng hắn lại không có hỏi cô!

Doãn Vân Tuyên không biết cô và Ôn Hin người nào mới là người quan trọng trong lòng hắn.Ngày hắn đính hôn với cô,hắn cũng dung túng cô xúc phạm tới Ôn Hinh, thế nhưng vì sao hiện tại cảm giác của hắn đối với lại như gần như xa?

“Đúng thì thế nào?” Ôn Hinh không e dè thừa nhận, mắt to bướng bỉnh một mảnh thản nhiên, như vậy càng làm cho Doãn Vân Tuyên thở gấp tức giận!

“Ôn Hinh, cô là người không biết xấu hổ! Hắn bây giờ là vị hôn phu của tôi, cô không sợ làm thất vọng anh tôi sao?”Ngực của Doãn Vân Tuyên phập phồng, vung lên tay định đánh cô.Ôn Hinh rất nhanh bắt được tay cô, sau đó trở tay cho cô một cái tát.

Doãn Vân Tuyên tỉnh mộng, cô gái luôn ủy khuất cầu toàn lại dám đánh cô?

“Đây là chuyện cô nợ tôi ! Doãn Vân Tuyên, tốt nhất cô nên quản người đàn ông của mình, đừng đến đây chọc tôi, đây là lời khuyên tôi dành cho cô!” Lòng bàn tay của Ôn Hinh phát đau, một tát này,cô dùng toàn lực trong lúc đó cô và Doãn Vân Tuyên đều đau!

Cô đẩy Doãn Vân Tuyên ra, sau đó đi ra gian phòng, lên lầu bốn.

Doãn Vân Tuyên đứng ở tại chỗ ngốc sửng sốt hồi lâu, trên gương mặt truyền đến lửa nóng đau đớn,lúc này cô mới ý thức được Ôn Hinh thật là thay đổi!

Quá khứ cô chẳng qua là khinh thường và tranh đoạt của cô ấy, nhưng mà bây giờ cô ấy từ một tiểu cừu biến thành tiểu mèo hoang hung hãn.Câu cuối của cô ấy, càng làm cho Doãn Vân Tuyên cảm thấy sợ hãi!

Doãn Thiên Kình buông tạp chí trong tay xuống, nhìn chằm chằm người nằm ở trong ngực hắn, vẻ mặt không yên long của Ôn Hinh, sau đó gãi gãi lòng bàn tay của cô, đem cả người cô ôm vào trong lòng.

“Làm sao vậy? Vân Tuyên ức hiếp em à?”

Ôn Hinh nhìn lại ánh mắt dịu dàng của hắn, lắc đầu, sau đó nằm úp sấp trong ngực Doãn Thiên Kình, nghiêm túc hỏi hắn, “Anh cả!Nếu như em đánh Vân Tuyên, anh có còn không yêu em nửa không?”

Ôn Hinh nằm ở trên người hắn, rũ lông mày xuống, có chút hối hận hỏi ra vấn đề này.Cô làm sao không biết, tất cả mọi người Doãn gia đều lo cho Doãn Vân Tuyên, mà cô chỉ là một một người ngoài!

“Đương nhiên yêu thương!” Doãn Thiên Kình chuyển động hai tròng mắt, vuốt vuốt tay cô, sau đó phóng tới bên mép hôn một cái, “Anh đau lòng cho Hinh nhi, tay có đau hay không?”

Ôn Hinh bỗng dưng ngẩng đầu, nhìn thấy đáy mắt Doãn Thiên Kình vô cùng trìu mến, cô cảm động ôm lấy cổ của hắn, hôn lên cằm của hắn, “Anh cả…”

“Em gái đương nhiên quan trọng,nhưng bà xã quan trọng hơn!” Doãn Thiên Kình thâm tình nhìn chăm chú vào con ngươi đen trong suốt của cô, sau đó hôn lên môi của cô, ngón tay của Ôn Hinh luồn vào mái tóc đen nhánh của hắn, bị động chấp nhận hắn hôn môi mình.

Bà xã… hai chữ đó, sau này, cô chính là vợ của Doãn Thiên Kình a !

Ôn Tố Tâm lúc đi vào nhìn thấy trong phòng hai người đang triền miên ôm hôn ,bà lập tức thay đổi sắc mặt, sau đó nặng nề mà kêu tên Ôn Hinh, “Hinh Nhi!”

Ôn Hinh thoáng cái đẩy Doãn Thiên Kình ra, khuôn mặt tinh xảo có vẻ hoảng loạn.Doãn Thiên Kình thật ra khí định thần nhàn lau nước miếng của mình dính bên khóe môi Ôn Hinh đi, sau đó tiếp nhận chén thuốc bắc do Ôn Tố Tâm bưng tới.

“Đã trễ thế này, con ở trong phòng Thiên Kình làm cái gì? Về phòng của mình đi!” Ôn Tố Tâm nhìn cô nháy mắt, Ôn Hinh vội thè lưỡi, sau đó nghe lời đi ra ngoài, Ôn Tố Tâm sau đó cũng đi theo ra ngoài.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.