Có Cần Lấy Chồng Không?

Chương 18: Cách ly




Còn Đỗ Lôi Ty, người bị hại của chúng ta lại ngô nghê chạy khắp nơi với kẻ phạm tội, hoàn toàn không biết mình đã tiến vào cạm bẫy mà sếp tổng đại nhân đã thiết kế sẵn, đến khi sực tỉnh ra thì chuyến du lịch bảy ngày cách ly tại khách sạn miễn phí đã mở rộng vòng tay chào đón cô. Lừa cô đi đón, lại lừa cô đến khách sạn, cuối cùng còn lừa gạt cô từ một cô gái khỏe mạnh trở thành một kẻ bị cách ly với mọi người! Sếp tổng lần nay đã lên sẵn âm mưu, hành động có mục đích, lừa đảo cô rơi vào bẫy của anh. Đỗ Lôi Ty thực sự phẫn nộ! “Sao anh có thể thế được?” Đỗ Lôi Ty phản đối mạnh mẽ, “Biết rõ mình phải cách ly mà còn gọi em ra làm bao cát, anh làm thế thật quá đáng!” Không ngờ sếp tổng phản bác: “Quá đáng chỗ nào?” Còn mặt dày hỏi à? Căn bản là chỗ nào cũng quá đáng. Đỗ Lôi Ty tức tối: “Anh là sếp lớn thì không cần lo nghĩ, nhưng em chỉ là một nhân viên quèn! Ở đây bảy ngày có nghĩa là mất đi bảy ngày tiền lương, bảy ngày tiền lương anh có biết là bao nhiêu không?” Liêm Tuấn nhướng mày: “Bao nhiêu?” Đỗ Lôi Ty vốn định nói là ba trăm tệ, nhưng để sự việc trông có vẻ nghiêm trọng hơn, cô lại bồi thêm hai trăm nữa: “Năm trăm!” Đỗ Lôi Ty giơ năm ngón tay ra. “Anh trả gấp đôi cho em!” Anh nói gì? Đỗ Lôi Ty ngu ngơ: “Anh … anh trả cho em?” “Đúng thế, bảy ngày này em tổn hại bao nhiêu, anh sẽ đền gấp đôi, thế nào?” Đỗ Lôi Ty im lặng, không ngờ sếp tổng hào phóng như vậy, biết sớm đã nói nhiều hơn rồi … == “Sao, không cần à?” “Cần!” Đỗ Lôi Ty vội đáp Vốn dĩ bảy ngày chỉ có thể kiếm ba trăm tệ, bây giờ ở khách sạn ăn uống miễn phí và cầm một ngàn tệ, trừ đi hai mươi tệ ngồi xe bò và năm mươi tệ đi ta, còn có thể lời được chín trăm ba mươi tệ. Cứ nghĩ đến chuyện tự dưng có chín trăm ba mươi tệ tiền mặt bay vào túi mình, cơn giận trong lòng cô đã tiêu mất một nửa, không kìm được lại hí ha hí hửng. “Nhưng anh có một yêu cầu.” Liêm Tuấn bỗng chuyển đề tài. Đỗ Lôi Ty đang sung sướng, nghe anh nói thế thì hơi ngẩn ra: “Yêu cầu gì ạ?” “Nếu tiền lương bảy ngày này của em do anh trả, thì anh sẽ là sếp của em, bảy ngày này em phải nghe lời anh.” Khỉ thật! Quả nhiên là nhà tư bản, không bao giờ để mình chịu thiệt! Đỗ Lôi Ty nghiến răng, thầm chỉ trích bọn tư bản ác độc trăm ngàn lần trong bụng. “Sao? Em không chịu à?” “Ai nói em không chịu?” Đỗ Lôi Ty nghiến răng, “Em yêu cầu tăng thêm năm trăm nữa!” Dù sao cũng phải tách nhau ra để cách ly, làm được gì cô chứ? Nhiều nhất là gọi điện trò chuyện phiếm với nhau mà thôi! “Được.” Liêm Tuấn nhận lời ngay, “Vậy từ bây giờ anh là sếp của em rồi?” “Vâng …” Sao cảm thấy hơi thiếu tự nhiên? “Không hối hận?” “Không … không hối hận…” Sao lại cảm thấy hơi lúng túng? Đôi mắt đen sâu thoáng một nụ cười ý nhị rồi biến mất, Liêm Tuấn chậm rãi nói: “Được, vậy đi thôi.”  Ra khỏi thang máy thì đã có nhân viên bệnh viện đứng đợi trước cửa phòng. Mới nhìn đã biết không phải là bác sĩ thực tập phái đến tùy tiện. Quả nhiên, đợi hai người họ tiến đến, một bác sĩ trung niên mặc blouse trắng đứng đầu đã cung kính chào Liêm Tuấn: “Tổng giám đốc Liêm, do tình huống đặc biệt nên bất đắc dĩ phải làm chậm trễ hành trình của ngài, thật sự xin lỗi.” Ối! Lần đầu thấy cách ly mà còn xin lỗi nữa đấy, Đỗ Lôi Ty đứng cạnh quan sát phản ứng Liêm Tuấn gật đầu: “Mấy hôm nay có gì cần chú ý không?” “Trước khi cách ly chúng tôi phải lần lượt kiểm tra thân nhiệt của ngài và phu nhân, sau đó mỗi sáng và tối, chúng tôi sẽ phái chuyên gia đến đo nhiệt độ cho hai vị, nếu trong bảy ngày không phát hiện ra thân nhiệt bất thường thì hai vị không bị cách ly nữa.” Nghiêm túc quá nhỉ, Đỗ Lôi Ty thầm nghĩ. Lúc ấy đã có bác sĩ cầm nhiệt kế bước đến, Đỗ Lôi Ty vội vàng hợp tác để kiểm tra, sau đó lại điền một bảng tình trạng sức khỏe cơ bản. Đến khi mọi thứ kết thúc, bác sĩ cũng đi rồi thì hai người mới vào phòng. Liêm Tuấn phớt lờ cô, đưa tay lên bắt đầu cởi nút áo vest. Bỗng dưng, Đỗ Lôi Ty cảm thấy hơi kỳ quặc. “Cái đó …” Cô yếu ớt lên tiếng. Cứ ngỡ sếp tổng chưa nghe, Đỗ Lôi Ty tiến lại, cố ý cao giọng: “Cái đó …” Lúc ấy Liêm Tuấn đã cởi áo ngoài, đang tháo cà vạt. “Em muốn …” “Chuyện gì?” Liêm Tuấn dừng tay, ánh mắt phóng thẳng đến. Sao cởi cà vạt thôi mà lại thấy áp lực thế này? Đỗ Lôi Ty định thần, cố gắng cười tươi, “Em … em muốn hỏi cái đó …em … em ngủ ở đâu?” “Ở kia.” Liêm Tuấn chỉ vào phòng bên trong. Đỗ Lôi Ty đần người, lâu sau mới nói: “Vậy … vậy anh ngủ ở đâu?” “Ở kia.” Ngón tay sếp tổng chỉ cùng một hướng. Lần này Đỗ Lôi Ty choáng váng, yếu ớt nói: “Bên đó … hình như chỉ có một phòng …” “Gì nữa?” Liêm Tuấn hỏi. “… Bên trong hình như chỉ có một “Còn gì nữa không?” “…Em…” Đỗ Lôi Ty cắn răng, hạ quyết tâm, bày tỏ điều mình đang suy nghĩ: “Em không muốn ngủ trên sàn nhà nữa.” Khóe môi sếp tổng nhướn lên một nụ cười, “Ai nói là bắt em ngủ sàn nhà?” Hả? Đỗ Lôi Ty càng ngờ nghệch: “Chẳng lẽ … anh ngủ sàn nhà?” “Không phải không phải!” Đỗ Lôi Ty giật mình lắc đầu, lắc một lúc, cô lại thấy kì cục, “Anh không ngủ sàn nhà, em cũng không ngủ sàn nhà, vậy chúng ta …“ “Chúng ta ngủ trên giường.” Ầm … Đầu óc Đỗ Lôi Ty bùng nổ. “Không được! Em không muốn ngủ chung với anh!” Đỗ Lôi Ty không nghĩ ngợi gì, buột miệng nói. “Em nói gì?” Sắc mặt Liêm Tuấn từ trong xanh chuyển sang mây mù, có thể thấy gió bão sắp đến tới nơi rồi. “Em… em không muốn … không muốn… không muốn ép anh phải chen lên một chiếc giường với em…” Đỗ Lôi Ty nói xong, thầm tát cho mình một bạt tai, Đỗ Lôi Ty ơi Đỗ Lôi Ty, sao mày có thể mất nguyên tắc thế hả? Sắc mặt Liêm Tuấn dịu lại: “Anh không quan tâm.” Nói xong lại bổ sung, “Dù sao cũng chẳng phải lần đầu.” Soạt! Mặt Đỗ Lôi Ty đỏ lên. Sếp tổng rõ ràng là ép cô ngủ chung một giường với anh mà! Khoảnh khắc đó, EQ khép kín bấy lâu của Đỗ Lôi Ty bỗng sáng suốt, chẳng lẽ sếp tổng muốn … muốn ăn đậu hủ [1] của cô? Nghĩ đến đó, Đỗ Lôi Ty cũng khiếp hãi với suy nghĩ đó. Sếp tổng đại nhân sao có thể muốn ăn đậu hủ của cô chứ? Chẳng lẽ cũng giống như họ nói rằng, ăn đậu hủ trắng quen rồi, thỉnh thoảng cũng muốn nếm thử mùi vị đậu hủ thối? Xùy xùy! Sao cô lại là đậu hủ thối chứ? Rõ ràng cô là một miếng đậu hủ thơm ngon trắng nõn mịn màng cơ mà! (Đỗ Đỗ, cậu đánh giá cao bản thân quá -_- !!!) Vấn đề là, sếp tổng đại nhân ăn đậu hủ cũng không chuyên nghiện không nhân đạo tí nào? Rõ ràng người thiệt thòi là cô, nhưng bị anh xoay ngược tình thế, làm cô bức bách anh không bằng, bảo miếng đậu hủ là cô làm sao chịu được?  “Phi Phi, có muốn ăn đậu hủ của tớ!” Cơn oán giận trong lòng không xả đi đâu được, nhân lúc sếp tổng đi tắm, Đỗ Lôi Ty bắt đầu gửi tin cho cho Chu Dao Phi. Một lúc sau tin nhắn tới: “Đứa nào vớ vẩn thế, đến đậu hủ của cậu mà cũng ăn à?” Lòng tự trọng bé nhỏ của Đỗ Lôi Ty bị đả kích: “Người đó ngang ngược, cố chấp, vô sỉ, mặt người dạ thú, thú đội lốt người, đúng là ác độc đến cực điểm!” “Thú đội lốt người thông thường đều khá là đẹp.” “Hừm… anh ấy thực sự là khá đẹp trai.” “Vậy có tiền không?” “Có rất nhiều tiền…” Một lúc sau, Đỗ Lôi Ty chưa nhận được tin nhắn mà đã thấy Chu Dao Phi gọi đến. Cô nghe máy, bạn cô đã mắng phủ đầu: “Đẹp trai lại có tiền, đàn ông thế mà cậu không thừa dịp ăn đậu hủ của anh ta thì chẳng lẽ còn đợi người ta ăn đậu hủ của cậu? Cậu ngốc ha?” Sóng âm cao mạnh kia khiến Đỗ Lôi Ty rung động không hoàn hồn nổi, một lúc sau, cô bỗng sực tỉnh – Đúng rồi! Tại sao cô không ăn đậu hủ của sếp tổng chứ?  Phải ăn đậu hủ của sếp tổng, suy nghĩ này nghe rất phấn kích, rất dữ dội, nhưng cũng rất khó khăn. Đỗ Lôi Ty vừa cúp máy thì cửa phòng tắm đột ngột mở ra, sếp tổng mắc áo khoác tắm màu hạt dẻ ra khỏi phòng tắm, cảnh tượng ấy khiến cô nhớ lại hình tượng bán khỏa thân như thiên thần của sếp tổng không âu trước đó, mặt bỗng đỏ bừng bừng, hệt như một quả cà chua chín. Cô vội vàng cúp máy, hai tay luống cuống chẳng biết để đâu. Lúc đó Liêm Tuấn tiến lại, quan sát cô rồi nói: “Em nhìn trộm anh tắm?” Cà chua chín biến thành cà chua nhừ, vừa đỏ vừa đen: “Ai… ai nhìn trộm anh tắm chứ?” “Vậy sao mặt em lại đỏ?” “Em… em…” Đỗ Lôi Ty lắp bắp không biết nói gì, không thể nói sếp tổng rằng lúc nãy cô đang nghĩ cách ăn đậu hủ của anh chứ? “Em cảm thấy hơi nóng!” Cô chỉ biết tìm đại một cái cớ. Nóng? Liêm Tuấn nheo mắt quan sát cô, gò má đỏ rực, hai mắt cụp xuống, ánh mắt bất định. Có giống nóng đâu? Rõ ràng là đang âm mưu gì đó… Không kìm được lại thoáng một nụ cười. “Nếu nóng thì vào tắm đi.” Đỗ Lôi Ty đang ngượng ngập, nghe sếp tổng nói thế thì như tìm thấy lối thoát, vội vàng gật đầu như gà mổ thóc, sau đó lao như bay vào phòng tắm. Cửa phòng tắm bị đóng sầm lại, nhưng không thể đóng nổi nhịp tim đang đập loạn trong lồng ngực như muốn nhảy ra ngoài, dù là tiếng nước chảy cũng không xóa nổi sự phiền muộn sốt ruột của cô. Ở phòng khách bên ngoài phòng tắm, Liêm Tuấn đang nở nụ cười vẻ rất khoái chí. Một tiếng sau. Liêm Tuấn ngẩng lên nhìn đồng hồ trên tường, bất giác thấy có gì đó lạ lùng. “Này, em không sao chứ?” Anh gõ cửa phòng tắm. Bên trong không có tiếng động, một lúc sau mơi vẳng đến giọng nói yếu ớt: “Em… quên lấy quần áo rồi…” Không sai! Do lúc nãy cô ngố đi quá nhanh, quên lấy quần áo, đến khi hiểu ra thì quần áo cũ đã bị ngâm ướt sũng rồi. “Anh lấy cho em.” Giọng nói trầ quyến rũ cách một lớp cửa vọng vào nhà tắm, mặt Đỗ Lôi Ty ngượng đến đỏ bừng, “Nhưng … nhưng em không mang theo quần áo…” Chỉ tại sếp tổng đại nhân, không thông báo một tiếng đã đưa cô đến đay, hại cô ngoài áp pull + quần jeans trên người ra thì chẳng còn bộ nào khác, mà ngay cả quần áo lót cũng không … Ngượng ngùng quá! Thực sự là quá ngượng ngùng! “Em đợi một chút!” Bên ngoài bỗng vang đến giọng của sếp tổng. Đỗ Lôi Ty ngẩn người, một lúc sau, giọng anh lại vang lên, “Mở cửa ra.” Mở cửa? Đỗ Lôi Ty không tránh khỏi căng thẳng, do dự một lúc mới run run hé mở cánh cửa. Thấy từ khe cửa mịt mù hơi nước trắng đục thò ra một bộ “móng vuốt” nho nhỏ, tâm trạng Liêm Tuấn bỗng tươi vui hẳn, đưa đồ trong tay anh cho cô. Lúc trao nhau, tay cô bất cẩn để tay anh chạm vào, khiến Đỗ Lôi Ty hoảng hốt vội vàng rụt tay lại, sau đó hoảng loạn đóng sầm cửa. Mẹ ơi! Tình huống này sao giống những cuộc tình vụng trộm lén lút vậy? Đỗ Lôi Ty ngẩn người nhìn đồ trong tay mình. Áo sơ mi … trắng … sao nhìn có vẻ to vậy? Chẳng lẽ… Đỗ Lôi Ty bàng hoàng mở to mắt, chắc không phải là áo sơ mi của sếp tổng đấy chứ? Cảm giác ấy giống như được cầm một tấm da hổ của một con hổ dữ tợn vô cùng, bàn tay của Đỗ Lôi Ty đã bắt đầu run lẩy bẩy, và một món đồ nào đó kẹp trong áo sơ mi rơi xuống, bay lả đả đậu trên nền đất. Đỗ Lôi Ty nhìn kỹ, choáng! Màu hồng … bằng lụa … - quần – lót – nữ! Lúc Đỗ Lôi Ty mặc chiếc áo sơ mi nam rộng thùng thình xuất hiện ở cửa, Liêm Tuấn đang đứng trước cửa sổ, đôi mắt nhìn chăm chú ngắm cảnh đêm bên ngoài. Động tĩnh rất nhỏ ấy đã khiến anh quay lại, một bóng dáng luống cuống xuất hiện trong tầm mắt anh. Cô rất nhỏ bé, áo sơ mi nam mặc trên người càng trở nên dài hơn, cặp đùi thon và thẳng khép chặt lại, đầu gối vì căng thẳng nên đã bắt đầu cọ xát vào nhau. Mặt cúi gầm, trông có màu đỏ hồng, đôi tay bắt chéo phía trước đang nhúc nhích không an phận. Không gợi cảm, nhưng… khiến người ta bỗng nảy sinh ước muốn được bảo vệ. Đây là lần thứ ba trong ngày Liêm Tuấn không kìm được nụ cười, anh không làm gì, chỉ nói ngắn gọn: “Muộn rồi, ngủ thôi.” “Ồ…” Đỗ Lôi Ty cúi gằm đầu nhích từng bước như ốc sên bò, nhích dần nhích dần, cô tò mò: “Cái đó… tại sao anh lại có… lại có… lại có quần lót nữ?” Lúc hỏi, Đỗ Lôi Ty luôn miệng thầm mắng bản thân: Ai chẳng có quái tật chứ? Huống hồ gì đại gia? Không chừng người ta thích quần lót nữ thì sao? Sếp tổng thích quần lót nữ? Đỗ Lôi Ty cũng thấy buồn nôn với suy nghĩ của chính mình. Vốn dĩ câu hỏi này sẽ khiến sếp tổng không vui, ai ngờ Liêm Tuấn không nghĩ gì mà trả lời bình thản: “Quà.” “Quà?” Đỗ Lôi Ty sửng sốt. “Ừ.” Liêm Tuấn gật đầu, nhìn cô, “Em không thích à?” “Không… không phải…” Vấn đề là có người đàn ông nào đi công tác lại mua quần lót cho phụ nữ? Kỳ quặc quá đi mất! Hơn nữa nghe nói là mua quần lót thực ra là ám hiệu tình dục với phụ nữ… Lẽ nào sếp tổng đại nhân muốn ăn đậu hủ thối là cô thật? Không đúng, không đúng, phải là đậu hủ non vừa trắng vừa mềm mới phải! Đúng lúc Đỗ Lôi Ty đang suy nghĩ xem cô là món đậu hủ nào, thì sếp tổng đại nhân đã tiến đến trước mặt cô, sau đó hỏi: “Em mấy tuổi rồi?” Hả? Đỗ Lôi Ty ngẩn ngơ, máy móc trả lời: “Hai mươi sáu.” “Một cô gái hai mươi sáu tuổi mà còn mặc quần lót Cừu Vui Vẻ, em không thấy mất mặt à?” Xoảng … Mặt ai đó … vỡ tan! “Ai? Ai nói em mặc quần lót cừu vui vẻ? Anh … anh nói bậy…” Người ta rõ ràng là mặc quần lót cừu lười biếng! T^T Thực ra cô mặc quần lót gì không quan trọng, quan trọng là sếp tổng đại nhân làm sao biết cô mặc quần lót cừu chứ? Đúng thế, sếp tổng tại sao lại biết Đỗ Lôi Ty mặc quần lót cừu? Hãy xem một đoạn phim nhé! >>> VCR [2] đang trình chiếu >>> Vào một ngày cách đây mấy tuần, thím Ngô đang giặt quần áo thì cháu của thím là Lượng Lượng chơi ở bên cạnh. Bỗng dưng Lượng Lượng sáng mắt: “Có cừu!” Bàn tay nhỏ chụp lấy quần lót của Đỗ Lôi Ty, “Bà nội, cái này là cừu lười biếng!” Thím Ngô đang bận giặt quần áo, bị Lượng Lượng quấy rầy nên nóng nảy khoát tay: “Tránh ra tránh ra! Đến kia mà chơi!” Và thế là quần lót cừu đáng thương của Đỗ Lôi Ty bị Lượng Lượng túm lấy chạy mấy vòng, sau đó chán chơi rồi, cậu bé nhét ngay vào đống quần áo đã giặt xong, chạy ra ngoài chơi tiếp. Sau đó, cảnh phim chuyển đến sáng hôm sau. Liêm Tuấn vào phòng vệ sinh, lúc rửa tay xong, anh đút tay vào túi lấy một thứ ra như thói quen. Khăn tay không thấy đâu, mà chỉ có một cái quần lót. Sau khi ngẩn người một lúc, anh lại ung dung nhét quần lót trở vào túi. “Sếp tổng, trên khăn tay của ngài… hình như có cừu…” Jason đứng rửa tay bên cạnh, hỏi. “Ừ.” Liêm Tuấn điềm nhiên trả lời, “Thỉnh thoảng cũng thay đổi khẩu vị.” >>> VRC kết thúc >>> Những điều này Đỗ Lôi Ty tất nhiên là không biết, nên mãi đến lúc nằm trên giường rồi mà cô vẫn không ngừng thắc mắc, rốt cuộc sếp tổng sao lại nhìn thấy con cừu lười biếng trên quần lót của cô? Do quá băn khoăn, hại Đỗ Lôi Ty quên cả sự ngượng ngùng khi nằm cùng giường với anh, cũng quên cả nỗi xấu hổ khi anh tặng quần lót cho cô, càng quên cả việc ăn đậu hủ của sếp tổng. Trong một mớ thắc mắc đầy đầu, ngày đầu tiên cách ly, kết thúc viên mãn! Do mất ngủ nên sáng hôn sau Đỗ Lôi Ty dậy rất muộn, lúc dậy rồi hai mắt hệt mắt gấu trúc, chỉ có điều là con gấu trúc này trông có vẻ hơi “suy dinh dưỡng”. Lúc ra khỏi phòng, tóc cô rũ rượi, vừa dụi mắt vừa ngáp dài, bay vào phòng vệ sinh như u hồn. Đi vệ sinh, đánh răng, rửa mặt, sau đó lại tiếp tục bay ra khỏi phòng vệ sinh như hồn ma. Bỗng dưng, một tiếng cười khẽ đã thức tỉnh cô. “Ai?” Cô dáo dác tìm kiếm, nhìn thấy ngay một đôi mắt lấp lánh nụ cười, sau đó Đỗ Lôi Ty hoàn toàn tỉnh hẳn từ trạng thái nửa mộng du đó. Sếp tổng mặc thường phục, ngồi bên bàn sách trong thư phòng, dưới tay là một đống tài liệu chất chồng. Ánh nắng vàng rực buổi sáng chiếu vào phòng qua ô cửa sổ lớn, rọi trên mặt, trên cổ anh, vẽ nên một đường nét kỳ diệu. Đỗ Lôi Ty nhìn đến ngẩn ngơ. “Đến đây.” Liêm Tuấn vẫy tay với cô, giống như đang gọi thú cưng. Chưa đợi đại não phản ứng, Đỗ Lôi Ty đã tự động nhấc bước. “Giúp anh rót ly cà-phê.” “Ồ…” Đỗ Lôi Ty đờ đẫn đáp lại, đang định quay đi thì bỗng sực tỉnh, “Tại sao em phải giúp anh rót cà-phê?” Sếp tổng sai bảo người ta thản nhiên như chuyện thường tình ở huyện thế? Mà cô là một cô gái trẻ tri thức thời đại mới, tính chất nô tì tuyệt đối không được có. Vì vậy, tại sao lại phải ngoan ngoãn thực hiện chứ? Liêm Tuấn ngẩng lên: “Em không làm?” “Muốn uống cà-phê thì tự mà rót, em sẽ không rót cho anh đâu!” Đỗ Lôi Ty kiên quyết. “Tốt thôi!”, Liêm Tuấn cầm ly nước trên bàn, lẩm bẩm, “Vậy em muốn có lương thì tự mà kiếm nhé, anh cũng không phát.” Á! Câu nói đó đã thức tỉnh Đỗ Lôi Ty, tiền lương một ngàn rưỡi tệ của nhà tư bản không phải là phát không. “Hay để em làm cho!” Cô nhanh chóng giật ly nước trong tay Liêm Tuấn, cười tươi rói, “He he … Lúc nãy em chưa tỉnh ngủ, anh đừng la, em đi lấy cà-phê cho anh ngay đây!” Nói xong, cầm ly nước, lao đi pha cà-phê với dáng vẻ nịnh nọt hết biết! Pha cà-phê xong, Đỗ Lôi Ty lại cung kính dâng lên bàn của sếp tổng bằng hai tay, “Được rồi, mời dùng cà-phê.” Liêm Tuấn khẽ đáp lại rồi cầm ly lên hớp một ngụm, sau đó lại tiếp tục cúi xuống xem tài liệu. Rồi anh bỗng thấy kỳ quặc, ngẩng lên nhìn đôi mắt mong đợi của Đỗ Lôi Ty đang đứng với dáng cún con (gọi tắt là mắt cún). “Em còn đứng đó làm gì? Anh hỏi. Đỗ Lôi Ty tiếp tục “Cà-phê có ngon không ạ?” Liêm Tuấn gật đầu: “Cũng được.” “Thế… tiền lương… vẫn phát ạ?” Thì ra cô vì điều này, Liêm Tuấn thấy hứng thú, cố ra vẻ suy nghĩ: “Cái này phải xem biểu hiện về sau của em.” Còn phải xem biểu hiện? Đỗ Lôi Ty hào hứng vỗ ngực, nói: “Anh yên tâm! Lấy tiền người ta phải giúp người ta, chỉ cần anh có việc gì cần em làm, em nhất định sẽ làm.” Liêm Tuấn nhướng môi: “Tốt, vậy anh không khách sáo!” Câu này nghe có vẻ kỳ quặc? Không kịp nghĩ nhiều, một chồng tài liệu đã được đẩy đến trước mặt Đỗ Lôi Ty, “Giúp anh nhập liệu đống tài liệu này.” Nhập liệu? Đó là sở trường của phóng viên, Đỗ Lôi Ty hí hửng đón lấy, đang định chiến đấu thì Liêm Tuấn bỗng gọi cô lại">“Còn chuyện gì nữa ạ?” Đỗ Lôi Ty quay lại. “… Lúc nãy anh bảo Jason mang đến mấy bộ quần áo, em thay ra đã.” Có trời mới biết trước đó vì một ngàn rưỡi tệ mà cô cao hứng đến độ hoa chân múa tay trước mặt anh là quyến rũ đến mức nào. Khác với ánh đèn u ám tối qua, dưới ánh nắng đôi chân của cô hoàn toàn lộ ra khiến người ta khó mà cầm lòng. Nhưng Đỗ Lôi Ty không nghĩ nhiều, cô chỉ cảm thấy hưng phấn vì được sếp tổng phát lương, lại phát cho cả phúc lợi! Một ông chủ tốt như thế biết tìm ở đâu? Xem ra nhà tư bản lúc dịu dàng cũng có chút nhân tính đấy chứ! Đỗ Lôi Ty hứng lên, lúc làm việc cũng hăng hái kinh khủng, đặc biệt cần mẫn, không lâu sau đã gõ xong tất cả tài liệu mà sếp tổng dặn dò. “Xong rồi! Còn việc gì đặc biệt cần làm không ạ?” Đối với động tác nhanh nhẹn của cô, Liêm Tuấn hơi ngạc nhiên, cô bé này bình thường trông chậm chạp như thiếu gân cốt vậy, mà lúc làm việc thì không hề cẩu thả, qua loa tí nào. “Còn hai phần nữa, em đối chiếu xem có gì sai sót không.” “Tuân lệnh!” Sau đó Đỗ Lôi Ty lại cầm hai bản hợp đồng đối chiếu, một lúc sau cô cầm lại, “Báo cáo sếp tổng, hai hợp đồng này em đã dò kỹ, không có chỗ nào khác, nhưng … em thấy hai hợp đồng này có rất nhiều lỗi.” “Ồ?” Liêm Tuấn hơi ngạc nhiên, “Lỗi ở đâu?” “Anh nhìn đây!” Đỗ Lôi Ty cầm hợp đồng đến cạnh Liêm Tuấn, ngón tay chỉ vào chữ trên đó, “Ở đây nên là dấu chấm, không phải phẩy. Còn bên này nữa!” Ngón tay cô chỉ vào chỗ khác, “Ở đây không nên dùng dấu ngắt câu, mà nên dùng dấu chấm phẩy, vì giữa các câu ngắn đẳng lập không thể dùng dấu ngắt câu để phân cách được. Còn bên này nữa, con dấu cũng bị đóng lệch…” Nghe cô nói kỹ từng câu từng chữ xong, vẻ mặt sếp tổng có phần sửng sốt. “Sao thế?” Cô nói gì sai sao? Một lúc sau, sếp tổng nói ngắn gọn: “Những điều em nói không liên quan đến nội dung hợp đồng, s không cũng chẳng hề gì.” “Tại sao không liên quan được? Hợp đồng quan trọng nhất là quy phạm, nếu một bản hợp đồng mà ngay cả những thứ cơ bản như dấu câu mà cũng làm sai thì nội dung bên trong có còn quy phạm gì để nói nữa? Còn có con dấu này, anh đừng tưởng nó chỉ cần đóng vào là được, trong cả bản hợp đồng, con dấu đại diện cho cả công ty, một công ty tốt sẽ không đóng dấu lệch.” Lúc cô nói, đôi mắt sáng rực, ánh mắt kiên định, cố chấp. Đến khi nói xong một hơi, mới nhận ra có gì đó lạ lùng. Sếp tổng đại nhân tại sao lại nhìn cô bằng ánh mắt đó? Hình như trong mắt ẩn giấu thứ gì muốn nhìn thấu cô vậy, khiến cô thấy rùng cả mình. Cô lúng túng, khí thế ban nãy cũng mất tăm: “Em …em nói bậy bạ đấy ... Nếu anh không muốn sửa thì…” “Không!” Liêm Tuấn ngắt lời cô, “Em nói đúng.” Ủa? Hiếm khi có được một câu tốt lành từ sếp tổng. “Em sửa lại hợp đồng đi, sửa hết những chỗ mà em cho là sai nhé.” Và thế là, hôm ấy mãi cho đến chiều, Đỗ Lôi Ty liên tục đánh máy, sửa văn bản, lần đầu cô phát hiện, hóa ra làm tổng giám đốc không phải chuyện dễ dàng gì, gần như suốt ngày bận rộn vì việc công, dù là trong tình huống bị cách ly như hiện nay cũng không thấy anh chậm trễ bao giờ. Hình tượng ác độc của nhà tư bản dần dần như có sự thay đổi trong sự trao đổi lẫn nhau và làm việc miệt mài như vậy. Thế nhưng, điều cô không biết là, cái nhìn về cô của một người cũng từ từ thay đổi. Xem qua một lượt hợp đồng Đỗ Lôi Ty đã sửa xong, Liêm Tuấn hài lòng gật đầu: “Hôm nay vất vả cho em rồi.” Sếp tổng bỗng nói thế khiến Đỗ Lôi Ty ngoài vui mừng ra thì còn có phần ngại ngùng: “Có gì đâu, đó là chuyện em nên làm mà…” Bỗng nhiên, cô sực nhớ: “Thế … tiền lương…” “Tiền lương anh vẫn sẽ phát.” “Thật không?” Mắt cô sáng rực và môi nở nụ cười, nụ cười rạng rỡ đó đã xua tan vẻ mệt mỏi cả ngày làm việc, khiến Liêm Tuấn cũng cảm thấy thoải mái theo. Anh không kìm được hỏi: “Vì một ngàn rưỡi tệ, thật sự đáng để em vui thế à?” “Đương nhiên rồi! Đó là do em vất vả kiếm được mà!” Đỗ Lôi Ty vẫn chìm đắm trong niềm vui tiền lương mất đi nay quay trở lại. “Thực ra có việc không cần vất vả mà vẫn có tiền.” Có việc tốt thế sao? Đỗ Lôi Ty mở to mắt: “Làm thế nào?” “Chẳng hạn như…” “Sao ạ? Sao ạ?” Trông ánh mắt sốt ruột của cô, sếp tổng chỉ cười, không đáp. Buổi tối hôm ấy, Đỗ Lôi Ty lại mất ngủ. Lần này câu hỏi cô không nghĩ ra là, tóm lại sếp tổng nói cách làm không cần vất cả vẫn có tiền là gì? Không nghĩ ra, không nghĩ ra…  Bảy ngày trôi qua thật chậm chạp. Ban ngày Đỗ Lôi Ty cố gắng làm việc, như một con cún con ngoan ngoãn tuân theo lệnh của chủ. Cô tự an ủi: cố gắng vất cả để chờ ngày phát lương, để không bị trừ lương. Ngay cả lúc ngủ, suy nghĩ ấy cũng ám ảnh cô, đi vào giấc mơ. Đỗ Lôi Ty mơ thấy mình đang đếm một xấp tiền một trăm tệ, bỗng nhiên sếp tổng từ trên trời rơi xuống, ngón tay thon dài chỉ vào đống tiền của cô: “Anh phải trừ tiền lương của em!” Đỗ Lôi Ty vô cùng căng thẳng nhìn đống tiền của mình, toàn bộ những tờ một trăm tệ đã thành tờ tiền một xu, một cơn gió ào qua, những tờ tiền xu bay lả tả trong không trung. “Trả cho em… a!!!” Lúc đưa tay chụp lấy tiền, bất cẩn rơi từ trên giường xuống, thế là Đỗ Lôi Ty tỉnh dậy khỏi cơn ác mộng. Nhưng cô thà không tỉnh lại, vì sếp tổng trong mơ ít nhất là giả mạo, còn người mà cô mở mắt ra nhìn thấy ngay lại là sự thật chân thực nhất, sống động nhất, không chối cãi được nhất! “Em làm gì thế?” Sếp tổng quỳ trên giường, từ trên cao nhìn xuống gương mặt nhăn nhó méo xệch vì ngã đau của Đỗ Lôi Ty, khóe mắt như thấp thoáng nét cười. Trong mắt Đỗ Lôi Ty thì nụ cười ấy thật khiếp đảm. “Anh…anh sẽ không trừ lương của em chứ?” Cô buột miệng. “Ai bảo anh sẽ trừ lương em?” Bị Liêm Tuấn hỏi vậy, Đỗ Lôi Ty mới ý thức rằng lúc nãy cô đang nằm mơ, vội vàng đánh trống lảng: “Không … không có gì… em hỏi chơi thôi …” Vẻ mặt kinh hoàng thất sắc ấy Liêm Tuấn thấy hết, anh có vẻ thú vị: “Chắc em không nằm mơ thấy anh trừ lương em chứ?” Vậy mà cũng nhìn ra? Đỗ Lôi Ty gật đầu theo phản xạ, gật một lúc lại thấy không đúng, lập tức lắc đầu. Quả nhiên bộ mặt thật của nhà tư bản đã bộc lộ: “Nghe nói ngày nghĩ gì thì đêm mới mơ thấy cái đó, chắc em không phải là muốn anh trừ lương nhỉ?” Nhắc đến trừ lương là trái tim yếu ớt của Đỗ Lôi Ty suýt nữa co thắt, cô vội giải thích: “Không! Em có mơ thấy anh trừ lương em đâu! Em… em mơ thấy anh trả lương cho em!” Ngày nghĩ gì thì đêm mơ đó, sếp tổng anh cứ tăng lương cho em là được! “Ồ?” Liêm Tuấn chống cằm, gật đầu: “Mấy hôm nay em làm việc cũng khá cần mẫn, anh đang nghĩ xem có nên tăng lương cho em không?” Thật ư? Đỗ Lôi Ty mở to mắt, lúc nãy đôi mắt vẫn còn u ám mà nay đã phát ra ánh sáng xanh biếc như của sói săn mồi vậy. “Nhưng…” Sếp tổng bỗng quay ngoắt, “Đã nói mơ và thực là trái ngược nhau, xem ra phải thôi vậy.” Xoảng xoảng… Ai đó hóa đá vỡ tan tành. Sếp tổng à, từ bao giờ mà anh đã trở nên ba phải rồi">(T o T) /… Mới sáng sớm đã bị dọa dẫm nên tâm trạng Đỗ Lôi Ty rất sa sút. May thay sự sa sút ấy đã hóa thành mây khói khi cô nhìn thấy lịch điện tử trên tường. Thứ Hai! Họ bị cách ly là thứ mấy? Là thứ Ba! Thế chẳng phải … ngày mai là cô được giải phóng?!!! Đột nhiên trong lòng Đỗ Lôi Ty như bừng bừng ngọn lửa chiến thắng, kháng chiến bảy ngày gian khổ vất vả cuối cùng đã sắp kết thúc, một ngàn rưỡi tệ lung linh cuối cùng sắp rơi vào túi, những nỗi khiếp sợ liên tục trong hai mươi tư giờ do sếp tổng đại nhân gây ra cuối cùng đã sắp trôi qua! Tuyệt thật! Con người gặp chuyện vui là tinh thần sảng khoái, Đỗ Lôi Ty hứng chí, ý chí chiến đấu đánh không chết lại trở về. “Sếp tổng, hôm nay có công việc gì ạ?” Văn kiện, đến đây! Hợp đồng, đến đây! Công việc, cứ ập đến đây! Ta đã chuẩn bị sẵn sàng! “Hôm nay không có việc gì.” “Không có?” Đỗ Lôi Ty hơi sững sờ, chẳng lẽ làm việc cho sếp tổng mà còn được nghỉ? Đang nghi hoặc thì sếp tổng đã ngoắc ngoắc ngón tay với cô. Đỗ Lôi Ty ngúng nguẩy đi đến, “Sếp tổng, có gì dặn dò sao?” “Không có công việc, nhưng có việc khác cần em làm.” “Việc gì ạ?” “Giải sầu với anh.” “…” Đỗ Lôi Ty im lặng hai giây, “Sếp tổng, em bán nghệ không bán thân.” “Tiền lương…” “Bán! Em bán hết!” Và thế là, ngày thứ bảy bị cách ly đã đi đến hồi kết với hợp đồng lớn mà sếp tổng bận rộn mấy hôm nay, Đỗ Lôi Ty cũng từ một cô emthêm chỉ bán nghệ không bán thân, lắc mình biến thành trợ lý thân cận vừa bán nghệ vừa bán thân. Công việc đầu tiên của trợ lý thân cận là – đánh bài với sếp tổng. “Em có thể nào nghiêm túc được không?” Liêm Tuấn cầm bài trong tay, cực kì bất mãn. Sếp tổng ơi, oan quá! Đỗ Lôi Ty nước mắt đầm đìa, không phải cô không nghiêm túc đánh bài, mà là sếp tổng thực sự quá mạnh, ván nào cũng thắng, bảo con tôm nhỏ là cô làm sao chịu nổi? “Em thế này không được.” Liêm Tuấn nói, “Thế này nhé, em thắng anh một ván, anh sẽ tăng lương cho em thêm một trăm tệ.” (0o0) Đỗ Lôi Ty mắt sáng rực, nhưng cũng may cô không bị tiền bạc làm mờ mắt, vì cô nhanh chóng phát hiện ra điều gì đó trong ánh mắt lấp lánh nụ cười của sếp tổng. “Thua một ván sẽ không trừ em một trăm chứ?” “Không,” Liêm Tuấn lắc đầu, “Chỉ trừ năm mươi.” “… Em không chơi có được không?” “Được, xem như em trốn việc, trừ một ngàn rưỡi.” T^T Thế mới nói, cờ bạc hại chết người! Vất vả làm việc sáu ngày mới kiếm được một ngàn rưỡi. Ba mươi ván bài mà lại thua sạch sẽ, suýt nữa quần lót cũng phải đem ra gán! Sự lên voi xuống chó của cuộc đời khiến Đỗ Lôi Ty chỉ muốn khóc không thành tiếng. “Sếp tổng à, lúc nãy anh đùa phải không?” Đỗ Lôi Ty yếu ớt. “Trông anh có vẻ đang đùa à?” Đúng là không giống -_- lll “Nhưng…” Cô chà xát hai tay vào vạt áo, “Chẳng phải nói là giấc mơ trái ngược sự thực hay sao? Thực ra hôm nay em mơ thấy anh trừ lương của em mà…” “Những lời lừa gạt trẻ con mà em cũng tin à?” “…” Cảm giác đó giống như tự cho rằng đã uống một ly sữa bột có melamine, ai ngờ ly mà cô uống vốn dĩ chính là melamine có trộn sữa bột, khỏi phải nói là lạnh người đến mức nào. Thực ra Đỗ Lôi Ty không phải là sai ở chỗ tin lời lừa gạt trẻ con, cô chỉ sai ở chỗ là tin rằng nhà tư bản cũng có nhân tính, ngờ đâu thú vui lớn nhất của nhà tư bản là sau khi ăn thịt uống máu của nhân dân lao động xong, còn ném váo chân tường đạp cho mấy phát. Lúc ấy Đỗ Lôi Ty không biết nên cười hay khóc, ít nhất thì sếp tổng đại nhân không bắt cô gán cả quần lót. Bỗng nhiên di động của Liêm Tuấn đổ chuông. “Alo?” Anh đặt bài xuống, đứng dậy nghe máy, “Hợp đồng à? Ừ, được”. “Ngày mai? Không vấn đè.” “Thế hả” … Nhìn sếp tổng bỗng hồi phục vẻ uy nghiêm của một ông sếp, cầm điện thoại, vẻ mặt nghiêm khắc, Đỗ Lôi Ty khó tránh khỏi cảm khái vô cùng. Nhìn đi! Nhìn đi! Thế nào là thú đội lốt người? Thế nào là đạo mạo trang nghiêm? Đó chính là một ví dụ sống động đấy! Cô dám cược rằng, người bên kia đầu dây chắc chắn không biết rằng nhà tư bản ah ta đang gọi điện kia, thực ra trong lòng đang mưu tính xem làm thế nào để hút cạn giọt máu cuối cùng của anh ta! Ôi chao, cái hố sâu cô đang nằm lại sắp có một quần chúng lao khổ bị ném váo rồi… Đỗ Lôi Ty vừa nghĩ vừa lắc đầu, lảm nhảm: “Hố vạn người ơi hố vạn người…” “Em đang nói gì thế?” Không biết tự khi nào mà Liêm Tuấn đã đến trước mặt cô, nhìn cô với vẻ thú vị. “Không có gì!” Đỗ Lôi Ty vội khoát tay, rồi như sực hiểu ra gì đó, một ngàn rưỡi tệ đã bị trừ sạch, cô còn gì để sợ chứ? Thế là cô đứng phắt dậy, chống nạnh ưỡn ngực, nói: “Em nói anh ăn thịt người không nhả cả xương!” Đối với sự phản ứng bất thường đó của cô, Liêm Tuấn hơi sửng sốt nhưng đôi mắt lại lóe lên thâm ý nào đó: “Em nói thử xem, anh ăn thịt người không nhả xương thế nào?” Bị ánh mắt ấy nhìn chằm chằm, Đỗ Lôi Ty lại bắt đầu lúng túng, nhưng hễ nhớ đến bao nhiêu đồng bào bị chôn vùi dưới hố, cô lại thấy dũng cảm: “Anh biết rõ em không biết đánh bài nhưng cứ nằng nặc bắt em đánh, còn lợi dụng thân phận sếp tổng trừ lương em, anh làm thế đúng là… là đồ khốn!” Đồ khốn, đồ khốn, đồ khốn, … Hai chứ này sau khi lặp lại trong đầu n lần, Đỗ Lôi Ty bắt đầu thầm mắng chính mình: Đỗ Lôi Ty mày ngốc thế! Mày lại dám mắng sếp tổng đại nhân là đồ khốn, mày đúng là đồ khốn đến nỗi thành đồ đần rồi hay sao? Quả nhiên đôi mắt sếp tổng phủ một bóng đen u ám: “Em nói lại xem.” “Em…” Đỗ Lôi Ty thử lùi ra sau nhưng chân lại đụng vào ghế sofa, ngồi phịch xuống. “Sao không nói nữa?” Liêm Tuấn cúi xuống, hai tay đặt trên hai bên ghế khiến cô bị bao vây ở giữa. Một áp lực to lớn như thế, Đỗ Lôi Ty co rúm lại, bỗng thấy lưỡi khô miệng đắng, tim như ngừng đập, không dám nhúc nhích. “Nói đi?” Anh áp sát, hơi thở phả vào mặt cô, ánh mắt sắc bén phóng đến như hai mũi tên khiến cô bất giác nín thở. Nguy hiểm đã cận kề, thế nhưng đúng lúc Đỗ Lôi Ty tưởng mình hôm nay chết chắc rồi, thì bóng đen bao trùm lấy cô đã biến mất, sau đó cất giọng đều đều: “Tên khốn này định tăng tiền lương cho em.” Tăng! Tiền! Lương! Lúc cô nghe thấy ba chữ này giống như được tiêm vào người một mũi kích thích, bỗng chốc thấy hưng phấn hẳn. Cô nhảy vọt lên từ ghế sofa, đôi mắt toàn hình $, trong tích tắc biến thành cún con: “Thật sao? Anh định tăng lương cho em? Tăng bao nhiêu?” Hễ nhắc đến tiền là không khí sẽ khác, thế mà cái tính cách tham tiền này chẳng đáng ghét tí nào. Liêm Tuấn thấy hết, tâm trạng cũng vui vẻ lên, “Tăng thêm một con số 0, được chứ?” Chỉ một câu nhẹ nhàng mà Đỗ Lôi Ty chấn động toàn thân, một lúc lâu sau mới lắp bắp: “Thế … thế trước số 0 đó có dấu chấm không?”">“Không.” “Thế… sau số 0 là nhân dân tệ chứ?” Đừng bao giờ nói là yên Nhật nhé. “Ừ.” Liêm Tuấn bất lực, gật đầu. “…Anh véo em một cái thử xem?” Đối diện với Đỗ Lôi Ty đã tâm trí bất định, Liêm Tuấn bó tay: “Em không tin anh thế à?” Đỗ Lôi Ty gật đầu, đưa móng vuốt túm lấy tay sếp tổng đặt lên mặt mình rồi véo một cái không thương tiếc. Lúc tay anh chạm vào má cô, không hiểu vì sao, lòng anh bỗng thấy ấm áp. “Ui da!” Sau cơn đau, Đỗ Lôi Ty sung sướng. Hê hê! Đúng là không phải nằm mơ!  Sếp tổng đại nhân vì sao lại tăng lương cho Đỗ Lôi Ty? Thực ra nguyên nhân là do cuộc điện thoại lúc nãy của Jason. Sau khi đàm phán gần ba tháng Liêm Thị và một công ty liên doanh đa quốc gia cuối cùng đã ký kết hợp đồng mấy phút trước. Bản hợp đồng ấy chính là bản mà mấy hôm trước Đỗ Lôi Ty kiểm tra và sửa lại, hợp đồng được ký kết nhanh chóng như vậy, Đỗ Lôi Ty cũng xem như có công lao. Ở Liêm Thị, chế độ thưởng phạt nhân viên xưa nay rất rõ ràng, cho dù là nhân viêc thời vụ cũng không ngoại lệ. Thế là Đỗ Lôi Ty từ tầng lớp nhân dân lao động gia cấp vô sản nghèo đến nỗi chỉ còn lại một mẩu quần lót, bỗng lắc người vụt biến thành trọc phú vạn tệ. Cảm giác ấy giống như lý melamine có thêm sữa bột bỗng trở thành một ly bột protein có thêm melatonin, cô có thể nào không sung sướng, không hưng phấn được? “Phi Phi, tớ muốn khao cậu ăn!” Đỗ Lôi Ty bên này hứng chỉ khoa chân múa tay. Chu Dao Phi đang chơi game, vì nghe điện thoại nên phân tâm bị Boss chém tan nát, tức tối buột miệng mắng: “Đỗ Lôi Ty, cậu nhặt được tiền hả? Nhặt được thì mau trả tớ tám xu tiền mua nước ngọt!” “Cậu đừng lải nhải tám xu đó mãi thế, hẹp hòi nhỏ mọn!” Có tiền rồi, khẩu khí cũng , Đỗ Lôi Ty khoát tay, hào khí vạn trượng, “Tớ khao cậu ăn buffet thịt nướng một trăm tám luôn!” “Thôi đi! Cái kiểu của cậu mà còn buffet thịt nướng một trăm tám à, ăn canh chua cay tự chọn mười tám tệ còn khó tin nữa là…” Chu Dao Phi bực bội. “Phi Phi, không lừa cậu đâu! Tớ khao cậu thật mà, còn Hạ Khôn nữa, cậu cũng đưa cậu ta theo nhé!” “Cái gì, cái gì? Bao cao su, cậu phát tài rồi à?” Bên kia vẳng đến giọng của Hạ Khôn. “Đồ cáo chết tiệt, cậu mới là bao cao su đó, cả nhà cậu đều là bao cao su!” Đỗ Lôi Ty tức tối nghiến răng, thế giới này chỉ có nữ lưu manh như Chu Dao Phi mới trấn áp được con cáo chết Hạ Khôn kia, đúng là kẻ cắp gặp bà già trong truyền thuyết! Khi hai người đang cãi nhau dữ dội trong điện thoại thì sếp tổng bỗng vào phòng, ánh mắt có vẻ bất mãn: “Em đang cãi cọ gì thế?” Cô bé này từ sau khi biết được tăng lương thì trạng thái tinh thần có vẻ bất bình thường, cách một bức tường mà vẫn nghe được giọng cô. Bên kia Hạ Khôn nghe thấy giọng Liêm Tuấn thì cười gian: “Bao cao su, sao tôi lại nghe giọng đàn ông nhỉ? Chẳng lẽ cuối cùng đã có người chịu đón nhận bao cao su cậu rồi…” Càng nói càng chẳng ra sao, Đỗ Lôi Ty giận dữ gầm lên: “Con cáo Hạ kia, cậu chết đi!” Nói xong tức tối cúp máy. Liêm Tuấn đứng cạnh nhìn thấy hết, bình thản nói: “Em đang gọi điện cho ai?” “Một con cáo chết!” Đỗ Lôi Ty buột miệng. “Cáo?” “Đúng thế! Một con cáo chết tiệt chỉ giỏi mồm mép, hễ thấy em là cứ gọi là bao cao su, bao cao su suốt, cũng không nhìn lại mình nữa, một tên đàn ông mà còn đẹp hơn cả phụ nữ, hoạt ngôn kinh khủng…” Đang giận dữ nên hễ nói ra là bắt đầu than vãn thao thao bất tuyệt, đến khi cô nhận ra đối tượng cô đang kể lể là sếp tổng thì Hạ Khôn đã hắt xì n lần ở một góc nào đó trên trái đất này rồi. “Xin lỗi, lúc nãy em nóng giận quá.” Đỗ Lôi Ty thè lưỡi, lòng nghĩ sếp tổng chắc rất không vui khi nghe cô than thở kể lể suốt đâu. Nhưng nói gì nhiều, chỉ tỏ vẻ hờ hững: “Bạn đó của em, là đàn ông?” “Vâng.” Nhưng cáo Hạ không những đẹp hơn phụ nữ mà miệng mồm còn độc nữa. “Quan hệ của hai người rất tốt?” “Tốt cái khỉ ấy! Ai quan hệ tốt với hắn là xui xẻo cả tám đời!” Đỗ Lôi Ty nói xong nhìn sếp tổng, cảm giác mặt anh hơi u ám. Chẳng lẽ hình tượng nói xấu kẻ khác của cô quá thô lỗ, tổn hại đến hình tượng phu nhân sếp tổng? Cũng chẳng trách, sếp tổng từ nhỏ đã được giáo dục theo lối quý tộc, chắc chắn không thích hình tượng nữ lưu manh như cô rồi. Đỗ Lôi Ty nghĩ ngợi rồi bổ sung: “Thực ra mồm miệng tên ấy tuy độc một tí, nhưng lòng dạ cũng không xấu tệ, ít nhất … ít nhất là cũng khá đẹp…” Bên này Đỗ Lôi Ty vắt kiệt đầu óc để nghĩ ra một ưu điểm của cáo Hạ, đến mức muốn thổ huyết. Bên kia, sắc mặt sếp tổng mỗi lúc một sa sầm. “Em đừng nói nữa!” Vứt lại một câu rồi bỏ đi, để lại mình Đỗ Lôi Ty trong phòng, ù ù cạc cạc. Sếp tổng đại nhân giận sao? Sếp tổng hình như giận thật, kết quả đó là do Đỗ Lôi Ty rút ra sau khi quan sát toàn diện một cách tỉ mỉ. Từ sau khi Liêm Tuấn sa sầm mặt bỏ đi thì không nói thêm câu nào nữa, một mình ngồi trên ghế sofa lẳng lặng xem tivi, ngay cả những câu bắt chuyện giả tạo của cô cũng mặc kệ. Lần này Đỗ Lôi Ty cuống thật! Tại cô đắc ý quên hình tượng, tưởng được tăng lương thì là đại gia rồi, ngờ đâu tiền này vẫn trong tay sếp tổng, sao cô có thể để lộ nguyên hình được chứ? Nhớ lại lúc nãy nói xấu bạn bè trước mặt sếp tổng, bất chấp hình tượng phu nhân sếp tổng, hoàn toàn bộc lộ gương mặt ác độc và tâm lý đen tối của tiểu thị dân, Đỗ Lôi Ty thật hối hận! Mắng Hạ Khôn thì sau này còn cơ hội, nhưng một ngàn rưỡi tệ kia muốn kiếm lại được thì rất khó! Nội tâm Đỗ Lôi Ty nóng như lửa đốt, lại sắp xuất hiện cảnh tượng như trong giấc mơ buổi sáng, những tờ tiền một trăm tệ phút chốc biến thành những tờ tiền xu bay lả tả… Không! Là một trăm tệ biến hết thành những tờ tiền làm giả cực kì khéo léo bằng công nghệ HD! Đỗ Lôi Ty sực nghĩ thế, quay về hiện thực từ hoang tưởng khủng bố đó, nhìn sếp tổng sắc mặt sa sầm ngồi trên ghế sofa, trong đầu lại xuất hiện một câu đối liên… Vế trên: Da mặt dày đến lái tàu hỏa Vế dưới: Tiền nhiều đến nỗi đếm không rõ Hoành phê: Trả em tiền lương! Vừa đọc xong câu đối liên, Đỗ Lôi Ty lại phất cờ, mặt dày chồm đến: “Sếp ơi, anh có khát không?” “…” “Anh không khát, vậy anh có đói không?” “…”

“Anh không đói à… Vậy em bóp vai cho anh nhé?” Đỗ Lôi Ty vừa nói, cũng bất chấp Liêm Tuấn không có phản ứng, cô tháo dép lê trèo lên ghế, thò hai móng vuốt ra để bóp vai của sếp tổng. Móng vuốt bóp rồi bóp, thủ pháp giống như gói hoành thánh, mềm mại không chút sức lực. Mà động tác mềm mại ấy giống như sao Hỏa lướt qua thảo nguyên, những nơi cô chạm đến như có thứ gì đó đang muốn dâng trào. Sếp tổng không đẩy cô ra, có nghĩa là lương vẫn còn hy vọng, thế là Đỗ Lôi Ty càng ra sức bóp, vừa bóp vừa hỏi: “Dễ chịu không?” Giọng nói ấy như gió mát thoáng mặt hồ, gợn lên những đợt sóng lăn tăn, ngón tay anh nhúc nhích. “Em còn biết điểm đáng kinh nhé, anh có muốn thử không?” Cô vừa nói, móng vuốt đã dời lên cánh tay Liêm Tuấn. “Cái này là tâm bao kinh, gõ vào đây, đây đây… có thể tăng khí huyết…” Theo ngón tay gõ gõ ấn ấn vào khắp nơi, những đốm lửa nhỏ lan ra, có thể thấy rằng sẽ có một ngọn lửa lớn sắp bùng phát Bên này Đỗ Lôi Ty vẫn tiếp tục lý luận Trung y của cô. “Cái này là Thần môn huyệt, tức là nằm bên này cổ tay, mỗi ngày ấn vài cái là có thể trị mất ngủ… Ủa? Sao tay anh nóng thế…” Đột nhiên, bàn tay mà cô đang ấn ấy đã linh hoạt lật lại, nắm chặt lấy tay cô. Đỗ Lôi Ty ngẩn ngơ: “Sếp à, anh cũng muốn thử à? Cái đó … Thầm môn huyệt là ở đây mà… anh bóp cả bàn tay em làm gì …à!!” Chưa nói xong, Liêm Tuấn đã kéo nhẹ một cái, Đỗ Lôi Ty không phòng bị, lọt thỏm vào lòng anh. “Anh muốn thử xem.” Giọng anh khàn khàn, không giống vẻ nghiêm túc thường ngày, có một sự cám dỗ đặc biệt, chỉ thoảng bên tai cô mà nơi đó dã đỏ bừng lên. “Anh… anh nói gì… Cái này không phải huyệt đạo!” Tiếng cô bỗng im bặt khi lòng bàn tay nóng hổi luồn vào áo lót. EQ Đỗ Lôi Ty vốn thấp cũng biết sau đó sẽ xảy ra chuyện gì, môi anh đã ép lên cổ cô, thè lưỡi ra liếm nhẹ. Trong tích tắc, một luồng điện chạy khắp cơ thế. “Khoan đã!” “Gì thế?” Liêm Tuấn dừng tay, ánh mắt bất mãn. “Em…” Mắt cô lấp lánh, “Em chưa tắm…” Trời ạ! Chắc không phải chuyện này cũng không phát triển theo phim truyền hình chứ? “Em càu nhàu cái gì?” Liêm Tuấn nhướn mày, “Anh tắm với em…” “Không mà!” “Vậy tranh thủ thôi!” Cúc áo ngực đã cởi mất hai. “Đợi đã!” “Lại gì nữa?” “Em…em nghĩ… trên ghế sofa thì không hay lắm">“Được.” Liêm Tuấn bế bổng cô lên. Bỗng mất thăng bằng, Đỗ Lôi Ty giật bắn mình: “Anh muốn làm gì?” “Chẳng phải em nói là trên sofa không hay lắm à? Vậy lên giường…” Trong lúc nói, anh đã bế cô vào phòng, đặt lên giường, sau đó đè xuống. “Khoan đã…” “Em muốn gì nữa?” “Em… em chưa chuẩn bị xong…” “Không sao, chúng ta cùng chuẩn bị…” “Đừng! Khoan…” Tiếng nói đã mất hẳn. Có câu danh ngôn trên mạng thế nào nhỉ? Đàn ông luôn có cách khiến phụ nữ câm miệng. Không phải câu này! Còn câu nữa! Đúng rồi! Đàn ông tặng phụ nữ quần áo, chính là muốn tự tay cởi ra. Đàn ông tặng phụ nữ đồ lót, thì đương nhiên là… ________________________________________________ [1] Ăn đậu hủ: Cách nói mới của giới trẻ Trung Quốc, chỉ việc lợi dụng, sờ mó kẻ khác. [2] VCR: Video cassette recorder