Cố Chấp Cuồng

Chương 1




Đêm khuya chìm xuống, chính là lúc vô cùng âm u, thời tiết xấu, ban đêm thường có

tuyết, tuy nhiên trong biệt thự có không khí âm áp, nhưng vẫn làm cho người cảm thấy không khí lạnh. Rẻm cửa sổ trong phòng không có kéo kín, xuyên qua khe hở có thể nhìn thấy bầu trời âm u bên ngoài và chải quét tuyết và hạt giống thông qua các vết nứt, giống như có người liên tục ném vào không khí, dạng như đường. Bên trong và ngoài chênh lệch nhiệt độ làm cho trên Di‿ễnđ‿ànL‿êQu‿ýĐ‿ôncửa sổ tụ lại một tầng hơi nước, một tầng hơi mỏng, mờ mờ ảo ảo, khiến người khác không phân biệt được là hiện thực hay là cảnh tượng trong mơ.

Lục Tắc Linh nhẹ nhàng chuyển người, làm góc chăn bên cạnh người kẹp vào, chăn nhung san hô mỏng này là cô mới vửa đồi không bao lâu, rất nhẹ nhưng cũng cực kỳ mềm mại, chẳng qua là anh không có phát hiện.

Trong phòng không mở đèn, chỉ có một chút ánh sáng mờ ảo rọi vào trong khe hở rèm cửa chiếu vào trong các đồ trang trí trong phòng. Lục Tắc Linh dựa vào ánh sáng yếu ớt cẩn thân quan sát bóng dáng người đàn ông nằm bên cạnh, cùng một kí ức giống nhau, sau khi anh thân mật thô bạo, liền quay lưng về phía cô. Như thể phân biệt rỏ ràng, im lặng tuyên bố về phía cô, thế giới của anh, cô cả đời đều hi vọng với tới. Nhìn bóng dáng trong bóng tối mông lung, Lục Tắc Linh có chút hoảng hốt, rõ ràng gần như thế nhưng lại cảm thấy xa không thể chạm tới, rõ ràng quen thuộc như thế nhưng lại luôn cảm thấy xa lạ. Chính cô đều khó mà tưởng tượng ra, cô và người đàn ông này đã sinh hoạt chung với nhau gần ba năm.

Không phải không xót xa, từ 21 tuổi đến 24 tuổi, tuổi xuân của người phụ nữ là tốt đẹp nhất, giống như một dạng trang sách, lặng lẽ qua đi, kiên quyết thế đấy.

Thịnh Nghiệp Sâm, cô cũng không biết mình rốt cuộc thương anh bao nhiêu, tất cả mọi người mắng chửi cô, nói cô là kẻ điên, có lẽ là, cô thương anh yêu đến không cần chính bản thân mình, ngay từ đầu cô đã chính là kẻ điên. Cô biết anh vĩnh viễn không có khả năng cưới cô, cô cũng khôngDi‿ễnđ‿ànL‿êQu‿ýĐ‿ôn muốn thêm gì nữa, cô chỉ muốn cứ như vậy cùng anh một chỗ, cho dù là kẻ thù của toàn bộ thế giới.

Cô lặng lẽ xích sát lại gần anh, khẳng định anh híp thở ổn định, chính xác đã ngủ thiếp đi, hơi di chuyển một chút, dựa sát bên cạnh anh, đưa tay xa cách ôm lấy eo gầy gò của anh. Cô muốn gần sát da thịt anh, mà lại sợ như thế đi quá giới hạn sẽ đánh thức anh dậy, cuối cùng chỉ dừng lại ở da thịt anh với khoảng cách ước chừng mấy centimet, tượng tưởng cảm thấy chính mỉnh đang ôm lấy anh. Cực kỳ thân thiết với khoảng cách vô cùng thân mật, giống như anh thật sự là của cô.

Như thế này, cũng đã làm cho cô thỏa mãn rồi.

Cô nghiêng nghiêng đầu, sợi tóc mềm mại dán ở sống lưng của anh, vừa định lại gần chút nữa, Thịnh Nghiệp Sâm đang ngủ say đột nhiên giật giật, cô khẩn trương thu tay lại, sợ tới mức quên cả hô hấp. Trong bóng đêm, hết thảy nước mắt giống như đều hư ảo, Lục Tắc Linh khẩn trương đến nỗi lưng toát ra mồ hôi lạnh, một lúc lâu cũng chưa giam động đậy. Không biết qua bao lâu, Thịnh Nghiệp Sâm truyền đến hô hấp bình ổn một lần nữa, Lục Tắc Linh mới biết được anh không phải là đã tỉnh, chẳng qua trong lúc ngủ mơ lật người mà thôi.

Cô nhẹ nhàng thở ra, lau hết mồ hôi trên trán, không còn dũng khí tới gần, im lặng xê dicxh5 qua hướng góc tướng, ôm lấy hai cánh tay, nhắm mắt lại, ép chính mình chìm vào giấc ngủ.

Tình hình vài năm này đã xảy ra vô số lần, chính cô cũng không nhịn được muốn tự giễu, cô sợ chọc giân anh, không được sự cho phép của anh, cô ôm anh cũng không giám, như thế cô vừa hẹn mọn lại vừa đáng thương, Di‿ễnđ‿ànL‿êQu‿ýĐ‿ônnhưng mà toàn bộ do cô lựa chọn, cô không từ thủ đoạn đạt được, cô phải vui vẻ chịu đựng.

Sáng sớm tinh mơ, Lục Tắc Linh theo đồng hồ sinh học tỉnh lại, nhanh chóng chỉnh trnag lại chính bản thân liền chui vào nhà bếp, Đào Tiểu Mễ nấu chút cháo, lại nhanh chóng xào chút món ăn, đặt lên bàn. Sau khi làm xong tất cả, mang thuốc ra, chế chút nước ấm trở lại phòng.

Thịnh Nghiệp Sâm chưa rời giường, Lục Tắc Linh nhẹ nhàng lay bả vai Thịnh Nghiệp Sâm, đây là thời điểm duy nhất Lục Tắc Linh đụng chạm anh không nổi giận. Thịnh Nghiệp Sâm hơi hơi giật giật, giấc ngủ ngắn buổi sáng của anh, khẽ đụng liền thức dậy, một lát sau, anh từ từ ngồi dậy, cau mày, kìm nén thức dậy.

Lục Tắc Linh đưa hai viên thuốc cho anh, lại đem nước ấm đưa cho anh. Nhìn anh uống thuốc xong rồi mới nhận lấy ly nước đặt lên bàn. Lục Tắc Linh im lặng cầm đôi dép đặt bên chân Thịnh Nghiệp Sâm, anh nghe thấy âm thanh xê dịch liền giẫm lên đôi dép, sau đó bước vô phòng tắm rửa mặt, thực ra đối với quá trình này anh đã vô cùng quen thuộc, nhưng mà Lục Tắc Linh vẫn không yên tâm, cầm lấy cốc nước rón rén đi theo sau anh, nhìn anh rửa mặt xong, đánh răng xong, đi vào nhà ăn, mới yên tâm, cầm bát cháo còn ấm đưa đến trước mặt anh, toàn bộ quá trính cũng không nói bất kỳ điều gì, trầm mặc giống như một cái máy.

Thính Nghiệp Sâm cầm thìa vừa ăn hai muỗng cháo, vẻ mặt có chút bất thường, anh nhìu chặt lòng mày, trong mắt rõ ràng khôngDi‿ễnđ‿ànL‿êQu‿ýĐ‿ôn có biểu hiện gì nhưng vẫn làm cho người khác nhìn ra cơn tức. Lục Tắc Linh nhìn anh bất giác khẩn trương tay nắm chặt thành nắm đấm, không nói một lời chờ kết quả của anh. Thịnh Nghiệp Sâm cầm chiếc thìa ném đi, anh không nhìn thấy, cho nên chiếc thìa ném vào bên trong đĩa đồ ăn, canh rau bắn tung tóe, bắn trên mu bàn tay Lục Tắc Linh, phía sau lưng Lục Tắc Linh cứng người, vẫn không nhúc nhích, thở cũng không dám thở.

"Cô muốn làm bỏng chết ta phải không? Như thế nào, xem chính mình là phu nhân? Một chút việc nhỏ cũng không muốn làm rồi hả? Hay là nói, hiện tại ta mù, cô không vừa mắt ta, cố ý đối phó ta?"

"Em....." Giọng nói Lục Tắc Linh có chút mất tiếng, chính mình cũng không thể mở miệng ra giải thích, Thịnh Nghiệp Sâm đã không còn kiên nhân liền cắt ngang.

"Được rồi, nghe thấy tiếng cô đã làm cho tôi cảm thấy buồn nôn."

Anh lạnh lùng châm chọc tuy nghiên đối với Lục Tắc Linh đã thành thói quen, nhưng vẫn nhịn không được cảm thấy chật vật. Cô nhẹ nhàng đứng lên, đem tô cháo trước mặt Thịnh Nghiệp Sâm bê lên, cẩn thận từng liDi‿ễnđ‿ànL‿êQu‿ýĐ‿ôn từng tí nói: "Em đi cho anh vui."

"Không cần, chính cô ăn cho hết!" Thịnh Nghiệp Sâm vóng vo, " Đi lấy quần áo của tôi ra đây."

Lục Tắc Linh nhìn anh một chút, muốn nói cái gì đó, cuối cùng vẫn không nói gì, lau sạch sẽ mu bàn tay trở về phòng lấy quần áo đưa cho anh, sau khi hầu hạ anh thay quần áo xong, lái xe cũng đã lên lầu. Thịnh Nghiệp Sâm đi theo lái xe, cũng không quay đầu lại rời đi, Lục Tắc Linh cũng không bỏ qua vẻ mặt chán ghét của anh trước khi bỏ đi.

Trong phòng yên tĩnh trở lại, phải nói là tĩnh mịch, trong phòng dường như trống trải tiếng hít thở của cô còn nghe thấy tiếng hồi âm, giống như cười chế nhạo sự thảm thương của cô. Hốc mắt bất giác ẩm ướt, cô ngẩng đầu lên, kiên cường ép chính mình.

Bình thản mà bướng bỉnh cầm bát cháo của Thịnh Nghiệp Sâm chưa ăn hết một hơi ăn hết bát cháo, Lục Tắc Linh không cảm nhận được sức nóng, mà chỉ cảm thấy nguội lạnh đến trong lòng, cô khó khăn nuốt xuống, tự nói thầm trong lòng, chỉ có thể khổ sở như vậy, ăn xog cháo liền đem những cảm xúc tiêu cực gạt bỏ.

Tính đến thái độ lạnh nhạt của anh, Di‿ễnđ‿ànL‿êQu‿ýĐ‿ôncô không nên quá tuyệt vọng, ít nhất mỗi ngày anh đều về nhà, mặc dù lời nói của anh không xuôi tai, ít nhất vẫn cùng anh nói chuyện vài câu, cho dù động tác của anh cực kỳ thô bạo, ít nhất cô vẫn có thể cảm giác được, anh đối với thân thề cô vẫn là có yêu cầu đòi hỏi.

Như vậy, như vậy đủ rồi không phải sao? Mỗi người đều có lòng tham được cái gì sẽ lại muốn thứ khác, Lục Tắc Linh tự nói với chính mình như thế.

Lục Tắc Linh mang theo túi mua hàng đến chợ Station Road mua nguyên liệu tươi mới về nầu ăn. Cô đối với nấu ăn luôn luôn tìm tòi học hỏi, khẩu vị Thịnh Nghiệp Sâm rất tráo trở, sau khi vô số lần châm chọc cùng quẳng đũa thìa, cuối cùng Lục Tắc Linh dần dần mò mẫn được yêu thích của anh và cố gắng phục vụ, họ sống trong căn hộ gần siêu thị, các loại thức phẩm không nhiều, cho nên mỗi ngày cô đều ngồi năm trạm xe buýt để đến chợ chọn lựa.

Bởi vì mỗi ngày đều đến đây, nên mọi người cũng đã quá quen thuộc với cô. Ba năm nay, có lẽ chợ là nơi duy nhất làm cho cô cảm thấy tự do và là nơi không khiến cô cảm thấy áp lực, mọi người đều rất hòa thuận và yêu quý cô.

Chị bán rau thấy cô đền đây, nhiệt tình cho cô một món rau và một vái củ cà rốt sau đó thẳng thắn nói rằng: "Mua một chút thịt cừu nấu, ăn món này vào mùa này là tốt nhất." Nói xong cưới mập mờ: "Chồng em khẳng định sẽ rất thích."

Chị nói trắng trợn như thế khiến cho mặt Lục Tắc Linh đỏ lên, nghĩ muốn giải thích mà lại hèn mòn sinh ra một tia cảm giác ngọt ngào.

"Chồng", chì là một câu nói đã làm cho người ta cảm thấy được hạnh phúc, cô không muốn phá bỏ đi biểu hiện giả dối này, dù Di‿ễnđ‿ànL‿êQu‿ýĐ‿ônsao ở chỗ này cũng không ai biết Thịnh Nghiệp Sâm, cho dù cô một lần phóng túng đi.

Mua đồ ăn xong, nhóm tiểu thương quá nhiệt tình, tặng cho cô quá nhiều thứ, Lục Tắc Linh xách vài bước liền muốn dừng lại nghỉ một chút, mãi cho đến khu nhà ở, một chị phúc hậu thấy cô vất vả, xách giúp cô một chút đồ vào thang máy, không đợi Lục Tắc Linh nói chị đã thay cô ấn giùm cô, Lục Tắc Linh có chút ngạc nhiên, chị mới lập tức giải thích nói: "Thực ra chúng ta là hàng xóm, chỉ là hai người toàn ở trong nhà, rất ít chạm mặt."

Lục Tắc Linh chớp chớp mặt, thiện ý cười với chị.

"Mua nhiều đồ ăn như vậy sao?" Chị cười tủm tỉm nói: "Nhìn không ra a, em có thể nấu ăn, chị còn nghĩ em là thế hệ trẻ cũng sẽ không muốn tự mình nấu đấy."

"Tự mình nấu vẫn yên tâm hơn nhiều." Lục Tắc Linh trả lời rất ngắn gọn, cùng với đôi mắt cười, sẽ không khiến ngưới khác cảm thấy lạnh nhạt.

"Chồng me thật là hạnh phúc." Chị dừng lại hỏi: "Người lúc nào cũng mặc Tay phục là chồng sao, nhiều lần chị chạm mặt anh ấy, cho là... con mắt anh ấy hình như không thuận tiện.....?"

Lục Tắc Linh không nói, chị ấy có chút lúng túng, lập tức giải thích nói: "Chị không có ý gì khác, chỉ hỏi một chút, ôi chao cái miệng này, chồng em rất tuần tú, chồng chị đều nói hai người là trai tái gái sắc, thật sự rất xứng đôi."

Lục Tắc Linh nhìn chằm chằm vách bức tường thang máy, phía trước phản chiếu lại bóng dáng hơi chút vặn vẹo của cô, trên mặt Di‿ễnđ‿ànL‿êQu‿ýĐ‿ôntrang điểm nhẹ, tóc có hơi lộn xộn, vừa rồi xách quá nhiều đồ, lên chiếc váy cũng nhăn nhúm. Ba năm này, cô chủ yếu không ra khỏi cửa, Thịnh Nghiệp Sâm cũng không mang cô theo đi đâu, khu nhà này liền là tất cả của cô, suýt nữa cô quên mất cùng người khác gặp gỡ như thế nào.

Cúi đầu nhìn nhìn mũi chân chính mình, nghĩ đến ở khu nhà này, nếu như sinh ra bất kỳ lời đồn không tốt nào, chắc chắn Thịnh Nghiệp Sâm cũng sẽ tức giận, cô nhéo lòng bàn tay chính mình, mồ hôi đầm đìa, cũng không biết vì sao, cô đúng là khẩn trương không dứt.

"Cái kia.... ....... không phải.... ...... ... "

Chị khó hiểu: "Không phải? Cái gì không phải?"

Lục Tắc Linh lắp bắp sau một hồi vẻ mặt có chút đỏ bừng lên: "Cái kia không phải là chồng em......"

"Hả?"Di‿ễnđ‿ànL‿êQu‿ýĐ‿ôn

Lục Tắc Linh lúng túng ngẩng đầu lên, thấy được chị nhìn về phía mình ánh mắt phức tạp. Cô hít một hơi sau, dũng khí nói: "Em chỉ là người phụ trách sinh hoạch thường ngày cho tiên sinh, em là......."

Lục Tắc Di‿ễnđ‿ànL‿êQu‿ýĐ‿ônLinh nói chậm, dừng nửa buổi mới nghĩ đến cách diễn tả, nhỏ giọng phun ra hai chữ: "Bảo mẫu....."