Cô Dâu Của Tổng Giám Đốc

Chương 10: Không được tự nhiên



Mặc dù trên chân mang đôi giày rất to, nhưng trong lòng Đồng Lôi vẫn rất cảm động.

"Anh trai, cám ơn anh!" Không còn là giám đốc, mà là anh trai, có thể thấy Đồng Lôi cảm động biết bao.

Lục Minh Hạo bước lên trước, nhìn cô, khóe miệng nhếch lên nụ cười đùa giỡn, hơi thở ấm áp phất qua gò má của cô: "Nếu như thật sự muốn cảm ơn, vậy thì lấy thân báo đáp nhé!"

Ngước mắt, kinh ngạc nhìn anh, lại nhìn thấy một tia giảo hoạt trong mắt anh: "Anh trai, anh làm em sợ muốn chết!"

"Ha ha!" Dịu dàng vuốt vuốt sợi tóc của cô, không nhanh không chậm nhìn đồng hồ treo tường nói: "Nha đầu, chúng ta nên đi, chắc mọi người đều đang đợi chúng ta đấy?"

"Dạ." Cô dùng sức xoay người, một bàn tay ấm áp nhẹ nhàng đỡ cô.

Tại phòng khách, tất cả mọi người Lục gia đều tập trung tại đây, cha của Lục Tử Hiên là Lục Chấn đông, Tổng giám đốc tập đoàn Lục thị, mẹ của Lục Tử Hiên là Lý Cẩm, còn có một bóng dáng vừa có chút quen thuộc vừa xa lạ.

Lục Tử Hiên tùy ý ngồi ở trên ghế sa lon, một tay nâng ly rượu, mắt khẽ nheo lại, ánh mắt rơi vào trong đêm tối, cô ấy rốt cuộc chạy đi đâu? Anh chỉ đi đậu xe, trở lại đã không thấy bóng dáng cô đâu.

Phiền não nhíu nhíu mày, uống một hơi cạn sạch, cô ấy cùng anh không có quan hệ, đang lúc chuẩn bị đứng dậy, bên ngoài tường thủy tinh trong suốt, một nụ cười chói mắt đập vào.

Tay cầm ly rượu xiết chặt, đập vào mắt là khớp xương trắng bệch bởi vì dùng sức nắm chặt mà lộ ra.
"Hôm nay thật cảm ơn anh." Trên đường đi, bước chân Đồng Lôi vững vàng, trên mặt lộ ra nụ cười vui vẻ.

"Đây là lần thứ mấy em cảm ơn rồi, lỗ tai của anh cũng nổi vết chai rồi, với lại anh còn hi vọng em giúp anh giữ bí mật nữa mà?" Lời nói dịu dàng lọt vào trong tai, đùa giỡn với cô.

"Ôi. . . . . . Các cô ấy nhất định sẽ đau lòng chết thôi, sắp sửa bỏ qua một ông chủ vừa đẹp trai vừa có tiền!" Đồng Lôi hơi đáng tiếc nhún nhún vai, cô nói thật không sai, nếu mấy cô gái trong công ty biết thân phận của anh, sẽ vui chết.

Lục Minh Hạo cười ha ha, thân mật vuốt vuốt sợi tóc của cô.

Trong lòng Lục Tử Hiên run lên, sắc mặt chợt u ám, cả người tản ra hơi thở làm người khác hoảng sợ, bọn họ lúc nào thì thân mật như vậy, chẳng lẽ khi không chiếm được chỗ tốt ở nơi anh, liền muốn thay đổi mục tiêu, cô gái này, xem ra đã xem thường cô rồi.

Trong gió nhẹ, Đồng Lôi giống như là cảm thấy cái gì, có chút bối rối xoay đầu lại, trong nháy mắt bắt gặp ánh mắt ấy, mặt của cô trắng bệch. Trở nên tái nhợt khác thường.

"Em làm sao vậy?" Lục Minh Hạo chú ý tới sự lo lắng của cô, theo ánh mắt của cô nhìn sang, "Tử Hiên?"

Lục Tử Hiên không nói gì, trong con ngươi kia không hề ít đi chút lạnh lùng đều rơi trên người Đồng Lôi, ngay sau đó nhanh chóng dời đi chỗ khác, khóe miệng khẽ kéo ra, chân dài cất bước, chậm rãi đi tới bên này.

Đồng Lôi có chút lo lắng, nhìn nụ cười khát máu của anh càng ngày càng gần, cô không biết anh sẽ đột nhiên xuất hiện, nếu không cô chắc chắn sẽ không đợi ở chỗ này, cũng không biết có liên lụy đến anh trai hay không.

Lục Minh Hạo bất giác che chở cô ở phía sau, "Tử Hiên, đừng như vậy, chân của cô ấy bị thương, anh chỉ đưa cô ấy đi đổi đôi giày." Gò má ôn hòa hơi nhíu lên, người em trai này anh hiểu rất rõ, nếu chọc giận đến nó, Đồng Lôi nhất định sẽ chịu khổ.

"Bị thương?" Bên môi Lục Tử Hiên cười không khỏi cứng đờ, hoài nghi đưa mắt chuyển dời đến trên chân cô, lúc này trên chân cô đã không còn đôi giày cao gót, mà là đôi giày thể thao đơn giản, giày này nhìn một cái cũng biết là của anh trai, hiển nhiên cô mang hơi rộng.

"Về sau chuyện của vợ em, không cần người khác nhúng tay vào." Một tay ôm chầm lấy hông Đồng Lôi, hung hăng quẳng xuống Lục Minh Hạo một câu nói, có lẽ ngay cả anh cũng không có cảm thấy, từ vợ này kêu rất tự nhiên, tựa như trước kia đã gọi qua rất nhiều lần.

Đại sảnh náo nhiệt bởi vì bọn họ đến mà ngừng lại, mỗi người đều lẳng lặng nhìn về phía đôi bích nhân*, xem ra bọn họ hình như rất hợp nhau?
*Bích nhân: từ này mình cũng không biết dịch sao cho thuần việt nữa, có thể hiểu đại khái là hai người này đứng một chỗ rất đẹp, rất xưng đôi.
Đối với động tác bất ngờ của anh, Đồng Lôi rất không tự nhiên vặn vẹo thân mình.

"Đừng động." Lục Tử Hiên nắm tay của cô thật chặt, âm thanh không lớn vang lên ở bên tai, hơi thở ấm áp phun nơi cần cổ, làm cô hơi sửng sốt, ngừng giãy giụa.

"Cha. . . . . ." Lục Tử Hiên ôm cô đi đến trước mặt người đàn ông hơn 50 tuổi, khí thế cường ngạnh (mạnh mẽ cương quyết), cho thấy bản lĩnh của người đàn ông này ở trên thương trường, Lục Chấn Đông chỉ nhẹ nhàng đáp một tiếng, không có quá nhiều biểu cảm.

"Cha. . . . . ." Hơi lo lắng một chút, Đồng Lôi đi theo phía sau anh, chào hỏi có chút không quen.

Lục Chấn Đông gật đầu một cái, ngược lại Lý Cẩm bên cạnh có chút thân thiết lôi kéo tay Đồng Lôi: "Là Lôi Lôi phải không, tới đây mẹ nhìn một chút." Đồng Lôi do dự liếc mắt nhìn người đàn ông bên cạnh.

"Mẹ. . . . . ." Đồng Lôi nhàn nhạt cười một tiếng, mặc kệ về sau như thế nào, ít nhất hiện tại cô vẫn còn là con dâu của Lục gia, lễ phép căn bản nhất vẫn phải giữ.

"À, đã quen chưa? Tử Hiên đối với con như thế nào?" Lý Cẩm vỗ vỗ mu bàn tay Đồng Lôi, như cũ thân thiện nói, ánh mắt còn bất ngờ nghiêng nhìn về Tử Hiên bên cạnh, nhưng, bà đâu có biết, vấn đề này của bà khiến Đồng Lôi cứng đờ.

Nhìn người đàn ông bên cạnh cùng những người khác chuyện trò vui vẻ, nói lời trái lương tâm: "Cám ơn mẹ thăm hỏi, con rất khỏe, anh ấy đối với con cũng rất tốt." Mặc kệ là cố ý hay vô tình, cô không muốn làm cho cha mẹ lo lắng.

Lý Cẩm hình như hơi sửng sốt một chút, liếc nhìn mặt mũi tái nhợt của Đồng Lôi, đau lòng nói: "Đứa bé ngoan, nếu Tử Hiên bắt nạt con, thì nói cho mẹ biết, mẹ nhất định sẽ dạy dỗ nó thật tốt."

Đồng Lôi không lên tiếng, chỉ cười khổ một phen, nhìn nụ cười thoáng qua, trong lòng Lý Cẩm thật đau lòng.

Cô gái thật hiểu chuyện, có lẽ hiện tại cô mới biết được tại sao ông cụ tình nguyện không thu mua Đồng thị, lại muốn kết thân, cô gái như thế vốn là rất khó cầu, đáng tiếc Tử Hiên không biết quý trọng.

Lục Tử Hiên thỉnh thoảng quăng ánh mắt tới Đồng Lôi bên này, mỗi một câu cô nói cùng mẹ đều vọng đến đây, cô có thể không oán giận mình, điều này làm cho anh không khỏi tò mò.

Lúc ăn cơm tối, Đồng Lôi cùng Lục Tử Hiên ngồi chung một chỗ, Lục Minh Hạo ngồi ở đối diện với cô, trên khuôn mặt ôn hòa luôn là nụ cười.

"Lôi Lôi à, ăn nhiều một chút, xem em gầy chưa, nghe nói em trước kia vẫn ở nước Mĩ, là đất nước chất lượng cao, thế sao không thêm được miếng thịt nào vậy!" Lục Minh Hạo gắp một miếng thịt bỏ vào trong chén Đồng Lôi, không biết là cố ý hay vô ý liếc nhìn Tử Hiên bên cạnh, khóe miệng hiện ra nụ cười bí ẩn.

Khóe miệng Đồng Lôi giật giật, rũ mắt, nuốt không được đồ ăn trong miệng.

"Đúng vậy, em phải ăn nhiều một chút, sờ cũng không thấy thịt, đời sau làm sao có thể tốt được." Lục Tử Hiên cười một tiếng tà mị, vừa nắm tay Đồng Lôi dưới bàn, vừa gắp cho cô một miếng thịt kho.

Đồng Lôi lạnh đến buồn nôn, khẽ giãy giụa tay bị anh nắm, cắn răng, dùng âm thanh chỉ có anh có thể nghe được, nói với Lục Tử Hiên ở bên cạnh: "Lục Tử Hiên, anh rốt cuộc muốn làm gì?"

"Đương nhiên là vì suy nghĩ cho đời sau của Lục gia chúng ta." Nói xong liền ghé vào bên tai của cô, một màn này trong mắt mọi người chung quanh chính là một đôi ân ái, chỉ có bọn họ mới biết, một màn này là giả, "Bảo bối, em xem em ăn tóc vào trong miệng rồi." Dịu dàng vén mấy sợi tóc bên môi của cô ra sau tai.

"Không phải Tử Hiên không có Tô Mạt vẫn sống rất tốt đấy sao?" Lục Chấn đông cười ha hả, tùy ý nói một câu, giống như là đặt xuống tảng đá trong lòng, Lý Cẩm kéo góc áo của ông xuống, nụ cười trên mặt Lục Tử Hiên liền cứng lại.

Đồng Lôi nghi ngờ liếc nhìn mọi người trên bàn, vẻ mặt đều rất kỳ quái.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.