Cô Dâu Của Tổng Giám Đốc

Chương 11: Cảm giác chán ghét



Sắc mặt Lục Tử Hiên hơi cương cứng.

"Tử Hiên, hôm nay mẹ Ngô nấu canh ngon lắm." Lý Cẩm mỉm cười cầm cái vá, múc một chén canh, đặt ở trước mặt của anh, Lục Tử Hiên cũng không nói gì, vẻ mặt ấy là sương lạnh ngàn năm đóng băng.

"Hiện tại đã hợp ý các người." Bóng dáng cao lớn đột nhiên đứng lên, con ngươi băng lãnh nhìn chung quanh, thốt lên lời nói vô cùng lạnh lùng.

"Tử Hiên. . . . . ." Lúc Lục Tử Hiên chuẩn bị rời đi, Lý Cẩm gọi anh lại.

"Mọi người ăn trước, tôi có chuyện muốn nói với Tử Hiên!" Bà nói một câu với mọi người trên bàn, sau đó lôi kéo Lục Tử Hiên chậm rãi rời đi, đến phòng khách cách đó không xa ngồi xuống ghế sa lon.

Lý Cẩm bất đắc dĩ thở dài một hơi, "Tử Hiên, mẹ thật không biết nên nói với con như thế nào?"

Lục Tử Hiên nhíu mày lại, anh đương nhiên biết Lý Cẩm muốn nói gì: "Mẹ, người không cần phải nói gì, con tự hiểu." Cúi đầu, ngón tay ngắt mi tâm.

"Tử Hiên!" Lý Cẩm nhẹ nhàng gọi một tiếng, nhìn về phía bàn ăn một cái, nói tiếp: "Lôi Lôi là một cô gái tốt, mẹ không biết tại sao con không thích con bé, nhưng mới nói với nhau mấy câu ngắn ngủi, mẹ cũng đã biết, nha đầu kia hiền lành hiểu chuyện, rõ ràng có rất nhiều uất ức, nhưng cái gì cũng không nói."

Chân mày Lục Tử Hiên chau chặt hơn, anh khinh thường khi nghe những lời như vậy, anh cũng không muốn nghe, cái gì hiền lành hiểu chuyện, là tâm cơ của cô quá sâu, mới một thời gian ngắn ngủi mà tất cả mọi người trong Lục gia đã nghiêng về cô, như vậy sẽ chỉ làm anh càng ghét cô hơn.

Ở bên kia Đồng Lôi ăn nhưng không biết vị món ăn, cô có thể cảm giác chuyện bọn họ nói đến nhất định có liên quan đến cô, bởi vì có một ánh mắt vẫn đang nhìn về phía cô.

Ở bên tai vang lên âm thanh kéo cái ghế, gương mặt lạnh lùng anh tuấn của Lục Tử Hiên xuất hiện trước mặt cô, trong nháy mắt nhìn cô, cô thấy mi tâm của anh nhíu lại, chán ghét, lộ ra rất tự nhiên.

Sau khi phản ứng, Đồng Lôi hoảng hốt và tự ti tránh ra, lông mi rũ xuống, che lại cặp con ngươi xinh đẹp kia.

Nhìn cô gái nhỏ đang cúi đầu trước mặt, Lục Tử Hiên trong lòng càng thêm chán ghét, cô làm như vậy là muốn được người khác đồng tình sao? Hừ, cô gái như vậy có cái gì tốt.

"Lôi Lôi, ăn nhiều một chút, nghe Minh Hạo nói chân của con bị thương, ngày mai nói Tử Hiên dẫn con đi khám bác sĩ." Quan tâm khiến Đồng Lôi nghe có chút cảm động.

Cảm kích mà cười, đôi môi khẽ mở ra: "Mẹ, không sao, con đã bôi thuốc rồi!" Vặn vẹo mắt cá chân dưới bàn, đã không đau, sẽ không có chuyện gì.

Ánh mắt nhìn người đàn ông bên cạnh, anh trước sau như một đều lạnh lùng.

Sau buổi cơm tối, Lục Tử Hiên cố ý phải đi về, Lý Cẩm cũng không tiện giữ lại, chỉ là trước khi đi liếc nhìn chân của Đồng Lôi, dặn dò Tử Hiên, nhất định phải đưa cô đi bệnh viện.

Dọc theo đường đi, Lục Tử Hiên đều mím chặt đôi môi, Đồng Lôi cũng chỉ đưa mắt nhìn trong đêm tối, bên trong xe, yên tĩnh đáng sợ.

Đột nhiên, Lục Tử Hiên thắng gấp, cô nghĩ nếu như không có dây an toàn, cô khẳng định đã đụng vào kính chắn gió rồi.

Nhíu nhíu mày, trong lòng vẫn còn sợ hãi vỗ vỗ ngực, há miệng muốn nói điều gì, tuy nhiên nói không ra lời, bởi vì cô phát hiện một đôi con ngươi đen sắc bén đang quan sát cô.

Trong nháy mắt khi Đồng Lôi quay đầu, anh đột nhiên giơ tay lên hung hăng bóp cổ của cô.

"Tử Hiên. . . . . ." Đồng Lôi không nghĩ tới anh sẽ có hành động này, kêu lên, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức đỏ bừng.

Lục Tử Hiên hình như mất đi lý trí, lực ở tay càng thêm xiết chặt, diện mạo dữ tợn, giống như từ trong địa ngục bước ra.

Gió đêm ở bên tai thổi lất phất, hô hấp càng ngày càng yếu, Đồng Lôi cảm thấy mình sắp chết rồi.

"Tại sao ai cũng muốn bắt buộc tôi, tôi ghét cảm giác như thế, tôi ghét bị người khác điều khiển!" Anh gầm nhẹ một tiếng.

Bên tai ù ù, Đồng Lôi bắt cánh tay anh lại tay dần dần trở nên suy yếu, sắc mặt cũng tái nhợt.

Trong điên cuồng Lục Tử Hiên cảm thấy sự khác thường của cô, bàn tay rốt cuộc buông ra, nhưng mắt như cũ vẫn nhìn chằm chằm Đồng Lôi: "Cô đúng là lợi hại, mới một buổi tối ngắn ngủi, đã chiếm được cảm tình của mọi người Lục gia." Gương mặt anh cười nhạo đầy khinh thường.

Đồng Lôi liều mạng thở khi lấy được không khí lần nữa, vừa thở gấp, vừa nói: "Anh rốt cuộc đang nói cái gì?"

Lục Tử Hiên không để ý đến cô, ngồi lại, lần nữa khởi động xe, xe đến trước một biệt thự khác thì dừng lại, Lục Tử Hiên mở cửa xuống xe, Đồng Lôi lẳng lặng ngồi ở trong xe, nhìn bóng dáng kia biến mất.

Thở dài thật sâu, mới mở cửa xuống xe, khập khễnh đi lên lầu.

Trong gương, dáng người uyển chuyển, da thịt trắng nõn vô cùng mịn màng, chỉ là cần cổ đột nhiên xuất hiện mấy vết lằn phá hủy dáng người hoàn mỹ, Đồng Lôi hờ hững cởi quần áo ra, dưới vòi sen nóng bỏng cọ rửa thân thể, ngày hôm nay xảy ra quá nhiều chuyện, cô không thích ứng được.

Mặc bộ áo ngủ mềm mại, lẳng lặng nằm trên giường, nhưng làm thế nào cũng không ngủ được, tiếng bước chân quen thuộc từ xa đến gần, mỗi một bước như đập vào trong lòng cô.

Hình như dừng lại trước cửa phòng cô một chút, lại kiên quyết rời đi.

Đồng Lôi mệt mỏi nhắm mắt lại, cô vẫn còn hy vọng xa vời cái gì, người đàn ông này căn bản không thuộc về cô.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.