Cô Dâu Của Tổng Giám Đốc

Chương 19: Cô ấy rất tốt



Khi Lục Tử Hiên tỉnh lại đã là buổi trưa rồi.

Đầu đau như muốn nứt ra, vỗ vỗ ót, quơ quơ, thật sự là rất khó chịu.

Tất cả bài trí đều quen thuộc, phía dưới cũng là ghế salon quen thuộc, anh không phải nên ở cùng với Trác Nhiên sao? Tại sao lại ở trong nhà, đè huyệt thái dương, chỉ nhớ rõ mình uống rất nhiều rượu, sau đó buồn ngủ, tỉnh lại lần nữa sao lại về đến nhà rồi, chẳng lẽ tiểu tử Trác Nhiên kia đưa mình về.

Cố hết sức chống người lên, cả người cũng tản ra mùi rượu, mày kiếm nhẹ nhàng nhíu lại, thật sự là không nhịn được.

"Đúng là không nên uống nhiều rượu như vậy, đầu thật là đau." Nói thầm một câu, gãi gãi tóc, tay vén cái mền chợt cứng đờ, chỉ vì một cô gái mặc tạp dề xuất hiện trước mặt anh, nhất thời bốn mắt nhìn nhau.

"Anh tỉnh rồi?" Đồng Lôi phản ứng trước, chỉ lên tiếng chào hỏi tượng trưng, không đợi anh trả lời liền đi tới bàn ăn rất tự nhiên cởi tạp dề xuống, giắt trên ghế.

Lục Tử Hiên không nói câu nào, chỉ nhìn cô chằm chằm, trong mắt lóe lên một tia khó hiểu.

"Là bạn của anh nói cho tôi biết anh uống say, cho nên không được anh đồng ý đã đón anh về nhà, chỉ là lần sau nếu không có việc gì không nên uống nhiều rượu như vậy." Đồng Lôi khẽ thở dài một cái, chậm rãi rót nước, cô biết anh nhất định sẽ nghi ngờ, chủ động nói cho anh biết nguyên nhân, đưa cái ly đến: "Uống nước đi, lúc nãy nôn nhiều như vậy, súc miệng đi."

Không cầm ly nước trong tay cô, Lục Tử Hiên híp mắt lẳng lặng nghe cô nói, hình như chuyện này không giống tưởng tượng của anh, là cô đưa mình trở về, cô vẫn luôn chăm sóc mình sao? Chuyện có chút rối loạn rồi.

"Anh làm sao vậy?" Một đôi mắt lo lắng nhìn anh chằm chằm, chẳng lẽ mình nói sai cái gì rồi sao?

Lục Tử Hiên rối loạn, không để ý tới cô, trực tiếp đứng lên, đi tới cầu thang.

"Anh vừa mới tỉnh, đầu nhất định rất đau, muốn làm cái gì tôi giúp anh?" Đồng Lôi thận trọng kéo tay anh, nhíu nhíu mày, cô đã từng thấy ba uống rượu say, sau khi tỉnh lại dáng vẻ nhức đầu rất khó chịu.

Lục Tử Hiên không nói gì, thái độ của anh đối với Đồng Lôi đều trước sau như một, ánh mắt ghét bỏ nhìn chằm chằm cô đang lo lắng, sau đó, có chút tức giận rút cánh tay đang bị cô kéo lại, cô sao lại hiểu rõ cảm giác sau khi uống rượu say như vậy, chẳng lẽ trước kia cô cũng đã từng chăm sóc người đàn ông khác như vậy sao? Nghĩ tới đây liền thêm tức giận.

Đồng Lôi lộ vẻ tức giận thu tay lại, trong lòng anh thật sự ghét mình, dù thế nào đi nữa, trên mặt của anh vĩnh viễn cũng chỉ có chán ghét.

Thấy cô không nói thêm gì nữa, Lục Tử Hiên lạnh lùng nhìn cô một cái, lười biếng mang giày, đi vào gian phòng trên lầu, Đồng Lôi còn sững sờ ở tại chỗ, trong lòng có chút lo lắng, vẫn bước lên cầu thang, đẩy cửa phòng ngủ anh ra: "Coi như anh chán ghét tôi, cũng không thể lấy thân thể của mình. . . . . ." Lời còn chưa nói hết, mắt mở thật to.

"Này, cô làm gì ở đây?" Nghe được tiếng cửa mở, Lục Tử Hiên mở miệng gần như gầm thét.

Nhưng tiếng gầm gừ củ anh hình như không có bao nhiêu lực, Đồng Lôi còn đang ngẩn người tại đó, mắt nhìn một chỗ nào đó ngẩn người, trời ơi, cô nhìn thấy cái gì, Lục Tử Hiên lại không mặc quần áo đứng ở trước mặt của mình, mặc dù đã gặp anh trần truồng mấy lần, nhưng khi đó anh đều quấn một cái khăn tắm, với lại cũng không đứng đối diện với mình.

"Cô gái háo sắc, cô đang nhìn cái gì đó?" Thấy cô còn ngẩn người ở đó, mày kiếm nhíu lại, giọng nói lạnh nhạt quát khẽ, nhưng rất nhanh, nghiêng khóe miệng: "Đúng là, đối với kinh nghiệm phong phú của tiểu thư Đồng gia về phương diện kia mà nói, làm sao lại quan tâm những thứ này vậy?" Không mảnh vải che thân cứ như vậy đi tới trước mặt Đồng Lôi.

Gương mặt tuấn tú càng ngày càng gần, khiến Đồng Lôi kịp phản ứng, nhanh chóng xoay người: "Sao anh lại không mặc quần áo?" Lời nói run rẩy, mặt đỏ lên rồi trắng xanh, đưa lưng về phía anh, ảo não đấm vào đầu, trời ơi, cô đang làm gì thế?

Lục Tử Hiên cười tà ác, ở bên người cô âm thầm thổi khí nóng về phía bên tai của cô: "Tắm tại sao phải mặc quần áo?" Hơi thở ấm áp ở bên tai, quét qua cần cổ, làm cô cảm thấy thân thể khẽ run.

Rời khỏi phòng, nhẹ nhàng thở phào một cái, trên mặt vẫn còn ửng hồng, chỉ cần vừa nghĩ tới tình cảnh vừa rồi, trong đầu giống như bị chặn bởi một mớ bông vải, hít thở không thông, mất tự nhiên xoa xoa đôi bàn tay, chậm rãi đi xuống lầu.

Trong phòng tắm, dưới vòi hoa sen, trong lòng Lục Tử Hiên không khỏi phiền não, phản ứng ngây ngô vừa rồi của cô lại có thể làm cho anh có chút hưng phấn, chứng kiến gò má đỏ ửng của cô, lại có chút kích động muốn hôn cô.

"Đáng chết!" Lục Tử Hiên không nhịn được khẽ nguyền rủa một tiếng, cô gái này lúc nào thì có sức quyến rũ lớn như vậy rồi, tăng nhiệt độ nước, không để cho mình suy nghĩ lung tung.

Đã hai tiếng rồi, ở ngoài cửa Đồng Lôi rõ ràng rất sốt ruột, cô lo lắng anh sẽ xảy ra chuyện gì, dù sao anh mới vừa tỉnh lại, hơn nữa vẫn chưa ăn cái gì, lo lắng anh có bị choáng váng ở trong đó không, nhưng mới vừa bị dạy dỗ, cô không dám tùy tiện đẩy cửa đi vào.

Thật sự là cô đã nghĩ anh quá yếu đuối rồi, thời điểm Lục Tử Hiên mới vừa vào công ty, vì công việc, mấy ngày mấy đêm không ăn không ngủ cũng không sao?

"Cô đang nghĩ gì vậy?" Nghe được tiếng cô kêu, Lục Tử Hiên trên người chỉ quấn một cái khăn tắm liền đi ra ngoài, sau đó ở trước mặt cô thoải mái mặc quần áo.

Đồng Lôi đưa tay che hai mắt của mình: "Sao anh lại không mặc quần áo?" Tại sao anh có thể cởi quần áo trước mặt của mình chứ, gương mặt mới vừa khôi phục không bao lâu, lại "Bá ——" một cái đỏ tới mang tai.

Lục Tử Hiên không chút hoang mang, nhẹ nhàng cười tà, bình tĩnh mặc quần áo vào, một tay kéo quần lên, một tay kéo cái tay của cô đang che trên mắt, lại thấy cô như đà điểu nhắm mắt lại, cánh môi phấn hồng chiếu vào trong mắt phát ra ánh sáng mê người, Lục Tử Hiên không nhịn được nuốt một ngụm nước bọt, hít một hơi thật sâu, gương mặt lập tức trầm xuống, bước nhanh ra ngoài đi xuống.

Nghe tiếng bước chân dần dần cách xa, Đồng Lôi mở mắt ra, cũng đi theo.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.