Cô Dâu Của Tổng Giám Đốc

Chương 22: Quan hệ có chuyển biến



Ánh mặt trời lộ ra, Lục Tử Hiên lẳng lặng nhìn cô gái trong ngực.

Ngón tay thon dài xẹt qua gương mặt trắng nõn của cô gái, nghĩ tới chuyện xảy ra trong một tháng này, coi như cũng là vì tiền, nhưng không có cô gái nào nguyện ý chăm sóc anh, nấu cơm cho anh, nhẹ nhàng nói nhỏ: "Có lẽ chúng ta có thể chung sống thật tốt." Thời điểm anh hôn một cái trên môi cô, Đồng Lôi mới nhíu mày một cái, mơ mơ màng màng mở mắt ra, một đôi mắt mê hoặc lòng người đang ở trước mặt.

Trong lòng cả kinh, chợt mở mắt ra: "A ——" Dùng sức lấy chân đạp một cái, Lục Tử Hiên đẹp đẽ lăn xuống dưới giường: "Anh...tại sao anh ở trên giường của tôi?" Đồng Lôi liếc mắt nhìn y phục trên người, mới nặng nề thở phào một cái, lập tức ôm chặt chăn lại, chỉ vào đầu sỏ gây chuyện ở dưới đất.

"Làm ơn đi tiểu thư, nơi này là phòng của tôi đấy?" Lục Tử Hiên thật không nghĩ qua mình sẽ có một ngày bị phụ nữ đá xuống giường, ai oán đứng lên, bò lên giường.

"Cái gì?" Đầu óc Đồng Lôi không khỏi nóng lên, mặt cũng đỏ, một màn tối hôm qua giống như đèn chiếu phim thoáng qua ngay trước mắt: "Ai cho anh nhìn tôi đắm đuối như vậy." Đồng Lôi lẩm bẩm, mắt không dám nhìn thẳng Lục Tử Hiên, tối hôm qua, bọn họ kết hôn lâu như vậy, lần đầu tiên cùng giường, mặc dù không xảy ra chuyện gì.

Lục Tử Hiên tò mò nhìn chằm chằm cô, bàn tay quơ qua quơ lại trước mắt cô, khóe miệng nhếch lên, trêu ghẹo nói: "Này, cô đang nghĩ tới cái gì vậy? Sao mặt cô đỏ rần vậy?" Chợt muốn trêu cợt sự kích động của cô: "Không phải đang nghĩ đến cái gì không nên nghĩ chứ?" Cố làm ra vẻ mập mờ.

Quả nhiên Đồng Lôi giống như bị giật điện, mặt càng thêm đỏ, thế nhưng hình như anh không có ý bỏ qua cho cô, ôm chầm cô, ở bên tai cô thổi gió nóng: "Bây giờ có phải cô rất muốn không?"

"Lưu manh, tôi mới không có!" Đồng Lôi đẩy lồng ngực anh ra, người đàn ông này thật là không biết xấu hổ, lời nói lộ liễu như vậy mà cũng có thể mặt không đỏ tim không đập nói ra.

"Lưu manh, cô thật không muốn. . . . . ." Lục Tử Hiên cười tà mị.

"Không muốn?" Đồng Lôi bi thương nhìn anh: "Lục Tử Hiên, đừng tưởng rằng người phụ nữ nào cũng đều thích leo lên giường của anh, chẳn lẽ vì chán ghét tôi mà có thể nhục nhã tôi như vậy sao?"

Phẫn hận vén chăn lên, căn bản bọn họ nói chuyện không hợp, mỗi lần nói chuyện phiếm cũng là mình tự rước lấy nhục.

Thời điểm cô sắp rời đi, Lục Tử Hiên liền đứng dậy, từ phía sau ôm thân thể của cô, đặt cằm trên vai của cô, giọng nói mềm mại: "Lôi Lôi, có lẽ giữa chúng ta có thể thử một lần."

Lôi Lôi? Lúc nào thì anh gọi cô ôn nhu như vậy: "Anh đang nói đùa với tôi phải không?"

Cánh tay Lục Tử Hiên ôm cô bất giác nới lỏng, quay người cô lại, đôi mắt vội vàng nhìn cô: "Không phải vậy, tôi không biết mình có thể yêu em hay không, nhưng ít nhất hiện tại tôi không cách nào chán ghét em, nếu số mạng đã như thế, sao chúng ta không thử chung sống hòa hợp?"

"Tôi vẫn luôn muốn cùng anh chung sống thật tốt nhưng là anh một mực bài xích tôi." Lời nói Đồng Lôi giống như nước lạnh tưới xuống, cô đây là có ý gì, là đồng ý hay không đồng ý, nhưng điều cô nói toàn bộ đều là sự thật.

Lục Tử Hiên bi thương, ngay cả Đồng Lôi đi lúc nào cũng không biết.

Khi Đồng Lôi chuẩn bị xong bữa ăn sáng, Lục Tử Hiên cũng chưa ra ngoài, cô biết những lời mình mới vừa nói xong có chút quá mức, anh ghét mình, ghét người khác an bài hôn nhân của anh, điều này mình có thể hiểu, dù sao không có người nào có thể cả đời đều không phạm sai lầm.

Buông vật trong tay xuống, mở cửa phòng của anh ra, Lục Tử Hiên còn đứng ở nơi đó, không nhúc nhích: "Sao anh còn chưa rời giường, anh không cần đi làm nữa sao? Nếu bữa sáng bị nguội tôi cũng mặc kệ đó!" Trong khi nói chuyện, đã tự chọn một bộ quần áo từ trong tủ mỉm cười đưa cho anh.

"Tôi dậy ngay đây." Trong nháy mắt Lục Tử Hiện kịp phản ứng, nhận lấy quần áo, nhẹ nhàng hôn lên má cô, được như ý khóe miệng liền giương lên một đường cong hấp dẫn.

Đồng Lôi bất đắc dĩ lắc đầu, người đã lớn như vậy, sao còn giống như một đứa trẻ.

Trên bàn ăn.

Lục Tử Hiên vì sự phục vụ tận tình của Đồng Lôi, ánh mắt tà mị vẫn không hề rời khỏi cô, nhìn cô chăm chú làm cả người cô không được tự nhiên, Đồng Lôi thật sự nhịn không được, đẩy cái chén qua.

"Sao em ăn ít như vậy?" Nhìn cô đẩy cái chén qua, Lục Tử Hiên nghi ngờ mở miệng: "Đồ ăn rất ngon mà? Sao không ăn nhiều một chút, xem em gầy như vậy!"

Vừa nói vừa gắp miếng sandwich đặt vào tay cô.

"Không có khẩu vị, anh muốn biến người ta thành bộ dạng một con khỉ tham ăn sao? Tôi đi làm trước đây." Thật sự không muốn nhìn anh đừa giỡn, Đồng Lôi thay đổi quần áo liền ra cửa.

Cầm túi xách lẳng lặng đi trên đường, trong đầu vẫn còn đang đánh giá lời nói của Lục Tử Hiên lúc sáng: "Có lẽ chúng ta có thể thử một lần." Thử một lần, thử thế nào? Ngửa đầu hít một hơi thật sâu.

Bên chân, một chiếc xe thể thao chợt dừng lại.

"Lên xe, tôi đưa em đi." Âm thanh dịu dàng truyền đến, Đồng Lôi dừng bước lại, Lục Tử Hiên đang ngồi ở trong xe mỉm cười nhìn cô.

Thân thể run lên, anh như vậy làm cho cô thật sự không tiếp thu nổi, dưới chân không dừng lại, đi thẳngvề phía trước.

Nhìn cô không có ý lên xe, Lục Tử Hiên cởi dây an toàn xuống thật nhanh sau đó nhảy xuống xe: "Tôi đưa em đi, nơi này không có xe." Bắt được cổ tay của cô, không chút do dự nhét cô vào trong xe.

Đồng Lôi cau mày: "Tôi đã quen rồi."

"Không phải đã nói rồi sao? Thử một lần." Lục Tử Hiên mở miệng, dịu dàng cài dây an toàn cho cô.

"Sao em lại đi làm, theo như tôi biết, những cô gái giống em rất ít đi làm." Lục Tử Hiên có chút khó tin mở miệng.

"Đây chỉ là suy nghĩ của anh, không cần xem chúng tôi như những đứa bé gái, anh nghĩ rằng chúng tôi đều là sâu bọ hút máu chỉ biết tiêu xài tiền của cha mẹ sao? Tiền của cha mẹ cũng không phải là của mình, có chút cảm giác tội lỗi, còn xài tiền của mình tương đối thoải mái."

Lúc trước, Lục Tử Hiên đã cảm thấy cô rất khác, hiện tại càng thêm khẳng định ý nghĩ của mình, chẳng lẽ cô không phải vừa bắt đầu đã lên kế hoạch muốn gả cho mình, có lẽ cô cũng là người bị hại.

Bởi vì ngồi cùng xe nên Đồng Lôi nói rất nhiều liền đến công ty.

"Em thật sự làm việc ở đây?" Lục Tử Hiên nhìn cao ốc trước mặt, chỗ này anh biết, lần đầu tiên anh gọi điện thoại cho cô, muốn tới đây đón cô —— cao ốc Kim Tọa.

"Ừ, tôi đi trước." Đồng Lôi đẩy cửa ra xuống xe, tiếp theo bước nhanh rời đi, cô cũng không muốn bị người khác phát hiện, thật may là hiện tại còn tương đối sớm, người đến không nhiều.

Tay Lục Tử Hiên vịn tay lái, nhìn cô nhanh chóng rời xe, trong lòng cảm thấy có chút phiền muộn, chẳng lẽ cô không cho anh một nụ hôn tạm biệt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.