Cô Dâu Của Tổng Giám Đốc

Chương 23: Anh ta là ai?



"Lôi Lôi?" Một giọng nói nghi ngờ vang lên từ sau người, không sai là từ sau lưng.

Đồng Lôi cả kinh, sau lưng gió thổi vèo vèo, sẽ không bị phát hiện chứ, cô rõ ràng xuống xe rất nhanh, sao lại xui xẻo như vậy ở chỗ này gặp phải hai người dở hơi này chứ, tiểu Vi và Hoan Hoan?

"Haiz…" Tiểu Vi nhẹ nhàng vỗ lên vai cô, một đôi mắt quan sát từ trên xuống dưới, tay thon sờ sờ lên cái cằm, cố làm ra vẻ thâm trầm: "Cậu hôm nay có chút khác lạ? Có phải là có chuyện gì gạt chúng tôi hay không?"

Mắt đẹp trợn to, oán hận nhìn chằm chằm xe thể thao không xa, đều do anh, nhất định phải đưa mình đi, lần này tốt rồi, vội vàng lắc đầu: "Không có. . . . . . Không có, tớ có thể có chuyện gì chứ. . . . . ." Âm thanh càng ngày càng thấp, đầu cũng rũ xuống thấp, người sáng suốt một chút là có thể nhìn ra có gì không đúng?

"Thật sao?" Tiểu Vi hoài nghi lại gần mặt, mắt to vụt sáng: "Nếu không có chuyện gì, cậu sợ cái gì?"

Nhanh chóng ngẩng đầu, chột dạ cười cười: "Nào có, tớ rất khỏe, nào có sợ, ha ha?" Đôi tay còn bất chợt chà xát vào nhau, trong lòng bàn tay đều là mồ hôi.

Phát hiện cô ấy còn nhìn mình chằm chằm, vươn cổ tay ra nhìn đồng hồ một chút: "Đi thôi, làm chậm trễ thời gian rồi." Nói xong liền cất bước đi tới cửa chính cao ốc, còn muốn giữ lại nữa, nhưng Đồng Lôi không cho phép, họ còn còn có thể làm gì?

"A…" Tiểu Vi lôi Hoan Hoan đang sững sờ đuổi theo.

"Mọi người nhìn kìa, xe thể thao thật là đẹp?" Ngoài cửa không biết người nào kêu lên một tiếng, ba người không hẹn mà cùng nhìn lại, hai hâm mộ, một chột dạ.

Tại sao anh còn chưa đi ? Trong lòng Đồng Lôi chợt căng thẳng? Đây không phải là thêm phiền toái cho cô sao?

"Xe thật sự rất tốt? Không biết người lái xe là dạng gì? Lái loại xe đặc biệt đó phải là trai đẹp chứ?" Nhìn xe thể thao chính là hoa si Tiểu Vi.

"Lái xe thể thao chính là trai đẹp sao? Mọi người có muốn đi hay không ?" Giọng của Đồng Lôi rất là không vui, không phải cô muốn đả kích họ nhưng đây chính là chồng của cô, tại sao họ có thể ăn nói lung tung được, bây giờ khẳng định là cô không biết mình đang nghĩ cái gì, nếu không nhất định sẽ mắc cỡ chết .

"Ai da, Lôi Lôi, cậu thương cái đám đáng thương chúng tớ đi, xinh đẹp giống như cậu vậy thì trai đẹp gì chưa từng thấy qua, không thể thỏa mãn lòng hiếu kỳ của chúng tớ một chút sao?" Hai mắt tiểu Vi đẫm lệ lôi kéo Đồng Lôi, nhìn cô một hồi lạnh đến buồn nôn, luôn cảm giác mình là ác ma giết hại đóa hoa tổ quốc.

Hoan Hoan ghét bỏ vuốt ve móng vuốt của tiểu Vi đang nắm Đồng Lôi, mặt coi thường: "Cái gì xe thể thao, cái gì trai đẹp, tớ mới không có hứng thú, tớ rất là chung tình, hiện tại chỉ cảm thấy hứng thú đối với giám đốc Lục nhà chúng ta thôi, dáng vẻ này của cậu, đổi đàn ông giống như thay quần áo!" Nói xong liền chọt chọt cái trán của tiểu Vi.

Trong xe thể thao, từng cử động của Đồng Lôi, một cái nhăn mày một nụ cười tự nhiên đều bị Lục Tử Hiên nhìn rõ ràng, cô cùng đồng nghiệp trêu đùa nhau làm cho anh hết sức ghen tỵ, chung quanh sườn xe bu đầy người, trong mắt mỗi người đều là hâm mộ và tò mò, chỉ có trong mắt cô là khinh thường, còn có một tia phiền não, điều này làm cho anh không khỏi khó chịu.

Anh khẽ cắn môi, nhanh chóng cởi dây an toàn ra, sau đó đẩy cửa xuống xe.

Hiển nhiên sự xuất hiện của anh lập tức đưa tới sóng to gió lớn, ngay cả Chu Hoan Hoan với lời thề son sắt vừa rồi thì lúc này cũng trợn to mắt, Lục Minh Hạo tất nhiên đẹp trai, thế nhưng anh lại càng có hình tượng hơn.

"A ——, rất đẹp trai. . . . . ."

"A ——, xem ra ta kết luận đúng rồi." Tiểu Vi kích động che miệng hô to.

"A ——, anh ấy so với giám đốc Lục có hình tượng hơn, lòng của tôi!" Chu Hoan Hoan che ngực trái của mình, có dấu hiệu té xỉu.

"Nhìn kìa, anh ấy đi về phía chúng ta, thật kích động." Tiểu Vi kích động nắm quần áo Đồng Lôi, nhìn người đàn ông đang đi về phía mình.

Còn Đồng Lôi thì sắc mặt trắng bệch, chau mày, anh muốn làm gì?

Trên mặt Lục Tử Hiên mang theo không vui, trên mặt cô gái này là vẻ mặt gì đây, chẳng lẽ cô không hy vọng mình xuất hiện, anh cũng không tin, bằng sức quyến rũ của mình, sẽ không giải quyết được cô gái này.

"Em yêu, buổi tối anh tới đón em!" Thật là không hiểu nổi người đàn ông này, sắc mặt thay đổi như thời tiết, gương mặt vừa rồi còn không vui, hiện tại trên mặt lại mang theo nụ cười mê hoặc người khác.

Anh liếc nhìn các cô gái chung quanh, mỉm cười hôn một cái trên môi Đồng Lôi, sau đó, khóe miệng giơ lên, ôm sát Đồng Lôi, hài lòng nhìn khuôn mặt kinh ngạc của cô.

"Lôi Lôi, anh ta là ai vậy?" Nhìn người đàn ông gần trong gang tấc, tiểu Vi cùng Hoan Hoan hình như còn chưa kịp phản ứng, mở miệng sửng sờ.

"Anh ấy là. . . . . ." Đại não Đồng Lôi nhanh chóng chuyển động, hiện tại nếu nói giữa bọn họ không có quan hệ gì, đó là không thể nào, hành động vừa rồi của anh ấy đối với mình, có nói người khác cũng không tin, tay hung hăng chọc sau lưng Lục Tử Hiên một cái, anh rốt cuộc nổi điên cái gì vậy?

"Tử Hiên?" Lục Minh Hạo không nghĩ qua ở chỗ này lại gặp phải Lục Tử Hiên, anh mới vừa đến, chỉ thấy dưới cao ốc vây quanh một nhóm người, lại không nghĩ rằng ở trong đám người phát hiện một bóng dáng không nên xuất hiện.

"Anh hai?"

Hai người đồng thanh mở miệng, chỉ là tiếng gọi của Đồng Lôi hình như đưa tới phiền toái không cần thiết, bốn phía, ánh mắt ác độc của hai người bên cạnh bắn tới càng sâu.

"Anh hai? Lôi Lôi các người rốt cuộc là có quan hệ gì?" Tiểu Vi hô lên nhanh nhất: "Không trách được lần trước nhìn thấy các người đi dạo phố, thì ra là các người đã sớm biết nhau. . . . . ." Cô thật là không nhìn sắc mặt người khác, không thấy mặt Lục Tử Hiên đã sớm đen lại rồi sao?

"Các người nói chuyện, chúng tôi đi trước." Đồng Lôi thật hận mình không che miệng tiểu Vi sớm một chút, lôi kéo cô mau trốn khỏi hiện trường, nhưng cánh tay lại bị kéo thật chặt, Lục Tử Hiên ghé vào bên tai của cô nói nhỏ: "Buổi tối, tôi muốn nghe em giải thích", sau đó khẽ hôn lên vành tai cô, ở trong mắt người ngoài bọn họ thật xứng đôi.

"Anh hai, công ty còn có việc, em đi trước." Vỗ vỗ bả vai Lục Minh Hạo, thuận thế ném cho Đồng Lôi một ánh mắt nham hiểm, mới xoay người đi về phía chiếc xe thể thao.

Nhìn hai người bọn họ như vậy, miệng Lục Minh Hạo nhếch lên một nụ cười, xem ra quan hệ giữa bọn họ sẽ không quá căng thẳng, mẹ có thể sẽ rất vui mừng, lắc đầu một cái, ở trên vai Đồng Lôi vỗ vỗ, mới lướt qua cô đi vào cao ốc.

"Anh ta rốt cuộc là ai? Thành thực khai báo?" Hoan Hoan uy hiếp cầm lấy cánh tay Đồng Lôi, đi theo sau đám người, bước vào thang máy.

"Tại sao bị thương luôn là tôi? Oa. . . . . . không biết đâu, không biết đâu." Còn lại Tiểu Vi vô cùng khoa trương khóc lên, trong thang máy, ánh mắt mọi người nóng rực nhìn chằm chằm Đồng Lôi, nếu có một cái hang, lúc này cô nhất định sẽ lập tức chui vào

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.