Cô Dâu Của Tổng Giám Đốc

Chương 27: Lôi Lôi, chúc mừng hạnh phúc



Tại biệt thự của Lục Tử Hiên, ánh trăng lẳng lặng chiếu vào bên trong gian phòng.

Đồng Lôi lẳng lặng nằm ở trên giường, cô rốt cuộc cũng biết được ý tứ của Lục Tử Hiên đêm đó khi nói: "Tôi sẽ tìm người giám sát em!" rồi.

Nhưng vào ngày thứ hai, khi cô mặc quần áo chỉnh tề đi xuống cầu thang, lại thấy trên bàn ăn có một ly sữa tươi, nghĩ thầm chỉ có thể là Lục Tử Hiên thôi.

Đi đến bên cạnh bàn ăn, cũng hơi đói, uống ly sữa tươi trước, đáng tiếc sữa tươi mới uống vào một hớp, liền cứng rắn phun ra, chỉ vì bóng dáng đang đứng trước mặt kia.

"Mẹ. . . . . . Sao mẹ lại ở chỗ này?" Đồng Lôi nhanh chóng đứng lên, trên mặt chua chát, cô thật không ngờ ở chỗ này lại nhìn thấy Lý Cẩm, mẹ của Tử Hiên, cũng chính là mẹ chồng cô.

Đây là lần thứ hai họ gặp nhau, sẽ có chút lúng túng, Đồng Lôi đỡ Lý Cẩm đến bên cạnh bàn ăn ngồi xuống, ngược lại Lý Cẩm rất nhiệt tình lôi kéo tay của cô: "Thật là uất ức cho con, Tử Hiên nói nó muốn đi công tác, cho nên mẹ tới đây ở cùng con mấy ngày?"

Đồng Lôi nhàn nhạt cười một tiếng, khẽ lắc đầu: "Mẹ, thật ra thì một mình con vẫn tốt mà, làm phiền mẹ từ xa tới nơi đây, thật là xin lỗi, chỉ là mẹ, mẹ đến đây rồi thì trong nhà chẳng phải chỉ còn một mình ba thôi sao?"

"Ba con không có chuyện gì, một ông già, con lo lắng cho ông ấy làm gì?" Lý Cẩm vỗ vỗ mu bàn tay Đồng Lôi, khi nói đến Lục Chấn Đông, trong mắt tràn đầy dịu dàng.

"Nhưng. . . . . ." Đồng Lôi còn muốn nói điều gì, lại bị bà cắt ngang.

"Ai da, chúng ta không tán gẫu nữa, ăn điểm tâm thôi."

"Dạ!" Khẽ gật đầu, Lý Cẩm không phải tự nhiên mà tới đây, còn dẫn theo mẹ Ngô đi cùng, trong khi họ nói chuyện, mẹ Ngô đã bày xong tất cả bữa ăn sáng lên, bởi vì không biết Đồng Lôi thích ăn cái gì, cho nên làm tương đối nhiều.

Nhất thời hai người đều không nói chuyện, chỉ lẳng lặng ăn bữa ăn sáng.

"Nghe nói, con và Minh Hạo làm cùng một công ty?" Lý Cẩm nói một câu với Đồng Lôi đang vùi đầu ăn cơm.

Đồng Lôi có chút nghi ngờ ngẩng đầu, ánh mắt dò xét nhìn trên mặt Lý Cẩm, rồi sau đó lại cảm thấy thật không có lễ phép, vội vã cúi thấp xuống, khuôn mặt nhỏ nhắn hơi nhíu, cô không biết tại sao Lý Cẩm đột nhiên hỏi vấn đề này, chẳng lẽ là muốn trách mình sao? Lục thị là một tập đoàn lớn như vậy sao có thể cho phép vợ của mình xuất đầu lộ diện ở bên ngoài được.

Lý Cẩm cười cười, hiển nhiên biết cô đang lo lắng cái gì, tay vỗ vỗ lưng của cô an ủi, hơn nữa ý vị sâu xa nhìn cô một cái: "Con không cần khẩn trương, mẹ chỉ tùy tiện hỏi một chút, lại nói Lục gia chúng ta cũng không có quy định con gái không thể làm việc."

"Không phải vậy, mẹ, người đừng hiểu lầm." Đồng Lôi ảo não, khẽ cúi đầu, thế nào lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử đây.

"Aiz…." Không biết đây là lần thứ mấy Đồng Lôi thở dài rồi, kể từ lần nói chuyện trong phòng ăn đó, cô, mỗi lần nhìn thấy Lý Cẩm sẽ vô cùng ngại ngùng, thật không biết Lục Tử Hiên này đang suy nghĩ những gì, làm sao lại gọi mẹ anh tới đây, thật chẳng lẽ giống như anh nói muốn tìm người giám sát mình, thật đúng là người nhàm chán, ngẩng đầu nhìn trăng sáng một chút, cô thật là nhớ ba, thật là nhớ mẹ, còn có thật là nhớ các bạn ở Mỹ. . . . . . Không biết bọn họ có nhớ mình hay không? Gả tới đây lâu như vậy cũng chưa có về nhà một chuyến? Là không dám về nhà, sợ mọi người phát hiện mình sống không tốt.

Đang lúc này, chuông điện thoại di động lại đột nhiên vang lên, vừa cầm lên vừa nhìn, là Lục Tử Hiên gọi tới.

"Tôi rất nhớ em!" Lời nói nhàn nhạt vang lên ở bên tai, có chút không chân thật, Đồng Lôi nhất thời sửng sốt, không biết nên nói những gì, có thể là cho tới bây giờ đều không có nghĩ tới anh sẽ nói như vậy, nhưng lại nghe bên kia điện thoại truyền đến một tiếng cười hài hước: "Cô gái, sao em không nói, không phải cho là thật chứ, xem ra em đã bị tôi mê hoặc rồi, ha ha".

Đồng Lôi nắm điện thoại di động trong tay, bởi vì tức giận mà siết chặt, ngực bởi vì tức giận mà phập phồng lên xuống? Tại sao có thể tin tưởng loại đàn ông này sẽ có lúc thay đổi chứ, loại đàn ông này nếu có thể thay đổi tốt hơn thì heo mẹ cũng có thể leo câu.

"Trêu chọc tôi chơi rất vui sao? Anh thật là quá đáng!" Đồng Lôi tức giận rống to về phía điện thoại di động, không đợi Lục Tử Hiên tiếp tục nói chuyện, liền tức giận cắt máy, người này tại sao có thể như vậy?

Vò cái mềm phát tiết, nhưng, điện thoại mới vừa cắt đứt lại vang lên lần nữa, Đồng Lôi nhanh chóng ấn nút tiếp nghe: "Này, cái người này anh rốt cuộc xong chưa đây? Có phải cảm giác như vậy chơi rất vui hay không. . . . . .?"

"Tôi nói này, mới không gặp một thời gian, tánh khí của cậu sao lại bướng như vậy?" Một giọng nữ trong trẻo truyền đến, Đồng Lôi sững sờ, cầm điện thoại di động mới phát hiện căn bản không phải là số Lục Tử Hiên, mà là một mã số xa lạ?

"Ách. . . . . . Thật xin lỗi, tôi nghĩ người ấy là cô?" Đồng Lôi nói xin lỗi với đầu kia điện thoại, bởi vì cô cho là Lục Tử Hiên gọi tới, nên không có nhìn vừa kết nối liền đùng đùng mắng, bỗng nhiên lại như nhớ tới cái gì, hỏi: "Cô là ai?"

"Tôi nói tiểu thư này, sẽ không quên tôi nhanh như vậy chứ, vậy có phải tôi sẽ đau lòng chết hay không, gần đây có phải sống tương đối “sung sướng” nên đã sớm quên tôi rồi hay không?" Cái từ “sung sướng” này cắn tương đối nặng, bên kia điện thoại truyền đến giọng nói giả bộ tức giận lộ ra trêu đùa.

"An An. . . . . . Cậu là An An!" Đồng Lôi lập tức nghĩ tới một khuôn mặt xinh đẹp, âm thanh vô cùng kích động: "An An, tớ rất nhớ cậu!" Nghe âm thanh quen thuộc, không ngăn được nước mắt chảy xuống.

"Cũng may, xem ra cậu không có quên tớ, trở về nước lâu như vậy, cũng không gọi điện thoại cho tớ, tớ còn tưởng rằng Đồng đại tiểu thư kết hôn rồi liền quên chúng tớ đấy. . . . . . Xem ra chị em so ra còn kém quan trọng hơn đàn ông." An An nói giống như trước kia, thỉnh thoảng thích nhạo báng Đồng Lôi, ngay cả vẻ mặt của cô ấy bây giờ cô cũng có thể nghĩ đến.

"Ha ha. . . . . ." Bình phục lại tâm tình kích động, Đồng Lôi giả bộ tức giận nói: "Cậu có gì tốt mà nói tớ, cậu đổi số điện thoại di động tại sao không nói với tớ, làm hại tớ còn tưởng rằng cậu mất tích rồi." Lúc nói chuyện cố gắng nhịn cười.

"Xem ra chúng ta cũng vẫn vậy." Bên kia điện thoại, An An cười khẽ, tiếp đó lại truyền đến một âm thanh tò mò: "Vậy thì cậu tương đối lợi hại, mới trở về nước không lâu, đã kết hôn, cảm giác như thế nào?"

Tâm tình vui vẻ lập tức trầm xuống, nghĩ tới kết hôn, Đồng Lôi cắn cắn môi, cố hết sức làm cho âm thanh nhẹ nhõm: "Rất tốt, cậu cũng không còn nhỏ, lúc nào thì tìm bạch mã hoàng tử cho mình đây?"

"Tớ à, không sớm hơn đâu, chỉ là, Lôi Lôi, chúc mừng hạnh phúc, tớ hi vọng cậu luôn vui vẻ." Trong điện thoại lại truyền tới lời nói ấm áp của An An, cùng nước mắt, khóe miệng lộ ra nụ cười nhạt nhòa.

"Yên tâm, tớ nhất định sẽ rất hạnh phúc." Có chút bảo đảm nói xong, trong lòng lại tràn đầy khổ sở, lời nói của Lục Tử Hiên lại lơ lửng ở bên tai: "Tôi rất nhớ em!"

Là thật hay giả, chính cô cũng không biết.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.