Cô Dâu Của Tổng Giám Đốc

Chương 7: Anh ta là giám đốc mới



Phòng làm việc nhiệt tình giống như cắn thuốc lắc liều cực cao không hạ được.

Mỗi người mỗi vẻ mặt khác nhau nhìn chằm chằm cửa chính của bộ phận nhân sự, đang mong đợi chuyện sẽ xảy ra.

"Ken két" Cửa mở ra, không ngờ quản lý nhân sự tự mình đưa anh ta ra ngoài, nói: "Các đồng nghiệp, anh ấy sau này sẽ là giám đốc của mọi người, hi vọng mọi người về sau có thể cùng làm việc vui vẻ."

"Ba ba" Phòng làm việc lập tức vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt, tiểu Vi khinh thường gật đầu với Chu Hoan Hoan một cái, ánh mắt khiêu khích.

"Chào mọi người, tôi tên là Lục Minh Hạo, về sau chúng ta là đồng nghiệp, hi vọng sau này có làm gì không đúng mong mọi người bỏ qua cho." Anh ta gập người thật sâu, cười dịu dàng.

"Thật tốt!" Một nữ hoa si* hít hít nước miếng, nhoẻn miệng cười nhìn chằm chằm người đàn ông.

*Nữ hoa si: gái mê trai

"Đúng vậy, đúng vậy. . . . . ." Một nữ hoa si khác cũng không ngừng gật đầu.

Chợt một người giơ tay, ý bảo cô ấy có vấn đề cần hỏi, Lục Minh Hạo cười lễ phép: "Cô có vấn đề gì không?"

"Giám đốc Lục có bạn gái chưa?" Vấn đề lộ liễu như vậy cũng hỏi ra được, nếu là trước kia nhất định sẽ gặp phải ánh mắt khi dễ của mọi người, nhưng hôm nay có chút không giống, mọi người dĩ nhiên trừ Đồng Lôi, đều là một dáng vẻ mong đợi.

Đáng tiếc, Lục đại soái ca của chúng ta chỉ là cười cười, không trả lời.

. . . . . .

Lúc tan việc.

Đồng nghiệp trong phòng làm việc trên cơ bản đều đã về hết, Đồng Lôi ngồi ở nơi đó không có dấu hiệu đi về, tiểu Vi cầm túi xách không khỏi cảm thấy kỳ quái.

"Lôi Lôi đã tan việc, sao cô còn không về?" Vỗ vỗ bả vai của cô, giống như là thân mật.

Đồng Lôi mỉm cười, hơi bối rối sắp xếp bàn làm việc: "Tôi lập tức về, cô đi trước đi."

"Được, vậy cô nghỉ sớm một chút." Tiểu Vi gật đầu một cái, cầm lấy túi xách đi ra.

Đồng Lôi thoải mái hít một hơi, chậm rì thu dọn đồ đạc, nhíu nhíu mày, chân hơi đau một chút, lát nữa nhất định phải thuê xe đi, không biết anh ta có ở nhà không, còn . . . . . .

"Phiền chết rồi." Xoa xoa đầu, trong lòng có loại cảm giác nói không ra lời, nằm ở trên bàn, ổn định tâm trạng phiền não của mình.

"Đồng Lôi. . . . . ." Đồng Lôi nghe được có người gọi mình, không khỏi sững sờ, mọi người không phải đều đi rồi sao? Như thế nào còn có người?

Cô nhanh chóng ngẩng đầu, một người đàn ông anh tuấn đứng trước mặt cô, mỉm cười nhìn cô.

"Giám đốc Lục?" Đồng Lôi kinh ngạc mở miệng, "Cũng đã tan việc, sao anh vẫn chưa về?"

Lục Minh Hạo cười ha hả nhìn cô, âm thanh dịu dàng đầy từ tính: "Cô không phải cũng chưa về sao?"

"Tôi. . . . . ." Xấu hổ cười cười, rụt chân xuống dưới mặt ghế.

Con ngươi dịu dàng càn rỡ quan sát cô, chân cô gái này rõ ràng bị thương, lại ở chỗ này che giấu, nhìn dáng vẻ này làm cho người khác đau lòng.

Lục Minh Hạo từ từ đến gần cô.

Đồng Lôi cảnh giác xê dịch thân thể, bởi vì hơi thở đặc biệt của người đàn ông này đang kích thích thần kinh của cô.

"Anh muốn làm gì?" Cô hơi sợ nhìn anh ta.

Nhìn dáng vẻ sợ hãi của cô, y hệt đà điểu nhắm mắt lại, Lục Minh Hạo cười cười, lắc đầu một cái, xem ra cô bé này nghĩ sai rồi.

Qua hồi lâu, cũng không có cảm nhận được cái gì khác thường, ngược lại trên chân truyền tới một chút lạnh lẽo, cô liền mở hai mắt ra, kinh ngạc phát hiện anh ta đứng ở trước mặt của mình, tay dịu dàng xoa nắn trên chân của mình.

"Anh. . . . . ." Giùng giằng muốn rút chân của mình về, cũng không ngờ sức của anh ta quá lớn, chân còn bị anh ta giữ thật chặt trong lòng bàn tay.

Anh ta dịu dàng, làm cô mắc cở đỏ bừng mặt, thân mật như vậy làm cô không tự nhiên giãy dụa.

"Đừng động, chân của cô bị thương, không thoa thuốc sẽ nghiêm trọng." Âm thanh dịu dàng, khiến sự khẩn trương trong lòng Đồng Lôi nhất thời bình tĩnh lại, đời này trừ ba của cô ra, không có người đàn ông nào đối với cô tốt như vậy, dù là chồng của mình cũng vậy.

Thuốc tốt, Lục Minh Hạo đứng dậy, bóng dáng cao lớn bao phủ thân thể Đồng Lôi nhỏ yếu mềm mại.

"Cô đang nghĩ gì?" Anh ta có thể thấy rõ ràng sự cô đơn trong mắt cô.

Đồng Lôi lắc đầu một cái, "Tại sao anh đối với tôi tốt như vậy?" Đột nhiên ngẩng đầu, trong mắt đẹp lóe ra ánh sáng cảm kích, anh ta ấm áp làm cô ứng phó không kịp, "Không cần nói với tôi, đơn giản vì là đồng nghiệp, mới đến giúp tôi?"

Lời của cô khiến lông mày Lục Minh Hạo hơi cau lại, anh ta tại sao lại muốn đối tốt với một cô gái không quen biết như vậy! Anh ta cũng không biết, chỉ rất muốn trêu chọc cô.

"Nếu như tôi nói tôi yêu cô, cô sẽ như thế nào?" Ngón tay thon dài, dần dần đến gần gò má của cô, ở thời điểm nó sắp chạm vào, cô khẽ quay đầu tránh ra.

"Anh không cần nói giỡn, một chút cũng không buồn cười." Đồng Lôi khẽ cúi đầu đỏ mặt.

"Ha ha. . . . . ." Lục Minh Hạo phóng khoáng cười một tiếng, phản ứng của cô ấy hình như giống với trong tưởng tượng của anh, mới vừa tới đã phát hiện cô khác biệt.

"Tôi chỉ là muốn lương tâm an ổn một chút." Không ngoài dự đoán nhìn thấy được ánh mắt nghi hoặc của cô, cười dịu dàng: "Chân của cô là do tôi đụng phải, tôi chỉ muốn chịu trách nhiệm mà thôi."

Đồng Lôi lúc này mới sáng tỏ, "Thì ra chiếc xe thiếu chút nữa đụng tôi vào buổi sáng là của anh."

Lục Minh Hạo khẽ gật đầu tỏ vẻ xác định.

"Thật ra thì cũng không có gì, do tôi không cẩn thận thôi." Khoát khoát tay, thoải mái cười, đứng lên, cô phải về nhà rồi.

Nhìn dáng vẻ khập khễnh của cô, ánh mắt Lục Minh Hạo chợt u ám, cô như vậy anh cũng có một nửa trách nhiệm, nhanh chóng bắt được cổ tay của cô: "Tôi đưa cô về."

"Không cần, tự tôi. . . . . ." Còn chưa nói hết, một hồi chuông điện thoại di động liền cắt đứt, Đồng Lôi tò mò, lúc này ai sẽ gọi điện thoại cho cô.

Số lạ, vốn không muốn nhận, thế nhưng điện thoại lại tiếp tục vang, đành phải ấn nút tiếp nghe "Alô"

"Cô đang ở đâu?" Bên đầu kia điện thoại là một tiếng nói lạnh lẽo không chút cảm tình nào truyền đến, trong nội tâm Đồng Lôi hạ xuống hồi hộp, là anh ta——

Lục Tử Hiên

"Làm sao anh biết số điện thoại của tôi?"

"Cô đang ở đâu?" Lục Tử Hiên không nhịn được lặp lại lời nói.

"Tôi đang ở Cao ốc Kim Tọa, có. . . . . ." Không đợi cô nói xong, bên kia đã cúp.

"Sao không đợi người ta nói xong." Đồng Lôi trề môi nói khẽ liếc nhìn điện thoại di động, xác định đã cúp.

"Có chuyện gì không? Tôi đưa cô đi qua?"

Lúng túng liếc mắt nhìn Lục Minh Hạo bên cạnh, "Thật xin lỗi, làm phiền anh!" Dù sao bọn họ mới là đồng nghiệp một ngày, nên sẽ cảm thấy hơi ngượng ngùng.

"Không sao!" Lục Minh Hạo dứt khoát trả lời, anh vốn là muốn đưa cô về.

Trong xe, Lục Minh Hạo vẫn quan sát cô, cô lại là dáng vẻ u sầu, Lục Tử Hiên có chuyện gì không? Nếu không anh ta sẽ không gọi điện thoại cho mình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.