Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Chương 1: Nhìn trực tiếp nhân vật thực tại hiện trường!



Thật xin lỗi, nhường cái, nhường cái. . . . . ." Đoan Mộc Mộc ôm bụng, gạt đám đông chạy nhanh như phi nước đại, giờ phút này cô bụng đau dữ dội, mong muốn đi vào nhà vệ sinh, nhất định do thức ăn trên máy bay có vấn đề, để cô giải quyết chuyện cấp bách của mình xong, không đi khiếu nại bọn họ mới lạ đấy?

Giận dữ chạy một mạch tới phòng vệ sinh, nhưng không ngờ cuộc sống quẫn bách của Đoan Mộc Mộc từ đó bắt đầu mở màn.

"Oa ——" Thật là thoải mái, khi Đoan Mộc Mộc giải quyết xong vấn đề cá nhân, không nhịn được thở dài một hơi, nhưng cô còn chưa kịp xối nước bồn cầu, liền nghe phía ngoài cửa “phịch” một tiếng, tiếp theo là âm thanh của một người đàn ông vang lên, cô nhất thời kinh hãi che miệng.

Trời ạ! Cô sẽ không nhất thời quá mắc đại tiện mà chạy vào nhà vệ sinh nam chứ?

"Thần, em nhớ anh muốn chết. . . . . ." Ngay sau đó là giọng của một người phụ nữ vang lên, sau đó nữa lại là tiếng quần áo bị xé rách, và sau sau sau đó nữa là âm thanh nước miếng đánh nhau.

Wow, vậy cũng được sao?

Đoan Mộc Mộc nhẹ đóng nắp bồn cầu lại, cả người đứng lên trên, không nên gấp gáp, trời ạ, đang truyền trực tiếp xuân cung đồ tại hiện trường a. . . . . .

Người phụ nữ đứng, bộ ngực lớn lộ ra ngoài, người đàn ông một tay đang ôm phía trên, xoa nắn thành những hình dạng bất thường không chút nào thương tiếc, nhìn xuống chút nữa, hai chân người phụ nữ móc ngang hông người đàn ông, mà người đàn ông thì đang đâm vào ——

Cái gì? Hình như anh ta không cởi quần?

Không cởi quần cũng có thể làm chuyện đó được sao? Thật đúng là lần đầu tiên Đoan Mộc Mộc nhìn thấy.

Người phụ nữ bị đụng mạnh run rẩy hết cả người, âm thanh phát ra khiến toàn thân người ta cũng nổi da gà, mà người đàn ông đâm vào càng hăng hái, giống như mang theo sức mạnh hủy diệt, Đoan Mộc Mộc đứng nhìn, không biết đã nuốt nước miếng xuống bao nhiêu lần, khuôn mặt nhỏ nanh đỏ bừng tựa như nhuộm hoa đào.

Quá kích động rồi, tình cảnh này. . . . . .

Đột nhiên, cô xuất hiện một ý nghĩ tà ác, lấy điện thoại di động ra hướng về phía hình ảnh kia ghi lại, có cơ hội để cho Đường Tịch Nhan cùng Giảm Ưu nhìn, tuyệt đối còn đã ghiền hơn so với xem phim A.!

Đoan Mộc Mộc đang chụp hăng say, chợt, nghe thấy ngoài cửa có tiếng vang, nhất thời chỉ thấy người đàn ông ôm người phụ nữ xoay tròn hai cái, liền trốn vào phòng vệ sinh sát bên cạnh cô.

Cửa phòng vệ sinh bị đẩy ra, hai người phụ nữ đi tới, thì ra không phải cô đi nhầm nhà vệ sinh!

Đoan Mộc Mộc ngắm nhìn hình ảnh cuối cùng trên màn hình điện thoại di động, bộ dạng phóng đãng của người phụ nữ thật là gây ấn tượng mạnh, chỉ đáng tiếc là không có chụp được chính diện gương mặt của người đàn ông kia.

Thở dài một tiếng, Đoan Mộc Mộc hình như có chút tiếc nuối, biết kịch hay đã đế hồi kết thúc, cô thu hồi điện thoại di động, nhấn nút xả nước bồn cầu rồi sải bước đi ra ngoài.

Phòng vệ sinh bên cạnh nghe được âm thanh này, người đàn ông cau mày, người phụ nữ cũng mặt mày thất sắc, một màn vừa rồi chắc bị nhìn thấy hết rồi!

"Mộc Mộc! "Nghe có thiếng gọi, Đoan Mộc Mộc mới ra khỏi nhà vệ sinh bèn co cẳng chạy.

Tại sao lại là anh ta? Thật đúng là âm hồn bất tán a!

"Mộc Mộc, anh yêu em, gả cho anh đi?" Nam sinh đuổi theo cô là bạn học cùng đại học - Hồ Tiểu Liệt.

"Mộc Mộc. . . . . ." Bức tường người đông nghịt chặn mất đường trốn chạy của cô, Hồ Tiểu Liệt đã đứng ở trước mặt cô, trong tay đang cầm một bó hoa tươi, một gối quỳ trên mặt đất.

Nhìn tình cảnh này, Đoan Mộc Mộc chỉ cảm thấy trước mắt như có một đám quạ đen bay qua, trên đời này chuyện cô ghét nhất chính là cái loại đàn ông cầu hôn rêu rao việc cầu hôn, giống như sợ toàn thế giới không biết vậy.

"Gả cho anh đi, Mộc Mộc! Anh yêu em!" Ánh mắt Hồ Tiểu Liệt trong suốt và sáng bóng như kim cương nhìn cô.

Làm sao đây? Đoan Mộc Mộc dậm chân, xem ra trực tiếp từ chối đã không được rồi, bởi vì nếu từ chối anh ta lần nữa, thì cũng đã là lần thứ tám mươi tám rồi, lần này việc cần làm là khiến anh ta hoàn toàn chết tâm luôn!

Phía sau bức tường người bị đẩy ra, một cỗ hơi thở mạnh mẽ xông thẳng tới, dựa vào khứu giác nhạy cảm, Đoan Mộc Mộc lập tức liền xác định người đàn ông tới ở sau lưng là một người đàn ông mạnh mẽ, vì vậy thân thể nhỏ bé liền xoay một cái, đôi tay đã ôm cổ của người đàn ông người đàn ông: "Anh yêu, sao giờ anh mới đến?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.