Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Chương 119: Thỏ nóng nảy sẽ cắn người



Đoan Mộc Mộc cách thân thể cao lớn của Lãnh An Thần nhìn sang, một cô gái đứng ở cửa phòng của bọn họ, mặt mày như vẽ, ngũ quan tinh sảo mỗi một tấc cũng lóe sáng, tóc dài xõa xuống y hệt như hải tảo, một đôi mắt giống như chấm nhỏ càng nhìn càng tốt, lại đẹp như vậy, xinh đẹp khiến tất cả đột nhiên ngừng lại.

Một tí tắc này, Đoan Mộc Mộc chợt cảm thấy sung sướng mấy ngày tiếp theo như biển thị biến mất thật lâu.

Lãnh An Thần đã sớm xoay người, cũng kinh ngạc nhìn cô gái đột nhiên xuất hiện, trong âm thanh không che giấu nổi kinh ngạc, “Y Nhiên, em…vì sao em lại tới?”

Lam Y Nhiên chậm rãi đi tới, giày cao gót rơi vào trên mặt thảm không có tiếng vang chói tai, nhưng mà lại như chuông trống đập vào trong lòng Đoan Mộc Mộc, trên mặt của cô gái chồng chất nụ cười xinh đẹp, cuối cùng đứng ở trước mặt anh, ánh mắt hơi chút ngừng lại ở trên người Đoan Mộc Mộc, lại nhìn về phía Lãnh An Thần, “An Thần, em chờ anh thật lâu.”

Nói xong, cô tự nhiên kéo cánh tay Lãnh An Thần, một đôi mắt đẹp có sương mù tràn ra ngoài, mảnh mai như vậy, thậm chí là điềm đạm đáng yêu, lại làm cho cuộc đời cô sinh ra một loại cảm giác bị khi phụ.

Đoan Mộc tê cứng tại chỗ, lạnh lẽo từ đầu tưới xuống, giờ khắc này, cô như có loại cảm giác tội ác khi cướp đi hạnh phúc của người khác.

Lam Y Nhiên thấy Lãnh An Thần chậm chạp không trả lời mình, thậm chí ánh mắt vẫn cẩn thận khóa ở trên người Đoan Mộc Mộc, lòng như đao cắt vậy, sau đó liều mạng nhào vào trong ngực Lãnh An Thần, “An Thần, em nhớ anh, em không muốn rời khỏi anh!”

Nước mắt tuôn rơi, thê lương như thế, nhìn lòng người cũng bể.

Nước mắt cô nóng bỏng thấm ướt áo sơ mi của Lãnh An Thần, anh cả kinh, tay không tự giác vươn đi, rơi vào sau lưng của Lam Y Nhiên, âm thanh cũng mềm mại vài phần, “Y Nhiên, em trước đừng khóc!”

Anh một tiếng đừng khóc này, lại chọc cho Lam Y Nhiên bộc phát uất ức, nũng nịu ôm Lãnh An Thần không thả, “Em cứ khóc, ai cho anh không để ý tới em, anh đáng ghét, đáng ghét…”

Quả đấm của Lam Y Nhiên đấm ở trên người Lãnh An Thần, xem ra càng giống như là làm nũng, trong lòng Đoan Mộc Mộc càng ngày càng buồn bực, cuối cùng bị lấp, ngay cả hô hấp cũng không thể, cô cũng nhìn không được nữa.

Nhấc chân muốn lướt qua bên cạnh bọn họ, Lãnh An Thần lại đưa tay níu cô lại, “Bà xã…”

Giờ phút này, Lam Y Nhiên vẫn ở trong ngực của anh, nhưng tay của anh lại lôi kéo Đoan Mộc Mộc, cục diện như thế rất là buồn cười, Đoan Mộc Mộc nhìn anh, âm thanh lành lạnh, “Buông tay!”

Hai chữ này giống như khiến tất cả lại trở về điểm đóng băng, trong lòng Lãnh An Thần gia tăng sợ hãi, một cái tay khác ngăn Lam Y Nhiên, cố gắng hướng Đoan Mộc Mộc giải thích, chỉ là Lam Y Nhiên lại nhào tới, “An Thần, anh không thể không quan tâm em… Chúng ta nhiều năm tình cảm như vậy, anh đều quên rồi sao? Anh đã nói muốn yêu em một đời một kiếp…”

“Y Nhiên, buông tay” Lãnh An Thần muốn hất cô ra, nhưng động tác kia rõ ràng mang theo không đành lòng, “Y Nhiên, chúng ta đã chia tay rồi, em đừng dây dưa như vậy có được hay không?”

“Không, em không muốn chia tay với anh!” Lam Y Nhiên giống như bạch tuộc quấn lấy anh, chết cũng không buông tay, một đôi mắt đẫm lệ mang hàm oan oán hận nhìn Đoan Mộc Mộc, “An Thần, anh không thể vì tiểu tiện nhân này mà không quan tâm em, chúng ta mới yêu nhau, là cô ta chia rẽ chúng ta…”

Tiếng khóc của Lam Y Nhiên kinh động đến người gian phòng khác trong khách sạn, có người nhô đầu ra, bọn họ không biết chuyện đã xảy ra, cũng không hiểu được thân phận của ba người bọn họ, chỉ nghe Lam Y Nhiên chửi rủa như vậy, lập tức liền đem Đoan Mộc Mộc xếp vào người thứ ba phá hư tình yêu của người ta, ánh mắt nhìn sang đều mang khinh thường.

Đoan Mộc Mộc đứng ở nơi đó, trên mặt như bị người ta quăng bạt tai nóng hừng hực, cô rất muốn cãi cọ cái gì, nhưng cổ họng lại như bị một cái tay người nào giữ lại, thật ra thì Lam Y Nhiên nói không sai, cô chính là người thứ ba phá hư tình yêu của bọn họ.

“Lãnh An Thần, anh buông tay” Đoan Mộc Mộc chỉ muốn né ra nơi này.

Chỉ là anh sao có thể để vậy, anh biết thả cô ra, sẽ không có khả năng dễ dàng cầm lại, “Bà xã, em hãy nghe anh nói, em… A ––”

Tay Lãnh An Thần đã bị Mộc Mộc cắn, cắn rất nặng, anh đau đến rút ra, lúc này, Lam Y Nhiên một bên nhào tới, níu lấy tóc Đoan Mộc Mộc, “Tiện nhân…”

Tóc hình như bị lôi kéo đứt ra, Đoan Mộc Mộc đau, trong nháy mắt mất ý thức, đúng lúc này, da đầu chợt cảm giác bỗng nhiên đau nhói, hình như bị tháo ra, sau đó nghe được một tiếng hét thảm trong không khí của phụ nữ truyền đến, nhìn sang, hẳn là thân thể Lam Y Nhiên bị văng ra ngoài, cô ta nhếch nhác ngã nhào trên đất, một đôi mắt đẹp không dám tin nhìn Lãnh An Thần, “An Thần, anh…anh…”

Đoan Mộc Mộc bị Lãnh An Thần kéo, ôm vô cùng chặt, giống như sợ cô sẽ biến mất, vang lên bên tai là âm thanh lạnh lùng của anh, “Lam Y Nhiên, tôi cảnh cáo cô, không được thương tổn cô ấy!”

“An Thần, là cô ta cắn anh!” Lam Y Nhiên hình như không cam lòng, cũng không tin tưởng Lãnh An Thần lúc này còn bảo vệ Đoan Mộc Mộc.

“Đây là chuyện của chúng ta, tôi thích bị cô ấy cắn” Một câu nói giống như chùy thủ, đập vỡ một tia hi vọng cuối cùng của Lam Y Nhiên.

Cô nửa chống thân thể không có chi lực, lập tức té trên đất, nước mắt từng viên một rơi xuống, nhưng mà trên mặt lại tràn ra nụ cười sáng rỡ, tuy nhiên nó mang theo nồng đậm tuyệt vọng, “Được, Lãnh An Thần, anh thích bị cô ta cắn… Anh đã tiện như vậy, vậy hãy để cho các người cùng nhau tiện.”

Đoan Mộc Mộc bị tươi cười thê lương trên mặt cô ta chấn động, cứ có cảm giác như trong tuyệt vọng mang theo một loại quyết tuyệt…

Cô muốn mở miệng nói gì, nhưng căn bản không biết nên nói như thế nào, Lam Y Nhiên đỡ vách tường đứng lên, bàn tay phải của cô ta còn nắm một nhúm tóc của Đoan Mộc Mộc, “Đoan Mộc Mộc, cô không cần quá đắc ý, đừng tưởng rằng hiện tại anh ấy che chở cô thì cố có thể hả hê rồi… Thật ra thì cô cũng chỉ là…”

“Cô câm miệng cho tôi!” Lãnh An Thần đột nhiên cắt đứt, trên mặt có sợ hãi chợt lóe lên.

Lam Y Nhiên lắc đầu, “Lãnh An Thần, anh rất sợ em nói ra, đúng không? Vậy em không nói… Chỉ là, chắc hẳn đợi thời điểm cô ta biết, sẽ càng thêm đau lòng!”

Đoan Mộc Mộc nghe có chút mơ hồ, đúng lúc này Lam Y Nhiên đi tới, Đoan Mộc Mộc cho rằng cô ta lại muốn làm cái gì với mình, theo bản năng hướng Lãnh An Thần tránh, kết quả Lam Y Nhiên chỉ giơ tay lên, dúm tóc đen thuộc về Đoan Mộc Mộc chợt rơi xuống, rơi vào chân của bọn họ, mà Lam Y Nhiên một bước đạp lên, tựa như cho hả giận lại ngắt mấy cái, “Đoan Mộc Mộc kết quả một ngày nào đó của cô sẽ giống như sợi tóc này.”

Lãnh An Thần che chở Đoan Mộc Mộc, không nhịn được mắng Lam Y Nhiên, “Kẻ điên.”

Nghe hai chữ này, Lam Y Nhiên cười, “Đúng vậy, em là kẻ điên, nhưng cũng là bị mấy người ép điên.”

An ninh khách sạn không biết nghe được phong phanh thế nào, từ cửa thang máy đi tới, Lãnh An Thần không muốn nháo như vậy nữa, thật thấp nói cái gì đối với an ninh, Lam Y Nhiên bị an ninh tiến lên vây lại, hình như không ngờ tới Lãnh An Thần sẽ đối với cô như vậy, cô hoàn toàn tuyệt vọng, “Lãnh An Thần anh đừng buộc tôi, tôi cho anh biết thỏ nóng nảy còn có thể cắn người!”

Lãnh An Thần không để ý tới cô kêu gào, Lam Y Nhiên bị mang đi, đi ngang qua bên cạnh Đoan Mộc Mộc thì cô ác ngoan ngoan trừng, mắt giống như có độc, “Đoan Mộc Mộc, cô đừng đắc ý, một ngày nào đó cô sẽ phải hối hận, cô cũng sẽ như tôi thôi…”

“Đừng để ý tới cô ta” Lãnh An Thần che chở cô mang vào phòng của khách sạn, tìm hòm thuốc ra vì Đoan Mộc Mộc dọn dẹp đau buốt trên da đầu.

Thật ra thì cũng không có gì, chỉ bị kéo đi một nhúm tóc, nhưng vừa nghĩ tới bộ dạng Lam Y Nhiên đem sợi tóc của cô hung hăng nghiền đạp, Đoan Mộc Mộc đã cảm thấy lo lắng.

“Cô ta bị an ninh mang đi, không sao chứ?” Đoan Mộc Mộc cuối cùng không yên lòng.

“Không có việc gì” Lãnh An Thần cẩn thận vì cô thoa thuốc, “Cho dù có chuyện, cũng là cô ta gieo gió gặt bão.”

Nghe nói như thế, Đoan Mộc Mộc không có một tia vui vẻ, thậm chí cảm thấy người đàn ông trước mắt này quá mức lãnh tình, nhất thời không khỏi há mồm hỏi, “Lãnh An Thần, anh thật yêu cô ta sao?”

Động tác xức thuốc của Lãnh An Thần dừng lại, sau đó lại tiếp tục, anh không có trả lời, nhưng ở bên trong lòng của Đoan Mộc Mộc đã có đáp án, cô cười khó hiểu một tiếng, “Thật không biết người đàn ông như anh đến tột cùng có yêu người nào không?”

Anh không trả lời như cũ, chỉ nói câu, “Về sau anh sẽ không để cho cô ta xuất hiện tại trước mặt em.”

Ở khách sạn nghỉ ngơi một đêm, Đoan Mộc Mộc cùng Lãnh An Thần bước lên lộ trình trở về nước, mặc dù trong công ty có Phó tổng cùng các bộ phận quản lý, nhưng có rất nhiều chuyện vẫn còn cần Đoan Mộc Mộc chủ trì, cô đi làm ngày đầu tiên cơ hồ toàn đi họp.

“Có phải mệt chết đi hay không?” Cuối cùng kết thúc hội nghị, Đoan Mộc Mộc đang đong đưa đầu, liền nhìn đến ly sữa nóng trước mặt.

Thấy là Tô Hoa Nam, Đoan Mộc Mộc cười cười, “Tàm tạm!”

“Dạ dày của em ổn chưa?” Trong mắt Tô Hoa Nam toát ra ân cần.

Đoan Mộc Mộc gật đầu, “Không có đại sự, bệnh nhẹ không chết được.”

“Về sau không cho uống rượu như vậy, thân thể thật rất đau đớn, cũng may em không có việc gì, bằng không anh day dứt lương tâm cả đời” Tô Hoa Nam vì đêm hôm đó không có khuyên cô uống rượu mà nói xin lỗi.

Đoan Mộc Mộc cầm sữa tươi uống một hớp, nhìn khóe môi anh còn có chút tím bầm hỏi, “Anh không sao chứ?”

Tô Hoa Nam lau khóe môi, biết cô hỏi cái gì, “Không có việc gì!”

Hai người lâm vào trầm mặc, cũng không có ai nói chuyện, hình như không lời nào để nói, lúc Đoan Mộc Mộc cảm thấy lúng túng muốn rời khỏi phòng họp, Tô Hoa Nam từ trong túi tiền móc ra một phong kẹo cao su đưa tới, “Đây là khẩu vị mới, nếm thử một chút xem.”

Đoan Mộc Mộc nhận lấy, nhìn chung quanh một chút, “Thật ra thì tôi không quá thích nhai vật này.”

Tô Hoa Nam nhéo chóp mũi, “Chỉ là vật này rất có công hiệu làm đẹp đối với phụ nữ, nghe nói thường nhai có thể rèn luyện bắp thịt bộ mặt, gia tăng co dãn da.”

Đoan Mộc Mộc cười ha ha, “Muốn dáng dấp về sau, tôi còn phải thường ăn.”

“Tốt nhất mỗi ngày nhai một viên” Tô Hoa Nam cười nói.

“Cám ơn!”

Đoan Mộc Mộc đem kẹo cao su nhét vào trong túi, cầm đồ lên phải đi, liền nghe Tô Hoa Nam nói, “Hộp kẹo cao su lần trước chớ ăn.”

“Cái gì?” Đoan Mộc Mộc không có kịp phản ứng.

Tô Hoa Nam liếm khóe môi một cái, “Anh cảm thấy mùi vị đó không bằng hộp này, hơn nữa hộp này mới sản xuất.”

Đoan Mộc Mộc sững sờ, như có điều suy nghĩ suy nghĩ một lát, gật đầu một cái, “Anh nói có đạo lý, có mới ai còn ăn cũ?”

Giày cao gót giẫm ở lên sàn nhà bằng gỗ, rầu rĩ vang, tay Đoan Mộc Mộc mới vừa chạm tay nắm cửa phòng họp, âm thanh của Tô Hoa Nam lần nữa vang lên, “Nghe nói em đi Thảo Nguyên?”

Cô dừng lại, tay nắm tay vịn cửa buộc chặt, đi Thảo Nguyên là mơ ước của cô không sai, nhưng giấc mộng của cô là cùng anh cùng đi Thảo Nguyên, hiện tại cô hoàn thành mơ ước, chỉ là vai nam chính đã đổi người.

Có ít thứ cuối cùng thay đổi, Đoan Mộc Mộc thở dài ở trong lòng một tiếng, trả lời, “Ừ, nơi đó rất đẹp!”

Tô Hoa Nam không nói gì, mà đi tới, tay đè ở trên tay nắm cửa, kể cả tay của cô cũng đè lại, “Không có anh, vậy thì không phải là giấc mộng của em, chỉ là một lần du lịch bình thường!”

Đoan Mộc Mộc run lên, mà Tô Hoa Nam đã kéo cửa ra, rời đi.

Sắp đến giờ tan tầm, cửa phòng làm việc của Đoan Mộc Mộc bị gõ vang, người tiến vào là Lãnh An Thần.

“Như thế nào bà xã, mệt không?” Anh đi tới, nắm bả vai cô nhưng lại đứng.

Đoan Mộc Mộc vứt bỏ bút trong tay, “Có chút!”

“Tổng tài này không dễ làm chứ?” Lãnh An Thần cười hỏi.

“Đúng vậy” Đoan Mộc Mộc chỉ chỉ gáy chính mình, “Siết chặt nơi này, vừa đau lại nhức… Chỉ là mệt mỏi thì mệt mỏi chút, nhưng làm tổng tài còn tốt hơn làm thư ký, đúng không?”

Lãnh An Thần ở sau lưng cô hộc máu, cô gái này là tiêu chuẩn được tiện nghi lại còn khoe mẽ, lại còn đùa cợt anh? Chỉ là hết cách rồi, ai bảo hiện tại cô có bụng hoàng kim đây?

Nghĩ đến anh ngày đêm cày cấy, bụng của cô vẫn không có động tĩnh, Lãnh An Thần thật buồn bực, xem ra công trình anh tạo người vẫn phải chặt thêm, bằng không ngày anh lật người liền sẽ không bao giờ.

“Đó là đương nhiên rồi” Lãnh An Thần phụ họa, “Làm tổng tài được người khác xoa nắn bả vai, nhưng làm thư ký là xoa nắn bả vai cho người khác, này đối xử kém lớn.”

Nghe anh nói thế, Đoan Mộc Mộc buồn cười, “Bây giờ hối hận vì đem vị trí tổng tài nhường cho em rồi hả?”

“Không có, tuyệt đối không có” Lãnh An Thần đấm bóp cho cô một đường đi xuống, cuối cùng từ dưới nách của cô dời về phía trước ngực của cô, vê vãn, “Bà xã đại nhân làm tổng tài hay anh làm cũng không khác nhau gì cả, hơn nữa anh rất vui lòng xoa bóp cho bà xã tổng tài.”

Đoan Mộc Mộc bắt tay anh đang làm xằng làm bậy, “Đừng loạn.”

“Bà xã muốn toàn thân buông lỏng, đương nhiên phải xoa nắn toàn thân rồi” Lãnh An Thần nổi lên ý xấu, mặt vùi sâu vào cần cổ của cô, “Bà xã, nếu không chúng ta vào phòng nghỉ ngơi buông lỏng một chút?”

“Buông lỏng cái đầu á” Đoan Mộc Mộc đẩy anh ra, “Em thấy anh muốn phóng tinh!”

Bị cô đoán được, Lãnh An Thần le đầu lưỡi yêu nghiệt, định thừa nhận, “Bà xã, em đã biết, vậy hãy để cho anh phóng đi, thời gian lâu dài, sẽ nín hỏng.”

Nghe anh càng ngày càng không đứng đắn, Đoan Mộc Mộc cầm tài liệu trên bàn lên ném qua, “Lãnh An Thần anh càn rỡ nữa, em liền cho anh đi quét nhà cầu, hơn nữa còn quét nhà cầu nữ.”

Lãnh An Thần đen mặt, cô gái này thật độc, đem anh từ tổng tài xuống làm thư ký đã để anh thật mất mặt trong công ty rồi, lại còn muốn cho anh quét nhà cầu?

Bất luận cô là thật có ý tưởng này, tốt hơn theo miệng vừa nói, anh đều không dám mạo hiểm, chỉ là ở trong phòng làm việc không thể chọc giận cô, về đến nhà, bọn họ trên chiếc giường lớn kia thế nhưng do anh định đoạt.

Lãnh An Thần cười xấu xa một tiếng, “Được, tự anh nghẹn được chưa?”

“Không nghẹn cũng được, có thể đi tìm oanh oanh yến yến trước kia của anh để giải quyết, nhưng nhớ bổ sung lý lịch bệnh trở lại, nếu không em liền đem đồ chơi kia của anh chặt xuống, bao thành bánh bao xá xíu, sau đó đưa cho tên ăn xin trên đường!” Đoan Mộc Mộc thả ra ngoan thoại.

Lãnh An Thần cúi đầu liếc nhìn tiểu huynh đệ của mình, nghĩ thầm cô gái này thật là độc ác, bây giờ cãi vã cùng cô cũng không kiếm được tiện nghi, vì vậy lựa chọn câm miệng, nhưng mà nghĩ đến lời mời buổi tối của Lâm Ám Dạ cùng Tiết Chi Hằng, anh vội vàng xin nghỉ, “Bà xã, buổi tối anh có chuyện, có thể không trở về!”

“Thật tính toán đi tìm phụ nữ phóng tinh?” Đoan Mộc Mộc ngẩng đầu nhìn anh.

Đôi tay Lãnh An Thần lập tức bảo hộ ở giữa hai chân, “Không phải, không phải… Là bọn Tiết Chi Hằng gọi anh đi uống rượu.”

Những người đàn ông này uống rượu không phải đi hộp đêm, lần đó không có tiểu thư ngồi cùng, Đoan Mộc Mộc lắc đầu hừ một tiếng, “Đi đi, đi đi, chỉ cần để cho em bắt được, đừng trách em xuống tay không lưu tình.”

“Tuyệt đối sẽ không, bây giờ tinh trùng đại biểu 30% cổ phần Lãnh thị, sao có thể dễ dàng cho người khác, bà xã khuya về nhà em tắm rửa sạch sẽ, chờ anh Hàaa…!” Lãnh An Thần lại nổi lên dáng vẻ hư hỏng.

Đoan Mộc Mộc nhếch miệng cười một tiếng, “Tối nay sợ rằng không được, bởi vì em cũng có xã giao!”

“Em và người nào ước hẹn?” Lãnh An Thần lập tức căng thẳng thần kinh.

Nhìn ánh mắt anh không có ý tốt, Đoan Mộc Mộc liếc anh, sau đó từ trong ngăn kéo lấy ra hộp quà bỏ lên trên bàn, “Em đi Quan Tiểu Ưu cùng Tịch Nhan.”

“Bảo tài xế đưa em đi, hơn nữa không cho chơi quá muộn” Lãnh An Thần nói qua muốn đánh điện thoại, lại bị Mộc Mộc bắt trở về.

“Không cần tài xế, em không muốn tụ hội với bạn cũng bị người đi theo” Đoan Mộc Mộc chặn lại mã số anh nhấn ra trên màn ảnh điện thoại di động, đưa điện thoại di động trả lại cho anh, “Chơi sớm muộn thì nhìn tâm tình mà định ra, cho nên tối nay chúng ta không can thiệp chuyện của nhau, tất cả chơi tất cả.”

Ban đêm, đầu đường, ba cô gái ăn xong Ma Lạt Thang, mỗi người đều cầm trà sữa lắc lư ở bên đường.

“Cọc gỗ, cậu xem như vậy có phải cậu hay không?” Quan Tiểu Ưu chỉ vào cô gái trên màn hình LED cách đó không xa hỏi.

Đoan Mộc Mộc liếc mắt nhìn, liền cười, “Chính là kẻ hèn!”

“Khoan hãy nói rất có khuôn có dạng” Đường Tịch Nhan nói xong, rồi hướng Đoan Mộc Mộc trước mắt quan sát, “Chỉ là cái bộ dáng này bây giờ của cậu thì không được.”

Đoan Mộc Mộc nhảy lên trên một bậc thang, “Thật ra thì sao, tớ còn thích cái bộ dáng hiện tại, mặc giày đáy bằng, quần jean thật là thoải mái, cậu đều không biết mỗi ngày đi làm đi giày cao gót có bao nhiêu thảm, cũng sắp đem mắt cá chân của tớ mệt mỏi đứt rồi.”

“Vậy cậu không làm là được, làm Tổng tài phu nhân không phải càng tốt sao, không cần mang giày cao gót lại tự tại” Quan Tiểu Ưu cùng Đường Tịch Nhan cũng không biết chuyện di chúc.

Đoan Mộc Mộc thở dài, “Tớ cũng nghĩ vậy, nhưng không có biện pháp.”

Đường Tịch Nhan rất nhạy cảm, hình như cảm thấy cái gì, vì vậy níu lấy tay của cô, “Trông nom nhiều như vậy làm gì? Chỉ cần mình vui vẻ… Tớ cảm thấy được bây giờ cọc gỗ chính là người hai mặt, ban ngày là thành phần tri thức tiêu chuẩn cao cấp, buổi tối chính là tiểu dân chúng bình thường, như vậy thật không tệ!”

“Cũng đúng, chẳng qua tớ cảm thấy sau này cậu còn phải cẩn thận một chút” Quan Tiểu Ưu có chút thần kinh hề hề hà hà lại gần, “Bộ dạng này ra cửa, phải cẩn thận bị chó con hoặc là giặc cướp nhìn chằm chằm.”

“Tớ?” Đoan Mộc Mộc đẩy mắt kính to trên sống mũi một cái, “Cậu là chó con hoặc giặc cướp, có thể đem nhân hòa phía trên liên hệ với tớ bây giờ sao?”

Thật ra thì Đoan Mộc Mộc có cận thị nhẹ, mỗi lần đi dạo phố vì không bỏ sót cảnh đẹp, cho nên cô cũng sẽ đeo lên một mắt kính to màu đen.

Ánh mắt của Đường Tịch Nhan cùng Quan Tiểu Ưu qua lại giữa LED cùng Đoan Mộc Mộc mấy lần, nhất trí lắc đầu, “Không liên lạc được cùng nhau.”

“Đúng á!” Đoan Mộc Mộc cười hì hì một tiếng, “Hệ số an toàn của tớ tương đối cao, cho nên căn bản không cần lo lắng chó con, càng không cần lo lắng giặc cướp!”

Chỉ là, Đoan Mộc Mộc thế nào cũng không nhớ đến, mình sớm bị người theo dõi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.