Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Chương 128: Chó cùng rứt giậu



Đoan Mộc Mộc nhận được điện thoại của Lãnh An Thần là bảy ngày sau, anh chỉ nói ngày mai Đoan Mộc Mộc tập hợp người trong nhà, anh có chuyện quan trọng tuyên bố, cô hỏi là chuyện gì, anh cũng không có trả lời, chỉ nói đến lúc đó sẽ biết.

Mặc dù nói không biết là chuyện gì, nhưng Đoan Mộc Mộc vẫn làm như anh an bài, chỉ là tin tức này làm cho trong lòng người khác nổ oanh.

“Làm thế nào?” Trong bóng đêm đen nhánh, một người phụ nữ cùng một người đàn ông đối diện đứng nghiêm, vẻ mặt đều mang vô cùng lo lắng.

Lý Hương Đào cầm bả vai Hạ Minh Lan, “Minh Lan, bà không cần sợ.”

“Tại sao tôi có thể không hoảng hốt? Lần này Lãnh An Thần đi Nam Thủy nhất định là tra được quá khứ của chúng ta, nó còn an bài ngày mai mọi người trong nhà trình diện, sợ rằng đến lúc đó sẽ vạch trần, tôi sợ, sợ… Hương Đào, dẫn chúng tôi đi thôi, cầu xin ông dẫn chúng tôi đi, có được hay không?” Cho tới bây giờ Hạ Minh Lan cũng không có bối rối như vậy qua, bà ở trong nhà này im hơi lặng tiếng trải qua, chính là hi vọng có một ngày Tiểu Đằng có thể lấy được cổ phần của nhà họ Lãnh, sau đó mẹ con rốt cuộc không cần ăn nhờ ở đậu, nhưng ai biết được trước khi lão thái thái chết lại an bài như vậy.

Bà ngàn tính vạn tính, vạn vạn không ngờ sẽ là kết cục như vậy.

“Tại sao phải đi?” Một giọng nam mát lạnh truyền đến trong đêm tối, khiến Hạ Minh Lan như bị sét đánh, “Là bởi vì con không phải là huyết mạch nhà họ Lãnh, đúng không?”

Hạ Minh Lan xoay người, nhìn người con trai chậm rãi hướng mình đi tới, trong mắt bà lóe ra hoảng sợ, nếu như không phải là thân thể được Lý Hương Đào đỡ, bà cơ hồ muốn ngã xuống.

“Tiểu Đằng…” Bà không biết nên nói gì.

Thân thể cao lớn của Lãnh An Đằng đứng nghiêm ở trong màn đêm, giống như thần linh từ trên trời giáng xuống, lúc trước anh ta từng ngăn cách trí tuệ, nhưng ngay từ ba năm trước đây đã có khả quan, nhưng mẹ vẫn muốn anh ta ngụy trang tiếp, anh ta làm theo.

Anh ta hiểu, ở trong nhà nhà họ Lãnh, nếu muốn bình an vô sự, có lẽ ngu một chút mới là an toàn nhất, chỉ là gần đây hành tung quỷ dị của mẹ đưa tới sự chú ý của anh ta.

Mẹ thường thường nửa đêm nhìn bức họa thần bí xuất hiện, thường thường trộm gọi điện thoại, thậm chí còn ra ngoài dạ hội với đàn ông.

Anh ta không muốn tin tưởng đây là sự thực, nhưng hôm nay anh ta thấy tận mắt, nếu như người đàn ông này không có quan hệ cùng mình, mẹ không cần thiết hốt hoảng như vậy, thậm chí không cần phải mang mình rời khỏi nhà họ Lãnh.

Cho tới nay, Lãnh Chấn Nghiệp chưa từng thương yêu mình qua, coi như thỉnh thoảng sẽ có, cũng chỉ là quan tâm không thể bình thường hơn, anh ta không có cảm giác thân tình trên người Lãnh Chấn Nghiệp, anh ta không phải là không có hoài nghi mình không phải là con của ông.

Thì ra thật là như thế, mẹ của anh ta tư thông cùng người đàn ông khác, mình chẳng qua là đứa con hoang không thể lộ ra ngoài ánh sáng mà thôi.

Cái nhận thức này, khiến lý trí của Lãnh An Đằng cuối cùng cũng đã biến mất, anh ta không muốn mình sống như chó ở Nhà họ Lãnh nhiều năm như vậy, kết quả cuối cùng vẫn bị đuổi ra.

“Ông mới đúng là cha tôi, đúng không!” Không phải nghi vấn, mà là giọng khẳng định, thậm chí không nhìn ra Lãnh An Đằng khiếp sợ khi biết được thân phận, chỉ có cực kỳ bình tĩnh, bình tĩnh làm cho người ta cảm thấy kinh khủng.

“Tiểu Đằng, con nói bậy bạ cái gì đó?” Hạ Minh Lan lên tiếng, muốn giải thích với con trai, nhưng Lãnh An Thần căn bản không cho bà cơ hội mở miệng, mà ánh mắt nhấp nháy nhìn hướng Lý Hương Đào.

“Tiểu, Tiểu Đằng…” Lý Hương Đào bởi vì kích động, há miệng trên dưới va chạm, cũng là nói không ra chữ.

Lãnh An Đằng nhìn ông như vậy, cũng cười châm chọc, “Ông không phải cần phải kích động như thế, tôi sẽ không nhận ông, nếu tôi từ tiểu thuyết sinh ra ở Nhà họ Lãnh, như vậy mặc kệ trên người tôi chảy máu của người nào, tôi đều là người Nhà họ Lãnh, cho nên Nhà họ Lãnh nên thuộc về tôi, tôi nhất định phải lấy được.”

Lời nói này của anh ta khiến Hạ Minh Lan cùng Lý Hương Đào đều không hiểu, hai người hai mặt nhìn nhau, Hạ Minh Lan mới xoay mặt nhìn về phía Lãnh An Đằng, “Tiểu Đằng, con là, là muốn…”

“Con muốn 60% cổ phần, con cũng muốn cô gái kia” Lãnh An Thần nói ra ý nghĩ của mình, sau đó hướng về phía đôi nam nữ, đến gần một bước.

Hạ Minh Lan bị giật mình tại nguyên chỗ, thật lâu mới giống như có thần trí, “Tiểu Đằng, con đang nói gì?”

“Con nói con muốn cô gái kia, cũng muốn cổ phần trong tay cô ấy” Lãnh An Đằng lập lại lần nữa, tròng mắt đen nhánh cũng lóe ra nhất định phải được.

Lý Hương Đào bình tĩnh hơn so vói Hạ Minh Lan, ông đã hiểu ý tứ của Lãnh An Đằng, “Con muốn cho cô gái kia mang thai con của con?”

Đối với 60% cổ phần trên người Đoan Mộc Mộc từ đâu tới, Hạ Minh Lan đã sớm nói cho Lý Hương Đào rồi.

“Tiểu Đằng, con điên rồi sao?” Hạ Minh Lan vạn vạn không ngờ con trai lại có ý nghĩ như vậy.

“Điên rồi?” Lãnh An Đằng cười lạnh, nụ cười trong bóng đêm, giống như kỹ nư ban đêm xinh đẹp nở rộ, “Con chỉ muốn cô gái mình thích, làm sao lại điên rồi?”

Đúng, lần đầu tiên Lãnh An Đằng nhìn thấy Đoan Mộc Mộc thì anh ta liền thích cô, cho nên anh ta đưa cô tranh vẽ cùng kẹo, thậm chí anh ta nghĩ sẽ có một ngày Đoan Mộc Mộc rời khỏi Lãnh An Thần, anh ta nào sợ, cái gì cũng không muốn, cũng sẽ mang theo cô rời đi, nhưng chuyện luôn phát triển ngoài dự đoán mọi người, bây giờ nhìn cô và Lãnh An Thần càng ngày càng tốt, Lãnh An Đằng đau khổ như bị đặt ở trong chảo dầu.

Nếu chuyện bây giờ đã đến mức không thể vãn hồi, như vậy thì trước lúc tất cả bị vạch trần, sẽ để cho anh ta quyết đánh một lần!

“Tôi muốn các người giúp tôi” Lãnh An Đằng nói xong, không để ý kinh ngạc trong mắt hai người trước mặt, “Tôi muốn trước ngày mai lấy được cô gái kia.”

“Tiểu Đằng…” Hạ Minh Lan như muốn nói gì, nhưng còn chưa kịp mở miệng, liền bị thủ thế của Lãnh An Đằng cắt đứt.

“Một lát nữa mẹ hẹn cô ấy đến quán cà phê phía dưới khách sạn Kim Đế, đưa đồ này cho cô ấy uống xong, chuyện còn lại cũng không cần các người quản” Lãnh An Đằng đem một bọc thuốc bột nhét vào trong tay Hạ Minh Lan, bà run lên, thuốc phấn kia rơi trên mặt đất.

Ba đôi mắt đồng thời nhìn sang, nhìn túi thuốc bột kia…

“Mẹ có thể không làm, vậy thì chờ ngày mai như chó nhà có tang bị đuổi ra khỏi nhà họ Lãnh đi” Lãnh An Đằng cười lạnh một tiếng, xoay người rời đi.

Thân thể Hạ Minh Lan hoàn toàn xụi lơ, té trong ngực của người đàn ông ở sau lưng, “Đời trước tôi đã tạo ra nghiệt gì chứ?”

Lý Hương Đào ôm chặt người phụ nữ trong ngực, nhẹ nhàng an ủi, “Minh Lan, bà không cần khổ sở, thật ra thì Tiểu Đằng làm như vậy cũng không sai, cái này chính là nó nên có được.”

“Nhưng ông nghe nó mới vừa nói cái gì…” Quả đấm của Hạ Minh Lan từng phát từng phát đấm ở ngực Lý Hương Đào.

Lý Hương Đào ngước nhìn ánh sao trên đỉnh đầu, khóe môi kéo ra cười khổ sở, “Tôi biết rõ nó không phải con của tôi.”

“Hương Đào…” Hạ Minh Lan khiếp sợ.

“Minh Lan, cái gì cũng không cần nói nữa, chuyện năm đó tôi đã biết, không trách bà được” Lý Hương Đào chỉ lắc đầu mà thở dài.

Đoan Mộc Mộc mới vừa tắm rửa qua, liền nghe di động vang lên, chỉ là thế nào cũng không nghĩ đến lúc đó mẹ hai Hạ Minh Lan gọi điện thoại tới, “Mẹ hai, mẹ không có ở trong nhà sao?”

“Không có, không có” Tay Hạ Minh Lan nắm điện thoại đều run, “Hôm nay tâm tình của mẹ không được tốt lắm, đã ra bên ngoài, chính là ở một mình lại có chút sợ, Mộc Mộc, con ra ngoài uống hai chén rượu với mẹ hai, được không?”

Hạ Minh Lan luôn luôn ổn trọng, bà thế nào đột nhiên muốn uống rượu rồi hả?

Trong đầu Đoan Mộc Mộc thoáng qua nghi ngờ, nhưng nghĩ lại, người nào lại không có thời điểm phiền lòng đây?

Cô nhìn bóng đêm ngoài cửa sổ, “Được rồi, mẹ đang ở đâu?”

Nghe Hạ Minh Lan báo xong địa chỉ, Đoan Mộc Mộc lần nữa thay quần áo, chỉ là cô cũng không có thấy, trong tòa đại trạch còn có một đôi mắt đang nhìn chằm chằm cô.

âm nhạc ưu nhã bên trong quầy rượu, Hạ Minh Lan ngồi gần cửa sổ, nhưng thần kinh toàn thân bà đều căng thẳng, một đôi tay ngọc thon thon nắm chặt lại, hình như muốn đem gì đó trong lòng bàn tay bóp nát, nhưng căn bản không thể.

Trước mắt bà trồi lên tình cảnh hơn hai mươi năm trước, khi đó bà vẫn là một nhân viên bình thường trong khách sạn, chỉ là khi đó bà rất vui vẻ, bởi vì có Lý Hương Đào thương yêu, nhưng bà bị ác mộng ở một buổi tối đánh nát.

Lúc ấy, Lãnh Chấn Nghiệp sẽ ngụ ở khách sạn, hơn nữa còn là khách quen, Hạ Minh Lan cũng coi như quen thuộc với ông, đêm hôm đó ông điểm danh muốn bà đưa bữa ăn lên, bà cũng không có suy nghĩ nhiều, chỉ là không ngờ lúc Hạ Minh Lan đem bữa ăn đến gian phòng của Lãnh Chấn Nghiệp thì ông lại lưu bà lại uống rượu, bà không cự tuyệt được, liền uống một ly, nhưng sau khi tỉnh lại, bà liền toàn thân trần trụi nằm ở trong ngực của ông rồi.

Một tháng sau, bà phát hiện mình mang thai, nhưng bà cũng không biết đứa nhỏ này là của ai? Nhưng sau khi Lãnh Chấn Nghiệp biết đứa nhỏ này là của ông, liền đem bà cưới về nhà.

Sau khi đứa bé sinh ra, Hạ Minh Lan cho là Lãnh An Đằng là con của Đỗ Hương Đào, cho đến có một lần Lãnh An Đằng nóng sốt thử máu, bà mới phát hiện căn bản không phải, Lãnh An Đằng không ngờ thật sự là con của Lãnh Chấn Nghiệp, cũng chính là cái lần nóng sốt đó, cháy hỏng đầu óc của Lãnh An Đằng, để cho anh trở nên nửa ngốc nghếch nửa ngây ngô.

Từ đó về sau, người của nhà họ Lãnh đối với Lãnh An Đằng liền không hề thương yêu cùng trìu mến nữa, chỉ có khinh bỉ, ngay cả Lãnh Chấn Nghiệp đối với Lãnh An Đằng cũng như người xa lạ.

Cho dù Lãnh An Đằng là con của Lãnh Chấn Nghiệp, nhưng dù sao năm đó bà cùng Đỗ Hương Đào có tư tình là sự thật, nếu như ngày mai môt khi bị công bố chân tướng, lấy tính khí của Lãnh Chấn Nghiệp, bà không cách nào tưởng tượng kết quả của mình.

Huống chi, Hạ Minh Lan biết Lãnh An Thần cho nên ép buộc bà, cũng bởi vì Lãnh An Đằng mơ ước Đoan Mộc Mộc, những thứ kia là Hạ Minh Lan vẽ, đều đưa Lãnh An Đằng.

Hiện tại bà thật hối hận, hối hận lúc con trai thích Đoan Mộc Mộc thì không có ngăn lại, nhưng khi nhìn con trai nhiều năm giả ngây giả dại khó được động lòng, người làm mẹ như bà cuối cùng cũng không nhẫn tâm, kết quả lại khiến chuyện đi tới bước đường không cách nào dọn dẹp.

Thuốc bột trong lòng bàn tay cơ hồ bị bà nắm chặt, mấy lần bà muốn vứt bỏ, nhưng vừa nghĩ tới bộ dáng của con trai, bà thủy chung không hạ được độc ác, không ai biết chuyện bỏ thuốc là chuyện Hạ Minh Lan thống hận nhất, năm đó bà chính là hủy ở trên thứ này, nhưng không nghĩ tới hôm nay bà cũng dùng loại thủ đoạn này đi hại người.

“Mẹ hai…” Chẳng biết lúc nào, Đoan Mộc Mộc đã đi tới, một tiếng này dọa Hạ Minh Lan trắng bệch cả mặt.

“Mộc Mộc…”

“Mẹ hai, sao sắc mặt mẹ kém như vậy?” Đoan Mộc Mộc nhìn thấu Hạ Minh Lan khác thường, cô ân cần vươn tay muốn nắm tay Hạ Minh Lan, nhưng bà lại như bị chập, hốt hoảng né tránh, Đoan Mộc Mộc bị vẻ mặt kháng cự của bà kinh động đến, “Mẹ hai, mẹ làm sao vậy?”

Hạ Minh Lan cảm thấy mình phản ứng mãnh liệt, liền vội vàng lắc đầu, “Không có, không có việc gì…” Nói xong, từ trong túi tiền móc ra một điếu thuốc, nhanh chóng đốt, hút mạnh vài hớp, vẻ mặt mới bình tĩnh lại.

“Mẹ hai, mẹ hút thuốc lá?” Đoan Mộc Mộc thật bất ngờ đối với cái phát hiện này, ở trong mắt cô, Hạ Minh Lan dịu dàng hiền huệ, đối đãi người thiện lương khiêm tốn.

Hạ Minh Lan khổ sở cười một tiếng, “Mộc Mộc, mẹ hai cũng không có tốt như con nghĩ đâu, thật ra thì mẹ hai cũng là người phụ nữ xấu, nếu như mẹ hai làm chuyện thật có lỗi với con, xin con tha thứ cho ta có được không?”

Đoan Mộc Mộc nghe hồ đồ, nhưng cũng không có suy nghĩ nhiều, chỉ khi tâm tình cô không tốt mới như vậy, “Mẹ hai, đừng nói như vậy, mẹ tốt với con, con biết.”

Cô càng nói như vậy, trong lòng Hạ Minh Lan càng khó chịu, bà cầm ly rượu trước mặt lên, chợt uống vài ngụm, có lẽ là trong ngày thường không uống rượu, cho nên ho kịch liệt.

Đoan Mộc Mộc vỗ phía sau lưng của bà, “Mẹ hai, mẹ có tâm sự gì cứ nói, uống rượu như vậy tổn thương thân thể.”

Hạ Minh Lan lắc đầu, rót cho Đoan Mộc Mộc một ly, “Mộc Mộc, hôm nay con uống cùng mẹ hai… có được hay không?”

Có chút khó xử, bởi vì sau khi cô chảy máu dạ dày, cơ hồ cũng không dám uống rượu, nhưng khi nhìn mẹ hai như vậy, cô lại không thể cự tuyệt, lúc cô do dự, điện thoại di động chợt vang lên.

Đoan Mộc Mộc thấy là Lãnh An Thần đánh tới, nói cho mẹ hai một tiếng, đứng dậy đi một chỗ khác nghe điện thoại, nhìn bóng lưng của cô, Hạ Minh Lan cuối cùng đem thuốc bột trong lòng bàn tay lấy ra, cuối cùng đổ vào trong ly rượu của Đoan Mộc Mộc.

Nếu như dùng phương pháp này có thể giúp con trai của mình, như vậy bà nguyện ý đánh cuộc một lần, huống chi hiện tại Lãnh An Thần đã bức bà đến đường cùng, bà không có cách nào, chó cùng rứt giậu cũng tốt, đập nồi dìm thuyền cũng được, tóm lại, bà phải giúp con trai.

Hạ Minh Lan nhìn ly rượu của Đoan Mộc Mộc, từng lần một tìm kiếm lý do giải vây, cho đến khi Đoan Mộc Mộc mang khuôn mặt hạnh phúc đứng trở về trước mặt bà, “Là An Thần, anh ấy nói sáng sớm ngày mai bay trở lại.”

“A” Cả người Hạ Minh Lan đều căng thẳng, một lòng càng thêm hoảng giống như mới vừa chạy mấy ngàn mét, bà thật sợ mình sẽ bị Đoan Mộc Mộc nhìn ra đầu mối, vội vàng cầm ly rượu lên đưa cho Đoan Mộc Mộc, “Mộc Mộc, mẹ hai biết để cho con uống rượu là không được, nhưng ít ra uống một ly với mẹ hai, một ly thôi, có được hay không?”

Đối mặt với ánh mắt khẩn thiết của Hạ Minh Lan, Đoan Mộc không có biện pháp cự tuyệt, cầm lấy ly rượu, ngửa đầu đem rượu đỏ trong ly uống xong.

Chất lỏng lạnh lẽo theo cổ họng trượt, chậm rãi rót vào trong dạ dày, cũng nóng hừng hực, Đoan Mộc Mộc cho là rượu quá mạnh, lau khóe môi, nhắc nhở, “Mẹ hai, rượu này rất mạnh, mẹ uống một chút thôi.”

Hạ Minh Lan không nói gì, chỉ là nhìn Đoan Mộc Mộc một chút, khuôn mặt nhỏ đẹp đẽ, ngũ quan tinh xảo, mặc dù không phải là vẻ đẹp cực hạn, nhưng bộ dáng của cô chính là sạch sẽ tốt đẹp, ngay cả bà nhìn cũng thích, huống chi là đàn ông?

Tiểu Đằng thật thích cô, nếu như cô thật có thể mang thai con của Lãnh An Đằng, tin tưởng Tiểu Đằng sẽ càng thêm yêu cô, cô và Tiểu Đằng ở chung một chỗ nhất định hạnh phúc hơn so với ở cùng Lãnh An Thần, nhất định sẽ.

Hạ Minh Lan nghĩ như vậy, cảm giác tội ác trong lòng ít một chút.

Đoan Mộc Mộc chỉ cảm thấy một ly rượu xuống bụng, thân thể rất nhanh nóng lên, thậm chí trước mắt cũng có chút mơ hồ, đây là thế nào?

Cô coi như không có tửu lượng tốt, nhưng cũng không đến nỗi một ly rượu liền đem ngã chứ?

Quơ quơ đầu, Đoan Mộc Mộc muốn cho mình tỉnh táo một chút, nhưng cảm giác ngất xỉu càng ngày càng nặng, “Mẹ hai, rượu này quá mạnh rồi, con giống như say.”

Hạ Minh Lan đưa tay cầm cô, “Ta cũng có chút say, nếu không, chúng ta lên lầu đặt gian phòng nghỉ ngơi một chút?”

Giờ phút này Đoan Mộc Mộc chỉ cảm thấy ý thức càng ngày càng mơ hồ, căn bản không có không gian suy tính, gật đầu một cách máy móc, sau đó cũng cảm giác thân thể bị người ôm lấy.

Thật khó chịu…

Trong dạ dày giống như là có cái tay lật khuấy, còn có cô không thể hô hấp, trên người giống như bị tảng đá lớn nặng ngàn cân ép, cô muốn đẩy ra, nhưng thế nào cũng đẩy không được.

Miệng của cô thì sao, cứ như bị ngăn chặn, dường như ngay cả hô hấp cũng không thể rồi?

“Ưmh… Oa…” Đoan Mộc Mộc rốt cuộc không chịu nổi, muốn hít thở không thông, khó chịu để cho cô lập tức phun ra.

Lãnh An Đằng thế nào cũng không ngờ tới cô sẽ ói, bởi vì anh căn bản không biết chuyện cô chảy máu dạ dày, cô bây giờ cực độ nhạy cảm đối với rượu.

Trên người của bọn họ bị dính dơ bẩn, thật sự khó ngửi, Lãnh An Đằng không lo xử lý, chỉ lo lắng cô vừa phun như vậy, thuốc uống xong cũng bị phun ra, nếu là như vậy, cô sẽ nhận ra mình.

Quả nhiên, một giây kế tiếp, thân thể anh nặng nề bị đẩy, “Lãnh, Lãnh An Đằng… Cậu…tại sao cậu ở nơi này?”

Ngực Đoan Mộc Mộc bị đau rát, cô mở mắt ra liền thấy khuôn mặt gần trong gang tấc, nhất thời khó chịu không thấy, chỉ còn lại hoảng sợ, bởi vì giờ khắc này, Lãnh An Đằng hoàn toàn không có bộ dáng đứa bé ngây thơ thường ngày.

Lãnh An Đằng đứng ở một bước xa vị trí nhìn cô, trong tròng mắt tụ tập ánh đèn đốt sáng, anh thẳng tắp nhìn sang, không hề nửa điểm che giấu, nếu cô nhận ra mình, anh cũng không cần thiết giả bộ tiếp nữa rồi, dù sao tối nay anh nhất định phải có được cô.

“Mộc Mộc, anh ôm em đi tắm” Anh bước về phía trước, đưa tay muốn ôm cô, hơn nữa lời nói tự nhiên như vậy, giống như chăm sóc người vợ say rượu.

Đoan Mộc Mộc lùi về sau, lúc này mới phát hiện y phục trước ngực mình chẳng biết lúc nào bị cởi ra, cô kinh hãi che chắn, men say bỗng nhiên tỉnh táo lại, “Cậu…cậu…”

“Làm phụ nữ của anh” Anh tự tay cởi quần áo trên người, sau đó vứt qua một bên.

“Tiểu Đằng, cậu nói bậy gì thế, tôi là chị cậu, không, tôi là chị dâu cậu… Cậu đừng náo” Đoan Mộc Mộc cho là anh chỉ ngu một lát, cố gắng khuyên anh.

“Chị dâu?” Lãnh An Đằng đùa cợt hừ một tiếng, “Em không phải! Em chỉ là cô gái anh thích.”

Lãnh An Đằng cởi bỏ áo, trên người trần trụi tinh tráng từ từ áp xuống tới, “Hơn nữa anh muốn nói cho em biết, anh không phải người ngu, anh là người đàn ông bình thường.”

Đoan Mộc Mộc liều mạng lắc đầu, một đôi mắt trừng đến lớn nhất, cô căn bản không tin đây là sự thực.

“Tiểu Đằng, Tiểu Đằng…” Cô gọi anh, cố gắng kêu tỉnh cái gì, nhưng cuối cùng kêu tỉnh chỉ là mình cô.

Thì ra là, anh không phải ngu thật, thì ra là anh một mực giả bộ.

Lần đó rơi xuống nước ở hồ bơi, lần đó đút cô ăn anh đào, thì ra đều không phải là lỗi cảm giác của cô…

Chỉ là, hiện tại cô mới phát hiện, tựa như có lẽ đã muộn!

Lãnh An Đằng hôn xuống, rơi vào cái trán của cô, đỉnh đầu, sau đó là mi, cô né tránh, thế nhưng anh lại cố định cô, “Tối nay trốn không thoát, anh muốn em làm người phụ nữ của anh, mang thai con của anh.”

“Không…không được!” Đoan Mộc Mộc giơ tay lên, bốp, đánh xuống.

Nhất thời, da thịt trắng noãn của Lãnh An Đằng một mảnh đỏ bừng, anh giơ tay xoa nơi bị cô đánh, khóe môi nâng lên cười, “Đánh đi, đánh xong chúng ta tiếp tục.”

Tại sao có thể như vậy?

Đoan Mộc Mộc nhìn người đàn ông trước mắt giống như yêu mị, càng không thể tiếp nhận, “Lãnh An Đằng, cậu dám đụng tôi, tôi liền…”

“Cái đó à?” Anh ngắt lời cô, ngón tay thon dài rơi vào cần cổ của cô, sau đó từng tấc trượt, “Thật ra thì anh sớm đã chạm qua em, chẳng lẽ em quên rồi sao? Lần đó em rơi xuống nước, anh đã cứu em…”

Trước mắt Đoan Mộc Mộc Nhãn thoáng qua cái gì, cô lắc đầu, lệ mông lung trong mắt, “Là cậu đẩy tôi, đúng không?”

Lãnh An Đằng gật đầu một cái, “Không sai!”

“Cậu…” Cô còn muốn nói điều gì, môi của anh đã để lên cô, đầu lưỡi mềm mại nuốt liếm múi môi của cô, thật mềm, thơm quá, lần đó hôn cô cảm giác chính là như thế, để cho anh nhiều ngày đêm đều không thể quên.

“Lãnh An Thần căn bản không đáng giá để em yêu, anh ta cũng sẽ không chỉ thích một mình em, em đại khái không biết anh ta thật ra yêu cô gái tên Tần Quỳnh” Lãnh An Đằng nói gì, Đoan Mộc Mộc căn bản nghe không lọt, giờ phút này cô chỉ muốn thoát khỏi anh.

“Buông tôi ra, Lãnh An Đằng đừng làm cho tôi hận cậu” Ở trong lòng Đoan Mộc Mộc, anh là người mình mến yêu, dù là trong ngày thường anh giống như đứa bé, nhưng anh quan tâm mình, cô vẫn cảm thấy, đến thời khắc này, cô đều không muốn tin tưởng anh chính là dạng người có tâm cơ.

Có lẽ là cái chữ hận đó chạm đến thần kinh của Lãnh An Đằng, anh dừng lại, “Nếu như mà anh không động vào em…em không hận anh, vậy em sẽ yêu anh sao?”

Tại sao có thể có logix buồn cười như vậy, Đoan Mộc Mộc lắc đầu, “Tiểu Đằng, cậu điên rồi, tôi là chị dâu cậu, tôi làm sao có thể yêu cậu, coi như có yêu đối với cậu, đó cũng là tình cảm chị em, phải…”

“Đủ rồi!” Lãnh An Đằng đột nhiên cắt đứt cô, “Nếu như vậy, vậy em hãy hận anh đi.”

“Đừng!” Đoan Mộc Mộc còn muốn tránh thoát, nhưng bàn tay to của anh đã giật áo mỏng manh của cô ra.

“Ở Nhà họ Lãnh không có ai để mắt anh, coi anh như kẻ ngu, coi anh như thằng ngốc, anh làm kẻ ngu si hơn 20 năm, anh làm đủ rồi… Chỉ cần em sinh đứa bé cho anh, chỉ cần có đứa bé, anh liền có 60% cổ phần, ở trong căn nhà kia cũng không có ai dám xem thường anh, không có…” Cặp mắt Lãnh An Đằng đỏ máu, giống như dã thú mất điên, như vậy thật đáng sợ.

“Em sinh con cho Lãnh An Thần cũng là sinh, sinh cho anh cũng thế… Nhưng anh bảo đảm, anh sẽ yêu em, chờ em sinh đứa bé ra, chờ chúng ta lấy được cổ phần, chúng ta liền kết hôn, chúng ta nhất định sẽ hạnh phúc, Mộc Mộc, anh yêu em, em nên cảm thụ được” Lãnh An Đằng nói xong, ánh mắt cũng nhìn da thịt trắng như tuyết của Đoan Mộc Mộc, trắng chói mắt như vậy, tốt đẹp như vậy, từng vô số trong mộng mới có tình huống, hôm nay rốt cuộc biến thành hiện thực.

Anh coi như ngu, coi như ngây ngô, nhưng cũng là người đàn ông bình thường, cho nên anh biết mình đang làm gì?

Đoan Mộc Mộc kinh ngạc cùng đã không có nghiêm trọng như lúc trước, cô phát hiện Lãnh An Đằng mặc dù thoạt nhìn bình thường, nhưng thần trí của anh vẫn có vấn đề, bằng không sẽ không nói ra lời như vậy.

Cô ép buộc mình ổn định tâm trí, không chọc giận anh, “Tiểu Đằng, tôi thấy cậu thật yêu tôi, tôi cũng biết rõ Lãnh An Thần đối với tôi cũng không phải là thật lòng, nếu tối nay tôi nhất định phải làm phụ nữ của cậu, tôi cũng không hề nói gì nữa, nhưng thân thể chúng ta bẩn như thế này thì quá phá hư không khí, có đúng hay không?”

Tròng mắt Lãnh An Đằng híp lại, tựa như tính toán lời của cô… đúng lúc này, Đoan Mộc vội vã đưa tay mình ôm cổ của anh, “Nếu như mà tôi không đoán sai, cậu là lần đầu tiên, tôi cũng không muốn cho lần đầu tiên của cậu lưu lại tiếc nuối.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.