Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Chương 169: Tiểu thư, tôi biết cô sao?



Trong phòng bệnh, Lãnh An Thần quan sát bốn phía, cuối cùng ánh mắt ngừng ở trên người mình, những thứ kim tiêm cùng cái ống thở khiến chân mày anh dần dần nhíu lại, trong lúc anh đang khó lý giải vì sao mình biến thành bộ dạng thế này thì cửa phòng bệnh chợt bị đẩy ra, bác sĩ và y tá còn có rất nhiều người nối đuôi nhau mà vào ––

“Các người đang làm gì?” Lãnh An Thần cực kỳ ghét bị người lật qua lật lại.

Nhưng cũng không có người nào để ý tới phản ứng của anh, một lát sau, rốt cuộc nghe được bác sĩ đứng đầu nói, “Tốt vô cùng, cậu ấy đã tỉnh táo hoàn toàn.”

Nghe nói như thế, Đoan Mộc Mộc thở phào một hơi, chẳng qua là sau khi cực độ vui mừng, cô lại mất lực, căn bản không có hơi sức đi về phía anh, chỉ cách đám người nhìn anh, mặc cho tâm tình sôi động lăn lộn giống như sóng lớn, ngược lại Tô Hoa Nam rất bình tĩnh, đi tới nắm bả vai Lãnh An Thần, “Tiểu tử cậu có thể tỉnh lại, cũng hù chết mọi người rồi.”

Lãnh An Thần liếc chú ta một cái, sau đó nhìn tay rơi vào trên vai mình, lạnh lùng nói, “Bỏ tay chú ra!”

Giọng nói lạnh lẽo, lộ ra chán ghét chú ta, Tô Hoa Nam ngẩn ra, liền nghe Lãnh An Thần nói tiếp, “Tô Hoa Nam, tôi nói rồi, đừng tưởng rằng chú vào nhà họ Lãnh thì tôi sẽ chấp nhận chú!”

Tô Hoa Nam bị cậu ta nói đến không hiểu ra sao cả, “An Thần, cậu đang nói gì?”

Giữa bọn họ như nước với lửa, hơn nữa khi Tô Hoa Nam mới vào nhà họ Lãnh thì Lãnh An Thần vẫn luôn không chịu chào đón, thế nhưng đều là chuyện quá khứ nhiều năm trước, bốn năm trước, sau khi Đoan Mộc Mộc mất tích, hai người coi như đã chung sống hòa bình rồi, nhưng bây giờ tại sao lại biến thành bộ dạng cay nghiệt mình thế này?

Trong lúc tim Tô Hoa Nam sắp đập mạnh và loạn nhịp, chợt thấy Lãnh An Thần nhổ xong kim tiêm trên tay cùng máy theo dõi trên ngón tay, nói, “Hiện tại mấy giờ rồi, tôi hẹn thương lượng với thị trưởng về phương án khai phá xây dựng thành phố mới…”

Vừa nói vừa muốn xuống đất, nhưng khẽ động cái làm anh phát giác ra bộ ngực mình đau vô cùng, anh căn bản không biết rằng xương sườn của mình bị gãy hai cái.

Anh che ngực, ánh mắt lạnh lùng nhìn hướng bác sĩ, “Chỗ này của tôi sao đau thế? Đây rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?”

Bác sĩ cũng kinh ngạc, không hiểu nhìn về phía Tô Hoa Nam, mà anh ta càng như bị người gõ gậy, lờ mờ.

Lãnh An Thần đang nói mê sảng gì vậy? Phương án xây dựng thành phố mới sớm là chuyện năm năm trước, hiện tại cũng đã làm xong và đưa vào sử dụng rồi.

Anh nhìn chằm chằm Lãnh An Thần, chợt có một ý nghĩ đáng sợ lóe qua bộ não, đúng lúc này, bác sĩ hình như cũng cảm giác được cái gì, nháy mắt về phía Tô Hoa Nam, ý bảo anh đi theo mình ra ngoài.

Trong phòng bệnh chỉ còn lại Đoan Mộc Mộc cùng Lãnh An Thần, nhưng đối với Lãnh An Thần khác thường, Đoan Mộc Mộc cũng không có phát hiện, cô đi về phía anh, có loại cảm giác đi về phía quãng đời cuối cùng.

Đúng, anh vì cô mà ngay cả mạng cũng không muốn, mặc kệ về sau xảy ra chuyện gì đi nữa, lấy danh nghĩa sinh mạng làm cam kết, để cho cô có lý do không xa không rời.

“An Thần…” Cô rốt cuộc đi tới bên cạnh anh, sau đó bất chấp tất cả nhào qua, ôm chặt lấy anh, sau đó khóc không thành tiếng.

Lần này đổi thành Lãnh An Thần sững sờ, ánh mắt của anh híp lại, chốc lát, liền dùng sức đẩy Đoan Mộc Mộc ra, “Này, tiểu thư, cô là ai? Tôi biết cô à?”

Đoan Mộc Mộc ngây người, không dám tin nhìn người trước mắt, “An Thần, anh…”

Chân mày của Lãnh An Thần cũng nhíu thật chặt, vặn thành một mớ, “Vị tiểu thư này, tôi hình như không biết cô, làm sao cô có thể tùy tiện ôm ấp yêu thương đàn ông?”

Ánh mắt mang theo châm chọc, bên trong tất cả đều là xa lạ, giống hệt như lần đầu tiên Đoan Mộc Mộc nhìn thấy anh.

Đoan Mộc Mộc hoàn toàn ngớ ngẩn, cả người cứng lại ở đó, chỉ cảm thấy bốn phía có gió lạnh thổi trên người cô, thổi vào da cô, xông vào xương tủy…

Đây là tình huống gì? Tại sao Lãnh An Thần nói không biết cô?

Anh đang nói đùa với cô?

Đoan Mộc Mộc nghĩ đến cái này, trái tim liên tiếp trầm chợt dừng lại, nhất định là như vậy, nhất định là Lãnh An Thần vẫn còn đang giận cô, giận cô không để anh và Tần Quỳnh ngồi máy bay đi, cho nên cố ý hù dọa cô.

“An Thần, em biết rõ anh cố ý” Đoan Mộc Mộc lại nâng lên nụ cười đi tới gần anh, sau đó kéo tay anh, “Anh vẫn còn tức giận đúng không? Em biết em sai rồi, lúc ấy em thật lo lắng cho anh, nghe nói anh bị bắt cóc thì em bị hù chết, mới tìm Hoa Nam giúp một tay, cho nên mới để anh nhỡ máy bay…”

“Cô nói nhăng cuội gì đấy?” Anh chợt lên tiếng ngắt lời cô, sau đó lại đẩy cô ra, “Tiểu thư, có phải nơi này của cô có vấn đề hay không?”

Lãnh An Thần chỉ chỉ đầu, ý nói cho Đoan Mộc Mộc, nhưng Đoan Mộc Mộc vẫn cười, “An Thần, anh đừng làm bộ dáng này dọa em, em biết anh đang cố ý mà!”

Cô vẫn muốn tới, lại bị Lãnh An Thần ra dấu tay ngăn lại, “Tiểu thư, nếu như cô còn nói hươu nói vượn nữa, tôi báo cảnh sát kiện cô tội quấy rối!”

Dáng vẻ anh nghiêm túc không giống như đùa giỡn, có điều Đoan Mộc Mộc vẫn không tin, cô chăm chú nhìn ánh mắt anh, muốn nhìn được một chút xíu sơ hở, nhưng càng xem tim càng lạnh, bởi vì ánh mắt của anh thật sự rất xa lạ, xa lạ đến mức cô cảm thấy sợ.

Tại sao có thể như vậy?

Chẳng lẽ là…

Một ý nghĩ đáng sợ chợt lóe qua bộ não, tiếc là không đợi cô mở miệng đã nghe thấy âm thanh thê lương của cô gái vang lên từ phía sau, “An Thần…”

Quay đầu lại, Đoan Mộc Mộc thấy Tần Quỳnh cũng mặc một thân đồng phục bệnh nhân, trên mặt cô ta ngân ngấn nước mắt nhìn người đàn ông trên giường bệnh, trái tim Đoan Mộc Mộc nhất thời như bị rút cạn, nhưng chuyện càng làm cho cô co rút đã xảy ra, cô nghe được người đàn ông lúc trước vô cùng lạnh lẽo đối với mình giờ phút này mở miệng ôn hòa, “Tần Quỳnh, làm sao em cũng tới?”

Anh nhận ra cô ta ư?

“An Thần” Tần Quỳnh khóc nhào qua, thân thể sát qua Đoan Mộc Mộc, chỉ đụng vạt áo của cô, nhưng lại khiến Đoan Mộc Mộc suýt nữa ngã xuống.

“Ngoan, đừng khóc… Anh không sao, em làm sao vậy, sao em cũng mặc đồng phục bệnh nhân? Em bị ốm hả? Nơi nào không thoải mái?” Lời nói ân cần của Lãnh An Thần vang lên, nhưng mỗi tiếng đều giống như kim độc châm Đoan Mộc Mộc, khiến cô như túi khí xì hết hơi.

Trong lúc Đoan Mộc Mộc lảo đảo muốn ngã, thân thể chợt bị một cánh tay mạnh mẽ đón lấy, cô nhìn qua, là Tô Hoa Nam, giờ phút này mặt anh nặng nề, cho Đoan Mộc Mộc một ánh mắt thì nhìn hướng Lãnh An Thần, “Nói cho tôi biết, hôm nay là ngày nào tháng nào năm nào?”

Tô Hoa Nam hỏi thì âm thanh cũng run rẩy, Đoan Mộc Mộc cảm thấy anh ta khẩn trương, cũng giống mình như đúc.

Lãnh An Thần khinh thường liếc chú ta một cái, cứng rắn trả lời, “Ngày 3 tháng 2 năm 2008, sai sao?”

Tất cả mọi người cứng đơ ngay tại chỗ, thậm chí ngay cả hít thở cũng ngừng, thân thể Đoan Mộc Mộc càng thêm nặng nề, nếu như không phải là Tô Hoa Nam đỡ, cô nhất định sẽ ngã nhào trên đất.

Trời ạ, trí nhớ của anh lại là năm năm trước, hiện tại rõ ràng là năm 2013!

Lúc này, bác sĩ đợi bên cửa ra vào bỗng đi tới, lấy giọng điệu cực kỳ bất đắc dĩ nói, “Xem ra máu bầm trong đầu Lãnh tiên sinh vẫn chưa tan hoàn toàn, đè ép dây thần kinh, cho nên mới dẫn đến mất trí nhớ gián đoạn hoặc là mất trí nhớ lựa chọn… Tình huống như thế cũng từng xuất hiện lâm sàng, là bởi vì bệnh nhân muốn quên lãng những chuyện đau khổ trong khoảng thời gian qua, cho nên bản năng bảo vệ mình, mà lựa chọn quên.”

Lãnh An Thần cau mày, “Ông đang nói linh tinh gì đó? Là đang nói tôi mất trí nhớ sao? Thật là chuyện đùa!”

Lúc này, Tần Quỳnh ở trong lòng anh cũng bị kinh động, cô ta hoàn toàn không ngờ tới Lãnh An Thần sẽ mất trí nhớ, không trách vừa rồi thấy được ánh sáng cực nóng trong mắt anh, giống như năm năm trước, phải biết dù mấy ngày nay anh ở cùng với mình, nhưng ánh mắt của anh cũng là lạnh lẽo.

Tay cô ta vịn ngực anh nắm chặt, kinh hãi sững sờ ngắn ngủi liền thay bằng vui mừng, cô ta còn tưởng rằng mình phải tốn rất nhiều khổ tâm mới có thể ở cùng với anh, nhưng không nghĩ tới lần này trời cao lại giúp cô ta một đại ân, lại để cho anh mất trí nhớ.

Tần Quỳnh kích động dán chặt Lãnh An Thần hơn, “An Thần, anh đừng sợ, có em ở bên cạnh anh.”

Lãnh An Thần gật đầu một cái, lại nhìn về phía người trước mặt, “Rốt cuộc chuyện xảy ra thế nào, các người nói rõ cho tôi” Thật ra thì anh cũng hỗn loạn.

Cho đến khi một loạt chứng cớ đặt ở trước mắt, Lãnh An Thần mới phát giác bác sĩ cũng không có lừa anh, nhưng anh vẫn cảm giác khiếp sợ, chuyện này trước kia từng nghe nói qua, nhưng chưa từng nghĩ rằng sẽ xảy ra trên người mình.

“An Thần, mặc kệ cậu là tạm thời hay vĩnh cửu mất trí nhớ, có thật nhiều chuyện đều cần cậu nhớ lại” Tô Hoa Nam biết bây giờ không phải là lúc khổ sở, đi tới vỗ vỗ bờ vai của anh.

Ánh mắt Lãnh An Thần rơi vào tờ di chúc, hai mắt ngây ngô, “Bà nội, bà nội qua đời thật sao?”

Đó là người thương anh nhất, hiện tại anh thật không thể nào tiếp thu được.

Tô Hoa Nam gật đầu một cái, sau đó lại lấy ra một phần tờ báo bốn năm trước cho anh nhìn, “Ngày 10 tháng 10 năm 2009, bà qua đời bởi vì ung thư dạ dày.”

“Không ––” Lãnh An Thần gầm nhẹ, sau đó hung hăng vứt bỏ tờ báo, “Các người gạt tôi, thân thể bà khỏe mạnh thế, làm sao sẽ qua đời? Tô Hoa Nam là chú… Có đúng hay không?”

Nhìn anh gần như điên, Tô Hoa Nam thở dài một tiếng, “Nếu cậu không nguyện tin tưởng, cậu có thể điều tra, cậu cũng có mấy thân tín, hỏi một câu liền biết.”

Bộ dạng Tô Hoa Nam không giống đang gạt anh, nhưng anh thật không thể nào tiếp thu được!

Nhìn bộ dáng của anh, bác sĩ bảo mọi người rời đi, để cho một mình anh cẩn thận nhớ lại.

Trong phòng bệnh chỉ còn lại một mình anh, Lãnh An Thần lại cầm lấy tờ báo cùng tài liệu, nhìn xuống dưới, anh càng xem càng cảm thấy không thể tin tưởng, anh thế nhưng thật cưới một cô gái vốn không quen nhau, hơn nữa bà nội cùng cha đều qua đời!

Tại sao lại như vậy?

Chẳng lẽ anh quên thời gian thật?

Anh ngơ ngác, giống như là bị niêm phong ở trong phòng thủy tinh, thấy được tất cả phía ngoài, cũng không thể bắt được.

Ngoài phòng bệnh, Đoan Mộc Mộc co ro như một con tôm, giống như chỉ có như vậy cô mới có thể đè ép khủng hoảng dưới đáy lòng.

“Mộc Mộc…” Tô Hoa Nam không tìm ra lời an ủi cô… chỉ có vô tận đau lòng.

Đoan Mộc Mộc ngẩng đầu nhìn anh, mặt tràn đầy khổ sở, “Hoa Nam, anh ấy quên tôi mất rồi… Tại sao anh ấy có thể chết vì cứu tôi sau lại quên tôi?”

Âm thanh của cô khàn khàn, từ lúc tỉnh lại vẫn trông coi anh, tuy nhiên trông coi có một kết quả, cô không thể nào tiếp thu được anh đã đem mình quẳng ra ngoài sinh mạng, giống như khách qua đường lướt qua nhau.

“Mộc Mộc, không nên như vậy!” Tô Hoa Nam vươn tay nắm lấy bả vai cô, “Bác sĩ nói rồi, cậu ta chỉ là tạm thời, chờ máu bầm biến mất, cậu ta sẽ tốt… Hơn nữa hiện tại cậu ta đang muốn nhớ lại, những thứ kia không phải giả, coi như cậu ta thật không nhớ ra em, nhưng em là vợ cậu ta, huống chi bọn em còn có đứa bé.”

Đúng vậy, đứa bé, vì sao cô lại quên mất chúng nhỉ?

Anh thích nhất hai bảo bối, nhất là tiểu Đường Tâm quả thật chính là sinh mạng của anh, anh có thể quên toàn thế giới, nhưng tuyệt đối không thể quên con gái của bọn bọ.

“Hoa Nam, cầu xin anh đón bọn trẻ tới đây để anh ấy nhìn thấy bọn chúng, nhất định sẽ nhớ ra.” Đoan Mộc Mộc vội vàng cầu xin, con ngươi vốn ảm đạm giờ phút này bỗng sáng trong, giống như lần nữa thấy được hi vọng.

“Đã đi đón rồi!” Tô Hoa Nam gật đầu với cô.

Nghe nói như thế, Đoan Mộc Mộc không nhịn được khóc ríu rít, “Hoa Nam, tại sao anh ấy có thể quên mất tôi, anh ấy từng nói có thể chết vì tôi… Nhưng anh ấy lại cố tình quên tôi…”

Nước mắt của cô thấm vào áo Tô Hoa Nam, xuyên vào da thịt của anh, cũng là một mảnh lạnh, Tô Hoa Nam nhìn ngoài cửa sổ, khẽ khuyên nhủ, “Vậy hãy để cho cậu ta biết em lần nữa, yêu em lần nữa.”

Đoan Mộc Mộc bỗng dừng lại động tác khóc thầm, liền nhìn thấy Tô Hoa Nam gật đầu với cô, “Bốn năm trước, em có thể từ một người khiến cậu ta ghét biến thành một người làm cậu ta yêu, bốn năm sau em cũng có thể làm được, hãy tin tưởng mình.”

Nghe nói như thế, Đoan Mộc Mộc nhắm mắt lại, không phải cô không tin mình, chỉ là cô không biết mình có còn dũng khí bắt đầu một tình yêu mới với anh nữa không.

***

Đỗ Vấn đứng ở trong phòng bệnh, nhận lấy các câu hỏi của Lãnh An Thần, Tô Hoa Nam nói không sai, anh có mấy người thân tín, có một số việc đều sẽ hiểu rõ, nhưng theo câu trả lời của Đỗ Vấn, Lãnh An Thần chỉ cảm thấy trời đất giống như là bị xoay tròn.

“Cậu xác định không có lừa gạt tôi?” Lãnh An Thần lạnh lùng nhìn Đỗ Vấn.

Ánh mắt khát máu giống như ma quỷ, dù Đỗ Vấn đi theo anh nhiều năm vẫn cảm giác khiếp sợ, “Tổng tài, tôi có mười lá gan cũng không dám lừa anh, hơn nữa, di chúc không phải là giả, không những thế còn có tiểu thư Ngọc Thù, nếu như anh không tin tôi thì còn có thể hỏi cô ấy!”

Lãnh An Thần nghe vậy, chậm rãi nhắm mắt lại, sau đó thở dài, “Nói vậy có nghĩa là bây giờ cô gái Đoan Mộc Mộc đó thật sự là vợ tôi?”

Đỗ Vấn gật đầu, “Đúng, hơn nữa các người còn có hai đứa con.”

“Cái gì?” Hai mắt nhắm chặt của Lãnh An Thần chợt mở ra, một bộ hết sức khiếp sợ.

“Một con trai một con gái, bọn chúng hết sức đáng yêu, nhất là tiểu Đường Tâm quả thực là thịt trong lòng anh” Đỗ Vấn nói tiếp.

Chẳng biết tại sao, Lãnh An Thần nghe được câu này thì trái tim đau nhói, giống như quặn lại.

“Đỗ Vấn nói không sai, hai đứa bé này quả thực rất đáng yêu, hơn nữa vợ cậu còn vừa vì cậu mà mất một đứa con, đó là vì sai lầm của cậu mà tạo thành.” Tô Hoa Nam đi vào.

“Đứa bé bị mất?” Lãnh An Thần biến đổi sắc mặt.

“Đúng! Cho nên bộ dáng vừa rồi của cậu gần như khiến cô ấy đau lòng đến chết!” Tô Hoa Nam nhìn Lãnh An Thần, ánh mắt hai người đàn ông này đan xen vào nhau, có tia chớp bắn tán loạn.

“Ba, ba…”

Trong lúc hai người đàn ông này sắp giằng co, cửa phòng bệnh chợt bị đẩy ra, hai bóng dáng xinh xắn chạy vào, nhất là tiểu Đường Tâm còn chảy nước mắt, “Ba, sao ba bị thương? Có đau lắm không?”

Lãnh An Thần bị tiểu Đường Tâm ôm cổ anh, đôi tay cũng dừng giữ không trung, không biết nên đáp lại thế nào?

“Ba…” Không nghe được đáp lại, tiểu Đường Tâm đem mặt ra từ trên cổ Lãnh An Thần, kinh ngạc nhìn anh, “Ba, vì sao ba không nói lời nào?”

Lãnh An Thần giật giật đôi môi, tuy nhiên nó không căng ra, giống như là bị niêm phong, hai đứa bé này quả thực đáng yêu, nhất là cô bé trước mắt có dáng dấp giống mình như đúc, mặc dù anh còn đang hoài nghi, nhưng tâm đã bắt đầu dao động, nhưng anh thật không mở miệng được.

Trong trí nhớ của anh mình còn là một thiếu niên, nhưng đứa nhỏ trước mắt này ít nhất đã ba tuổi, anh bị khủng hoảng nên không dám tiếp nhận.

Cho tới bây giờ Huân Huân đều tỉnh táo cực độ, giờ phút này nhìn người đàn ông này hoàn toàn xa lạ đối với bọn chúng, sau đó nói với Tiểu Đường Tâm, “Em mau xuống đây đi, ba không nhận ra chúng ta.”

Tô Hoa Nam cũng bất ngờ vì sự bén nhạy về quan sát của Huân Huân, “Huân Huân…”

“Cháu nói sai sao?” Huân Huân hỏi ngược lại, “Ông xem bộ dáng kia của ba rõ ràng chính là không muốn nhận chúng cháu.”

Mặc dù anh trai nói vậy, nhưng Tiểu Đường Tâm vẫn không cam tâm, hé miệng, lại nhìn về phía Lãnh An Thần, “Ba, ba không thích chúng con nữa sao? Không muốn chúng con sao?”

Lãnh An Thần chưa bao giờ cảm thấy mở miệng nói một câu khó như vậy, giờ phút này, anh bị hai đứa bé ép hỏi thực không cách nào há mồm.

Đỗ Vấn bên cạnh không nhìn nổi, đi tới vỗ vỗ đầu Huân Huân, “Cháu hiểu lầm ba cháu rồi, không thấy đầu ba cháu bị thương à? Cho nên có rất nhiều thứ không thể lập tức nhớ ra, để cho ba cháu nghỉ ngơi một chút là được.”

Huân Huân nửa tin nửa ngờ nhìn về phía Lãnh An Thần, trên đầu anh quả nhiên đều quấn băng gạc, dù sao cũng là cha con thân tình, cậu bé đi tới, hỏi một câu, “Đầu ba rất đau phải không? Cho nên chúng con không trách ba!”

Nói xong, cậu bé nhìn về phía Tô Hoa Nam, “Ông nhỏ, ông dẫn chúng cháu đi thăm mẹ nhé!”

Tiểu Đường Tâm còn ôm chặt cổ Lãnh An Thần, tay vỗ băng gạc quấn trên đầu anh, “Ba, ba đau thì hãy nói cho tiểu Đường Tâm, tiểu Đường Tâm sẽ giúp ba xoa bóp… Trước kia tiểu Đường Tâm té đau, ba cũng giúp tiểu Đường Tâm.”

Tâm Lãnh An Thần lập tức mềm nhũn, cổ họng anh rốt cuộc tràn ra một chữ, “Được!”

Hai đứa bé được Đỗ Vấn mang đi trước, Tô Hoa Nam nhìn Lãnh An Thần, “Bây giờ cậu tin rồi chứ?”

Anh không nói, nhưng hai mắt mãnh liệt quan sát Tô Hoa Nam, nhìn anh như vậy, Tô Hoa Nam lắc đầu, “Sẽ không cho là tôi vô sỉ đến mức tìm hai đứa bé tới diễn trò cho cậu xem chứ? Hơn nữa nếu như cậu để ý sẽ thấy bộ dáng hai đứa bé, một đứa cực kỳ giống cậu, một đứa khác cực kỳ giống vợ cậu.”

“Tại sao trí nhớ của tôi chỉ quên chuyện năm năm qua?” Lãnh An Thần mở miệng, khẽ hỏi.

Bây giờ anh đã không nghi ngờ tất cả nữa, nhưng không hiểu tại sao chỉ quên mất chuyện năm năm qua.

“Bác sĩ nói cậu không có can đảm đối mặt, ví dụ như chuyện cậu và Tần Quỳnh chia tay…” Tô Hoa Nam mở miệng, chỉ nói một nửa, liền bị người tiến vào cắt đứt.

“An Thần…” Tần Quỳnh đi vào.

Nhưng Lãnh An Thần vẫn nghe được lời Tô Hoa Nam nói, nhìn cô gái rúc vào bên cạnh mình cười nói tự nhiên, nhíu mày mà hỏi, “Chú hai, chú vừa nói tôi cùng Tần Quỳnh chia tay…”

“Anh ta nói bậy” Căn bản không cho Tô Hoa Nam cơ hội mở miệng, Tần Quỳnh đã trả lời trước.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.