Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Chương 18: Anh ôm ấp người tình, cô thành kẻ ngốc



Cửa hàng.

Đoan Mộc Mộc nhìn hai người nam nữ thân thể như nhập vào một đi ở phía trước, thật sự cảm thấy hối hận vì cùng theo ra ngoài, nhưng không đi cũng không được, bởi vì cô còn phải cùng với người người đàn ông kia tùy lúc mà diễn trò.

Sớm biết là tuần trăng mật chó má như vậy, cô cũng không cần, Đoan Mộc Mộc giận dữ cắn răng, ánh mắt xẹt qua bọc lớn túi nhỏ trong tay Lam Y Nhiên, trong lòng cảm thấy bất bình, dù nói thế nào Đoan Mộc Mộc cô mới là người vợ chính quy, tại sao hai tay lại trống trơn?

Lại nói tiền của chồng không tốn ngu sao mà không tiêu, vì vậy Đoan Mộc Mộc bèn dừng bước ở khu nữ trang: "Ông xã, em muốn cái này!"

Có lẽ một tiếng ông xã này rất chấn động, Lãnh An Thần dừng bước, ánh mắt có chút ngạc nhiên nhìn cô, chỉ thấy sau đó Đoan Mộc Mộc mỉm cười gật đầu một cái, chỉ chỉ quần áo: "Cái này. . . . . ."

"Thích thì mua, " Lãnh An Thần cũng không keo kiệt, nhưng ngược lại Lam Y Nhiên ở một bên lại giống như tiêu tiền của cô, bộ dáng ra vẻ oán giận.

Đoan Mộc Mộc mua liên tiếp vài món, chỉ trong chốc lát cô cũng bao lớn túi nhỏ, trong lòng mới thoải mái một chút, đúng lúc chuẩn bị kết thúc chuyến đi cửa hàng thì nhìn thấy Lam Y Nhiên chỉ vào một khu đồ tắm: "An Thần, tối nay không phải có party hở hồ bơi sao?"

Party ở hồ bơi? Sao cô không biết?

Đoan Mộc Mộc nhìn sang, ai ya. . . . . .

Những thứ này đồ tắm trước mặt ngoài sức tưởng tượng, từng món rất mỏng manh, Đoan Mộc Mộc chỉ nhìn thôi đã mặt nóng tim đập, đang trong lúc tư tưởng cô lả lướt thì bên tai chợt vang lên tiếng nói trầm thấp của người đàn ông: “Cô cũng chọn một cái chứ?"

"Tôi?" Đoan Mộc Mộc đang muốn từ chối, nhưng đúng lúc này lại nghe Lam Y Nhiên đứng ở một bên hừ một tiếng, âm thanh kia căn bản không phải là trách móc, nhìn lại ánh mắt Lam Y Nhiên đang quan sát mình, rõ ràng đang ám chỉ bằng vóc người của cô mà dám mặc đồ bơi?

Đoan Mộc Mộc hận nhất người khác xem thường mình, cho nên câu kia bị cô ép trở về, còn ôm cánh tay Lãnh An Thần, nói một câu chắc nịch: "Được!"

Khi Đoan Mộc Mộc giơ lên một cái bikini màu xanh biển ngay cả Lãnh An Thần cũng không bình tĩnh: "Cô nhất định phải mặc cái này?"

Gật đầu một cái, Đoan Mộc Mộc thậm chí còn cố ý ưỡn ngực, "Ừ, tôi xác định!"

Trước khi màn đêm buông xuống, Đoan Mộc Mộc thay bộ bikini đó, lúc này cô mới hiểu ra Lãnh An Thần hỏi cô câu kia là có ý tứ gì?

Mẹ, cái này cũng gọi quần áo sao? Cũng quá tiết kiệm đi, nào có cái gì là sợi tổng hợp, gần như đều là dây, cũng may vùng ngực lại thiết kế rất tốt, khiến ngực cỡ A+ của Đoan Mộc Mộc mạnh mẽ tạo ra một rãnh sâu.

Từ phòng thay quần áo ra ngoài, không khí hồ bơi lập tức hấp dẫn ánh mắt Đoan Mộc Mộc, nhưng cũng chướng mắt vì toàn đụng phải những mãnh nam, còn có rượu sâm banh đỏ, cô vui vẻ chạy tới, hoàn toàn không chú ý tới một đôi mắt chim ưng đang gắt gao đi theo cô.

Lãnh An Thần không ngờ cô thực sự có can đảm mặc loại này bikini này ra ngoài, hơn nữa đồ bơi màu xanh nước biển mặc ở trên người cô, càng làm nổi bật hơn làn da trắng như tuyết của cô, ngay cả anh cũng có cảm giác như bị thiêu đốt.

Quả nhiên, chỉ trong chốc lát, cô đã hấp dẫn ánh mắt của rất nhiều đàn ông, lại thấy một người đàn ông nước ngoài cao lớn dính vào bên người cô, quần bơi của người đàn ông dán rất gần cô, gần đến nỗi khiến Lãnh An Thần không thể bình tĩnh được nữa.

Đoan Mộc Mộc đang cùng người đàn ông nói chuyện vui vẻ, thân thể chợt bị nghiêng đi, bị kéo vào một lồng ngực ấm áp, chống lại ánh mắt như hồ ly của Lãnh An Thầ, cô lườm anh một cái: "Buông tôi ra, anh muốn làm gì?"

"Bà xã, em mặc ít vải như vậy là chuẩn bị bắt cá hai tay sao?" Lãnh An Thần kéo cô qua một bên, cánh tay như kìm sắt siết chặt eo nhỏ của cô.

"Ừ, thì sao?" Đoan Mộc Mộc khẽ mỉm cười, lại cũng là ánh mắt quyến rũ.

"Cô dám!" Ánh mắt Lãnh An Thần trong thoáng chốc trở nên bén nhọn.

Đoan Mộc Mộc chân đi xiêu vẹo cười một tiếng, "Tại sao tôi không dám? Anh ôm ấp tình nhân của anh, còn tôi lại ngồi như kẻ ngốc à. . . . . . Hai chúng ta không liên quan gì đến nhau, chẳng phải tốt hơn sao?"

"Cô lặp lại lần nữa xem?"Nụ cười trên mặt Lãnh An Thần biến mất, âm thanh rống giận gần như chấn vỡ màng nhĩ của cô.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.