Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Chương 27: Bí mật bị vạch trần



Lam Y Nhiên cũng tới? Có thể thấy chuyện đó cũng là bình thường, dù sao cô ta cũng là tâm can bảo bối Lãnh An Thần, sinh nhật tại sao có thể thiếu cô ta được đây? Chỉ có điều khi nghĩ đến việc cô ta tiết lộ chuyện Tô Hoa Nam cường hôn mình, Đoan Mộc Mộc lại càng cảm thấy chán ghét, liếc mắt, không muốn để ý đến cô ta.

Lam Y Nhiên thấy cô không thèm đếm xỉa đến mình, kéo kéo khóe môi, "Nếu không cần, vậy thì thôi!" Nói xong, lắc lắc cái mông đầy đặn tính đi.

"Chờ một chút, " Đoan Mộc Mộc biết mình không thể đứng mãi ở chỗ này, vì vậy tạm thời quyết định không nên giận dỗi: "Cái đó, có thể cho tôi mượn ít khăn giấy hay không?"

"Khăn giấy?" Lam Y Nhiên sửng sốt.

Đoan Mộc Mộc cười ha ha: "Hôm nay đau bụng, ở đây không có giấy vệ sinh!"

Chỉ có thể nói dối, Đoan Mộc Mộc có ngu ngốc đi chăng nữa cũng biết người phụ nữ mang thai sẽ không có kỳ kinh nguyệt, cho nên chuyện này kiên quyết không thể để cho Lam Y Nhiên biết.

Ánh mắt Lam Y Nhiên nửa tin nửa ngờ đảo loạn trên mặt Đoan Mộc Mộc hai vòng, lấy trong xách tay ra xấp khăn giấy đưa tới, cuối cùng Đoan Mộc Mộc cũng có thể tạm thời xử lý vấn đề, ra khỏi phòng vệ sinh liền chạy thẳng tới phòng của cô, không hề chú ý tới một bóng dáng sau khi đợi cô vừa ra khỏi phòng vệ sinh lại đi vào.

Sau khi vào trong phòng của Lãnh Ngọc Thù, em gái của Lãnh An len lén cầm bịch băng vệ sinh, Đoan Mộc Mộc mới hoàn toàn giải quyết xong vấn đề, ở trước gương lại nghiêm túc kiểm tra một phen, sau khi xác định không có vấn đề gì, cô mới lại xuống lầu.

Lúc này, cả bữa tiệc đang bị vũ khúc xinh đẹp bao vây, Lãnh An Thần đang ôm Lam Y Nhiên uyển chuyển khiêu vũ, đứng xa xa nhìn, nam đẹp trai nữ dịu dàng thật là hoàn mỹ khiến người ta cảm thán, nếu như không phải mình cắm một cước, có lẽ bây giờ bọn họ vô cùng hạnh phúc.

Chẳng biết tại sao? Trong lòng Đoan Mộc Mộc lại dâng lên một tia áy náy, cho nên khi Lam Y Nhiên kết thúc bài khiêu vũ đi tới thì cô không thể né tránh.

"Bụng có khá hơn chút nào hay không?" Lam Y Nhiên cười không ngớt, ánh mắt rơi vào vùng bụng của Đoan Mộc Mộc.

Đoan Mộc Mộc gật một cái: "Tốt hơn nhiều!"

"Bây giờ cô đang mang thai, cần phải chú ý một chút." Nói xong, Lam Y Nhiên nhìn ly rượu trong tay của cô: "Đổi cho cô ly nước trái cây, phụ nữ có thai không được uống rượu!"

"Tôi. . . . . ." Đoan Mộc Mộc còn chưa kịp lên tiếng, cái chén trong tay đã bị Lam Y Nhiên lấy đi, đổi bằng một ly nước trái cây.

Ân cần như vậy cho dù là giả, nhưng cũng khiến Đoan Mộc Mộc cảm nhận được một tia ấm áp: "Cám ơn. . . . . . Cái đó, thật ra thì tôi. . . . . ."

"Chúng ta đi ra bên kia ngồi, thế nào?" Lam Y Nhiên chỉ chỉ cái ghế cách đó không xa.

"Được!" Đoan Mộc Mộc đi tới, hoàn toàn không hề chú ý trong mắt người phụ nữ sau lưng lộ ra vẻ giảo hoạt.

"Tôi và anh ta sẽ ly hôn, cái danh hiệu thiếu phu nhân này sớm muộn gì vẫn là của cô." Đoan Mộc Mộc nhìn rượu đỏ trong chén, nói ra lời nói tự đáy lòng.

Lam Y Nhiên không ngờ cô lại đột nhiên nói như vậy, cười cười: "Haiz, thiếu phu nhân chỉ là hư danh, điều tôi muốn chính là anh ấy yêu tôi thật lòng là đủ rồi!"

Hai người phụ nữ trò chuyện câu được câu mất, giống như một đôi bạn già, cho đến khi người chủ trì tuyên bố cắt bánh sinh nhật, họ mới kết thúc buổi nói chuyện đi vào.

"Cho mời thiếu phu nhân và thiếu gia lên lễ đài, cầu nguyện, cắt bánh ngọt!" Lời của người chủ trì khiến Đoan Mộc Mộc trở thành tiêu điểm, cô liếc mắt nhìn người đàn ông bên cạnh, khoác vào cánh tay của anh chậm rãi đi lên lễ đài.

Chân giẫm lên thảm lót màu đỏ, mềm mại khiến bước đi có chút không vững, mỗi một bước đi, nhịp tim của Đoan Mộc Mộc lại thót lên một nhịp, cuối cùng biến thành hoảng hốt. . . . . .

"Đó à cái gì?" Chợt, trong đám đông không biết có người nào hét lên một tiếng, tiếng hét này khiến tất cả mọi người đều kinh sợ, chốc lát sau đó, Đoan Mộc Mộc liền cảm giác mọi ánh mắt giống như đèn pha tập trung trên người của cô, nóng bỏng.

"Máu, thiếu phu nhân chảy máu." Không biết người nào lại kêu lên một tiếng.

Trong đầu Đoan Mộc Mộc kêu ong một tiếng, theo bản năng đưa tay ra sau lưng che đi, nhưng đã trễ!

"Thiếu phu nhân không phải mang thai sao? Sao lại có máu?"

"Đúng vậy a, Đúng vậy a. . . . . ."

"Chẳng lẽ là mang thai giả hay sao?"

Âm thanh hỗn loạn nổi lên bốn phía, Đoan Mộc Mộc đứng ngây người tại chỗ như phỗng, hiện tại là cô bị vạch trần tại chỗ đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.