Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Chương 29: Chuẩn bị dục huyết phấn chiến sao!



Bên trong phòng ngủ, Đoan Mộc Mộc với khuôn mặt trắng bệch ngồi ở đó, cô không ngờ mọi chuyện lại biến thành như vậy, cô cho rằng khi chuyện này bại lộ, thì mình có thể thoát thân, ai ngờ lão phu nhân lại ra quyết định như vậy.

"Bà xã, đang suy nghĩ gì đấy?" Lãnh An Thần bước trên tấm thảm mềm mại, không một tiếng động tiến đến gần.

Đoan Mộc Mộc né tránh hơi thở bức người của anh, đôi mắt tròn trợn lên giận dữ nhìn người đàn ông trước mắt: "Tại sao anh không từ chối?"

Anh hoàn toàn có thể cự tuyệt câu nói của lão phu nhân, từ nay có thể gạt bỏ được cô, sau đó cùng người phụ nữ bảo bối của anh như hình với bóng, nhưng anh lại không làm, chẳng biết tại sao, giờ khắc này, Đoan Mộc Mộc lại cảm thấy người đàn ông này đang đùa giỡn với cô.

"Từ chối? Tại sao phải từ chối?" Quả nhiên, Lãnh An Thần khẽ cười một tiếng, con ngươi tối đen lóe ra ánh sáng sắc lạnh, sau đó cúi người, đôi môi kề gần sát bên tai của cô: "Cô mang thai đứa bé của tôi, như vậy tương lai tôi sẽ được chia thêm một phần gia sản!"

"Vô sỉ!" Đoan Mộc Mộc đẩy anh ra.

"Ha ha. . . . . ." Lãnh An Thần cười to: "Là do cô cô thiết kế cục diện này, tại sao lại nói tôi vô sỉ? Nếu như nói tôi vô sỉ, chỉ sợ là về sau muốn vô sỉ coi trọng cô. . . . . . Cô cũng biết tôi đã nhận nhiệm vụ, một tháng, thật khẩn trương a! Một ngày phải làm mấy lần? Ba lần hay năm lần? Bà xã, cô nói đi?"

Bốp!

Đoan Mộc Mộc giơ tay lên quăng tới, một cái tát này quá đột ngột, Lãnh An Thần bất ngờ nên không đề phòng, nặng nề chịu một tát, con ngươi đen nhánh chợt trở nên tối sầm, giống như nuốt phải đám mây đen khiến người ta sợ hãi, tay Đoan Mộc Mộc ngay lập tức bị bóp chặt: "Cô còn dám đánh tôi?"

Sức lực của anh quá mạnh, dường như muốn vặn gãy tay cô, sương mù ở trong mắt của cô nhanh chóng mờ mịt: "Buông tôi ra!"

"Buông ra? Vốn muốn để cho cô có một chút chuẩn bị, ngày mai chúng ta sẽ bắt đầu tạo người, nhưng bây giờ lại thấy cô có hơi sức như thế, không bằng bắt đầu từ bây giờ." Nói xong, tay của anh đã rơi xuống ngực cô, chỉ nghe được xoạt một tiếng, bộ lễ phục mỏng manh đã bị xé toang, anh nắm bầu ngực mềm mại của cô, tùy ý xoa nắn.

"Dừng tay, không được đụng vào tôi!" Đoan Mộc Mộc liều mạng giãy giụa.

Nhưng, làm sao Lãnh An Thần có thể dừng lại? Tối nay anh thật sự đủ xấu mặt rồi, đây là chuyện xấu mặt lần đầu tiên Lãnh An Thần phải chịu, cô lần lượt đem anh đặt trên đầu sóng ngọn gió, lại khiến cho anh ngay cả sức mạnh xoay chuyển cũng không có, người phụ nữ này thật đáng chết!

Lãnh An Thần mạnh mẽ xé rách quần áo trên người cô, áo ngực bị anh gạt bỏ, hai luồng mềm mại như bánh pút-đing bị bàn tay anh xoa nắn càng thêm tuyết nộn, viên san hô thô sáp trên đỉnh núi đụng vào lòng bàn tay của anh, hấp dẫn hạ thân của anh từng trận lớn mạnh, gấp gáp đến độ chỉ muốn phóng thích chính mình.

Tay của anh trượt một đường xuống dưới, mặc dù cô không ngừng giãy giụa, nhưng vẫn không thể ngăn cản được điều gì, khi cảm thấy đầu ngón tay của anh dường như muốn thăm dò vào mảnh đất bí ẩn của mình, hai chân cô chợt khép chặt: "Lãnh An Thần, anh bị lửa dục đốt đến điên sao?"

Bàn tay Lãnh An Thần đang chuẩn bị mạnh mẽ tiến vào bỗng dưng dừng lại, một giây sau đó, cơ thể anh đã rời đi, quay lưng về phía cô, nhanh chóng sửa sang lại quần áo của mình, lạnh lùng nói: "Cô tránh khỏi mùng một nhưng không tránh khỏi ngày rằm đâu."

Cô nhắm mắt lại, tự nhủ tránh thoát được ngày nào hay ngày đó.

Cửa phòng nặng nề đóng lại, âm thanh gây chấn động tới tận trái tim Đoan Mộc Mộc, y phục bị rách lộ trong không khí lạnh lẽo khiến cô có chút run rẩy, đứng dậy, cởi bộ lễ phục trên người đã bị xé nát, sau váy một mảnh đỏ tươi cực kỳ chói mắt.

Làm sao lại lộ ra ngoài được? Lượng kinh nguyệt thường kỳ của cô cũng không quá nhiều. . . . . .

Đoan Mộc Mộc dường như đã nghĩ tới điều gì, nhanh chóng chạy tới phòng vệ sinh, trong gương cái quần lót trắng tinh trên người một mảnh sạch sẽ, cho nên, không phải bị lộ ra ngoài, mà là ——

Nghĩ đến cái ghế mình vừa ngồi qua, Đoan Mộc Mộc nhanh chóng khoác áo vào, liền chạy như phi nước đại xuống dưới.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.