Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Chương 46: Khiến cô đau lòng



Nhưng anh không ăn cô, mà là đuổi cô xuống xe, nhìn anh lái xe chạy đi như điên, Đoan Mộc Mộc đứng trên con đường trống trải, lần đầu tiên thấy lo lắng cho anh.

Đoan Mộc Mộc nhận được điện thoại của Đỗ Vấn, đã là hơn nửa đêm, "Alo, có chuyện gì?" Cô vẫn đang buồn ngủ mơ mơ màng màng.

"Thiếu phu nhân, cô có thể sang đây thăm thiếu gia một chút không?" Đầu kia Đỗ Vấn nói chuyện có chút chần chờ.

Ngồi dậy, Đoan Mộc Mộc dụi mắt, nhìn đồng hồ đã là hai giờ sáng, "Lãnh An Thần sao thế?"

************************************************

"Thiếu phu nhân, tôi tới đón cô." Đỗ Vấn không trả lời, chỉ nói một câu như vậy.

Nghĩa trang trống vắng, chỉ có tiếng gió đêm đang thổi ào ào, giống như tiếng người chết đang kêu gào thảm thiết. Đoan Mộc Mộc đứng ở chỗ đó, không khí u ám khiến lông tơ toàn thân cô dựng đứng hết lên, nhưng khi nhìn thấy người đang ngồi cách đó không xa trên một ngôi mộ thì cô đỡ sợ hơn, chậm rãi đi tới.

Đoan Mộc Mộc ngồi xuống bên cạnh anh, nhìn vào tấm hình người phụ nữ trên bia mộ, khuôn mặt thanh tú, ẩn hiện nụ cười nhẹ, vừa ấm áp vừa hiền hòa, đôi mắt lấp lánh sinh động, giống như dòng nước sâu đang lẳng lặng chảy, khiến người nào nhìn thấy cô, dường như lập tức bị hút vào đôi mắt đó.

Không hiểu sao, Đoan Mộc Mộc lại so sánh tấm hình với người ngồi bên cạnh, "Đẹp quá!"

"Bà ấy là người phụ nữ xinh đẹp nhất trên cõi đời này." Lãnh An Thần mở miệng, vì say rượu nên giọng nói của anh có chút khàn khàn yếu ớt.

"Bà ấy cũng là người hiểu rõ anh nhất, đúng không?" Đoan Mộc Mộc nhìn anh, giờ phút này nhìn Lãnh An Thần lẻ loi cô độc, không còn vẻ cường hãn cùng bá đạo như ban ngày, đáng thương như một đứa bé bị bỏ rơi.

Lãnh An Thần ngước mắt, kinh ngạc nhìn cô, một lát sau mới cúi đầu, "Không, còn có bà nội, nếu như không có bà nội, sẽ không có Lãnh An Thần ngày nay. . . . . ."

Đoan Mộc Mộc không khỏi khẽ run lên, giống như đã hiểu ra gì đó, hai người phụ nữ thương yêu nhất, một đã chết, một cũng sắp ra đi, chẳng trách được anh lại khổ sở như vậy.

"Ông ta đi tìm phụ nữ, những người phụ nữ khác nhau, mẹ tôi không chịu nổi, tự sát trong bồn tắm ở nhà, máu nhiều như vậy, nhiều như vậy. . . . . ." Anh lẩm bẩm, chợt thân thể nghiêng một cái té vào người cô, sau đó ôm cô rất chặt, từng chút từng chút một, cô có thể cảm giác được anh đang sợ, như thể cảnh tượng đẫm máu khủng khiếp đó một lần nữa lại diễn ra trước mặt anh .

Đoan Mộc Mộc dường như ngừng hít thở, vì chuyện cũ xảy ra rất khiếp sợ, cũng vì trong lòng thấy thương anh, cô rốt cuộc cũng hiểu rõ tại sao Lãnh An Thần lại hận Lãnh Chấn Nghiệp như vậy, hoá ra là như thế.

Giờ phút này, cô rất muốn mở miệng an ủi người bên cạnh, nhưng làm thế nào cũng không thể tìm được câu thích hợp, cho đến cô cảm giác cần cổ mình ẩm ướt, mới cả kinh, "Lãnh An Thần . . . . . ."

Anh không nhúc nhích, chỉ ôm cô chặt hơn, âm thanh vỡ vụn thoát ra thật thấp, "Đừng rời khỏi anh, đừng bỏ anh lại. . . . . ."

Giống như bầy chim con gào thét, tiếng kêu đau đớn xé nát lòng của Đoan Mộc Mộc, bàn tay cô vươn ra, ôm sát anh vào lòng, "Em không rời đi, không rời đi."

Từ nhỏ cô đã không có mẹ, chỉ có hai cha con gắn bó kề cận bên nhau, nhưng chính cảm giác gia đình mồ côi mẹ này khiến cô cảm nhận sâu sắc muốn được yêu thương, nhưng cuối cùng lại không nắm bắt được.

Lãnh An Thần, thì ra anh không hề kiên cường giống bề ngoài như vậy, thì ra anh cũng sẽ yếu ớt, cũng sẽ rơi lệ. . . . . .

Cô ôm chặt anh, đặt đầu anh ở trong ngực mình, lần đầu tiên trong lòng sinh ra một loại kích động muốn thương yêu người đàn ông này, không vì cái gì khác, chỉ vì bọn họ thiếu thốn tình yêu giống như nhau.

Màn đêm trống vắng, những ngôi sao lác đác trên bầu trời, rõ ràng gió đêm lạnh như vậy, nhưng trong khoảnh khắc này, Đoan Mộc Mộc lại cảm thấy vô cùng ấm áp, ấm áp đến nỗi muốn thời gian chỉ dừng lại ở giây phút này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.