Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Chương 6: Chủ động nhận lỗi



"Chậc chậc, âm thanh này thật sự là phóng túng! " Con ngươi thâm thúy của Lãnh An Thần khẽ nheo lại, hơi thở nồng đậm phun vào cần cổ của cô: "Nhưng, tôi lại rất thích kiếu kêu như vậy." Ánh mắt của anh khiến Đoan Mộc Mộc sợ hãi, giống như một con dã thú bị khiêu khích.

Trái tim của Đoan Mộc Mộc bị sự ác độc trong lời nói của anh đâm vào, cô biết mình đã chọc phải người đàn ông này, anh đang muốn nhục nhã cô, mà biện pháp duy nhất để tránh khỏi loại nhục nhã này chính là cầu xin tha thứ.

"Anh đừng như vậy, tôi sẽ tìm cơ hội nói rõ ràng cho lão phu nhân biết! " Đoan Mộc Mộc mềm nhũn, đối kháng với người đàn ông trước mắt này, cô biết mình không có nửa điểm thắng lợi.

"Nói rõ ràng?" Lãnh An Thần hừ lạnh, "Nếu có thể nói rõ, tại sao cô không nói sớm?"

Cô làm hại anh và Lam Y Nhiên không thể đính hôn, làm hại danh dự của anh bị tổn thương, người phụ nữ này phá hư kế hoạch của anh, Lãnh An Thần anh từ khi hiểu biết đến bây giờ chưa bị người nào đùa bỡn như thế!

"Bởi vì tôi cần tiền, " Đoan Mộc Mộc cắn môi, tròng mắt sáng ngời chỉ trong thoáng chốc đã tối xuống, một hàng lông mi nồng đậm tản ra, giống như con buớm bay xiêu vẹo: "Cha tôi bị tai nạn xe . . . . . Tôi không thể khoanh tay đứng nhìn ông ấy chết đi."

Âm thanh của cô càng ngày càng nhỏ, cuối cùng mang theo tiếng khóc.

Trong tích tắc này, trái tim của Lãnh An Thần chợt co rụt lại, trong đầu thoáng hiện nhanh một hình ảnh, một người phụ nữ nằm trong vũng máu, một đứa bé quỳ bên cạnh, nhưng mặc cho đứa bé kia kêu gào thế nào, người phụ nữ kia cũng không tỉnh lại.

"Tôi thật sự không phải cố ý, " Đoan Mộc Mộc thấy tức giận trong mắt anh biến mất, lại nhẹ nhàng mở miệng: "Cuộc hôn nhân này chỉ là tạm thời, đến lúc thích hợp tôi sẽ đề nghị ly hôn, hơn nữa trong khoảng thời gian này anh hoàn toàn tự do."

Nói một hơi, lại phát hiện Lãnh An Thần đang nhìn cô, tròng mắt đen như vẩy mực mặc dù không còn tàn nhẫn, nhưng vẫn bén nhọn giống như muốn nhìn thấu cô, tựa như sợ anh không tin, Đoan Mộc Mộc lại nhấn mạnh: "Những lời tôi nói đều là sự thật."

Anh vẫn không nói gì, Đoan Mộc Mộc lại bị áp lực đè nén khiến hít thở không thông, nhất là hai cái tay anh, một tay đang đè lên ngực cô, một tay còn dừng giữa hai chân cô, tư thế như vậy thật sự khiến cho người ta. . . . . .

Cô chỉ chỉ tay của anh: "Trước tiên anhcó thể lấy cái tay này ra hay không?"

Theo phương hướng tay cô chỉ, Lãnh An Thần nhìn xuống, chỉ thấy cô nụ hoa trên bộ ngực cô đang nở rộ xinh đẹp giữa ngón tay anh, một màu hồng rất hấp dẫn, giống như muốn mời người tới hái, trong nháy mắt, anh cảm thấy nơi nào đó của cơ thể bỗng dưng lớn mạnh.

"Nhưng tối nay là đêm tân hôn của chúng ta!" Anh mở miệng, âm thanh trầm thấp có chút khàn khàn, mị hoặc quyến rũ.

"Chúng ta, không phải thật. . . . . . Cho nên, không cần thật. . . . . ." Cô cố gắng gạt tay của anh, kết quả trên môi lại nóng lên.

Môi của cô rất mềm, giống như kẹo đường, đụng vào sẽ bị dính lại, hơn nữa môi của cô có mùi vị thanh ngọt, khiến người ta muốn ngừng mà không được, Lãnh An Thần vốn định trừng phạt cô đã gây phiền toái cho anh, nhưng vừa đụng vào, liền có chút muốn ngừng mà không được, cuối cùng cả đầu lưỡi cũng xâm nhập vào miệng của cô, cho đến khi cô hít thở không thông phát ra tiếng nức nở nghẹn ngào, anh mới buông ra.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô hồng lên như bị say rượu, Đôi mắt trong veo ướt át nhìn anh, vừa mang theo vẻ hoảng sợ, vừa tựa như xấu hổ, trong đáy mắt lại có chút không được tự nhiên, giống như vừa làm chuyện xấu .

"Đây là trừng phạt vì cô đã gây ra phiền toái cho tôi." anh rút tay ra bỏ đi, Đoan Mộc Mộc lập tức thở dài vẻ nhẹ nhõm.

Tuy nhiên tiếng thở dài nhẹ nhõm này còn chưa dứt, liền nhìn thấy anh xoay người lại, Đoan Mộc Mộc sợ hãi vội vàng kéo chăn che mình: "Anh. . . . . ."

Nhìn cô đề phòng mình như đề phòng sói, đôi môi mỏng khêu gợi của anh vểnh lên: "Mười tháng sau, nếu cô có thể sinh con của tôi, ân oán của chúng ta xóa bỏ."

Cái gì? Cái gì?

Đoan Mộc Mộc muốn đập đầu vào tường, cô đường dường là con gái mới lớn, làm sao sinh được đứa bé? Đừng nói cho cô mười tháng, cho dù là mười năm cũng không thể a!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.