Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Chương 7: An phận một chút!



thoát như thế nào đây?

Ôm chặt cái chăn trong ngực, cô vùi người trên ghế sa lon, đêm rất dài, mà cuộc sống của cô sau này hình như còn dài hơn.

Ở bàn ăn sáng của nhà họ Lãnh, nếu như nói món ăn phong phú, như vậy thì người càng phong phú hơn, khiến Đoan Mộc Mộc gần như không thể tiêu hóa được.

"Đây là mẹ hai của cháu, đó là mẹ ba, còn đây mẹ út của cháu." Bà lão mở miệng, Đoan Mộc Mộc ngay lập tức bối rối, sau đó nhìn về phía Lãnh An Thần , nghĩ thầm người đàn ông này sao lại nhiều mẹ như vậy.

"Họ đều không phải là mẹ tôi! " Đúng lúc này, người đàn ông đang cúi đầu ăn mở miệng, sau đó liền nghe tiếng cây gậy trong tay lão phu nhân gậy gõ vang trên mặt đất.

Đoan Mộc Mộc mơ hồ đoán ra cái gì đó, nhưng cũng không hỏi nhiều, sau đó nhất nhất chào hỏi, những người khác trên bàn lại tiếp tục bắt đầu giới thiệu:

"Chị là chị cả của em, Lãnh Mặc Doanh!"

"Em là Lãnh Ngọc Thù, là em của chị!"

Hai vị mỹ nữ lạnh lùng cao quí, vừa nhìn đã biết là tiểu thư con nhà giàu có, Đoan Mộc Mộc gật đầu coi như đã biết, tiếp đó liền nghe thấy bên cạnh vang lên âm thanh có một chút trẻ con.

"Còn có em. . . . . . Chị, em tên là Lãnh An Đằng." Giọng nói là của một người đàn ông, không, chính xác mà nói là một thiếu niên, bởi vì ánh mắt của cậu trong suốt như nước, không có một chút tạp chất bẩn thỉu nào, khiến người ta có cảm giác đây là một cậu bé ngây thơ thuần khiết, như thiên thần, da tay của cậu rất trắng, trắng không giống bình thường, giống như trẻ con.

Nếu như không phải trong trường hợp bắt buộc, Đoan Mộc Mộc thật sự rất muốn đưa tay nhéo vào khuôn mặt nhỏ nhắn thuần khiết trắng nõn này một cái.

"Xin chào, chị tên là Đoan Mộc Mộc. " cô nhìn cậu bé trước mắt tên là Lãnh An Đằng này lộ ra một nụ cười đầu tiên kể từ khi bước vào ngôi nhà này.

Cạch!

Là chiếc đũa va vào mặt bàn phát ra âm thanh!

Đoan Mộc Mộc theo phản xạ nhìn qua, liền chạm vào con ngươi sâu như biển của Lãnh An Thần , như lập tức hút cô vào.

"Nó là em chồng của cô." Anh rút một miếng khăn từ bên cạnh bàn, lau khóe môi, rồi đứng dậy: "Cho nên an phận một chút, không nên cứ thấy đàn ông là quyến rũ."

Trong nháy mắt, mặt của Đoan Mộc Mộc như bị kim châm chảy máu đỏ bừng.

"Thằng khốn kiếp, mày nói cái gì?" Người đàn ông trên bàn lên tiếng, ông là cha của Lãnh An Thần - Lãnh Chấn Nghiệp.

Lãnh An Thần vừa bước ra ngoài liền dừng lại: "Tôi nói sai sao? Một người người phụ nữ chưa lập gia đình nếu không bị dụ dỗ, thì làm gì có đứa bé?"

Đoan Mộc Mộc cúi gằm xuống bàn, lòng bàn tay chà xát vào nhau muốn rách nát, vốn tưởng rằng trải qua đêm qua bọn họ có thể chung sống hòa bình, thì ra là không phải như vậy.

Anh vẫn hận cô như cũ!

"Cháu muốn đi đâu?" Lão phu nhân mở miệng, rốt cuộc đã phá vỡ cục diện bế tắc khó chịu.

Khóe môi Lãnh An Thần nhếch lên không dấu vết: "Đi làm!"

"Nhưng hôm nay là ngày kết hôn đầu tiên của cháu! " Lão phu nhân nhắc nhở anh.

"Cháu biết1 " Lãnh An Thần đi tới, ôm vai lão phu nhân lấy lòng: "Nhưng bà nội à, vợ con bây giờ đã lớn bụng, nếu ở nhà con chỉ có thể nhìn không thể ăn, nín sẽ bị hỏng đấy!"

Nói xong, anh còn nhìn về phía Đoan Mộc Mộc vẻ như khiêu khích, khiến cô không khỏi nhớ tới một màn nhục nhã tối hôm qua, nhanh chóng cúi đầu.

"Đứa bé này. . . . . ." Lão phu nhân nhéo vào mặt Lãnh An Thần , giọng nói đều là vẻ cưng chiều: "Được rồi, đi sớm về sớm, tối nay gia đình có dạ tiệc, đều là bạn bè thân thích tới, Mộc Mộc đã gả vào nhà ta rồi cần phải biết."

"Được!" Lãnh An Thần cúi đầu hôn vào má lão phu một cái: "Cháu bảo đảm sẽ đi sớm về sớm."

Anh lúc này như ánh mặt trời nghịch ngợm, như như một đứa trè, hoàn toàn khác với vẻ lạnh lẽo lúc trước, nhìn bóng lưng anh biến mất, lúc này Đoan Mộc Mộc mới phát giác Lãnh An Thần sâu sắc đáng sợ.

"Ăn cơm xong, đến thư phòng của ta một chuyến!" Đoan Mộc Mộc đang mất hồn thì nghe thấy Lãnh Chấn Nghiệp mở miệng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.