Cô Đơn Vào Đời

Chương 16: Chút sóng gió




Mảnh giấy ấy tôi viết vào tiết thứ hai của buổi sáng hôm đó, nhưng cho đến tận buổi chiều ngay hôm sau lúc tan học tôi mới đưa nó cho Hứa Lật Dương. Lý do rất đơn giản, tôi phải đợi một cơ hội không có chút sơ hở nào. Lúc tôi phát vở bài tập về nhà, tôi kẹp mảnh giấy đó vào vở Hứa Lật Dương. Chẳng có cách nào khác cả vì tôi từ bé đã là một người có thói quen lập kế hoạch chu đáo.

Lúc phát vở, tôi đi đến bên cạnh Hứa Lật Dương, nhẹ nhàng đặt vở cậu ấy xuống bàn, nói nhỏ: “ Trong vở có tin nhắn của tớ.”

Sợ cậu ấy không xem ngay lập tức, tôi còn cố tình dùng tay ấn mạnh lên quyển vở và vội vàng nhìn vào mắt cậu ấy. May quá đúng lúc đó, cậu ấy cũng ngước mắt lên nhìn tôi. Điện giật! Tôi tin chắc đó là cảm giác như bị điện giật chạy qua người, cả cơ thể tôi đang run lên, đầu óc như chóng váng và tim thì đạp thình thịch.

Thế mới thấy thời kỳ đó trong sáng làm sao, chỉ cần có một ánh mắt thôi đã đủ làm cho con người ta thấy ngây ngất vì tình yêu. Ánh mắt của cậu ấy vẫn dịu dàng, nồng ấm như thế, ánh mắt tôi cũng vẫn đầy say mê và trong sáng. Dường như chưa có chuyện gì xảy ra.

Cậu ấy giữ chặt cuốn vở trong tay, không mở ra ngay lúc đó nhưng tôi tin chắc rằng cậu ấy đã hiểu được ánh mắt và hành động của tôi nên tôi từ từ đi đến bàn khác, tiếp tục phát vở.

Những người biết yêu từ thời phổ thông thường đều có tố chất hoạt động bí mật.

Buổi chiều lúc tan học, Hứa Lật Dương không giống mấy ngày trước vội vội vàng vàng thu xếp để đi về mà cứ chần chừ ở lại. Đợi đến khi lớp học không còn người, tôi đóng cửa trước, cậu ấy đóng cửa sau. Tôi đi dến bên cạnh Hứa Lật Dương, lên tiếng hỏi: “Mấy ngày gần đây cậu sao thê? Tại sao chẳng nói với tớ câu nào?”

Tôi nhìn chằm chằm vào Hứa Lật Dương còn cậu ấy không nhìn tôi cũng không nói gi cả.

Tôi lại hỏi: “Có phải là cô Vu đã nói gì với cậu không?”

“Cô Vu bảo tớ không nên làm ảnh hưởng tới việc học tập của cậu.” Hứa Lật Dương ngừng một lát rồi nói tiếp: “Tớ thấy cô Vu nói rất đúng.”

Tôi cảm thấy lý do này thật là nực cười. Lý do này quá là bình thường. Nói cái gì chứ, việc tôi học tập chăm chỉ có cần cô dạy không? Nếu như vì yêu sớm mà dẫn đến việc kết quả học tập xuống dốc thì chỉ có thẻ vì một lý do duy nhất, đó là do học sinh đó không thực sự được yêu, việc yêu đó không thuận lợi. Từ sáng tới tối chỉ nhớ nhung, sầu muộn. Những người khác liệu có biết diều đó không? Còn khi tình yêu là một sự hưởng thụ thì sẽ trở thành một động lực vô cùng hiẹu quả.

Tôi lên giọng chất vấn: “Lẽ nào cậu cũng thấy rằng cậu đã ảnh hưởng đến kết quả học tập của mình sao?”

Hứa Lật Dương trả lời: “Có thể.”

Tôi bỗng thấy lòng nhói đau. Hoá ra lí do chủ yếu cậu ấy không nói chuyện với tôi là vì cậu ấy không muốn quan tâm đến tôi nữa. Lí do của việc không muốn quan tâm đến tôi nữa chính là vì cậu ấy không yêu hoặc không đủ yêu tôi. Tất cả lí do khác chỉ là cái cớ mà thôi. Hoá ra cậu ấy không có sự quyết tâm cho tình yêu của chúng tôi. Hoá ra cậu ấy không hề yêu tôi.

Tôi thừa nhận tôi là một người vô cùng nhạy cảm, hay nghĩ ngợi. Và cứ thế càng nghĩ tôi càng cảm thấy vô cùng tủi thân, thậm chí còn cảm thấy vô cùng nhục nhã. Tôi yêu một người đến thế, vậy mà người đó lại dễ dàng bỏ rơi tôi.

Nước mắt tôi bỗng tuôn trào, Hứa Lật Dương nhìn thấy tôi khóc liền vội ôm lấy vai tôi, hỏi: “Thuỷ Tha Tha, cậu sao thế?”

Đúng là không uổng phí khả năng muốn khóc là khóc của tôi, nhìn thấy Hứa Lật Dương lo lắng tôi càng khóc thảm thiết. Tôi cứ lặng thinh, để cho nước mắt tuôn lã chã.

Tôi thầm nghĩ, Hứa Lật Dương chắc đau lòng lắm. Nếu không khi ôm tôi sao cậu ấy lại dùng tay vỗ nhẹ vào lưng như đang dỗ dành một đứa trẻ vậy?

Đột nhiên, cửa trước mở ra. Đoạn Tiểu Ngữ bước vào.

Cô ta lập tức sững người lại. Tôi đang ở trong vòng tay của Hứa Lật Dương. Sự thất vọng, hụt hẫng hiện rõ trên mặt cô ta.

Hứa Lật Dương ngay lúc đó cũng vội buông tôi ra.

Đoạn Tiểu Ngữ cười hỏi: “Các cậu vẫn chưa về à?”

Nụ cười của cô ta luôn thường trực, kể cả là trước mặt thầy cô giáo hay là trước mặt lũ con trai, con gái. Cũng chính bởi thế tôi luôn cảm thấy nụ cười đó là giả tạo. Cuộc đời này có nhiều việc đáng để vui, để lúc nào cũng cười hớn hở như thế sao? Từ sáng đến tối lúc nào cũng cười hệt như bông hoa đào đã nát!

Sau khi lấy từ ngăn bàn ra một quyển sách, Đoạn Tiểu Ngữ lại ra khỏi cửa. Lúc đi ra còn rất lịch sự, tế nhị khép chặt cửa lớp học lại như cũ.

Nghe tiếng bước chân của nó đã xa dần tôi mới lên tiếng hỏi Hứa Lật Dương: “Có phải bạn ấy thích cậu không?”

Hứa Lật Dương rất ngạc nhiên hỏi : “Sao cậu biết? Có một lần bạn ấy đưa cho tớ một mảnh giấy, hẹn tớ tan học đợi bạn ấy. Nhưng tớ đã không đợi mà đi về trước một mình. Sau đó, đám bạn cùng lớp cứ suốt ngày trêu là bạn ấy thích tớ.”

Tôi trầm ngâm một lúc, buồn vui lẫn lộn. Vui vì người Hứa Lật Dương yêu là tôi. Đoạn Tiểu Ngữ cũng chẳng là gì. Buồn vì Hứa Lật Dương sớm đã biết rằng Đoạn Tiểu Ngữ thích mình nhưng lại không hề nói với tôi. Nhìn từ góc độ khác có thể thấy là: Cậu ấy có thể giấu tôi về cô ấy thì cũng có thể giấu cô ấy về tôi.

Không ai là có thể tin tưởng hoàn toàn được.