Cô Gái Mù Kì Duyên

Chương 2




“Tôi cảm thấy có người làm bừa!” Lôi Xiết dùng sức quăng áo khoác da lên ghế, lời nói vừa lạnh lại trầm.

Anh đang đứng trong căn phòng hình tròn ở lầu hai câu lạc bộ, bốn phía là cửa kính trong suốt, ngay cả trần nhà cũng là thủy tinh trong suốt của “Truy Mộng” Huyễn Dạ Thần Hành.

“Là quản lý giở trò quỷ sao?” Lôi Xiết ánh mắt khẽ liếc, một đạo sóng điện xuyên qua tường thủy tinh, mạnh mẽ bắn về phía một địa điểm xác định ở đại sảnh câu lạc bộ dưới lầu.

“Không phải tôi! Đừng phóng điện, Lôi Xiết!” Giọng nói của quản lý từ quầy bar phía sau đại sảnh sau truyền đến tổng bộ.

“Nói không chừng đây là duyên phận. Có phải không, Huyễn Dạ?” Tước Lợi Nhi cười tủm tỉm nói.

“Cũng có thể nha!” Huyễn Dạ Thần Hành cùng Tước Lợi Nhi một hát một xướng, có vẻ muốn cho Lôi Xiết phát hỏa. Bọn họ ai chẳng biết Lôi Xiết ghét nhất loại quan niệm về số mệnh này, cái gì duyên phận, kiếp trước đã định vân vân, anh đều coi thường.

“It1 nói những chuyện vô căn cứ này với tôi, phụ nữ chính là phiền toái, huống chi vị họ An này lại là người phiền phức trong phiền phức!” Giữa long mày Lôi Xiết đã có thêm mấy lằn vân.

“Cô ấy nhìn không thấy, cũng không phải cô ấy muốn.” Lãnh Quan vốn nói không nhiều lắm mở miệng thay An Dĩ Nhạc thấ bất bình. Danh hiệu “Ngân Tuyết” cô ngũ quan trong sáng xinh đẹp thanh tú, khí chất phi nam phi nữ thường làm cho người ta phân không rõ giới tính của cô.

“Đúng vậy! Vừa rồi quản lý đưa đến tư liệu có liên quan với cô ấy, chúng ta đều đã xem qua, cô ấy muốn báo thù cũng là bình thường, một gia đình hoà thuận vui vẻ gia bị hủy hoàn toàn, ai chịu nổi? An Dĩ Nhạc vì việc đó mà bị mù, tuy rằng còn giữ được tính mạng, nhưng em tin tưởng cô ấy nhất định sống càng thống khổ.” Tước Lợi Nhi tâm địa mềm nhất, không khỏi thay An Dĩ Nhạc cảm thấy khổ sở.

“Quên đi, Tước Lợi Nhi, Lôi Xiết nếu không muốn nhận, liền thay đổi người là được......” Huyễn Dạ Thần Hành cố ý làm vẻ ta đây nói.

“Không cần! Nếu đã được chọn, tôi có thể đảm nhiệm.” Lôi Xiết quả quyết từ chối.

‘Cũng đúng! Thay đổi người sẽ bị phạt tiền khấu trừ 20%! Nếu thật dự muốn thay đổi người, anh chẳng những kiếm không được tiền, còn bị thêm phạt một trăm vạn đôla, rất có hại.” Tước Lợi Nhi cười vẫy vẫy mái tóc dài màu nâu. Danh hiệu “Thần Toán” cô am hiểu nhất chính là “tính toán”.

Cô gái nhỏ này không có việc gì lại tính toán rõ ràng như vậy làm chi? Lôi Xiết không trả lời, chỉ quăng cho cô một ánh mắt lạnh lùng.

Trong bốn hội viên, mỗi người một cá tính khác nhau, Tước Lợi Nhi bề ngoài nhìn rất trong sáng đáng yêu, nhưng tâm cơ trưởng thành sớm lợi hại nhất trong bốn người, thật may cô chỉ khi đối phó địch nhân mới thể hiện ra mặt chân thật, trước đôi mắt của ba vị đại ca đại tỉ, cô chỉ có thể giả một đứa em nhỏ.

Huyễn Dạ Thần Hành là người nhiều tuổi nhất, bình thường luôn rất thích thiết biểu hiện ra anh chín chắn, anh thuộc dạng người khẩu xà tâm phật điển hình, trong lúc nói cười có thể san bằng kẻ địch, vĩnh viễn không nhanh không chậm, phong độ tao nhã mà mê người.

Lãnh Quan kỳ thật cũng không lạnh lùng, nếu muốn so sánh, Lôi Xiết còn thâm hơn cô, chỉ là cô không thích nói chuyện, đối với tranh cãi càng không có hứng thú, cho nên mỗi khi ba người khác cãi nhau, cô thường là người trầm mặc nhất. Ngoại hình tuấn tú mê người, có tình cảm rất tốt với Tước Lợi Nhi.

Về phần Lôi Xiết, danh hiệu “Tia Chớp”, làm cho người ta có cảm giác vừa sắc bén lại lạnh lùng, cá tính giống như con dao, người không quen tiếp cận anh liền không cẩn thận mà bị thương; Mà anh xuống tay cũng không lưu tình, vừa chuẩn vừa độc, là người có tính hành động nhất câu lạc bộ linh lực.

“Kỳ thật khi cô ấy vừa vào cửa chúng tôi đã nhìn qua, bộ dạng cô cũng không tệ lắm đâu.” Huyễn Dạ Thần Hành bỗng dưng nói ra một câu.

Bọn họ cũng đều biết, phụ nữ càng xinh đẹp, Lôi Xiết càng không thích! Chủ yếu là bởi vì vết sẹo trên mặt anh chính là do “mỹ nữ” ban tặng, mỹ nữ kia không phải là người nào khác,chính là mẹ của Lôi Xiết.

Bởi vậy, ngay cả Tước Lợi Nhi xinh đẹp vô tà như thiên sứ cùng Lãnh Quan xinh đẹp trung tính, anh cũng rất ít đưa ra khuôn mặt hoà nhã.

Nghe thấy lời Huyễn Dạ nói, Lôi Xiết ánh mắt đảo qua, sắc mặt chợt tối, sóng điện từ ánh mắt đồng loạt phóng ra. “Anh không nói lời nào rất thống khổ sao? Huyễn Dạ!” Huyễn Dạ Thần Hành lấy tốc độ cực nhanh thay đổi vị trí, lại lấy một đệm mềm cách điện mà đỡ sự tức giận của Lôi Xiết. “Tính tình vẫn dữ dội như vậy, Lôi Xiết.”

“Được rồi, các anh đừng ầm ỹ! Đều là người một nhà, sao lại động thủ?” Tước Lợi Nhi nhảy ra khuyên can.

“Hai người tỉnh táo một chút đi!” Ngay cả Lãnh Quan cũng nhìn không được, vung tay lên, hai luồng hơi lạnh phút chốc đánh úp về phía Lôi Xiết cùng Huyễn Dạ Thần Hành, nháy mắt khiến mấy sợi tóc bọn họ đông lạnh thành băng.

“Oa! Cái này đâu chỉ là lạnh ngắt (nguyên văn: lãnh tĩnh: tỉnh táo, lạnh ngắt, chị nói là tỉnh táo, anh vẫn dùng từ đó với nghĩa là lạnh ngắt), quả thực là đông chết người!” Huyễn Dạ kêu vuốt ve tóc bị đóng băng.

Lôi Xiết không nói gì, đi trở về sô pha mặc áo da vào. Có chút lạnh!

“Ha ha! Thật vui, các anh lại đùa như vậy, Lãnh Quan một ngày nào đó sẽ đông lạnh các anh thành cột băng.” Tước Lợi Nhi cười đến sắp bể bụng.

“Lát nữa cậu phụ trách đưa An Dĩ Nhạc trở về, tốt nhất đừng hung dữ với người ta.” Huyễn Dạ Thần Hành đối với phụ nữ dịu dàng có tiếng.

“Đây là án tử của tôi, ai cần anh lo?” Lôi Xiết cũng nói nhiều với anh ta.

“Mắt của cô ấy là ba tháng gần đây mới nhìn không thấy, cho nên hành động nhất định không tiện, anh chịu khó giúp cô ấy một chút cũng không chết mà.” Tước Lợi Nhi cũng đi theo nói.

“Tôi định một mình làm việc, không tính đi cùng cô ta.” Lôi Xiết lạnh lùng nói.

“Nguy cơ của cô ấy rất lớn, lúc nằm viện từng bị tập kích một lần.” Lãnh Quan bỗng nhiên nói.

“Xem ra, kẻ thù của cô ấy đối với cô ấy có chút kiêng kị. Theo tin tức cảnh sát có được, những người đó luôn theo dõi cô ấy, tùy thời muốn diệt khẩu.” Huyễn Dạ Thần Hành nói.

“Vậy thì sao chứ?” Lôi Xiết rót một ly rượu, một ngụm uống hết.

“Vậy có nghĩa nhiệm vụ của anh không chỉ là tìm ra hung thủ mà thôi, anh còn phải bảo hộ an toàn của cô ấy.” Tước Lợi Nhi tức giận nói.

“Đừng nghĩ!” Lôi Xiết hừ mạnh một tiếng, anh mới sẽ không giống con chó dẫn người mù theo sát sau cô An Dĩ Nhạc mắt mù kia.

“Khi làm nhiệm vụ, nếu người ủy thác chết sẽ không tốt lắm.” Lãnh Quan sườn mặt trừng hắn.

“Nhưng lúc trước câu lạc bộ cũng không quy định bảo vệ cố chủ an toàn.” Lôi Xiết phản bác.

“Thật không có tính người!” Tước Lợi Nhi chu miệng.

“Cô ta nếu thật sự sợ hãi, lúc trước nên mua hy vọng “sinh mệnh an toàn”.” Lôi Xiết lại nói.

“Nhưng mà, theo tôi được biết, cô ấy căn bản không sợ chết, không phải sao?” Huyễn Dạ Thần Hành chậm rãi nói.

Lôi Xiết trầm mặc sau một lúc lâu mới nói: “Cho nên, các người lo lắng cái gì hả?”

Nói cũng đúng, bọn họ sao lại quan tâm thay An Dĩ Nhạc chứ? Lúc này đây Lôi Xiết đã được cô ấy chọn, minh minh trung đều có định sổ, bọn họ nói thêm nữa cũng vô ích. Ba người nhìn nhau, cũng không còn hứng thú tiếp tục tán gẫu, đều tự mặc áo khoác vào, chuẩn bị về nhà.

“Quản lý nói mưa quá lớn, không có khách tới cửa, tôi đi đây.” Huyễn Dạ Thần Hành nói xong liền bước ra khỏi tổng bộ, nhẹ nhàng mà đi.

“Em cũng đi nữa, Lãnh Quan, đến nhà của em chơi đi.” Tước Lợi Nhi sôi nổi kéo tay Lãnh Quan nói.

“Được”

Hai nữ nhân tiếp theo rời đi, nhưng bóng dáng nhìn như thế nào cũng đều là một đôi nam nữ.

Lôi Xiết cũng đi về phòng nghỉ của An Dĩ Nhạc, cô bởi vì uống rượu mà chìm vào giấc ngủ, nhưng trong lúc ngủ mơ tựa hồ không quá an ổn.

Khi anh đang định ôm lấy cô, giọng nói Huyễn Dạ đột nhiên vang lên, “Giấc mộng của cô toàn là máu, cậu muốn xem hay không?”

Lôi Xiết nhíu nhíu mày, thấp giọng: “Sao anh còn chưa đi?”

“Tôi chỉ là thuận đường tiến vào mộng của cô ấy xem mà thôi, cô gái đáng thương, cô ở trong mộng khóc thật sự thương tâm.” Huyễn Dạ nhẹ giọng nói.

“Vậy anh ở trong mộng an ủi cô ta là được rồi.” Lôi Xiết ôm lấy cô, đi ra khỏi câu lạc bộ, biến mất trong vòng sáng thông với thế giới con người của câu lạc bộ.

An Dĩ Nhạc bỗng mở mắt ra, ác mộng quấy phá vẫn không buông tha cô, cô cảm giác vừa tỉnh lại liền thấy đầu choáng mắt hoa, toàn thân mệt mỏi, ngay cả tim cũng còn vì trong mộng kinh hồn mà cấp tốc nhảy lên.

Hơi động đậy thân thể, cô mới phát hiện mình đang nằm trên giường thoải mái, trong không khí tràn ngập hương thơm cà phê.

Đây là nơi nào? Cô đột nhiên ngồi dậy, sờ soạng xuống giường, đối với hoàn cảnh lạ lẫm cảm thấy vô cùng hoảng hốt.

Bây giờ là lúc nào? Sao cô lại một mình ở trong này?

Nghi vấn của cô theo cửa phòng bị mở ra, giọng nói quen thuộc của Gedi xuất hiện, mới được giải đáp.

“Em đã tỉnh? Dĩ Nhạc, em có khỏe không? Đêm qua em thật sự làm chị sợ hãi.” Gedi tiến vào bước đến bên người ôm lấy cô, trong giọng nói có vẻ lo lắng.

“Em làm sao vậy? Nơi này là chỗ nào?” Cô hoang mang hỏi.

“Nơi này là nhà của chị. Em ngày hôm qua mất tích ở phố người Hoa, làm chị sợ tới mức tìm chung quanh, nhưng tìm nửa ngày vẫn không có tin tức của em, cuối cùng không có cách nào, đành phải về nhà chờ điện thoại của em. Chị vốn tính đợi lát nữa không thấy sẽ báo cảnh sát, không nghĩ tới hơn nửa đêm một chút, một chiếc xe kỳ quái đưa em đến nơi này của chị, chị mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.” Gedi vừa nghĩ đến cô có thể gặp bất trắc thì trong lòng vẫn còn sợ hãi.

“Em mất tích?” Cô kinh ngạc nói.

“Đúng vậy, em ngày hôm qua chạy đi đâu? Chị ở phố người Hoa vòng mấy vòng trở về vẫn tìm không thấy em.”

“Em đi đâu à? Em......” Đầu óc hỗn độn bắt đầu khôi phục suy nghĩ, sau đó, cô nghĩ đến câu lạc bộ linh lực cùng...... Tia Chớp!

“Không bị người khác bắt nạt chứ? Em mất tích bốn tiếng không xảy ra chuyện gì sao?” Gedi quan tâm nhìn cô. Phố người Hoa long xà sống hỗn tạp có tiếng, một cô gái nhu nhược lại xinh đẹp như An Dĩ Nhạc ở nơi nào không thấy, sẽ không phải bị bắt đi chứ?

“Em không sao, thật sự. Gedi, chị nhất định không tin, em đã tìm được câu lạc bộ linh lực!” Trên mặt cô nở nụ cười, kéo tay Gedi thấp giọng kêu.

“Câu lạc bộ linh lực?” Gedi mở to mắt.

“Đúng vậy, em tìm được câu lạc bộ linh lực, bọn họ cũng đáp ứng thay em báo thù.” Cô hưng phấn kêu lên.

“Không phải em nằm mơ chứ?” Gedi vuốt trán của cô.

“Nằm mơ?” Sẽ sao? Lòng của cô ngổn ngang vô cùng, sâu trong nội tâm cũng đồng dạng nghi ngờ bất an. Tối hôm qua rõ ràng là gặp gỡ bất ngờ không thể tưởng, rốt cuộc có phải thật hay không?

“Khi em trở về bất tỉnh nhân sự, miệng còn có mùi rượu, chị thật sợ em đi nơi nào uống say mèm mới có thể sinh ra ảo giác.”

“Không! Đây là sự thật!” Cô cố gắng tin mọi chuyện tối hôm qua không phải hư ảo.

“Vậy em nói cho chị biết, em đi vào câu lạc bộ linh lực như thế nào? Ở đâu?” Gedi lại hỏi.

“Ở...... Hẳn là ở phố người Hoa! Em cũng không biết, mơ mơ màng màng bước vào......” Cô kỳ thật không thể giải thích chính xác, chính yếu là cô nhìn không thấy.

“Dĩ Nhạc, đây có khả năng là em suy nghĩ báo thù quá nhiều mà sinh ra ý nghĩ vô căn cứ. Hôm qua chị ở phố người Hoa hỏi thăm, cũng không có người nào biết chỗ của câu lạc bộ linh lực, ngay cả người ngày hôm qua đưa em trở về hình như cũng là tài xế riêng của câu lạc bộ đêm. Cho nên, đừng nghĩ việc này nữa.” Gedi kiềm chế nói.

“Không! Không! Em thật sự cùng người của câu lạc bộ tiếp xúc qua, cũng bàn xong giá cả. Em cần năm trăm vạn đôla, Gedi, đây là thù lao mà em đồng ý trả cho người ta......” An Dĩ Nhạc nắm lấy tay cô ấy nói.

“Năm trăm vạn đôla? Em điên rồi! Dĩ Nhạc, năm trăm vạn không phải số nhỏ, em lại muốn dùng số tiền này làm chuyện điên rồ?” Gedi cảm thấy tình thế so với cô tưởng tượng còn nghiêm trọng hơn, cô gái này nhất định bị thống khổ ép tới thần trí không rõ.

“Em không điên! Người nọ ra giá năm trăm vạn, anh ta cam đoan có thể giúp em tìm ra đám người kia, hơn nữa giết bọn họ. Chỉ cần anh ta làm được, em nguyện ý trả tiền!” An Dĩ Nhạc chém đinh chặt sắt nhìn về phía trước.

“Dĩ Nhạc, hãy nghe chị nói, hôm nay đi bệnh viện tái khám một lần......” Gedi khuyên bảo.

“Chị nghĩ rằng em đầu óc có vấn đề?” Cô cười nhẹ, vẻ mặt cô đơn nói: “Có đôi khi em còn hy vọng em thật sự có thể điên thì tốt rồi, sẽ không cần suy nghĩ nhiều quá......”

“Dĩ Nhạc......” Gedi không biết nên nói gì, đối với đau xót của cô thật sự là lực bất tòng tâm.

“Đừng lo lắng cho em, Gedi, em nghĩ trước hết phải tìm một căn phòng để ở.” Cô trái lại an ủi cô ấy.

“Chị đã nghĩ qua, Dĩ Nhạc, hay là trước hết em ở cùng chị đi, như vậy chị sẽ yên tâm hơn, chờ em có thể sống độc lập sau đó mới bàn đến việc khác đi.” Gedi hảo tâm đề nghị.

“Nhưng mà, như vậy rất làm phiền chị......” Cô ửng đỏ mắt. Bạn bè a! Trong hoạn nạn mới thấy chân tình.

“Không, nếu em còn xem chị là bạn, thì đừng khách khí với chị.” Gedi cười vỗ vỗ vai gầy của cô, trong lòng cảm thấy không đành lòng, ba tháng nay, cô cả người gầy hẳn đi, làm cho người ta nhìn thấy liền đau lòng.

“Cám ơn.”

“Đúng rồi, chị gián tiếp biết được, có một cậu bạn đại học tên Roger luôn tìm em, dường như vô cùng lo lắng cho em, muốn liên lạc một chút với cậu ta hay không?” Gedi vừa nói vừa đỡ cô ra khỏi phòng, đi vào phòng khách ngồi sô pha xuống.

“Roger?” An Dĩ Nhạc kinh ngạc nháy mắt.

Roger là bạn nhảy trong vũ hội ở trường học sau ngày gia đình cô gặp chuyện không may, tao nhã có lễ, tóc vàng mắt lam, là đại soái ca nổi danh trong trường. Cô từ năm nhất đã phi thường ái mộ anh ấy, chỉ là bên người anh ấy có đầy giai nhân đi theo, cô cũng chỉ có thể đem tình cảm thật sâu giấu ở trong lòng. Nhưng mà, không biết có phải ông trời chiếu cố hay không, sau khi lên năm hai, Roger lại chủ động tìm cô nói chuyện, hơn nữa thường xuyên hẹn cô, hai người tình bạn không ngừng phát triển. Tối ngày cô gặp chuyện không may, cô đang có giấc mộng đẹp cùng anh ấy khiêu vũ.

Nhưng sau khi xảy ra chuyện, cô đã rất lâu chưa nhớ tới anh ta. Hiện tại Gedi nhắc tới, cô bỗng nhiên cảm thấy anh ấy và cô không phải là người cùng một thế giới, bởi vậy ngây ngốc không biết nên trả lời như thế nào.

“Đúng vậy, muốn gọi điện thoại cho cậu ta hay không?” Gedi hy vọng cô có thể cùng bạn bè liên lạc để khôi phục tinh thần.

“Không được......” Cô hiện tại cái dạng này, làm sao có thể gặp người khác? Roger anh tuấn tiêu sái, cô đã không còn xứng đứng bên cạnh anh ta.

“Dĩ Nhạc, chị cảm thấy em nên học xong chương trình đại học có vẻ tốt, hơn nữa đến trường em có thể cùng bạn bè giúp đỡ nhau, đối với thân thể cũng có ích.” Gedi đề nghị.

“Em cái gì cũng không nhìn thấy, còn có thể vẽ cái gì? Màu sắc đối với em mà nói đã không còn ý nghĩa gì.” Cô đau xót cúi đầu.

“Nhưng mà, em cứ như vậy sẽ không thể thoát khỏi bóng ma.”

“Vì báo thù, em có thể sống ở địa ngục. Gedi, chị không biết điều tra rõ chuyện này đối với em có quan trọng như thế nào đâu, những người đó vì sao muốn giết cả nhà em, em nhất định phải làm rõ!” Nắm tay vịn sô pha, cô lại bắt đầu kích động.

“Nhưng ở Newyork, có rất nhiều tội phạm gây án đều không có lý do, có lẽ bọn họ chỉ là nhất thời hứng khởi......”

“Không! Tối hôm đó em nghe thấy hai kẻ bắt cóc nói chuyện, bọn họ ngay cả nhà của em có mấy người cũng điều tra rất rõ ràng, bọn họ là hướng về phía nhà em mà đến, mà em, nhất định phải tìm ra nguyên nhân.”

‘Càng không chịu buông tay, sẽ càng khiến bản thân gặp nguy hiểm, việc bất ngờ lần đó trong bệnh viện không có nghĩa là em đã trở thành mục tiêu, em tội gì xen vào nữa để khiến mình gặp phiền phức?” Gedi cố gắng muốn khuyên tỉnh cô.

“Em có câu lạc bộ linh lực giúp em! Có người sẽ giúp em......” Cô hô to.

“Đừng nói đến cái tên đó nữa!” Gedi tức giận.

“Đó là sự thật! Tin tưởng em, tối hôm qua em thật sự cùng bọn họ lập khế ước!” Cô cao giọng, vội vàng nói xong.

“Người đó đâu? Người giúp em đâu?” Gedi cũng la to.

“Đừng như vậy......” Gedi mới nói được một nửa, chuông cửa đột nhiên vang lên, cô kiềm chế tính tình, đi mở cửa.

Cửa vừa mở ra, cô bị người đàn ông xa lạ trước mắt, lạnh lùng lại mặc một thân đồ đen, đeo kính đen, cô thật cẩn thận hỏi: “Có việc?”

“Tôi tìm An Dĩ Nhạc tiểu thư.” Lôi Xiết mặt cực kỳ lạnh không có biểu tình gì.

“Anh là ai?” Gedi có chút khẩn trương. Hắn không phải là một trong nhưng tên bắt cóc chứ? Nhìn cách ăn mặc này, vừa thấy đã biết không phải người tốt gì.

“Tôi là người của câu lạc bộ linh lực, An tiểu thư mướn tôi thay cô ta làm việc.” Lôi Xiết nói xong liền đi vào cửa, thuận tay tháo kính râm xuống, lộ ra cặp mắt xanh biếc.

Vừa nói xong liền khiến Gedi trợn tròn mắt. Thực sự có câu lạc bộ linh lực? Trời ạ! Cô vội vàng xoay người, lần nữa nhìn kỹ Lôi Xiết.

Anh ta thoạt nhìn nguy hiểm lại âm trầm, tuy rằng bộ dạng rất tuấn tú, nhưng toàn thân có loại hơi thở quỷ mị nói không nên lời, thần bí làm cho người ta bất an. Nhất là đôi mắt xanh kinh người kia, nằm trên gương mặt đậm chất đông phương, nhìn như thế nào cũng không thấy thoải mái. Hơn nữa vết sẹo trên gương mặt kia, liền càng giống sát thần đến từ âm phủ......

Gedi âm thầm hít một hơi.

An Dĩ Nhạc nghe thấy giọng nói của Lôi Xiết, cao hứng nghiêng mặt gọi: “Là Tia Chớp sao? Thì ra tối hôm qua không phải mơ! Là thật, Gedi, anh ấy là người đến giúp em.”

“Chào buổi sáng, An tiểu thư, tôi đến chấp hành nhiệm vụ.” Lôi Xiết đạm mạc đứng ở phòng khách trung ương.

“Đợi chút! Tôi chưa từng nghe qua cái gì câu lạc bộ linh lực, anh có thể đưa danh thiếp không?” Căn cứ vào tâm tính muốn bảo hộ An Dĩ Nhạc, Gedi càng thêm cẩn thận.

“Danh thiếp? Chúng tôi không dùng thứ đồ chơi này.” Lôi Xiết khinh thường nói.

“Tôi đây làm sao mà biết anh không phải là kẻ lừa đảo? Nói không chừng anh chỉ là người của chinh tín xã, tùy tiện đặt cái tên, để lấy một đống lớn tiền mặt......”

“Cô gái đen này là gì của cô?” Lôi Xiết không kiên nhẫn trừng mắt nhìn An Dĩ Nhạc.

“Chị ấy là luật sư của ba tôi.”

“Vậy kêu cô ta câm miệng, cô ta nói nhiều quá.” Anh không vui ra lệnh.

“Bảo tôi câm miệng? Nơi này là nhà của tôi, tôi tùy lúc đều có thể đuổi anh ra ngoài......” Gedi bị thái độ của người này chọc giận.

“Chúng ta tốt nhất đổi nơi khác nói. An tiểu thư, khi tôi làm việc đều lấy tiền trước, còn có vài điểm quan trọng muốn nói trước cho cô.” Lôi Xiết kéo An Dĩ Nhạc, đi ra cửa.

“Đứng lại! Anh đừng nghĩ đến tùy tùy tiện liền có thể từ trên người Dĩ Nhạc lừa đến năm trăm vạn đôla......” Gedi phẫn nộ muốn ngăn anh.

Lôi Xiết động cũng không nhúc nhích, trừng mắt, điện của đèn trần đột nhiên giống tẩu hỏa phóng thẳng vào Gedi.

“Ôi!” Gedi bị điện giật kêu sợ hãi một tiếng.

“Làm sao vậy? Gedi!” An Dĩ Nhạc lo lắng đi qua. Nhất thời nói không nên lời. Dòng điện này là anh làm ra sao?”

“Phải.” Lôi Xiết nói được như là cảnh cáo.

“Cho anh năm trăm vạn, sẽ không thiếu một xu.” An Dĩ Nhạc tức giận nói.

“Cô coi như thông minh.” Miệng anh nhếch lên, ánh mắt lợi hại trừng mắt An Dĩ Nhạc sướng Gedi.

“Dĩ Nhạc, người này lai lịch không rõ....” Gedi vẫn lo lắng

“Giúp em chuẩn bị tiền, Gedi, giờ em cùng Tia Chớp đi làm việc.” An Dĩ Nhạc cũng biết mình không nên tin tưởng, nhưng cô khẳng định Tia Chớp sẽ không lừa tiền của cô, có lẽ là đã trải qua chuyện đêm qua, cô đối với việc tồn tại của câu lạc bộ linh lực đã không còn hoài nghi.

“Dĩ Nhạc......” Gedi gấp đến độ cơ hồ muốn gọi điện thoại báo nguy.

“Anh ấy sẽ không làm gì em đâu, Gedi, em muốn dẫn anh ta về nhà của em xem.” An Dĩ Nhạc một tay bị Lôi Xiết giữ chặt, đi ra cửa.

“Chị cũng đi với em.” Gedi rõ ràng theo sau.

“Thật xin lỗi, đây là chuyện của tôi cùng cô ấy, không cần cô lên sân khấu.” Lôi Xiết cự tuyệt vừa lạnh lại vừa cứng rắn.

“Gedi, đừng lo lắng, em sẽ tùy thời liên lạc với chị.” An Dĩ Nhạc vội nói.

“Thật sự không sao chứ?” Thấy cô ý chí kiên quyết, Gedi đành phải ngừng khuyên bảo, cô cầm lấy một cái điện thoại di động nhét vào trong tay An Dĩ Nhạc, “Được rồi, chị tạm thời tin tưởng lời em nói, nhưng có việc gì, phải lập tức gọi điện cho chị.”

“Được.” An Dĩ Nhạc gật gật đầu.

“Đừng nói giống như tôi muốn dẫn cô ta đi bán, cô ấy có bao nhiêu thịt, bán không được vài đồng, huống hồ cô ấy lại là người mù.” Lôi Xiết không khách khí nói.

“Anh......” Tên khốn này! Dĩ Nhạc là từ đâu tìm ra người này? Gedi giận trong lòng.

“Vậy..... Em đi đây.” An Dĩ Nhạc cũng ghét Lôi Xiết kia trương đáng đánh đòn miệng, bất quá, cũng là có cầu cho anh ta, cô cũng không cùng anh ta so đo.

Cô cùng Lôi Xiết song song ra cửa, để Gedi bị chọc một bụng hỏa ở lại nhà.

Lôi Xiết giúp cô ngồi trên xe, ngay cả hỏi cũng không hỏi khởi động xe đi.

Cô kỳ quái hỏi: “Tôi còn chưa nói cho anh biết đi như thế nào, anh muốn đi đâu?”

“Đương nhiên đi đến nhà cô. Chuyện của cô tôi đều biết, câu lạc bộ linh lực nhận được án tử sẽ lập tức điều tra mọi việc của cố chủ, chút việc nhỏ đó không tính là gì.” Anh nhìn thẳng phía trước, xe cho khai lại ổn lại mau.

“Phải không? Thật có hiệu quả.” Cô thì thào nói.

“Đêm nay trước mười hai giờ gửi tiền vào tài khoản của tôi, còn nữa, trong khoảng thời gian tôi thay cô làm việc này, tôi sẽ không phụ trách an toàn của cô.”

“Tôi hiểu.” Cô cứng ngắc gật đầu, mặc dù không cần anh ta bảo hộ, nhưng đối với giọng điệu tự đại của anh ta lại nhịn không được nhíu mày.

“Cho nên, không có việc gì cô tốt nhất đừng chạy loạn, cô hẳn là rất rõ những người đó còn chờ giết luôn người duy nhất sống này,” Anh dùng đuôi mắt liếc cô, hy vọng cô đối với việc mình là gánh nặng có thể tự mình hiểu lấy.

“Anh...... Sao luôn dùng giọng điệu này nói chuyện với tôi thế?” Cô bật ra ra những lời này.

“Giọng điệu gì?”

“Hơi nặng.” Anh ta nhất định là tên mặt đen xấu xa, vừa hung dữ lại không có phẩm chất, càng đừng nói tới khí chất, cho nên mới không lễ phép như vậy. An Dĩ Nhạc trong lòng thầm đoán.

“Người phụ nữ tự cho là đáng thương.” Anh nói không một chút khách khí.

Quên đi! Đừng nói đến phong độ với lễ phép với người như thế. An Dĩ Nhạc hít một hơi thật mạnh mới đưa áp chế được bất mãn.

Chỉ là cô rất ngạc nhiên, hội viên khác của câu lạc bộ linh lực có phải đều giống anh ta như vậy hay không?

Xe tiến vào con đường nhỏ trước nhà cô, Lôi Xiết tự xuống xe, đứng ở ngoài cửa nhìn một hồi lâu, mới quay đầu nói với cô: “Mở cửa, tôi muốn vào xem.”

An Dĩ Nhạc ngây ngốc xuống xe, lại tìm không thấy phương hướng chính xác đến cửa, đứng tại chỗ thật lâu không thể đi tới. Lôi Xiết lẳng lặng nhìn cô một lát, mới vươn tay cầm cánh tay của cô, dắt cô đi đến trước cửa, lấy chìa khóa trong tay cô mở cửa.

Trong phòng tuy rằng đã dọn dẹp sạch sẽ, nhưng An Dĩ Nhạc vẫn nghe được mùi máu tươi làm người ta buồn nôn, không biết đây là mùi sâu trong tiềm thức của cô, hay là công ty vệ sinh không xử lý sạch sẽ, tóm lại, sư sợ hãi lại từ lòng bàn chân cô chạy lên toàn thân.

“Khi cha cô bị hại ông ấy đang ở nơi nào?” Lôi Xiết hỏi.

“Thư phòng. Ông đang đánh bản thảo.” Cô nhớ lại tình cảnh lúc đó.

“Đánh bản thảo gì?”

“Tôi không rõ lắm, hình như ông cùng một tòa soạn báo ký ước, mỗi tuần gửi một phần bản thảo của tập tiểu thuyết mới nhất cho họ.” Chuyện của ba cô luôn rất ít hỏi đến, đều là mẹ hỗ trợ xử lý.

“Tôi đã điều tra qua, cha cô An Hạo là tiểu thuyết gia trinh thám, mấy năm gần đây tiểu thuyết trinh thám ông ấy sáng tác đều nằm trong top tác phẩm bán chạy, nhưng mà, xét theo cá tính của ông ấy, ông ấy tựa hồ không giống người sẽ viết tiểu thuyết trinh thám.” Lôi Xiết đi đến trước giá sách trong thư phòng nhìn chằm chằm một loạt các bộ sách suy nghĩ.

Câu lạc bộ linh lực tra được người đàn ông tên An Hạo này là người có tính ôn hòa hướng nội, nhưng mà lại có thể viết ra tiểu thuyết trinh thám quỷ dị kích thích lại siêu thực, tính cách của ông cùng tiểu thuyết trinh thám có sự chênh lệch, đây cũng là việc mà một ít nhà bình văn nhàm chán cảm thấy hứng thú.

“Ba tôi là người có sức tưởng tượng phong phú, ông bề ngoài tuy rằng im lặng trầm mặc, nhưng ông phi thường cẩn thận, thích nghiên cứu tiểu thuyết trinh thám, trước kia thường hay kể chút chuyện xưa đặc biệt dỗ tôi cùng em gái ngủ.” An Dĩ Nhạc khẽ vuốt dọc theo bàn học, nghĩ đến cha từ ái, hốc mắt không khỏi đỏ lên. “Hơn nữa ông cũng là cao thủ trinh thám, nhìn báo chí đăng một ít chuyện trộm cắp đặc biệt, ông thường có thể tự mình suy luận mạch lạc, hơn nữa cùng sự thật kém không xa.”

Là người có cảm giác đặc biệt nhạy cảm?

Đối với người khác luôn khách khí lại có lễ, người giống như ông sao có thể gây họa khiến người ta muốn trả thù? Tôi thật không hiểu......” Cô nói xong lại sắp rơi lệ.

Lôi Xiết đem sách để lại, đi đến ghế sau bàn học ngồi xuống, nhìn quanh gian thư phòng này.

“Vậy vì sao?”

“Sinh ở thế giới phức tạp này không phải cô không đắc tội với người khác liền có thể an tâm sống, có nhiều nhân tố không xác định bên cạnh quyết định cuộc sống chúng ta, hoàn cảnh, xã hội, lòng người...... Cái này giống một người cho dù tuân thủ quy tắc giao thông, nhưng vẫn có khả năng bị đụng, việc đó căn bản không thể dùng lẽ thường để phân tích hoặc phỏng đoán.” Lôi Xiết lạnh lùng nói xong.

“Vậy ý anh là nói, cả nhà chúng tôi bị giết thật sự chính là ngoài ý muốn?” Cô cắn cắn môi dưới hỏi.

“Tôi không nói như vậy.” Anh mở tất cả các ngăn kéo, lật lật văn kiện cùng đồ đạc bên trong, sau đó nhìn thấy trên tờ giấy như giấy bỏ phát hiện mấy dòng bản thảo, trên đó có đánh chút chữ, hiển nhiên là bản thảo An Hạo đánh sau đó không dùng tới.

“Anh đang tìm cái gì?” Cô chỉ nghe thấy tiếng soàn soạt, kỳ quái hỏi.

“Manh mối.” Anh lấy tờ giấy này, bỏ vào cặp da anh mang đến, lại nói: “Cha cô gần đây mới ra quyển sách, cô có thể cho tôi một quyển không?”

“Tôi phải lấy ở chỗ Gedi, anh muốn sách đó làm gì?”

“Tôi muốn nghiên cứu tiểu thuyết trinh thám.” Anh đứng lên, đi khỏi thư phòng.

“Nghiên cứu tiểu thuyết của ba tôi có ích lợi gì? Tôi muốn anh tìm kẻ thù báo thù......” Cô vội vàng lên tiếng, đi theo phía sau anh.

“Đem tên tòa soạn lúc còn sống ba cô hợp tác nói cho tôi biết.” Anh cắt ngang lời cô.

“Anh muốn làm gì?” Cô lại hỏi.

Lôi Xiết xoay người đến gần cô, thấp giọng nói: “An tiểu thư, nếu chúng ta là quan hệ hợp tác, tôi khuyên cô tốt nhất tín nhiệm tôi, tôi hỏi cái gì, cô trả lời cái đó, đừng quá nhiều lời.”

Cô bị hơi thở nóng bỏng của anh phả vào mặt sợ tới mức lui về phía sau, cả giận: “Ta có quyền biết anh xử lý chuyện này như thế nào.....”

“Yên tâm, có phát hiện gì, tôi nhất định sẽ nói cho cô, nhưng tôi cũng nói trước cho cô, tôi ghét phụ nữ nói nhiều!” Anh trầm giọng nói.

An Dĩ Nhạc nghe được nổi trận lôi đình, hai tay nắm chặt, lớn tiếng trả lời:

“Tôi nói cho anh biết, tôi cũng ghét đàn ông tự đại lại cuồng vọng!”

“Vậy thật tốt, tôi chỉ sợ phụ nữ dính lấy tôi không buông.” Anh cười lạnh.

“Anh......” Ác nam này! Cô làm sao có thể chọn trúng anh ta? Mày của cô nhíu chặt.

“Đem tên tòa soạn báo nói cho tôi biết, tôi muốn tiết kiệm thời gian, mau chóng chấm dứt án tử của cô.”

“Nhật báo Newyork.” Nhất định phải xem nhẹ giọng điệu của người này, tâm tình của cô mới sẽ không bị ảnh hưởng, An Dĩ Nhạc nói với mình như vậy.

“Được, hôm nay cứ như vậy, chúng ta đi thôi.” Anh ta nói xong liền đi ra khỏi phòng, để mặc cô bên trong.

Đúng là, muốn từ trên người Tia Chớp tìm ra một chút săn sóc cùng dịu dàng là vĩnh viễn không có khả năng. An Dĩ Nhạc cắn răng bằng trí nhớ đi ra cửa. Anh ta chỉ nhận phụ trách giúp cô tìm ra kẻ thù sau đó giết chết, việc khác, anh ta tuyệt không phí tâm để làm, kể cả việc nhỏ như đỡ cô đi đường.

Anh ta là động vật máu lạnh! Cô ở trong lòng mắng, cũng nói với bản thân, trăm ngàn lần đừng ở trước mặt anh ta biểu hiện bất lực, như vậy chỉ càng làm cho anh ta xem thường mà thôi.