Cô Gái Thông Linh Sư

Chương 32: Thi độc



Edit: thienbao95

Tô Vũ giả bộ không rành thế sự, vuisướng nói: “Ông chủ Lưu, ông xem, tôi đã nói chắc chắn sẽ “Có hàng” mà!”

Mọi người chung quanh kinh ngạc không ngớt. Không nghĩ tớicôbé này đánh bậy đánh bạ, mèo mù gặp cá rán mà cũng ra hàng, thậm chí, có một số người cũng bắt đầu ảo não, tại sao vừa rồi không lanh tay lẹ mắt mua trước.

Ông chủ Ngô bất đắc dĩ thở dài, hắn bỏ ra mấy trăm ngàn, vậy mà để chocôbé này hưởng lợi.

Nhân viên cắt đá cũng sửng sốt một chút, lập tức nói: “Chúc mừng quý khách, hiện tại đã ra hàng rồi, vì không để thương tổn đến món hàng ở bên trong, tôi nghĩ hay là dùng phương thức mài đá để giải thạch đi!”

“Ừm!” Tô Vũ gật đầu.

Sau khi nhìn thấy Tô Vũ gật đầu, nhân viên bắt đầu tách khối đá ra.

Mọi người chung quanh bao gồm ông chủ Ngô đều trợn to hai mắt chờ kết quả, tuy chỉ mất nửa tiếng, nhưng cảm giác chờ đợi lại dài dằng dặc, rốt cuộc, giải thạch đã hoàn thành thuận lợi, nhân viên cầm một viên phỉ thúy to bằng nắm tay đặt vào trong tủ trưng bày, lập tức, vô số ánh mắt đều tập trung vào đó.

Tô Vũ khẽ mỉm cười, nói: “Ông chủ Lưu, ông cảm thấy viên phỉ thúy này trị giá bao nhiêu tiền?”

Lưu Chí Quân suy tư một thoáng, nói: “Viên phỉ thúy này là loại phỉ thúy thường gặp trên thị trường, chất lượng của nó chỉ tầm trung, nhưng kích thước lại to bằng nắm tay, vì thế giá cả bán ra có thể hơn 200 vạn!”

Mọi người chung quanh cũng gật đầu, Lưu chí Quân nói ra cái giá này không quá thấp cũng không quá cao, coi như thỏa đáng, lập tức, có người ra giá.

“Ông chủ Lưu, tôi mua 200 vạn!”

“Ông chử Lưu, tôi ra giá là 210 vạn, bán cho tôi đi!”

. . . . . .

Mọi người dồn dập trả giá, rốt cuộc, ra giá đến 245 vạn thì ngừng lại. Nhưng mà, ánh mắt Lưu Chí Quân lại rơi vào trên người Tô Vũ, Tô Vũ không để lại dấu vết gật đầu.

Được Tô Vũ đồng ý, Lưu Chí Quân đồng ý, dưới con mắt mọi người, hai trăm năm mươi vạn liền tiến vào thẻ ngân hàng của Lưu Chí Quân.

“Đi thôi, ông chủ Lưu, chúng ta lại đi dạo!” Tô Vũ nói một tiếng, hai người chen khỏi đoàn người, đi tới tủ trưng bày bên cạnh. Lần này, Tô Vũ rốt cuộc cũng ý thức được, đối vớicô, mua bán đổ thạch chính là một việc làm dễ kiếm tiền nhất.

Chớp mắt một cái, bốn năm tiếng đã trôi qua. Trong khoảng thời gian đó, Tô Vũthôngqua mắt tráilinhđồng đã xem gần hết các nguyên thạch, cuối cùng,côtiêu hết 200 vạn, mua lại sáu khối nguyên thạch to nhỏ, màu sắc khác nhau. Dựa vào phỏng đoán của Tô Vũ, nếu những khối đá này được giải ra, sẽ thu hoạch được tối thiểu bảy, tám trăm vạn.

Hồi nãy, Tô Vũ đã biểu hiện quá mức chói mắt, vì thế, lần này Tô Vũ tự nhiênthôngminh không có giải thạch ở đây, bằng không,côgiải ra nhiều hàng như vậy, sẽ mang lại những ánh mắt đố kị của người khác, đương nhiên, điều này cũng làm cho những người xung quanh chờ mong biểu hiện của Tô Vũ thất vọng.

Buổi chiều năm giờ hơn, đại hội đổ thạch hạ màn, có người thất vọng có người hài lòng, nhưng người vui vẻ nhất không thể nghi ngờ chính là Tô Vũ, mặc kệ thế nào, đại hội đổ thạch lần này vẫn kết thúc tốt đẹp.

Lưu Chí Quân cầm một cái túi to, trong đó có sáu khối đá, cùng Tô Vũ rời khỏi Cổ Ngọc Lâu. Sau đó, lại lái xe trở về đồ cổ Trai.

Bốn bề vắng lặng, Tô Vũ trịnh trọng dặn dò: “Nhớ kỹ, sáu khối đá này giá trị liên thành, nhất định phải bảo quản thật tốt, còn có bộ nữ thi mua ngày hôm qua, có thể bán ra giá rất cao, đây sẽ là vốn để chúng ta tiến quân vào thành phố Tây Giang, hiểu chưa?”

“Diễm tiểu thư, tôi đã rõ!” Lưu Chí Quân gật gù, hắn hít sâu một hơi, nắm thật chặt nắm đấm, lúc trước, hắn từ thành phố Tây Giang chật vật quay về đây, chỉ trải qua mấy tháng ngắn ngủi, hắn đã có thể xoay người trở về lần nữa!

“Vậy tôi về trước, bận bịu cả một đêm, ông cũng nên nghỉ ngơi một lúc đi!” Tô Vũ nói.

Tiếng nói vừa dứt, bộp một tiếng, cửa phòng được mở ra, một bóng người chật vật chui vào đồ cổ Trai, Tô Vũ định thần nhìn lại, hóa ra là Trương đạisư!

Mặt mày Trương đạisưxám xịt, quần áo trên người bị lủng vô số lỗ nhỏ, điều giật mình chính là, tay trái của hắn có năm vết cào, máu đỏ sậm chậm rãi chảy ra, thậm chí, còn mơ hồ tỏa ra một mùi hôi thối.

Tô Vũ nhíu mày, nói : “Trương đạisư, ông bị cương thi cào tổn thương!”

“Cương thi, cương thi?” Lưu Chí Quân sợ hết hồn, nói lắp bắp: “Nhanh, dùng gạo nếp!”

“Vô dụng rồi!” Trương đạisưcười khổ lắc đầu, nói: “Lúc cương thi cào bị thương đã trôi qua hơn một giờ, thi độc công tâm, không cứu kịp rồi, thôi, cả đời tôi làm tên lừa đảo, cũng coi như là bị báo ứng đi!”

Lời vừa nói ra, Sắc mặt Lưu Chí Quân nhất thời một mảnh ảm đạm.

“Ai nói ông sẽ chết?” Tô Vũ chậm rãi đi tới, bàn tay để lên cánh tay bị thương củaTrương đạisư.

Tô Vũ thân làthônglinhsư, mắt phải quỷ đồng củacôtác dụng trấn hồn, mắt tráilinhđồng lại có tác dụng trị liệu, chữa trị vô cùng thần kì, thậm chí,linhkhí trong cơ thểcũng có hiệu quả không hề bình thường.

“Ông chủ Lưu, phiền ông đi lấy gạo nếp!” Tô Vũ đưa từng sợilinhkhí vào trong cơ thể Trương đạisư, trong chốc lát, nửa bên cánh tay trái thải ra một ít thi độc, Tô Vũ khống chếlinhkhí xua tan thi độc, tập trung những thi độc còn lại lên trên cánh tay trái.

“Tư tư. . . . . .” Trương đạisưđau đến sắc mặt đều vặn vẹo, miệng vết thương bên cánh tay trái của hắn không ngừng chảy xuống máu độc màu đen, những máu độc nhỏ ở trên sàn nhà, phát ra âm thanh bị ăn mòn.

Sau khoảng nửa tiếng, máu độc trên cánh tay Trương đạisưrốt cuộc trôi hết, sau đó, Tô Vũ đắp gạo nếp lên cánh tay Trương đạisư.

“A a! !” Trương đạisưhét một tiếng thảm thiết như tan nát cõi lòng, vị trí vết thương bốc lên từng trận khói trắng, giống như bị lửa thiêu đốt.

Sắc mặt Tô Vũ hờ hững, tiếp tục hỏi: “Hiện tại đã không sao rồi, Trương đạisư, ông ở làng Thanh Thủy rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

“Ai!” Trương đạisưthở dài, kể lại rõ ràng chuyện xảy ra ở làng Thanh Thủy.

Hóa ra, chiều hôm qua, Trương đạisưtheo thị trưởng và một nhóm người bỏ ra hơn một giờ để đi tới làng Thanh Thủy, công việc của thị trưởng bận rộn, nên Trương đạisưcũng muốn làm cho xong công việc.

Mặc dù Trương đạisưlà một người ngốc, hắn xem không hiểu phong thủy, nhưng dù sao cũng nuôi một tiểu quỷ, nên sẽ để tiểu quỷ hỗ trợ, nếu như chọn nơi nào đó, tiểu quỷ cảm thấy không thoải mái, chứng tỏ chỗ đó bài xích với những thứ không sạch sẽ, dựa vào chiêu thức ấy, Trương đạisưmới lăn lộn được nhiều năm như vậy.

Thế nhưng tối hôm qua, Trương đạisưhầu như đã tìm khắp nơi ở làng Thanh Thủy, tiểu quỷ kia không những không thoải mái, trái lại càng thêm vui vẻ, đối mặt với những ánh mắt khinh thường của thị trưởng và những người khác, trong lòng Trương đạisưcực kỳ hoảng loạn, rốt cuộc, trước khi trời tối, qua loa tìm được một nơi.

Bởi vì mở quan tài nên không thể thấy mặt trời, vì thế, hơn bốn giờ sáng hôm nay, Trương đạisưliền mang theo thị trưởng và nhóm người đi dời mộ, nhiều người cùng làm, nên không lâu lắm, đã đào ra quan tài.

Trương đạisưgọi người mở quan tài ra, đi lên kiểm tra một chút, nhưng ngạc nhiên phát hiện, cha của thị trưởng mặc một bộ áo liệm, sắc mặt trông rất sống động, giống như đang ngủ say vậy.

Cái này cũng chưa tính, chuyện dọa người hơn nữa là, thi thể kia bỗng dưng đưa tay ra, vồ một cái ở trên tay Trương đạisư, Trương đạisưliều mạng tránh thoát, không ngờ, thi thể đột nhiên nhảy ra, trực tiếp tóm lấy thị trưởng!

Lúc đó, Trương đạisưbị dọa sợ, may là hắn đã sớm chuẩn bị một túi gạo nếp, nhanh tay ném gạo nếp vào trên người cương thi, cương thi kêu thảm vài tiếng, chạy trốn về hướng làng Thanh Thủy.

Lúc đó, tất cả mọi người đều kinh ngạc sững sờ, trong lòng vô cùng lo lắng, cùng ngồi xe chật vật chạy về trấn Thanh Sơn.

Nói xong, vẻ mặt Trương đạisưvô cùng áy náy, khẩn cầu Tô Vũ: “Đạisư, xin ngài xuất thủ cứu những người của làng Thanh Thủy, nguyên nhân của chuyện này tất cả đều bắt nguồn từ tôi, một khi cương thi chưa bị diệt trừ, trong đêm nay làng Thanh Thủy chắc chắn sẽ gặp xui xẻo!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.