Cô Gái Trong Trang Sách

Chương 9: Hình xăm trên bờ vai



Được viết bằng máu, các con số cứ nhảy múa trước mắt tôi:

144

Bình thường thì phản ứng đầu tiên của tôi sẽ là bấm 911 gọi cấp cứu, nhưng có gì đó giữ tôi lại, không để tôi hấp tấp làm việc ấy. Vết thương chảy máu đầm đìa nhưng cô gái không có vẻ nguy kịch lắm. Hành động này nhằm mục đích gì đây? Tại sao cô gái lại bắt mình phải chịu đựng một vết cắt như vậy?

Vì cô ta bị điên...

Rõ là thế rồi, nhưng còn gì nữa?

Bởi vì tôi không tin cô ta.

Con số 144 liên quan gì đến những điều cô ta đã kể cho tôi?

Cô ta lại dùng lòng bàn tay đập mạnh vào cửa kính và tôi thấy ngón tay cô ta chỉ về phía quyển sách đặt trên bàn.

Tiểu thuyết của tôi, câu chuyện, các nhân vật, sự hư cấu...

Và hiển nhiên chúng gợi tôi nghĩ tới điều này:

Trang 144.

Tôi vồ lấy quyển sách, vội vàng lật giở cho đến trang sách định mệnh đó. Đó là đoạn mở đầu cho một chương mới:

Sau lần đầu tiên làm tình với Jack, ngày hôm sau, Billie tới một cửa hàng xăm mình tại Boston. Mũi kim chạy trên bờ vai cô, tiêm mực vào da thịt cô, khắc trổ lên đó một câu văn bằng những nét lượn thanh mảnh, hoa văn. Đó là dấu hiệu được các thành viên trong một bộ lạc cổ xưa tại Ấn Độ dùng để gọi tên bản chất của tình yêu: một phần của anh đã đi vào trong em mãi mãi và nhuốm bẩn em như một thứ thuốc độc. Một câu đề từ trên da thịt mà từ giờ cô sẽ coi như một trợ lực, giúp cô đương đầu với những đau đớn trên đường đời.

Tôi ngẩng đầu nhìn “vị khách” của mình. Cô ta ngồi co rúm lại. Cằm tì lên đầu gối, giờ đây cô ta đang nhìn tôi bằng đôi mắt lờ đờ. Phải chăng tôi đã lầm? Phải chăng thực sự có gì đó cần phải tìm hiểu đằng sau màn kịch này? Tôi tiến lại gần ô cửa kính, lòng đầy băn khoăn. Phía sau tấm kính, ánh mắt cô gái chợt sáng rực lên. Cô gái đưa tay lên cổ, rồi khẽ kéo quai váy xuống dọc theo bờ vai.

Đến xương bả vai, tôi nhận thấy có kiểu họa tiết của thổ dân mà tôi đã quá quen. Dấu hiệu được những người Yanomami ở Ấn Độ dùng để miêu tả bản chất của tình yêu: một phần của anh đã đi vào trong em mãi mãi và nhuốm bẩn em như một thứ thuốc độc...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.