Cô Hầu Nhỏ Ngốc Nghếch Đáng Yêu

Chương 8




Mộc Nhiên Nhiên xoay đầu nhìn về phía phát ra giọng nói, thấy người tốt lúc nãy, cô mỉm cười:

-" Cảm ơn cậu lúc nãy giúp tớ nha hìhì".

Giản Thiếu Phàm cũng cười nhìn cô để lộ hai má lúm đồng tiền thật đáng yêu. Anh cất giọng nói:

-" Hìhì không có gì đâu. Mình có ý tốt muốn giúp cậu thôi. À mà cậu tên gì vậy? ".

Mộc Nhiên Nhiên nghe Giản Thiếu Phàm hỏi thì cất lên thanh âm trong trẻo:

-" Mình là Mộc Nhiên Nhiên còn cậu tên gì? ".

Giản Thiếu Phàm trả lời:

-" À mình là....

Anh chưa kịp nói xong thì Du Hạo Thần từ đâu xuất hiện cắt ngang lời nói của anh:

-" Mộc Nhiên Nhiên!".

Mộc Nhiên Nhiên đang chăm chú nhìn Giản Thiếu Phàm, nghe giọng nói của cậu chủ thì ngoái đầu lại, ngây thơ nói:

-" Cậu chủ, cậu đi đâu nãy giờ vậy? ".

Du Hạo Thần bỏ lơ câu nói của cô, mặt hầm hầm nhìn Giản Thiếu Phàm, lạnh lùng nói:

-" Cậu là ai? ".

Giản Thiếu Phàm nghe Du Hạo Thần hỏi thì nở nụ cười, cất lên thanh âm trầm ấm:

-" Tôi là ai không liên quan tới anh. Mà thôi tôi phải đi rồi. Hẹn ngày gặp lại".

Nói rồi anh quay sang nhìn gương mặt đang ngu ngơ của Mộc Nhiên Nhiên, cười dịu dàng:

-" Tạm biệt cậu quả cầu nhỏ ".

Sau đó thì anh xoay gót bước đi.

Mộc Nhiên Nhiên nhìn theo bóng anh nhăn mày khó hiểu, đang ngây ngô chưa biết gì thì Du Hạo Thần một bên gằn giọng:

-" Nhìn gì mà nhìn, cậu ta đến đây khi nào? ".

Nghe giọng nói tức giận của Du Hạo Thần, Mộc Nhiên Nhiên run run nói khẽ:

-" Dạ lúc nãy ạ ".

-" Lâu chưa? ".

-" Được một lúc thôi ạ ".

Du Hạo Thần nghe cô nói vậy, chân mày giãn ra:

-" Cậu ta nói gì? ".

Nghe đến đây Mộc Nhiên Nhiên nhỏ giọng đáp:

-" Cậu ấy hỏi tên em thôi không nói gì nữa đâu ".

Du Hạo Thần nghe cô nói, tức giận hỏi:

-" Em nói tên cho cậu ta? ".

Mộc Nhiên Nhiên ngốc nghếch gật đầu.

Du Hạo Thần thấy cô gật đầu, giận dỗi bỏ đi. Con nhỏ ngốc này, ai cho phép nó nói chuyện với người lạ chứ. Đúng là muốn chọc tức cậu mà.

Mộc Nhiên Nhiên thấy cậu bỏ đi, vội vàng chạy theo cậu. Nước mắt vì thế không tự chủ mà rơi ra, cô cất giọng nghèn nghẹn:

-" Cậu.... cậu... hức... cậu chủ.... ".

Nghe tiếng cô khóc, Du Hạo Thần không đành lòng, xoay người lại nhìn cô.

Thấy cậu không đi nữa Mộc Nhiên Nhiên chạy lại chỗ cậu, chân không may bị trợt một lần nữa. Cô cứ nghĩ mình sẽ đáp đất an toàn nào ngờ chưa kịp để cô chạm vào nền đất Du Hạo Thần đã nhanh tay đỡ cô.

Mộc Nhiên Nhiên thấy cậu đỡ mình, cánh môi hồng nhuận nở nụ cười, cái miệng nhỏ nhắn nhõng nhẽo:

-" Cậu... em sai rồi. Cậu đừng giận ".

Du Hạo Thần nhìn cô, mới lúc nãy còn mít ướt vậy mà bây giờ đã cười toe toét. Cậu cất giọng lãnh đạm:

-" Biết sai? ".

Mộc Nhiên Nhiên nghe cậu hỏi thì gật đầu.

Nhận được cái gật đầu của cô, cậu hỏi tiếp:

-" Vậy sai chỗ nào? ".

Mộc Nhiên Nhiên đang cười tươi nghe cậu nói thì thộn mặt ra, lắp bắp:

-" À... ờ... em sai.... sai ở chỗ.... à ở chỗ... à em quên mất rồi cậu ".

Du Hạo Thần khóe miệng giật giật. Con nhỏ này, tưởng nó biết sai ai ngờ.... Đúng là ngốc.

Cậu đành giải thích với cô:

-" Không được nói chuyện với người lạ".

Mộc Nhiên Nhiên một bên không để ý đến Du Hạo Thần nói, cứ nhìn chăm chú cái gì đó khiến cậu nhíu mày. Cậu khẽ đảo đôi mắt màu hổ phách sang hướng cô đang nhìn. Thì ra cô đang nhìn cửa hàng bán đồ ăn. Đúng là bó tay với cô, lúc nào cũng ăn được.

Du Hạo Thần giả vờ hỏi:

-" Đói không? ".

Nhiên Nhiên nghe cậu hỏi thì gật đầu.

Nhận được cái gật đầu của cô, cậu khẽ cười nắm tay cô đi đến cửa hàng đó.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Trong khi chờ đợi đồ ăn, Du Hạo Thần nhìn chăm chú vào vết thương ở chân Mộc Nhiên Nhiên. Thấy cậu nhìn, Nhiên Nhiên ngốc nghếch hỏi:

-" Cậu chủ, cậu nhìn gì vậy ạ?".

Du Hạo Thần không trả lời câu hỏi của cô, cất giọng lãnh đạm:

-" Đau không? ".

Mộc Nhiên Nhiên ngu ngơ:

-" À... ờ... đau ".

Nghe câu trả lời của cô, cậu rời khỏi ghế, bước đến cạnh cô rồi cúi người xuống. Cậu lấy trong tay ra cái băng cá nhân khi nãy đi mua, nhẹ nhàng dán vào chân cho cô.

Mộc Nhiên Nhiên nhìn cậu há hốc mồm. Đây là cậu chủ của cô sao, không thể tin được a~

Du Hạo Thần sau khi dán băng cho cô, quay lại vị trí ngồi không quên lấy tay gõ vào đầu cô. Mộc Nhiên Nhiên lại ôm đầu, ủy khuất nhìn cậu:

-" Cậu chủ, cậu mà cứ đánh như vậy em sẽ kém thông minh".

Du Hạo Thần nghe cô nói khẽ cười:

-" Tôi có lòng tốt muốn giúp em thông minh lên thôi ".

Mộc Nhiên Nhiên nhìn cậu bễu môi. Cậu rõ ràng là đang trêu chọc cô. Cô thông minh như vậy mà dám nói cô ngốc. Nếu như cô hỏi cậu cái này cậu chắc chắn sẽ không biết. Nghĩ rồi Mộc Nhiên Nhiên nói:

-" Cậu chủ vậy em hỏi cậu, cậu có biết tiểu Thiên không?".

Du Hạo Thần nghe cô nói thì hờ hững đáp:

-" Không biết ".

-" Thấy chưa, cậu không biết kìa. Như vậy thì em thông minh hơn cậu bởi vì em biết tiểu Thiên ". Mộc Nhiên Nhiên tự hào nói.

Vừa nói xong thì cô nhận ngay cái "cốp " vào đầu.

Du Hạo Thần nhìn cô rồi đánh trống lãng như mình vô tội:

-" Đồ ăn có rồi kìa. Mau ăn đi ".

Mộc Nhiên Nhiên đang ủy khuất vì bị cậu đánh, nghe đến đồ ăn thì mắt sáng rỡ như sao. Cô gắp đồ ăn lia lịa cho vào cái miệng nhỏ nhắn của mình.

Trái ngược với Mộc Nhiên Nhiên, Du Hạo Thần điềm nhiên cho đồ ăn vào miệng, cử chỉ nhẹ nhàng không kém phần tao nhã. Cậu khẽ liếc mắt sang nhìn cô hầu của mình. Đúng thật là bó tay với cô.