Cô Học Sinh Bá Đạo Của Thế Giới Ngầm

Chương 28




Bầu trời xanh xám bao phủ trên rặng núi phía xa xa. Lớp tuyết mỏng trải dài trên lối nhỏ trên đường. Không khí giá lạnh và trong lành, khiến con người nhanh chóng cảm thấy thân thể tựa hồ như bị lắp đầy bởi mùi của tuyết và cành thông, giá lạnh nhưng cũng rất dễ chịu.

Thanh Băng và 4 người đàn ông bước lên xe nhanh chóng rời khỏi sở cảnh sát.

“Băng nhi, không sao chứ? Bọn họ có dùng hình với em không?”-Đài Phong lo lắng nắm tay Thanh Băng.

Tuấn Khải ngồi kế bên cũng nghiến răng mắng: “Đúng là lũ mù không biết em là ai còn dám bắt, thật không thể nào tha thứ, anh về nhất định sẽ nói cha ngày mai san bằng cả sở cảnh sát.”

Thanh Băng mỉm cười nhẹ, cảm giác được người khác quan tâm thật dễ chịu, nếu là bình thường một người hỏi cô dồn dập như thế cô sẽ thấy phiền phức nhưng bây giờ cô thấy rất ấm áp. Cô bị dùng hình bọn họ còn đau hơn cô, cô bị bắt bọn họ còn tức hơn cả cô, cô muốn trả thù bọn họ còn muốn trả thù cho cô hơn cả cô.

Thanh băng dựa vào ghế, hơn 4 tiếng ở sở cảnh sát cô thật sự rất mệt mỏi: “Không sao, Tuấn Khải, không cần nói chuyện này cho cha mẹ biết, cũng không cần san bằng những thứ không nên san bằng.”

Câu nói của cô làm Tuấn Khải không hiểu ý nghĩa ẩn dụ trong đó, anh ta hỏi: “Thanh Thanh, thế nào là không cần san bằng những thứ không nên san bằng?”

Mắt Thanh Băng chứa đầy ý cười nhìn Đài Phong: “Phong, nhờ vào anh rồi.”

Đài Phong mỉm cười xoa đầu Thanh Băng: “Còn cần em nói sao? Từ lúc ở sở cảnh sát đi ra anh đã muốn làm rồi.”

Hai người khiến Thiên Ân, Hoài Minh, Tuấn Khải không hiểu là họ đang nói chuyện gì.

Thanh Băng quay sang Thiên Ân: “Luật sư Trần, lần này phải cảm ơn anh. Được một đại luật sư giúp đỡ quả thật là vinh hạnh của tôi.”

Thiên Ân cười cười, vung tay: “Cũng không phải là gì to tát, không cần khách sáo, cứ gọi tôi là Thiên Ân là được.”

“Thiên Ân, cậu nghiêm túc chút đi, dù gì cũng là luật sư đại diện của Đài Thị, làm gì cũng phải chú ý.”- Đài Phong liếc Thiên Ân.

Thiên Ân làm bộ dạng vô tội khoanh tay: “Tính cách tôi như vậy mà ngồi được lên chiếc ghế đó ở Đài Thị mới gọi là thiên tài, tôi cũng đâu phải phi tần mà phải làm theo quy cũ.”

“Cậu…”

Thiên Ân cắt ngang lời của Đài Phong : “Cậu đừng ở đó giáo huấn tôi, tôi giúp cậu như vậy mà ngay cả một lời cảm ơn cũng không có, cậu xem, Thanh Băng còn biết nói cảm ơn còn cậu?”

“Đây là trách nhiệm và nghĩa vụ cậu phải làm.”

“Tôi chỉ có trách nhiệm và nghĩa vụ với Đài Thị. Còn cậu tôi có làm gì cậu đâu mà phải có trách nhiệm?”

Không khí trong xe tràn ngập tiếng cười khút khích của Hoài Minh và Tuấn Khải, ngay cả Thanh Băng cũng cười nhạt.

**********************

Ngày hôm sau, mới sáng sớm đã rất ồn ào, sáng hôm nay có không khí thật lạ. Hoài Minh đưa cuốn tạp chí trên tay cho Thanh Băng, cô nhận lấy sau đó khoé miệng mỉm cười, ra là tin tức của tập đoàn Yến Giang, chỉ trong một đêm giá cổ phiếu của Yến Giang đã xuống dốc nhanh chóng khiến tập đoàn bị thiệt hại lớn dẫn đến nguy cơ phá sản, Từ Vân có 3 người vợ điều bỏ nhà đi theo đàn ông khác, 2 đứa con là Yến Chi và Chí Dĩnh cũng mất tích.

Thanh Băng mỉm cười, xem ra Đài Phong nhìn bề ngoài rất đẹp trai là thế nhưng bên trong lạ là một con ác ma tàn ác, hôm qua cô ngầm nói với Đài Phong vậy là hôm nay đã xong chuyện hơn nữa ra tay rất ác.

Thanh Băng và Tứ Long đi vào một căn phòng tối, men theo vách tường, vừa vào là nghe thấy tiếng kêu ta rất chói tai. Ở trong phòng có 4 người đàn ông trông rất dữ tợn mỗi người cầm một món vũ khí khác nhau đang tra tấn 2 người phụ nữ. Không ai khác là Yến Chi và Dịch Ân.

“Lão Đại.”- Thấy Thanh Băng và Tứ Long đi vào những người dùng hình cung kính cúi chào sau đó tránh sang một bên.

Thanh Băng đi đến trước mặt Yến Chi, cô ta nằm dưới đất gương mặt đầy vết trầy xước do bị roi đánh, đầu tóc bù xù trông vô cùng thê thảm, đối với người yêu cái đẹp như cô ta thì đây còn đáng sợ hơn cả cái chết. Hiện giờ cô ta đã ngất xỉu.

Dịch Ân thì đã ngất do bị tra hình dã man, bà ta rốt cục cũng hiểu nỗi đau của những người trước đây bị bà ta đánh là như thế nào.

~Ào~ hai xô nước lạnh được đổ xuống khiến Yến Chi và Dịch Ân tĩnh lại, Yến Chi nhìn thấy Thanh Băng thì như nhìn thấy ma, con nhóc này lúc trước làm gì có bản lãnh như vậy. Bây giờ cô ta sợ rồi, nhưng tiếc là cô ta nhận ra điều này quá muộn.

“Thanh, Thanh băng.”- Yến Chi lắp bắp, giọng nói run run.

“Đưa bọn họ tới Kích Vân, loại người này, sống thì có hại chết thì vô dụng. Tôi muốn bọn họ dở sống dở chết.”

Nói xong thanh băng không thèm nhìn Yến Chi bằng nửa con mắt, cô đi ra ngoài. Chết thì quá dễ dàng, cô không nhân từ đến nổi để họ chết.