Cô Học Sinh Bá Đạo Của Thế Giới Ngầm

Chương 31




Không khí ở nhà họ Trịnh tấp nập, Tuấn Khải thì túm quần áo bỏ vào vali, Minh Khuê cầm cuốn sổ ngồi sofa liệt kê những món cần đem theo, Ái Linh và Văn Vĩ đi chuẩn bị hành lí. Trịnh Thanh Băng nhìn thấy cảnh này thật sự muốn hỏi là các người đi đặc huấn hay du lịch vậy hả?

Thành Băng ngồi trên ghế sofa cầm điện thoại, vừa nghe tiếng nói của đầu dây bên kia cô đã nói: “Đến sân tập trận, chuẩn bị theo hành lí để đi 1 tuần. Đây là cái giá.”

Thanh Băng cúp máy sau đó cùng đám Tuấn Khải đi tới chỗ hẹn với Đài Phong. Bọn họ chuẩn bị đi Brasil để đến rừng Amazon như đã định, lúc đầu chỉ có cô và Tuấn Khải đi nhưng ai ngờ Minh Khuê nói là muốn đi nghỉ mát còn Ái Linh cũng học chuyên ngành bác sĩ chung với Văn Vĩ nên muốn đi theo để phòng khi có bất trắc. Thanh Băng cũng không nói gì, thôi kệ, những công tử tiểu thư này trước giờ điều sống quá an nhàn rồi, giúp họ trải nghiệm một chút cũng không sao.

Vừa rồi Thanh Băng cũng gọi cho Dương Tử Hạo để anh ta đi cùng, sau lần đánh nhau hôm đó cô phát hiện Dương Tử Hạo rất có thiên phú về khoản phóng dao, đây cũng không hẳn là người vô dụng. Đã là người hữu dụng đương nhiên phải để cô dùng.

Vốn dĩ phương tiện đi chính là phi cơ riêng của Đài Gia nhưng lại gặp trục trặc nên Thanh Băng đã ra lệnh cho Tứ Long bảo họ thu xếp máy bay quân dụng.

Đài Phong, Hoài Minh, Văn Vĩ, Tứ Long, Thiên Ân điều đã có mặt. thấy Thanh Băng đến thì lập tức khởi hành. Chuyến bay sẽ bay liên tục 24 tiếng.

Trong máy bay, Văn Vĩ và Ái Linh ngồi một hàng ghế, Đài Phong và Thanh Băng ngồi một hàng, Minh Khuê và Tuấn Khải ngồi một hàng, Tử Hạo và Thiên Ân ngồi một hàng. Tứ Long và Hoài Minh ngồi ở phía sau. Ở bên trong nhìn ra bên ngoài chỉ thấy được một màu trắng của mây, điều này làm Minh Khuê không hề hài lòng, cô ta cứ tưởng sẽ có thể nhìn thấy mọi vật từ trên cao nhìn xuống nên có đem theo cả ống nhòm thật khiến cô ta thất vọng, lần đầu đi máy bay khiến cô ta háo hức hết cỡ nào ngờ…

Tuấn Khải quay qua nhìn Thanh Băng: “Thanh Thanh, em có thể nói một chút về rừng Amazon không?”

Thanh Băng từ từ mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ: “Rừng nhiệt đới Amazon,là một khurừng lá rộng đất ẩmở lưu vực Amazon của Nam Mỹ. Khu vực này, được gọi là Amazonia hoặc Lưu vực Amazon bao gồm một diện tích 7 triệu km².Khu vực này nằm trong lãnh thổ của 9 quốc gia: chủ yếu làBrasil(với 60% rừng mưa) Rừng mưa Amazon chiếm hơn 50%rừng mưacòn lại của Trái Đất và bao gồm một dảirừng mưa nhiệt đớilớn nhất và phong phú nhất về loài trên thế giới.”

“Em cũng từng nghe về Amazon, nghe nói nó rất rộng lớn, có lớn bằng thành phố Giang của chúng ta không nhỉ?”- Ái Linh vốn còn ngây thơ nên nghĩ gì nói đó.

Thanh Băng bị câu nói của Ái Linh làm cho suýt nữa thì bật cười: “Rừng Amazon rộng bằng liên bang mỹ và gần bằng diện tích lãnh thổ của Australia.”

Ái Linh hít một ngụm khí lạnh, rộng như thế, nếu vào chắc chắn sẽ không có đường ra.

“Sao cậu lại gọi tôi đi, khó khăn lắm mới nghĩ hè.”- Dương Tử Hạo ngáp dài ngáp ngắn.

Thanh Băng liếc Tử Hạo: “Cậu có ý kiến?” – Ngữ khí của cô như kiểu muốn nói: Thử có ý kiến thử xem, tôi sẽ cho cậu tiếp đất tự do.

Dương Tử Hạo cười trừ: “Không, Không. Tôi có ơn sẽ trả mà.”

Hoài Minh liếc Tử Hạo, lòng anh ta thầm mắng, đúng là đồ đàn ông không có dũng khí. Nhưng… anh ta lại quay qua Thanh Băng cười nịnh nọt:

“Lão đại, cậu có thể nói cho tôi biết những anh bạn kia là ai không? Từ lúc gặp đến giờ hỏi gì mấy người đó vẫn không nói.”

Thanh Băng im lặng một chút, Từ Long là trợ thủ đắc lực của cô nên danh tiếng cũng vang dội không ít, nếu nói ra thì chắc chắn sẽ bại lộ.

“Bọn họ là bạn tôi mới quen, Vân Long, Hoàng Long, Ngũ Long, Đức Long.”

~Khụ Khụ~ tiếng cười của Vân Long ngồi phía sau vang lên, Thanh băng vội quay xuống liếc anh ta nhưng anh ta vẫn không nhịn được mà ôm bụng cười. Anh ta từ thuộc hạ lại trở thành bạn của Lão đại khi nào mà không biết.

Đức Long, Hoàng Long, Ngũ Long nhìn thấy ánh mắt còn hơn muốn giết người của Thanh Băng thì lập tức giữ Vân Long lại mà dùng chân đạp vào chân anh ta khiến anh ta đau đến suýt khóc mà quên cả việc cười, quay qua nghiến răng nghiến lợi với ba người kia.

Trừ Thanh Băng tất cả điều không hiểu chuyện gì đã xảy ra nhưng cũng không hỏi nhiều.

“Thanh Thanh, sao em lại muốn cho đám thuộc hạ đặc huấn tại đây?”- Đài Phong nhìn Thanh Băng hỏi.

Thanh Băng mỉm cười, nói ngắn gọn cho qua loa: “Đó là nơi thích hợp.”

Thanh Băng tiếp tục nhắm mắt, thật ra lí do mà cô chọn khu vực này là vì đây là nơi đánh dấu một cột mốc quan trọng trong cuộc đời của cô. Không phải trường học hay bất kì nơi nào khác mà chính là rừng rậm Amazon, là nơi ban cho cô sức mạnh, ban cho cô ý chí sinh tồn, ban cho cô sự thần phục của toàn bộ anh em. Là nơi mà cô đã từng bán mạng để bước ra.

Bầu trời nhanh chóng tối, chiếc máy bay vẫn bay trên bầu trời. Không ai nhìn thấy, nhưng khi máy bay bay vào địa phận của Brasil thì đã lọt vào rada kiểm soát không lưu của khu vực.

Sau một đêm ngủ nghĩ cuối cùng cũng nghe âm thanh cơ trưởng thông báo máy bay chuẩn bị hạ cánh tại 1 khoảng đất rộng do Đài Phong sắp xếp từ trước, chiếc máy bay đáp xuống khiến cỏ cây của mặt đất lung lay dữ dội.

Tất cả bước xuống, nhưng anh em thuộc hạ nhanh chóng ra xe về khách sạn, còn đám Minh Khuê vì hành lí quá nhiều nên khiến mọi người đi chậm theo.

Bọn họ vừa đi ra thì nghe tiếng động phía sau liền lập tức quay lại, trừ Thanh Băng và Tứ Long thì tất cả điều tròn mắt vì ngạc nhiên. Chiếc máy bay to lớn kia đang giống như là robot mà trở thành những mảnh ghép bị một số người tháo ra và đem đi, chẳng mấy chốc khoảng đất liền trở nên trống không như chưa từng việc gì xảy ra.

“Đây, đây là…”- Ái Linh và Minh Khuê lắp bắp, bọn họ tưởng tượng nếu vừa rồi bay trên cao mà biến thành những mảnh ghép như vậy thì chắc xương cốt của bọn họ không còn được mấy phân.

“Đi thôi.”- Thanh Băng mặc kệ sự ngạc nhiên của bọn họ cô và Tứ Long nhanh chóng bước ra bên ngoài.

Ở bên ngoài, ba chiếc Bentley màu đen đã đậu vào mép đường, đám người Tuấn Khải lại ngạc nhiên thêm một lần, không phải ngạc nhiên vì nhìn thấy xe mà ngạc nhiên vì sự chu đáo của Thanh Băng, trong khi bọn họ không ai nghĩ đến phương tiện đi lại khi đến nơi.

“Mười hai người, mỗi xe 4 người. Đài Phong, Minh Khuê, Tuấn Khải ngồi chung với tôi. Còn lại tự phân ra.”- Thanh Băng nói.

Bọn họ vừa định ai về xe đó thì một cảnh sát mặc cảnh phục chạy đến:

“Đứng lại, các anh chị là ai? Sao lại tự ý sử dụng máy bay quân đội?”- Cảnh sát nói.

Tứ Long bước lên ngăn cản anh cảnh sát tới gần Thanh Băng.

Thiên Ân bước lên ho nhẹ sau đó cười dùng tiếng Brasil nói: “Sếp à, có phải có nhầm lẫn gì không?”

“Không nhầm lẫn gì hết, rõ ràng, rõ ràng hệ thống rada đã ghi lại được hình ảnh máy bay quân dụng bay vào địa điểm Brasil, rõ ràng, rõ ràng….ủa?”- Anh cảnh sát quay qua khu vực mảnh đất thì lập tức ngơ ra, vì mảnh đất trống không, nhưng rõ ràng anh ta đã thấy sao lại…. Thật không thể tin nổi, anh ta không tin vào mắt mình liên tục lấy tay dụi mắt.

Thiên Ân mắt và miệng tràn đầy ý cười, bây giờ thì rốt cục ai cũng hiểu vì sao phải ‘phi tan’ máy bay đi. Đó là vì Thanh Băng biết khi dùng máy bay quân dụng tự ý bay qua lãnh thổ một nước khác chắc chắn sẽ rơi vào hệ thống rada của khu vực đó nên để tránh phiền phức cô đã cho người phá bỏ chiếc máy bay. Nghĩ đến đây mọi người ngay cả Đài Phong cũng hít một ngụm khí lạnh nhìn Thanh Băng, cô nhóc này còn bao nhiêu tâm tư mà bọn họ chưa nhìn thấu?.

Thiên Ân mỉm cười nhìn anh chàng cảnh sát vẫn đang không hiểu chuyện gì xảy ra mà đứng ngốc ở đó: “Sếp à, đây thực sự là hiểu lầm rồi, nếu không thấy bằng chứng hy vọng sếp đừng làm mất thời gian của thân chủ tôi.”

Anh chàng cảnh sát nhìn Thiên Ân: “Thân, thân chủ? Anh là..”

Thiên Ân đưa một tấm danh thiếp cho anh cảnh sát: “Tôi là luật sư Trần Thiên Ân.”

Anh cảnh sát há to miệng nhìn tấm danh thiếp, trời đất anh ta là động vào đại luật sư? Hôm nay ra đường quên đem theo mắt kính hay sao?

Anh cảnh sát liên tục xin lỗi sau đó giơ tay chào kiểu nhà binh rồi nhanh chóng đi khỏi.