Có Lẽ Là Yêu

Chương 21: Nảy mầm




Edit: Ishtar

Ish: từ chương này mình đổi cách xưng hô của CD nha, định đổi cách gọi VK là “anh” nhưng nhớ bản chất cáo già của VK nên vẫn giữ nguyên “hắn” thôi, 

Vệ Khanh ngồi thẳng người dậy, nhíu mày nhìn cô, thấy vẻ mặt bất an của cô, nét mặt lại chậm rãi nhu hòa, xoa đầu cô, nhẹ giọng hỏi: “Vì sao? Vì sao không muốn?” Chu Thị khoanh tay, lắc đầu: “Vệ Khanh, em cũng không biết. Nhưng hiện tại, em không muốn làm bạn gái anh.” Cô vẫn chưa có sự chuẩn bị gì cả, đột ngột như vậy khiến cô hoảng hốt.

Vệ Khanh ôm cô, đổi cách hỏi: “Em nói cho anh biết, em hi vọng bạn trai của em là người như thế nào?” Hắn muốn biết bạn trai trong lòng Chu Dạ có địa vị như thế nào, dù sao cô cũng kém hắn nhiều tuổi như vậy, suy nghĩ có chút khác biêt. Tuy rằng hắn không chịu thừa nhận, giữa lúc này hai người có sự khác nhau, nhưng sự thật vẫn hiển nhiên trước mắt, cô mới chỉ có mười chín tuổi.

Chu Dạ vẫn lắc đầu: “Em không biết, trước kia em chưa từng có bạn trai. Cho nên không nghĩ sớm có bạn trai như vậy.” Đối với Chu Dạ mà nói, bởi vì là lần đầu yêu, cho nên đặc biệt thận trọng, không dễ dàng đáp ứng Vệ Khanh được. Huống chi hắn cũng không phải là người tốt, lại càng không muốn cắm đầu lao vào, khiến cho thân bại danh liệt.

Vệ Khanh thở phào một hơi, hóa ra không phải cô không thích hắn, đơn giản chỉ là do ảnh hưởng của tình huống chưa có kinh nghiệm gây ra, không ngờ lại có lợi cho mình. Nên cọ cọ vào cô, cười nói: “Làm bạn gái anh thì có gì không tốt? Em buồn chán, anh có thể cùng em nói chuyện phiếm; em có gây ra chuyện gì, anh giúp em xử lý hậu quả; em gặp vấn đề nan giải, anh sẽ giúp em giải quyết; em không vui, anh sẽ đưa em đi chơi cho đỡ buồn; thậm chí nếu em muốn đi siêu thị, anh có thể làm cu li cho em… Em nói xem, nhiều chuyện tốt như vậy, vì sao em lại không cần?”

Chu Dạ thầm “phi” một tiếng trong lòng, khinh thường nói: “Nhưng nếu anh muốn em cùng đi ăn cơm với anh, em liền phải đi ra ngoài; anh muốn đi chơi chỗ nào, lại quanh co lừa em đi; mặc kệ em có thích hay không, anh muốn gặp em liền lái xe đến trường, cũng không quan tâm người khác nói như thế nào; còn có, anh còn gọi điện can thiệp tới cuộc sống hàng ngày của em… Em không muốn như vậy, em muốn yên tâm học tập. Sắp thi nghiên cứu sinh, em muốn toàn tâm toàn ý học bài.” Còn có, cô còn phải lo lắng đề phòng kẻ háo sắc là hắn, những lời này cô chỉ dám oán thầm trong lòng.

Vệ Khanh cười: “Học bài và có người yêu thì ảnh hưởng gì tới nhau? Chẳng lẽ sinh viên trong trường em đều vì học bài mà không có người yêu hết sao?” Chu Dạ cúi đầu, không nói lời nào. Hắn nhìn chiếc cổ trắn nõn như tuyết của cô, nhịn không được nhẹ nhàng vuốt ve, nhíu mày, cười hì hì nói: “Hơn nữa, hôn cũng hôn qua, sờ cũng sờ qua, thiếu chút nữa còn làm…, em không làm bạn gái anh thì còn định thế nào?”

Chu Dạ trừng hắn, dùng sức hất tay hắn, hắn chẳng những chẳng rời ra, càng làm càn, theo cổ áo, vuốt dọc lưng cô, toàn thân Chu Dạ như có một dòng điện chạy qua, tê dại, cả người run run. Hắn không nghĩ cô lại mẫn cảm như vậy, chỉ là nhẹ nhàng chạm đến mà thôi, giống như đã không thể chịu đựng được. Có chút hưng phấn, thân thể không tự chủ run lên, bàn tay ác ý ở phía sau lưng dọc theo xương sống tiếp tục dao động. Chu Dạ rên rỉ, rất khinh thường thủ đoạn hạ lưu của hắn, căm giận cảnh cáo: “Vệ Khanh, tay của anh không ở yên một chỗ được à?” Vệ Khanh đương nhiên giả vờ có tai như điếc.

Chu Dạ cũng không nhiều lời, lui người ra sau, quay đầu cắn vào tay hắn. Tuy rằng cách làn áo sơ mi, nhưng Chu Dạ cắn dùng sức, xả giận, cho nên Vệ Khanh bất ngờ không kịp phòng bị, kêu thành tiếng, lại nhịn xuống, mặt mũi cau lại, đỡ đầu cô, nhe răng trợn mắt nói: “Em cắn nữa, anh phải đi viện mất.” Cô là động vật sao? Sao không phải là đánh người, cấu véo mà lại đi cắn người?

Cô nhả ra, cười như không cười nhìn hắn, đáng đời, để xem lần sau hắn còn dám làm bậy nữa không? Vệ Khanh cởi cúc áo ở cổ tay, một vòng dấu răng hằn lên da hắn, sâu đến mức nhìn thấy thịt, máu đã lấm tấm trên vải áo sơ mi, buồn bực nói: “Chu Dạ, em xem đi, cắn nặng như vậy! Chảy máu rồi này, chắc chắn sẽ lưu lại sẹo!” Cô “hừ” một tiếng, nhìn thấy máu không ngừng chảy ra, vội rút khăn tay cầm máu, tức giận nói: “Có sẹo mới tốt, cho anh một bài học nhớ đời!”

Vệ Khanh hít vào một hơi, nói: “Đau, em nhẹ tay chút!” Chu Dạ có chút bất an, hỏi: “Thực sự đau thế sao? Em cũng mới bị trẻ con cắn qua, nhịn một chút liền đỡ mà.” Cảm thấy Vệ Khanh đúng là công tử bột, một người đàn ông mà ngay cả cơn đau nho nhỏ cũng không chịu nổi. Nào biết hắn cố ý khuếch đại, nhìn cô nói: “Trẻ con mà có lực lớn bằng em sao? Em để anh cắn thử một cái xem nhé.”

Cô vội vàng lắc đầu. “Biết rồi, biết rồi, lần sau em không thế nữa. Anh muốn thế nào? Có đi bệnh viện không?” Cứ như vậy mà đi bệnh viện, không sợ người ta cười cho. Vệ Khanh nghiêm mặt nói: “Em thổi giúp anh đi, thổi sẽ không cảm thấy đau nữa.” Chu Dạ lắc đầu: “Anh có phải trẻ con đâu mà cần dỗ!” Hắn giả giận nói: “Em cắn người, ngay cả chút thành ý cũng không chịu?” Chu Dạ nói thầm: “Đấy là do anh không thành thật.” Nhưng vẫn cầm lấy tay hắn, đặt ở bên môi, thật sự thổi thổi, còn hỏi: “Được rồi chứ? Đỡ hơn chưa?”

Vệ Khanh cố ý gây khó dễ: “Sao có thể nhanh khỏi như vậy, thổi thêm chút nữa đi.” Cô bất mãn: “Anh còn muốn thế nào?” Người kia nhíu mày: “Ai kêu em cắn người! Mặc kệ thế nào, em nói cắn người là đúng sao?” Chu Dạ đành kiềm chế bất mãn, lại giúp hắn thổi thổi. Thật là, toàn lợi dụng bắt nạt cô.

Làn khí lạnh thổi qua da khiến Vệ Khanh lâng lâng, nghĩ thầm bị cắn cũng đáng. Sắc sắc nói: “Em để anh hôn một chút, sẽ quên hết chuyện này.” Đúng là lòng tham không đáy, được voi đòi tiên. Chu Dạ nghe xong, biến sắc, giận dữ hất tay hắn ra, mắng: “Vệ Khanh, anh còn muốn bắt nạt em!” Nói xong, viền mắt liền đỏ.

Vệ Khanh sợ hãi, cô nàng này nói biến sắc là biến sắc luôn, nét mềm mại khi nãy đã không thấy nữa, vội dỗ: “Anh đùa mà! Được rồi, được rồi, anh không đau nữa, coi như xong rồi!” Cô hầm hừ nói: “Anh quá đáng, vẫn bắt nạt em.” Hắn đành phải trấn an cô: “Anh sao dám bắt nạt em, chỉ vì anh thích em, muốn thân mật chút thôi.” Chu Dạ đẩy hắn ra: “Nào có kiểu thích người như vậy, thích một người thì phải đổi xử tốt với người đó.” Vệ Khanh vội nói: “Anh sẽ đối xử tốt với em, em làm bạn gái anh được không?”

Chu Dạ không khách khí nói: “Không tốt, em không cần làm bạn gái anh, anh xấu tính lắm.” Hơn nữa, Vệ Khanh hơn cô nhiều tuổi, cô cũng rất để ý điểm này. Hắn thấy cô dỗi, nhất thời không có cách nào. Đành phải đưa cô về trước. Mắt nhìn thấy cô xách đống đồ lớn chuẩn bị đi, bá đạo nói: “Chu Dạ, dù sao mọi người đều biết em là bạn gái anh, em phải ngoan một chút. Em xem, bạn bè em đều nhìn thấy hai chúng ta, em có muốn chạy cũng không thoát.”

Chu Dạ tức giận nói: “Em không quan tâm người khác nói như thế nào, em không đồng ý là không đồng ý. Còn nữa, em sắp thi nghiên cứu sinh, anh đừng có tới làm phiền em. Chẳng may anh tới quấy rối làm em không qua được kỳ thi, em sẽ đập nát cái xe này ra.” Nói vậy đã đủ ngoan độc rồi.

Vệ Khanh biết cô muốn thi lên nghiên cứu sinh, tuy rằng trong lòng cho là không đúng, chỉ là một kỳ thi mà thôi, không qua được là không qua được, vẫn nói: “Được rồi, anh cho em thời gian cẩn thận suy nghĩ, em đừng để anh chờ quá lâu nha.” Còn lo lắng, lại nói thêm một câu: “Chu Dạ, anh là thật lòng, đồng ý với anh, sẽ suy nghĩ cẩn thận được không?” Chu Dạ trầm ngâm một lúc lâu, gật đầu: “Được, chờ em thi xong, em sẽ suy nghĩ.”

Vệ Khanh còn không buông tha cô, vẫn lôi kéo cô hỏi: “Nói cho anh biết, có thích anh hay không?” Hắn lo được lo mất, cần một chút cổ vũ và lời khẳn định của cô để yên tâm. Thấy cô cứ nhìn xuống dưới đất, không nói lời nào, lại dỗ: “Cũng không hỏi em có yêu anh không, chỉ hỏi em có thích anh hay không mà thôi, giống như bạn bè có tình cảm tốt vậy.” Chu Dạ suy nghĩ hồi lâu, chậm rãi gật đầu. Lát sau, nhìn vẻ mặt hắn, thẹn quá hóa giận nói: “Không được tới làm phiền tôi! Làm tôi không thi nghiên cứu sinh được, cẩn thận tôi không để anh yên!”

Vệ Khanh ôm tay lái, vô cùng đắc ý. Không ngờ hắn lại mang tới quấy nhiễu lớn cho cô tới như vậy, thậm chí không ngừng cảnh cáo hắn không được làm phiền cô, chứng tỏ cô sớm thân bất do kỷ, bất lực rồi. Thành công đang ở trước mắt, đương nhiên hắn sẽ không dại dột vào thời điểm này đi trêu chọc cô, nghĩ thầm, chờ cô thi xong, quan hệ giữa hai người nhất định phải tiến nhanh mới được.

Nhưng mà Vệ Khanh cũng chẳng ngoan ngoãn ngồi chờ, âm thầm hành động không ngừng, lấy lòng mỹ nhân làm niềm vui. Hắn gọi điện cho Chu Dạ: “Em mau ra đây, anh có cái này cho em.” Chu Dạ đang đối đầu với một đống tiếng Anh rất đau đầu, lạnh lùng nói: “Em không cần, đã bảo anh đừng tới làm phiền cơ mà!” Cách kỳ thi còn một tuần lễ, cô đang ôn tới sứt đầu mẻ trán, bỏi vì hồi hộp nên càng lo lắng. Nhất là tiếng Anh, chính trị, trong đầu cảm giác chưa đủ, gần đến giờ thi, ngay cả ý nghĩ buông tất cả mọi thứ cũng xuất hiện trong đầu.

Vệ Khanh nhíu mày cười nói: “Em không cần, tới lúc đó cũng đừng hối hận nha…” cố ý kéo dài giọng. Cô “hừ” một tiếng: “Anh có thể có cái gì khiến em hối hận chứ?” Vệ Khanh đoán trước được cười nói: “Cũng không nhất định là không có, ví dụ như tài liệu cho kỳ thi nghiên cứu sinh của khoa mỹ thuật tạo hình trường em…”

Chu Dạ nghe xong, hưng phấn nhảy dựng lên, “Anh có sao? Lấy ở đâu vậy?” Vệ Khanh lười biếng nói: “Em không cần quan tâm. Rốt cuộc em có cần hay không?” Đương nhiên lấy từ trong trường cô ra, phải cần có tiền, đó cũng là một cách. Chu Dạ vội nói: “Cần, cần chứ, anh đang ở đâu? Em đi tìm anh.” Vệ Khanh nói vị trí cho cô biết. Cô bỏ bút xuống, chần chừ một lúc, nói: “Không phải anh dụ dỗ em ra ngoài đấy chứ? Nếu anh dám gạt em, về sau khỏi cần tới tìm em làm gì.”

Vệ Khanh nói: “Mau ra đây đi, nếu nghĩ là cần nha! Sao lại dài dòng như vậy?” Còn uy hiếp hắn! Chu Dạ nhìn nhìn bốn phía, hỏi: “Sao anh lại đỗ xe ở cửa sau?” Hắn nhún vai: “Không phải em ngại cửa chính nhiều người sao?” Chu Dạ không biết trong lòng hắn tính toán nhỏ nhặt, cũng không quản hắn đỗ xe ở đâu, vội hỏi: “Tài liệu đâu, tài liệu đâu?”

Vệ Khanh đem ra một bịch giấy, nói: “Bên trong có mấy đề tiếng Anh, đề thi chính trị, là ít đề lộ ra từ nội bộ, anh cũng không biết nó có trúng vào đề thi không. Còn có một số tài liệu photo, là  những nguyên liệu được dùng trong mỹ thuật tạo hình, em xem cẩn thận chút, trọng điểm mọi bộ phận đều dùng màu đen thô để tán ra.” Chu Dạ vội mở ra xem, có những tài liệu này, trong lòng liền thấy an tâm. Ôm bịch giấy, thật tâm nói: “Vệ Khanh, thật sự cám ơn anh, em rất cần những tài liệu này.”

Vệ Khanh nhìn thấy dáng vẻ nhu hòa cảm kích của cô, cũng không ngồi yên, cười nói: “Cho anh ôm một cái.” Hai tay nâng cô ngồi trên đùi, tay đặt ở eo cô vuốt ve. Chu Dạ giữ lấy tay người kia, cũng không dám trực tiếp cự tuyệt, hơi giãy da, toàn thân không thoải mái, cái kiểu ôm ấp của hắn cũng quá bá đạo đi. Vệ Khanh thở dài một tiêngs, nói: “Chu Dạ, ngoan ngoãn, đừng lộn xộn. Anh đối với em là rất nhẫn nhịn rồi.” Chu Dạ bị dọa, cứng người lại.

Vệ Khanh ôm eo nàng, tới khi thiên hạ trong lòng không chống lại được lữa, chậm rãi ngả vào lòng hắn. Người trong lòng nhỏ bé lại mềm mại, hắn cảm thán: “Chu Dạ, em gầy quá.” Cô lắc đầu: “Đâu có, em không gầy, là do khung xương bé, cho nên nhìn thấy gầy thôi.” Hắn nhìn chằm chằm vào ngực cô, không có ý tốt gật đầy: “Có lẽ vậy, nếu không, để anh kiểm tra chút xem.” Bàn tay xấu xa lại di chuyển.

Chu Dạ đẩy hắn ra, ngồi xuống, rầu rĩ nói: “Được rồi, ôm cũng ôm rồi, tiện nghi cũng cho anh chiếm rồi. Em phải về học bài.” Vệ Khanh có chút thất vọng, nói: “Vất vả mới được gặp em một lần, còn chưa nói được một hai câu, em đã phải đi rồi sao?” Cô cúi đầu nói: “Sắp thi rồi mà, em thấy lo lắng.” Hắn thở dài: “Được rồi, em về đi thôi.” Sau này sẽ gộp lại một lượt bắt cô trả nợ.

Chu Dạ chạy nhanh về phía cổng trường, quay đầu lại, vẫn nhìn thấy Vệ Khanh đang nhìn theo cô. Không hiểu vì sao, lại chạy ngược trở lại. Vệ Khanh mở cửa sổ xe, hỏi: “Sao vậy? Quên gì sao?” Chu Dạ lắc đầu, nhìn bốn phía xung quanh không có người, ôm cổ hắn, khẽ hôn lên môi hắn một cái. Chớp mắt, khuôn mặt đã ửng hồng, rất nhanh chạy đi. Vừa chạy, vừa lau môi, nghĩ thầm, xong rồi, mình điên rồi, cho dù cảm kích, cũng không thể làm vậy!

Vệ Khanh vừa ngạc nhiên, vừa vui mừng, thật sự khó nói lên lời. Chu Dạ đúng là một người yêu lý tưởng, vừa khôn khéo, lại làm cho người ta thương yêu tới tận tâm khảm. Vốn định ôm cô, nhưng chờ tới khi hắn tỉnh táo trở lại, cô đã chạy mất rồi. Cơ hội ngàn năm có một tốt như vậy, lại không có, liền hối hận không thôi. Tâm tình sảng khoái cười vang, như thế này đâu gọi là hôn, xem ra sau này phải dạy dỗ cô cho tốt mới được.

Chuẩn bị đi ngủ lại nhận được điện thoại của hắn, ban ngày ngượng ngùng chưa hết, cô có chút xấu hổ nghe máy, hạ giọng nói: “Alo, mọi người đều ngủ cả rồi.” Vệ Khanh trực tiếp hỏi: “Có nhớ anh không?” Cô buồn bực nói không có, hắn cười to: “Thật không có sao?” Chu Dạ phiền não nói: “Thật không có mà! Vệ Khanh, em xin anh, anh để cho em sống yên ổn vài ngày, không thì kỳ thi của em biết làm thế nào bây giờ!”

Vệ Khanh nói: “Sao cơ, ngay cả điện thoại cũng không cho gọi ư?” Cô gật đầu: “Đúng vậy, không được. Anh gọi điện cũng là làm phiền e,. Vệ Khanh, em vẫn chưa nghĩ thông chuyện em và anh.” Cô không biết nên làm gì bây giờ, cái người Vệ Khanh này, không phải cô không biết hắn phong lưu cỡ nào.

Vệ Khanh ôn nhu nói: “Được rồi, em cứ từ từ nghĩ. Không cần gấp, mấy ngày tới anh phải đi châu Phi một chuyến, em có muốn nói gì với anh không?” Chu Dạ bị dọa, hoảng hốt hỏi: “Châu Phi!” Đó là chỗ nào nha! Vội vàng hỏi: “Tiêm vacxin phòng bệnh chưa?” Hắn trấn an cô: “Đừng lo, anh chỉ đi vài ngày, rồi sẽ trở về.” Chu Dạ “à” một tiếng, thật lâu sau mới nói: “Vậy anh đi bình an trở về nha.”

Vệ Khanh cười: “Anh chỉ đi công tác thôi mà, cũng không phải đi đánh giặc. Ngoan, thi cho tốt, thi tốt, đến lúc đó sẽ đưa em đi chơi.” Nghe giọng hắn như dụ dỗ trẻ con, cô cười: “Là thưởng cho sao?” Hắn cảm giác thật sự ngọt ngào, gật đầu: “Thi tốt mới được đi, không tốt thì không cho đi đâu.”

Cô hỏi: “Đi đâu?” Hắn cố ý khiêu khích cô: “Không thể nói trước, em cứ an tâm thi cho tốt đi.” Cô gật đầu. Trước khi cúp máy, Vệ Khanh cười hỏi cô: “Không hôn anh sao?” Cô nhớ tới nụ hôn vừa rồi, mặt lại đỏ, mắng: “Phi! Ghê tởm.”

Vệ Khanh lại trêu chọc cô: “Được rồi, bảo bối, hôn một cái.” Chu Dạ cười rồi cúp máy. Một lúc nói chuyện với hắn, tâm tình tốt lên rất nhiều. Ôm gối đầu suy nghĩ, về sau sẽ không làm chuyện buồn nôn đó nữa, xấu hổ chết được. Ban ngày chắc là bị váng đầu, không tính toán gì hết.

Kì thi khảo nghiên kia diễn ra hai ngày thật sự rối loạn. Trường cô cho sinh viên nghỉ đông sớm, rất nhiều người đã sớm thu dọn hành lý về nhà, chỉ còn lưu lại ít người. Càng thi, cô càng thấy hốt hoảng, không biết rằng mình đang viết gì nữa. Thời gian lại gấp gáp, mỗi một môn thi lại là một thân mồ hôi lạnh, qua hai ngày, cô lao lực quá độ, tiều tụy chịu không nổi, đã không thể nhịn được nữa rồi.

Nhất là khi gặp Tất Thu Tĩnh thi bên Thanh Hoa về, hai người ngồi với nhau thảo luận về đề tiếng Anh và chính trị. Càng nói, Chu Dạ càng thất vọng, vẻ mặt tuyệt vọng nói: “Hết rồi, Tất Thu Tĩnh, khẳng định là ta không được tuyển rồi. Còn nhiều chỗ ta chưa làm được.” Tất Thu Tĩnh đánh cô một cái: “Tỉnh lại đi, nói bậy bạ gì đó! Hoàn thành hay không cũng không phải là vấn đề! Ngươi chỉ còn vài chỗ chưa làm không phải sao? Bài thi nghiên cứu sinh không làm hết là chuyện bình thường!”

Thi xong, ngay cả cơm tối cũng không ăn, trong lòng cô chỉ âm thầm oán thán vì không làm hết đề, hối hận không thôi. Than thở ngã xuống giường, cố gắng lâu như vậy, làm bài chỉ như thế, tâm tư như đã chết. Cả tối đều ngủ không được, sáng hôm sau, đang lúc buồn chán, lại nhân được điện thoại của Vệ Khanh: “Anh đã về, bây giờ đang ở trường em, em mau ra đây, anh đưa em đi chơi.”

Chu Dạ cạn sạch sức lực, rầu rĩ nói: “Ồ, anh đã về rồi sao? Về khi nào vậy?” Hắn tới thật sớm nha, bây giờ mới mấy giờ, mọi người vẫn đang trong chăn ấm. Vệ Khanh nói: “ Về từ chiều hôm qua, biết em đang thi, cho nên chờ em thi xong mới dám gọi điện cho em.” Chu Dạ “à” một tiếng, cũng không nói gì thêm.

Vệ Khanh lập tức nhận ra, nói: “Sao thế, tâm tình không vui sao? Dù sao cũng thi xong rồi, em còn lo lắng cái gì! Mặc cho số phận đi. Nhanh ra đây, thư giãn một chút, em đừng để thi xong bị choáng váng nha.” Chu Dạ nhỏ giọng nói: “Nhưng mà em cảm giác chính mình làm bài không được tốt.” Cô vẫn nhớ Vệ Khanh nói cô làm bài không tốt sẽ không đưa cô đi chơi.

Vệ Khanh buồn cười, cô coi là thật sao. Vội nói: “Kết quả còn chưa có, em lo lắng cái gì! Anh chắc chắn em sẽ trúng tuyển! Nhanh chút, lát nữa nói tiếp. Nếu em không xuống dưới, anh trực tiếp đi lên lầu tìm em. Bây giờ em đang ở dưới sân kí túc em nè.” Hắn chờ không nổi nữa, giống như những nam sinh bình thường, đứng trước cửa kí túc chờ bạn gái.

Chu Dạ nhảy dựng lên, mở cửa sổ ngó xuống, quả nhiên thấy hắn cầm điện thoại đứng ở dưới, vừa nhìn đã thấy tài mạo xuất chúng, bao nhiêu bạn cùng trường qua lại đều nhịn không được lén lút nhìn hắn, mà hắn dường như không nhìn thấy. Vội cầm áo khoác, thay giày, lao xuống. Vệ Khanh chờ trước cửa, ôm eo cô nói: “Động tác thật nhanh a, thương anh chờ lâu sao?”

Chu Dạ nhỏ giọng quát: “Anh nghiêm túc một chút, chẳng may để thầy cô nhìn thấy, không hay.” Vội giãy ra, tạo khoảng cách. Vô tình không phát hiện thấy, vô hình chung cô đã thừa nhận quan hệ giữa mình và Vệ Khanh, chẳng qua bản thân lại không nhận ra mà thôi.

Đương nhiên Vệ Khanh không thuận theo, dựa gần lại nói: “Nhìn thấy thì sao chứ! Ở đại học, giảng viên có quyền can thiệp chuyện yêu đương của sinh viên sao?” Chu Dạ đẩy hắn: “Anh nói bậy bạ gì đó! Người ta đều biết anh! Em không muốn bị người khác nói linh tinh. Anh đứng đắn chút đi.” Vệ Khanh lắc đầu: “Vậy em cầm tay anh, bằng không, trước mặt mọi người, anh sẽ hôn em.”

Chu Dạ trừng hắn, mắng: “Vệ Khanh, anh quá đáng!” Vệ Khanh nói: “Chu Dạ, em tổn thương anh như vậy, anh làm thế gọi là ám muội sao?” Chu Dạ dừng chân, không chịu đi. Hắn vươn tay dỗ dành: “Ngoan, nghe lời a. Anh từ châu Phi vạn dặm xa xôi mới về, chêch lệch giờ giấc còn chưa có điều chỉnh được, em phải tốt với anh một chút chứ.” Chu Dạ do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn ôm một tay hắn, vừa đi vừa cúi đầu, không dám nhìn người khác. Thật may là sáng sớm, trên đường, không có nhiều người lắm.

Cô thắt dây an toàn xong, thuận miệng hỏi: “Sớm như vậy, anh định đưa em đi đâu? Giờ này không phải quán bar đã đóng cửa rồi sao?” Vệ Khanh nghiêm mặt nói: “Chu Dạ, lần sau em không được đi tới quán bar nữa.” Cô kêu lên: “Vì sao?” Hắn giáo huấn cô: “Những nơi như vậy, không có chuyện gì tốt, vậy mà em con dám đi! Cẩn thận người ta chuốc thuốc em. Về sau anh cũng không đưa em tới mấy chỗ nhố nhăng đó nữa.” Cô bất mãn: “Anh cho em là người mới vào đời à! Trước kia không phải em từng làm ở quán bar sao?”

Vệ Khanh nói: “Trước kia là trước kia, bây giờ không được. Em nói xem, có sinh viên nào cả ngày tới quán bar không?” Cô nghẹn lời, nửa ngày mới nói: “Nhưng mà thỉnh thoảng đi chơi một hôm cũng có sao đâu!” Hắn đáp: “Chu Dạ, em phải có ý thức một chút, đã là bạn gái người ta, thì đừng tới quán bar làm loạn nữa.” Cô trở mặt luôn: “Ai là bạn gái ai, em cũng chưa đồng ý.”

Vệ Khanh cũng không tranh cãi với cô, lập tức lái xe. Tính tình của cô, thật khiến người ta đau đầu, hắn phải nghĩ ra biện pháp để cô không thể không thừa nhận mới được.

Chu Dạ nhìn xe hướng ra đường cao tốc, vội hỏi: “Mới sáng sớm, rốt cuộc anh muốn đưa em đi đâu?” Vệ Khanh cười: “Sợ anh đem em bán đi sao? Đưa em đi chơi mà.” Cô hỏi đi đâu, Vệ Khanh lấy vé máy bay ra đưa cho cô. Chu Dạ nhìn qua, không ngờ là vé máy bay đi Thanh Đảo, vội nói: “Vệ Khanh, hai ngày nữa em phải về nhà!” Vệ Khanh “à” một tiếng, nói: “Ngày mai chúng ta sẽ trở lại. Đưa em đi chơi một chút, nhưng mà đừng có lại đột ngột nổi giận nha, phải ngoan ngoãn nghe lời đó.” Chu Dạ le lưỡi làm mặt quỷ, nghĩ rằng, còn phải nhìn tình hình thế nào đã.