Có Lẽ Là Yêu

Chương 29: Chia tay




Edit: Ishtar

Hai người mua vé vào cửa, đi vào Đông Cung Môn, dọc theo hồ Côn Minh, đi về phía đình Tri Xuân (đình ở đây là ‘lương đình’: nơi để khách đến chơi nghỉ ngơi, ngắm nhìn cảnh vật; ko phải đình chùa đâu a). Vệ Khanh hít sâu một hơi, nói: “Lần này đi công viên chơi cũng tốt, nhưng hoa vẫn chưa nở, đợi vài ngày nữa quay lại, anh cho em hưởng thụ đãi ngộ đặc biêt.” Chu Dạ không để ý tới hắn, đi qua cầu, đi về đình Tri Xuân trước. Nhìn xung quanh, không có du khách nào khác, đúng là nơi nói chuyện thật tốt.

Toàn cảnh hồ Côn Minh

Thập Thất Khổng Kiều

(Giữa hồ Côn Minh là hòn đảo nhỏ được nối với bờ bằng một chiếc cầu vồng làm bằng đá gồm 17 nhịp có tên là Thập Thất Khổng kiều. Cây cầu đá này rộng 8 m, dài 150 m. Trên lan can cầu là hơn 500 tác phẩm điêu khắc sư tử đá với hình hài, và nét biểu cảm hoàn toàn khác nhau.Với hòn đảo nhỏ giữa hồ Côn Minh làm mình thì chiếc cầu sẽ giống như một con rùa đang vươn dài đại diện cho Thọ.)

(Men theo bờ hồ là dãy Trường lang dài 728 mét gồm nhiều gian. Trong mỗi gian lại được trang trí bởi những hình vẽ vô cùng tinh xảo mang đậm tính nghệ thuật Trung Hoa. Dãy hành lang men theo hồ nếu kết hợp với núi Vạn Thọ sẽ giống đôi xương cánh của con dơi đang dang ra tượng trưng cho Phúc.)

Từ nơi này có thể nhìn thấy Thập Thất Khổng Kiều ở phía xa xa, nối liền hòn đảo với bờ và những hành lang dài nối liền các dãy nhà trong cung điện, trời xanh nước biếc, non sông tươi đẹp, cảnh sắc tự nhiên, như chốn bồng lai tiên cảnh. Cô sắp xếp suy nghĩ, hắng giọng, nghiêm nghị nói. “Vệ Khanh, hôm nay tới đây, em có chuyện muốn nói với anh.”

Vệ Khanh lau lau bụi trên lan can, dịu dàng đỡ cô ngồi xuống. Chu Dạ lắc đầu: “Vệ Khanh, em và anh ở bên nhau rất vui vẻ, anh đối xử với em rất tốt, thật ra, em cũng rất thích anh. Nhưng mà, chúng ta chia tay thôi.” Thật ra, trong lòng cô có rất nhiều điều muốn nói, nhưng ra ngoài miệng thì chỉ được mấy câu ít ỏi. Cô cảm thấy đau lòng, vì thế xoay người nhìn sang chỗ khác, quay lưng về phía hắn, trước mắt chính là núi Vạn Thọ nguy nga thanh tú, bao nhiêu tự danh nhiều không đếm xuể, nhưng ánh mắt cô thật mơ hồ.

Lời này với Vệ Khanh mà nói, không khác sét đánh giữa trời quang, nghiêm mặt hỏi: “Vì sao lại như vậy? Em thử nói lý do coi!” Giọng càng lúc càng lớn, đã muốn đứng dậy, trợn mắt nhìn cô, tức đến mức sắp không kiềm chế được. Trong lòng hắn tràn đầy vui sướng chạy tới đây, nghe được những lời vô tình vô nghĩa của cô, còn có thể kiềm chế không phát tác, đã là cực kỳ hiếm thấy.

Chu Dạ xoay người, ngẩng đầu nhìn hắn, khuôn mặt bình tĩnh, không sợ hãi, trấn tĩnh như núi, nói từng tiếng rõ ràng. “Không có lý do. Trước kia anh cùng những người khác chia tay, cũng cần lý do sao?”

Vệ Khanh không ngờ báo ứng đến nhanh như thế, lại có người dùng “gậy ông đập lưng ông”, chuyên môn trị hắn. Nghiến răng nghiến lợi nói: “Không phải chúng ta đang rất tốt sao? Vừa rồi em cũng nói, em rất thích anh, không phải sao? Vì sao đột nhiên lại muốn chia tay?” Tiến lại gần, nắm chặt tay cô. Hắn hoài nghi không biết hôm nay cô có uống nhầm thuốc không, nổi điên rồi.

Chu Dạ nghiêm mặt, rút mãi không ra, cuối cùng thở dài, không biết phải làm sao, nói: “Vệ Khanh, khoảng cách giữa chúng ta quá lớn, anh là người có quyền có thế, còn em chẳng qua chỉ là một sinh viên nhỏ, sớm hay muộn cũng sẽ chia tay thôi, cần gì chứ?” Đau lâu không bằng đau ngắn. Rút tay ra, bước nhanh lên bờ, thầm nghĩ ra về.

Vệ Khanh kịp phản ứng, hai ba bước đuổi theo cô, không cam lòng nói: “Vì sao em lại như vậy? Bởi vì lý do hoang đường này mà chia tay với anh sao?” Chu Dạ chua xót nghĩ, lý do này còn chưa đủ hay sao? Tránh hắn, nói: “Vệ Khanh, em không trèo cao được. Tất cả những ngày qua, anh đối với em rất tốt, em đều nhớ rõ. Anh dạy em rất nhiều điều, bao gồm cả tình yêu, em rất cảm ơn anh, cả đời không quên. Nhưng nếu tiếp tục dây dưa, cũng chẳng có ý nghĩa gì.” Cuối cùng ảm đảm kết thúc, không bằng sớm chia tay. Lúc nói những lời này, dùng toàn bộ sức lực, đem nước mắt chảy vào trong.

Bề ngoài cô nhu nhược là vậy, nhưng trong tâm lại kiên cường, không chịu khuất phục.

Vệ Khanh hiểu ra, tức giận, quát: “Chu Dạ, em đá anh?” Cái gì mà khoảng cách chênh lệch, cái gì mà trèo cao? Hắn không tin, không phải trước kia cô vẫn ở bên cạnh hắn đấy thôi! Bây giờ lại lôi chuyện này ra làm lý do. Cô làm như vậy, chỉ có thể giải thích, cô muốn đá hắn. Vệ Khanh không biết mình đã gây nghiệp chướng gì, để tới hôm nay tới phiên hắn bị gái đá. Giận không thể kiềm chế nổi. Kích động, cầm chặt lấy tay Chu Dạ.

Chu Dạ nhìn du khách qua lại, cũng có không ít khách nước ngoài, mọi người tò mò nhìn về phía họ, vừa cuống vừa giận, đúng là không thể chịu nổi cái người mặt dày này. Vừa giãy giụa muốn rút tay ra, vừa la lên: “Vệ Khanh, anh nói chuyện nghiêm túc đi! Cái gì mà em đá anh, cũng không khác gì anh đá em đâu. Anh không cảm thấy, thân phận địa vị chúng ta chênh lệch như vậy, có thể ở cạnh nhau sao? Anh còn không mau buông tay, thế này mà gọi là nói chuyện à? Bỏ tay ra, bỏ tay…” cổ tay ửng đỏ, tiết mục chia tay biến thành trò cười khôi hài cho du khách thưởng thức.

Đang lúc xôn xao, điện thoại Vệ Khanh vang lên, hắn không thèm để ý tới, nhưng lại gọi hết lần này tới lần khác, có lẽ là việc gấp. Hắn kéo Chu Dạ tới ven đường, một tay rút điện thoại ra nghe, bực bội nói: “Có chuyện gì?” Chậm rãi, sắc mặt hắn thay đổi, cúp máy, mới nhớ ra Chu Dạ đứng bên cạnh, vừa tức vừa giận, quát: “Đi theo anh!”

Chu Dạ nhân lúc hắn không chú ý, nhanh chóng thoát ra, bĩu môi nói: “Thái Hậu triệu kiến, còn không mau về nhà!” Cô nghe thấy hắn gọi bà già, rất phản cảm. Vệ Khanh cố nén giận, gắng bình tĩnh nói: “Chị dâu anh vì việc công mà bị thương, anh phải qua xem.” Hắn sợ cô đa nghi, còn cố ý giải thích. Rồi lại đổi sắc, hầm hầm nói. “Chu Dạ, việc này chưa xong đâu.”

Chu Dạ chạy nhanh ra xa, sợ lại dây dưa với hắn, đi một quãng xa mới đứng lại, nói với qua: “Chúng ta không còn liên quan gì nữa.” Vệ Khanh giận điên, chỉ vào cô nói: “Chu Dạ, em cứ chờ xem, chờ anh quay về dạy cho em bài học thế nào.” Rồi nhanh chóng rời đi. Chu Dạ không quen nhìn bộ dáng kiêu ngạo của hắn, cũng hét vang lên: “Được!” Rất to và rõ ràng. Sao cô phải sợ hắn trả thù chứ? Có gì là tốt, suốt ngày đe dọa người khác!

Vệ Khanh dừng bước, quay lại nhìn cô, thấy hai tay cô chống nạnh, khiêu khích nhìn hắn, nhìn như vậy, thật giống phong cách của một người đàn bà chanh chua, chửi đổng. Không hiểu vì sao, “phụt” một tiếng bật cười, xoa xoa mũi, vừa tức vừa buồn cười, không biết phải làm thế nào, nói không ra lời, đành phải lắc đầu rời đi.

Hắn cứ như vậy mà dung túng cho Chu dạ, theo bản năng bởi vì tuổi Chu Dạ còn nhỏ, nóng giận mất khôn, nói năng linh tinh. Lấy tuổi của hắn so ra, còn hơn cô mười tuổi. Nhưng lần này, cô thực sự là hơi quá đáng!

Vệ Khanh đi tới cửa, nghĩ rằng không được, không nên để cô ở lại đây một mình, nên nhân cơ hội này đưa cô về nhà gặp cha mẹ mới đúng, đỡ để cô phải lấy gia đình làm lý do. Vì thế quay lưng lại tìm người, vẫn còn đang ở gần đình Trì Xuân, sao chớp mắt một cái đã không còn bóng dáng? Vì thế lại gần mấy du khách hỏi thăm, có thấy một cô gái đi giày thể thao, mặc áo khoác màu đỏ không, lập tức có người nói thấy cô đi qua Thập Thất Khổng Kiều, sang bên đảo rồi.

Hắn đi theo tìm, đứng ở đình nhìn xung quanh, vừa thấy, thiếu chút nữa tức nổ phổi, trơ mắt nhìn cô đi cùng với vài du khách thành một đoàn, ở bến đò chèo thuyền đi rồi! Thuyền nhỏ lắc lư di chuyển, rất xa nhìn thấy cô cầm thanh chèo, nhìn ra là nghịch nước, rất vui vẻ! Hắn buông điện thoại, nghĩ thầm, Chu Dạ, em giỏi lắm, hắn mà không trả nổi cơn tức này, sau này khỏi cần lăn lộn ngoài xã hội!

Xe hắn không ở gần đó, tình hình giao thông lại không được tốt, vất vả lắm mới về đến nhà, sớm chết nghẹn vì bực mình. Đóng cửa xe “Rầm” một tiếng, làm cho người gác cổng giật mình. Điều chỉnh nhịp thở mới đi vào, chẳng mấy khi cả nhà tụ họp đông đủ. Cha hắn, Vệ Thiệu đang ngồi ở phòng khách đọc báo, đã sáu mươi tuổi, lưng thẳng nghiêm nghị, mái tóc đã điểm bạc; anh trai hắn Vệ An và hắn có vài phần giống nhau, tuổi hơi lớn, trên trán đã có nếp nhăn, trước bàn một đống văn kiện, tay còn cầm một tệp, nhìn sang bên cạnh, thấy bà vợ vẫn mặc quân phục như trước, chỉ khác là có thêm một cánh tay bị quấn băng gạc.

Mẹ hắn năm mươi sáu tuổi, nhìn đã biết hồi trẻ chắc chắn rất xinh đẹp, Vệ Khanh giống bà nhiều hơn. Khuôn mặt luôn tươi cười, tự mình gọt hoa quả bước vào, chào hỏi: “Chẳng mấy khi đông đủ, ăn hoa quả trước đi, rồi còn ăn cơm.” Đông đủ một chỗ như vậy, ngay cả lễ mừng năm mới ở nhà hắn cũng không thường xuyên được như thế.

Vệ Khanh đi vào chào hỏi, mẹ hắn lườm hắn: “Cũng biết trở về sao, còn không biết vất vưởng ở chỗ nào.” Lớn như vậy rồi mà còn như trẻ con. Vệ Khanh quay đầu lại, khách khí nói: “Chị dâu.” Chị dâu hắn, Trần Lệ Vân hơi hơi gật đầu, cũng không nói chuyện. Mặc dù tay bị thương, nhưng vẫn ngồi thẳng tắp, không nhúc nhích, trên mặt cũng không biểu hiện gì. Hắn có chút xấu hổ, đành phải lại gần hỏi: “Sao lại bị thương?” Đây cũng không phải lần đầu tiên chị bị thương.

Mẹ hắn thở dài: “Lệ Vân, con cũng phải cẩn thận một chút mới được! Mặc dù đó là nhiệm vụ, nhưng rất nguy hiểm, may mà viên đạn bay lệch, vẫn còn giữ được mạng.” Nhìn nhìn cô, cẩn thận nói: “Công việc nguy hiểm như vậy, con còn không chịu đổi ngành, chúng ta tôn trọng quyết định của con. Nhưng, nhìn con như vậy, lại là phụ nữ, không cần lúc nào cũng xông lên tiền tuyến, lui về phía sau cũng vẫn là phục vụ tổ quốc, đều là công việc mà mọi người dân phải làm…”

Trần Lệ Vân cắt ngang lời bà: “Đúng ạ, đều là công việc cần người làm, cho nên chuyện nguy hiểm đó cũng cần có người đi làm. Mạng của con cũng là mạng, mạng của binh lính cũng là mạng, đây là chuyện con phải làm. Nhiều đồng chí đã hy sinh như vậy, con bị thương một chút có đáng kể gì!” Từng chữ từng chữ nói ra, đều rất khí phách, giống như con người cô.

Từ nhỏ Trần Lệ Vân đã chịu sự huấn luyện của quân đổi, luyện được một thân võ nghệ. Gia đình cô đặc biệt, từ nhỏ cha mẹ đã dạy cô phải vì tổ quốc mà cống hiến, vì thế sau khi tốt nghiệp, công tác luôn trong quân ngũ, thường xuyên làm những nhiệm vụ nguy hiểm, kiên cường hiếu thắng, ý chí kiên định. Sợ người khác vì hoàn cảnh gia đình cô, mà cho cô hưởng đãi ngộ đặc biệt, cho nên nếu có nhiệm vụ nguy hiểm, thường xuyên đứng lên gánh vác. Nhưng mỗi lần như vậy, đều không tránh khỏi bị thương.

Mẹ hắn bị cô không chút khách khí bác bỏ, bất đắc dĩ lui về phòng bếp. Với đứa con dâu này, bà không còn lời nào để nói, quan niệm người già cổ hủ, mặc kệ bên ngoài khen cô anh thư kiệt xuất thế nào, trong mắt bà, con dâu vẫn là con dâu, nên ở nhà giúp chồng dạy con, vào sinh ra tử thì có ích lợi gì?

Lão Đại tướng Vệ Thiệu mặc y phục hàng ngày, bởi vì cũng là quân nhân, cho nên với người con dâu này luôn luôn thấu hiểu, chưa từng bao giờ phê bình. Liền nói: “Lần này Lệ Vân lập được ba chiến công lớn, rất đáng ăn mừng. Lệ Vân, con đi thay quần áo rồi xuống ăn cơm đi.” Tối hôm Tết Nguyên tiêu, Trần Lệ Vân chỉ ở nhà với cha mẹ một lát, rồi mang theo thuộc hạ đi làm nhiệm vụ. Sau một hồi hỗn loạn, bị thương ở tay, nhập viện vài ngày rồi mới trở về Vệ gia, thương thế đã không còn đáng ngại. Lập tức đứng dậy, cung kính gật đầu, xoay người lên lầu.

Cô mới đi tới chỗ rẽ, đã thấy Vệ lão đại tướng lại lên tiếng: “Vệ An, tay Lệ Vân bị thương, sợ không dễ cử động, con lên giúp con bé đi.” Rõ ràng là tác hợp vợ chồng hai người. Trần Lệ Vân nghe xong nhíu mày, vẫn ngẩng đầu như trước bước thẳng lên trên. Vệ An hoảng sợ, đứng dậy nhìn cha. Vệ đại tướng trầm giọng nói: “Còn không mau đi!” Anh bất đắc dĩ bỏ lại văn kiện trong tay, đi theo lên lầu.

Vệ Khanh ở bên cạnh lắc đầu, hai vợ chồng mà so với người ngoài còn xa lạ hơn, chẳng có tình cảm gì. Người ta địch ta song phương còn có thể đàm phán trên bàn, giương thương múa kiếm, vợ chồng bọn họ, cả năm không thấy mặt, có gặp, cũng chưa bao giờ thấy nói chuyện nhiều. Thế này gọi gì là hôn nhân chứ!

Mẹ hắn đi ra, oán giận nói: “Lão già, ông nói như vậy mà được sao? Tôi không yêu cầu xa với là Lệ Vân bưng trà dâng nước, thổi cơm nấu canh, nhưng cũng phải có chút dáng vẻ người vợ chứ. Ông luôn mắng Vệ An không biết thông cảm, nhưng tôi thấy trong lòng nó mới là đứa chịu tủi thân đó.” Dù sao tâm tư người làm mẹ cũng luôn hướng về con.

Vệ lão đại tướng bị bạn già lầu bầu không kiên nhẫn, đau đầu nói: “Được rồi, được rồi, Lệ Vân một mình ở bên ngoài mạo hiểm mưa bom bão đạn, cũng không dễ dàng gì, mọi người phải thông cảm cho con bé chứ. Lần này lại bị thương, bà xem có phiền hay không?”

Mẹ hắn lắc đầu: “Tôi cũng biết vậy, nhưng ông già a, Lệ Vân cũng đã hơn ba mươi, Vệ An cũng sắp bốn mươi, ngay cả con cũng chưa có, ông nói tôi có thể không nóng ruột được sao?” Vệ lão tướng trầm mặc, không nói gì. Hơn nửa ngày mới nói: “Lệ Vân cũng có nỗi khổ riêng, bà đừng làm khó con nó.” Tuy nói như vậy, nhưng tuổi già, ai chẳng muốn ôm cháu nội. Huống chi, trong quân đội tầm tuổi này giống ông, đã sớm có cháu trai cháu gái thành đàn.

Trước kia Trần Lệ Vân cũng từng hoài thai, nhưng trong một lần làm nhiệm vụ mà bị sảy. Cho nên đối với việc này Vệ lão tướng cũng không nói gì, thậm chí còn thiên vị.

Mẹ hắn không biết làm sao, chuyển hướng sang nhìn hắn. “Cả ngày không thấy bóng đâu, cũng không biết lêu lổng thế nào, ngay cả tết cũng không về nhà. Con đó, khi nào thì mới xác định cho mẹ.” Vệ lão tướng vừa nghe liền không vui, hừ lạnh một tiếng.

Vệ Khanh vội nói: “Mẹ, gần đây con rất bận mà, công ty con mở rộng quy mô, mẹ không thấy con gầy hẳn đi sao?” Mẹ hắn ngắm nghía một hồi, xoa xoa tay hắn. “Đúng là gầy đi, về mẹ nấu cơm cho con ăn a.” Không phải hắn vì công việc mà mệt muốn chết nha, chính là do Chu Dạ mới khiến hắn ăn không ngon, ngủ không yên.

Đang lúc nói chuyện, chợt nghe trên lầu truyền đến tiếng đồ vật rơi, mọi người giật mình, vội ngẩng đầu lên nhìn. Trần Lệ Vân chưa thay quần áo, sắc mặt tái nhợt, chạy nhanh xuống, người vẫn cố gắng gượng, thản nhiên nói: “Con đi ra ngoài.” Vệ lão tướng ngồi chỗ cũ, nói: “Ăn cơm rồi hẵng đi.” Giọng không lớn, nhưng vô cùng uy nghiêm. Trần Lệ Vân dừng bước một chút, không biểu hiện gì, nói: “Không được, xe quân bộ đã sắp tới, con phải trở về báo cáo công việc.” Xe quân bộ là chỉ xe của cha cô, Vệ lão tướng cũng không thể nói gì. Cha cô là tổng tư lệnh toàn quân khu.

Trần Lệ Vân đi rồi, không khí Vệ gia cũng bình thường, chuyện này cũng không phải mới xảy ra một lần hai lần. Vệ gia e ngại mặt mũi Trần gia, cũng không thể làm gì, cứ từ giữa mà điều đình. Vệ Khanh biết thời thế, vội nói: “Con lên xem anh thế nào.” Đẩy cửa đi vào, thấy anh hắn ngồi ở cửa sổ hút thuốc, trong tay cầm một tấm ảnh đã ố vàng.

Vệ Khanh tò mò nhìn, đó là một chàng trai trẻ mặc quân phục, nhưng nhìn ảnh chụp, có lẽ đã nhiều năm. Tò mò hỏi: “Đó là ai vậy?” Anh bình tĩnh nói: “Chiến hữu của chị dâu chú.” Vệ Khanh hiểu ra, chắc là chị dâu trọng người tài, hỏi: “Vậy người đó đâu?” Vệ An trầm tĩnh thả một vòng khói: “Trong một lần làm nhiệm vụ, đã hy sinh, chuyện từ hơn mười năm về trước.”

Vệ Khanh không nói gì. Trước kia anh hắn cũng có bạn gái, nhìn rất thông minh, xinh đẹp, đọc sách nhanh như gió. Đáng tiếc gia đình không đồng ý, tự quyết định chuyện chung thân của anh và chị dâu. Không ngờ, chị dâu cũng có một tình cảm riêng. Hai vợ chồng này đúng là đồng sàng dị mộng. Nói vậy sai rồi, hai vợ chồng kết hôn đã mười năm, chỉ sợ số lần ngủ cùng giường cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Vệ An đi xuống dưới, còn nói: “Cha, mẹ, bất kể thế nào, con muốn ly hôn!” Mẹ hắn ngã vào ghế, không nói gì. Vệ lão tướng quân đập bàn đứng dậy: “Nghĩ cho kĩ rồi hãy nói.” Rầm một tiếng, cực kỳ tức giận! Nhấc chân bước ra cửa.

Vệ Khanh cảm thấy anh thật đáng thương, không có quyền quyết định lúc kết hôn, ngay cả bây giờ quyền ly hôn cũng không có. Vệ An làm việc trong nội các chính phủ, hình tượng bản thân rất quan trọng, không thể để đối thủ nắm được nhược điểm. Đừng nói là chuyện ly hôn lớn như vậy, ngay cả vợ chồng bất hòa cũng không để lộ ra ngoài. Mà đối với Trần Lệ Vân, chuyện ly hôn cũng làm cho sự nghiệp của cô bị ảnh hưởng, đừng nói tới chuyện hai nhà Vệ Trần sẽ có khúc mắc phong ba gì đó. Cho nên hai vợ chồng mặc kệ tình huống thế nào, vì đại cục mà suy nghĩ, đành phải tiếp tục cuộc hôn nhân này. Mà đằng nào thì, cuộc sống của hai người bọn họ có khác ly hôn là bao.

Vệ An bình thường cũng là một người đàn ông lẫm liệt oai phong, lần này nhìn mẹ, đau lòng kêu: “Mẹ!” Tất cả mọi lời muốn nói, đều ở trong giọng điệu. Mẹ nhìn con chỉ qua vài năm đã già nhanh như vậy, đau lòng không thôi, rơi nước mắt nói: “Con ơi, lúc trước cha mẹ không nên ép con như vậy… nói không chừng bây giờ đã sớm con cháu chạy đầy phòng.” Cảm xúc kích động của Vệ An nhanh chóng biến mất, trên mặt khôi phục sự trấn tĩnh, ngồi xuống sofa cầm văn kiện. Anh mang nhiều trọng trách, ngày ngày bận rộn, lần này là nhận được mệnh lệnh của cha mới trở về nhà.

Một lúc sau, Vệ lão tướng thong thả bước vào, thản nhiên nói: “Vệ An, con qua Trần gia, xem như tự nhận lỗi, đón Lệ Vân về.” Đương nhiên là Vệ An không muốn, nhưng cực kiềm chế, nửa ngày sau mới gật gật đầu. Đối với anh mà nói, cũng chỉ uất ức trong lòng, theo thường lệ mà nhịn xuống. Trong lòng Vệ lão tướng âm thầm thở dài, việc đã tới nước này, hối hận cũng đã muộn.

Vệ An thay quần áo, đi ra ngoài, Vệ Khanh vội nói: “Anh, em đi cùng với anh.” Hai anh em ngồi trên xe, vẫn không nói chuyện. Vệ An mệt mỏi day day thái dương: “Em trai à, trăm ngàn lần đừng giống anh. Vệ gia chỉ cần anh như vậy là đủ rồi, nhìn anh như tấm gương ấy. Nếu có người trong lòng, cố gắn đối xử như người trong nhà; nếu đối phương cũng thích chú, rất khó khăn nha, nhanh mà lấy về nhà, tránh đêm dài lắm mộng.” Nhớ lại bản thân năm đó, luôn tự trách mình không tiên hạ thủ vi cường [12], trở thành sự tiếc nuối cả đời.

Vệ Khanh nghĩ đến Chu Dạ, thở dài, cô gái nhỏ này vẫn còn đang giận dỗi với hắn. Hai người tới Trần gia, không nghĩ tới Trần Lệ Vân đã trở về doanh trại, Trần lão tướng tự mình đưa đi. Vệ An cười khổ một tiếng, xoay người về văn phòng. Vệ Khanh về nhà lấy đồ, thấy mẹ hắn buồn bã ngồi ở sofa.

Vội lại gần nói: “Mẹ, mẹ đang làm gì thế? Cha đâu?” Mẹ hắn lau nước mắt, nói: “Ở ngoài sân sau. Mẹ biết trong lòng ông ấy cũng không vui.” Đối với vấn đề này, hắn cũng cảm thấy bất lực, mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh, huống chi hoàn cảnh nhà hắn lại đặc biệt như vậy.

Mẹ hắn thở dài, kéo tay hắn nói: “Mẹ chỉ còn trông cậy vào con. Tuổi con không còn nhỏ nữa, sao suốt ngày lêu lổng với đám con gái lăng nhăng bên ngoài? Khi nào mới có thể khiến mẹ không bận tâm nữa?” Vệ Khanh kêu lên: “Mẹ, mẹ nghe ai nói con ở bên ngoài xằng bậy chứ? Toàn chuyện bịa đặt, thế mà mẹ cũng tin.” Đánh chết cũng không thừa nhận.

Mẹ hắn lườm hắn một cái, nói: “Cãi cái gì nữa! Ngồi xuống cho mẹ, mẹ với con nói chuyện nghiêm túc. Mẹ xem như đã học được bài học, môn đăng hộ đối thì có ích lợi gì! Con xem anh con và chị dâu đó, cãi loạn thành như vậy, làm mẹ đau lòng. Tuy cha con không nói gì, nhưng trong lòng cũng hối hận, một đứa nhỏ tốt như vậy, lại bị hủy như thế! Cho nên, phụ nữ nên hiền lành dịu dàng, săn sóc hiếu thuận, có xinh đẹp hay không thì xét sau. Con đấy, nếu đã có người trong lòng thì mau dẫn về gặp mẹ, đừng có lằng nhằng bên ngoài, cha con nghe thấy lại đau đầu ra. Con đã lớn như vậy rồi, suốt ngày ở bên ngoài rượu chè be bét thế à…”

Vệ Khanh nghe mà giật mình, nói: “Mẹ, mẹ đừng nói nữa, thật ra con có thích một cô gái.” Mẹ hắn nghe xong tinh thần phấn chấn, vội hỏi: “Có thật không? Lần tới đưa về nhé. Đang làm gì rồi? Bao nhiêu tuổi? Trong nhà có mấy người?” Có lẽ đã muốn đem người ta về làm con dâu.

Vệ Khanh thành thật nói: “Vẫn còn đang đi học ạ, sắp tốt nghiệp đại học. Mẹ cô ấy là giáo viên đã qua đời, cha cô ấy lái xe tải, tết vừa rồi con ở nhà cô ấy.” Mẹ hắn nghe xong, vội vàng nói: “Con nhà gia giáo là tốt. Còn đang đi học, sẽ đơn thuần dịu dàng, nghe đã thích rồi. Vậy con mau đưa về nhà đi! Đều là người một nhà, còn giấu kín không nói.”

Vệ Khanh cười khổ: “Mẹ, con của mẹ vô dụng, người ta nhìn con ngứa mắt, ngại điều kiện của con tốt quá, đang đòi chia tay với con đây này.” Mẹ hắn vừa nghe, vỗ vai hắn nói: “Không sao, mẹ giúp con. Cô dâu mới giận dỗi là chuyện bình thường, nhưng đừng có chia tay nha. Có ảnh chụp không? Cho mẹ nhìn chút coi.” Vệ Khanh bỏ ra mấy tấm chụp chung với Chu Dạ lần đi Thanh Đảo.

Mẹ hắn vừa thấy, liên tục nói: “Ai ya, xinh đẹp nha, khí chất lại tốt, con phải gắng lên. Thích thì phải ra tay, mang tiếng là đàn ông, lằng nhằng cái gì!” Vệ Khanh lại kể cho bà nghe, Chu Dạ ở nhà chăm sóc cha hằng ngày rất tốt, còn múc nước rửa chân cho cha. Mẹ hắn cảm thán nói: “Cô gái hiếu thuận như vậy biết tìm ở đâu đây? Từ khi chị dâu con đến nhà mình, toàn là mẹ bưng trà rót nước cho con bé. Con nói xem, nếu có người rót cho mẹ chén trà, mẹ cũng thấy thỏa mãn rồi.”

Vệ Khanh nhìn chuyện trong nhà loạn như vậy, nghĩ thầm, sao có thể chia tay chứ, phải nghĩ cách mang Chu Dạ về nhà mới hết giận được!

[12]: ra tay trước chiếm lợi thế