Có Lẽ Tớ Ngốc! Nhưng Tớ Biết Yêu Cậu

Chương 7: Nguyệt băng!



- Huhu... Sao cái số mình đen vậy trời. - Song Nhi vừa đứng ngoài hành lang, vừa khóc thương cho cái số phận. Do tối qua, cô đã suy nghĩ quá nhiều về người con trai kia nên kết cục là ngủ gật đúng trong giờ của “ bà chằn tiền sử “. Và hậu quả là đây. Nhưng đâu phải là một tiết mà là cả buổi chứ giỡn đâu. Giờ ra chơi, Nhi bị những người khác nhìn hoài, cứ như động vật quý hiếm không bằng. Ừ thì cô ngốc, nhưng cũng biết ngại mừ. Năm tiết học dai dẳng cuối cùng cũng chấm dứt. Song Nhi lúc này mệt lả như không còn xíu sức lực nào. Cái chân như mềm nhũn khi phải đứng lâu. Cố lắm Nhi mới lết được cái xác vô chỗ ngồi thân yêu. Cô cảm thấy mí mắt mình nặng trĩu rồi dần nhíu lại. Phải rồi, mấy ngày nay cô hay mất ngủ nên giờ chắc đã mệt. Song Nhi đang mơ màng với cái giấc ngủ đẹp thì bị tiếng ồn ngoài sân trường làm thức giấc.

- Nguyệt Băng! I Love you ❤️❤️❤️

- Nguyệt Băng! Chị thật ngầu quá đi

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.