Cổ Mộ Có Một Ổ Xà Yêu

Chương 65





“Hắc Thán, ngươi bây giờ thật đúng là khốc nha!” mắt Ngân Tiểu Tiểu tỏa sáng mà chuyển quanh Mặc Lão Đại, “Chói mắt cái gì đều là mây bay! Vảy đen giống như hắc động mới là vương đạo!”

Mặc Lão Đại đã quen với việc Ngân Tiểu Tiểu ngẫu nhiên phun ra những lời nghe không hiểu, nhưng có một điều Mặc Lão Đại thực khẳng định là, Ngân Tiểu Tiểu rất hài lòng với nhan sắc vảy của mình bây giờ, như vậy Mặc Lão Đại cũng rất đắc ý, quả nhiên mình lựa chọn dùng mặc thảo là quyết định chính xác!

… Này này! Nhờ nha Mặc Lão Đại! mục đích ngươi dùng mặc thảo vốn là để bảo hộ Ngân Tiểu Tiểu, không phải khoe nhan sắc vảy đen như hắc động của ngươi với Ngân Tiểu Tiểu được chứ!

Khụ khụ, nhưng dù nói thế nào, Ngân Tiểu Tiểu rất hài long với màu vảy của Mặc Lão Đại, Mặc Lão Đại cũng rất hài lòng với thực lực của mình hôm nay, như vậy tất cả đều vui vẻ.

“Mấy ngày nay là Tiểu Tiểu thêm phiền toái cho các ngươi, cám ơn các ngươi đã chăm sóc Tiểu Tiểu.” thần sắc Mặc Lão Đại nghiêm túc, lần lượt cúi đầu để diễn tả lòng biết ơn của mình với bảy dị xà.

“Không cần nói như vậy, nửa năm qua có Tiểu Tiểu làm bạn, chúng ta cũng có rất nhiều niềm vui nha!” Phì Di cười nói, ví như biến thành ấu xà thu liễm hơi thở toàn thân bò đến trước mặt sư tử, sau đó đột nhiên phóng thích của mình uy áp, kết quả sư tử bị hù đái vân vân, rất thú vị nha!

“Ai nha nha, cảm ơn chay thì rất không có thành ý!” chín cái mặt người của Hùng Hủy cười như chín đóa hoa cúc, “Tiểu Hắc xà, sau này xuống vực nhiều một chút, mỗi lần đến phải mang nhiều bảo vật nha!”

… Được rồi, thật ra câu nói sau cùng mới là ý chính phải không!

Minh Xà ở sau lưng nó qua mặt đi, tỏ vẻ mình không biết con rắn này, nhưng khuôn mặt đỏ ửng của nó vẫn tỏ vẻ Minh Xà đang ngượng ngùng và vui sướng.

“Ai, con thỏ nửa năm trước thật sự quá nhỏ, lần sau đến mang theo lão hổ sống đến đây đi!” Mã Vấp Xà hưng trí bừng bừng, xem ra Mã Vấp Xà rất oán niệm với việc không thể kiến thức đến kích thước thức ăn chân chính!

Mặc Lão Đại: “…”

“Phải cẩn thận.” Câu Xà đột nhiên mở miệng nói, “Gần đây ta luôn có chút tâm thần không yên, sợ là sắp có tai hoạ xảy ra, phải cẩn thận đó.”

Mặc Lão Đại nghi hoặc nhìn Câu Xà, thật không rõ chúng nó ở trong kết giới thì có cái gì gọi là tai hoạ.

Ngân Tiểu Tiểu lại thật dụng tâm nhớ kỹ lời Câu Xà nói, Câu Xà được xưng là thần thú của Trung Quốc cổ đại, dự cảm gì đó vẫn thực chuẩn, rất lợi hại, cẩn thận một chút sẽ không sai.

“Hô vân hoán vũ ở bên trong kết giới luôn là ta làm.” Hắc Li nói tiếp, “Vài năm gần đây mây mưa ở ngoại giới khiến ta cảm thấy cả người đều không được tự nhiên, tuy rằng không biết rốt cuộc ngoại giới xảy ra chuyện gì, nhưng tóm lại không phải là chuyện tốt. Lời Câu Xà nói thật ra chính là lời ta muốn nói .”

Hắc Li cũng nói như vậy, Ngân Tiểu Tiểu lại càng không thể không dụng tâm, chuyện này cũng chôn ở trong đáy lòng Ngân Tiểu Tiểu, nếu như nói dự cảm của Câu Xà có thể là do bị vây ở chỗ này quá lâu nên không nhạy, nhưng lời Hắc Li nói lại không thể giả, mây mưa từ bên ngoài bay tới đã xảy ra chuyện, rốt cuộc ngoại giới xảy ra chuyện gì… Thì ra mây mưa bên trong kết giới đều do Hắc Li biến thành, thảo nào mình cứ thấy mùa mưa bên trong kết giới có quy luật như vậy! Này này! Ngân Tiểu Tiểu ngươi hiểu sai nha!

“Chẳng lẽ ngoại giới lại đánh nhau sao?” Ba Xà đột nhiên nói, “Lẽ nào bọn Nữ Oa Đại Vũ lại đánh nhau? Ta nói, bọn chúng thật đúng là rãnh rỗi, không có việc gì thì đi tìm chút chuyện để làm đi.”

“Không thể nào.” Hắc Li nói, “Mây mưa này không giống như dính phép mầu, ta không rõ lắm là cái gì, tóm lại nó khiến ta cảm thấy không thoải mái.”

Ngân Tiểu Tiểu nhìn trời, mình có nên nói cho chúng nó biết, Nữ Oa a Đại Vũ a gì gì đó đều đã trở thành lịch sử sao? Ai biết chúng nó chết đi hay là đã rời khỏi Địa Cầu a uy!

“Ta sẽ cẩn thận.” Mặc Lão Đại trầm giọng nói, liếc Ngân Tiểu Tiểu đang nhìn trời phát ngốc một cái, dù có khó khăn gì, mình cũng sẽ ở bên Tiểu Tiểu, không để Tiểu Tiểu bị thương.

Lại nói chuyện phiếm vài câu, Mặc Lão Đại và Ngân Tiểu Tiểu rời khỏi vực. Vốn Mặc Lão Đại chuẩn bị ở dưới vực vài ngày, nhưng Ngân Tiểu Tiểu đã khẩn cấp muốn về nhà, không phải quay về nhà cha Mặc mẹ Mặc, cũng không phải quay về nhà Ngân Đại Bạch Hoa Tiểu Hoa, mà đơn thuần là nhà thuộc về Mặc Lão Đại và Ngân Tiểu Tiểu, nhà của chúng nó.

“Không biết nửa năm qua cỏ ẩn xà và cỏ hồi nhan đã mọc thành dạng nào, có chết không nữa!” Ngân Tiểu Tiểu ở bên cạnh Mặc Lão Đại vừa đi vừa nói cằn nhằn, “Đã nửa năm không trở về thăm Cơ Khang, Cơ Khang nhất định sẽ rất cô đơn! Còn có, mấy tháng nữa lại phải trở về thăm ba ba a cha, hi vọng lần này chúng nó có thể nhận quan hệ của chúng ta! Nhưng cho dù không đồng ý cũng không sao! Ba ba a cha thương ta như vậy, sẽ không bức ta rời khỏi ngươi.”

Ngân Tiểu Tiểu líu ríu nói chuyện không ngừng, Mặc Lão Đại vừa cười vừa nghe, ngẫu nhiên đáp lại Ngân Tiểu Tiểu. Ánh mặt trời ấm áp chiếu vào người Mặc Lão Đại và Ngân Tiểu Tiểu, chói mắt màu bạc và màu đen thoạt nhìn giống hắc động lại hài hoà ngoài ý muốn.

Thật tốt, có thể sống để nhìn thấy Tiểu Tiểu vui vẻ hoạt bát như vậy thật tốt biết bao, Mặc Lão Đại nhướng khóe miệng, ánh mắt nhìn về phía Ngân Tiểu Tiểu mang theo ấm áp cùng may mắn.

Dùng mặc thảo là một việc vô cùng nguy hiểm, cho dù cường hãn như Mặc Lão Đại cũng không thể thuận buồm xuôi gió. Mặc Lão Đại còn nhớ rõ cảm giác đau đớn khắc sâu vào cốt tủy mà mặc thảo gây cho mình, cảm giác như huyết nhục gân cốt toàn bộ thân thể bị hút ra rồi tổ hợp lại một lần, hận không thể tự tử cho xong. Không thể không nói, nghị lực của Mặc Lão Đại không tầm thường, dưới tình huống như vậy, mỗi một lần Mặc Lão Đại đều cắn chặt răng chịu đựng.

Một lần duy nhất ngoài ý muốn là lúc dùng gốc mặc thảo thứ bảy. Mỗi lần dùng mặc thảo phải chịu đựng đau đớn gấp đôi lần dùng trước. Có thể tưởng tượng, lúc dùng đến gốc mặc thảo thứ bảy, Mặc Lão Đại cần thừa nhận thống khổ mãnh liệt như thế nào. Ngay lúc Mặc Lão Đại cảm thấy mình sắp chết, bộ dáng của Ngân Tiểu Tiểu đột nhiên hiện ra trước mắt Mặc Lão Đại. Ngân Tiểu Tiểu không nói gì, thậm chí cũng không khóc, chỉ mở to đôi mắt vô thần nhìn Mặc Lão Đại, trong cặp mắt kia có tuyệt vọng có bi thương, Mặc Lão Đại thấy mà trong lòng chấn động, không! Mình tuyệt đối không thể chết như vậy! Tiểu Bạch Si còn đang chờ mình! Mình không thể để Tiểu Bạch Si lộ ra vẻ mặt như thế! Trong khoảnh khắc đó, Mặc Lão Đại cảm nhận thân thể dần dần rơi vào tử vong của mình lại tràn ngập sinh mệnh lực, dựa vào nghị lực cùng quyết tâm tăng vọt trong nháy mắt, rốt cục Mặc Lão Đại cũng thành công vượt qua.

Có thể giống như bây giờ, nghe Tiểu Tiểu vui vẻ nói chuyện, hưởng thụ cảm giác ánh sáng mặt trời chiếu thân thể, Mặc Lão Đại cảm thấy vô cùng cảm động và vui sướng. Cảm ơn Tiểu Tiểu, vào một khắc mình tuyệt vọng nhất đã cho mình hi vọng.

“Làm sao vậy?” Ngân Tiểu Tiểu phát hiện Mặc Lão Đại thất thần, cảm thấy kỳ quái hỏi.

“Không, không có gì.” Mặc Lão Đại nói xong, đột nhiên cúi người hôn lên miệng Ngân Tiểu Tiểu.

Mặt Ngân Tiểu Tiểu nháy mắt đỏ hồng, không không không, không đơn thuần là mặt, là từ mặt đến đỉnh đuôi, toàn thân đều biến thành màu đỏ, sau miệng Mặc Lão Đại rời khỏi, Ngân Tiểu Tiểu cà lăm hỏi: “Làm, làm gì vậy!”

Mặc Lão Đại hé miệng cười, nói : “Tiểu Tiểu, ta yêu ngươi. Đợi khi trưởng thành, ngươi nguyện ý cùng ta kết thành bầu bạn, cả đời bất ly bất khí (không xa lìa, không rời bỏ) sao?”

Ngân Tiểu Tiểu nhăn nhó nửa ngày, đột nhiên nhớ tới chuyện mình đã thề sẽ nói mình thích Mặc Lão Đại nửa năm trước sau khi Mặc Lão Đại rời đi, toàn thân đều hồng đến sắp nhỏ ra máu: “Ta, ta thích ngươi! Còn có, ta nguyện ý kết thành bầu bạn với ngươi.”

Giờ khắc này, tế bào toàn thân Mặc Lão Đại đều hưng phấn, Tiểu Tiểu nói thích mình! Tiểu Tiểu nói nguyện ý kết thành bầu bạn với mình! Lần này mình không có bức bách Tiểu Tiểu, những điều này là Tiểu Tiểu thật tâm nói ra, Tiểu Tiểu thật sự thích mình! Rốt cục Mặc Lão Đại đã hiểu câu vui đến muốn khóc mà Ngân Tiểu Tiểu nói là có ý gì, bây giờ Mặc Lão Đại cũng rất muốn khóc. Mặc Lão Đại dùng thân mình quấn chặt lấy Ngân Tiểu Tiểu, vui sướng đến một câu cũng nói không nên lời.

“Được rồi được rồi!” Ngân Tiểu Tiểu kêu lên, “Chúng ta đi nhanh đi, đi nhanh đi! Chạy nhanh lên! Còn có, lát nữa ta muốn ăn trứng chim nướng, muốn ăn thỏ nướng, còn muốn ăn mật!”

“Ừ, tốt.” Mặc Lão Đại buông Ngân Tiểu Tiểu ra, “Chỉ cần ngươi muốn, ta đều cho ngươi.”

Thân mình thật vất vả mới biến thành màu hồng của Ngân Tiểu Tiểu lại nháy mắt bạo hồng.

Mặc Lão Đại nửa năm sau cường tráng hơn Mặc Lão Đại lúc trước rất nhiều, thể lực tăng vọt, tốc độ càng nhanh, độc tính lại càng mạnh, nhưng Ngân Tiểu Tiểu nửa năm sau lại chẳng khác gì Ngân Tiểu Tiểu nửa năm trước, ừm, không giống ở chỗ, hẳn là càng béo càng lười càng thích làm nũng càng dễ khó chịu.

Vì thế giữa trưa sau khi cơm nước nghỉ ngơi xong phải chạy đi, Ngân Tiểu Tiểu lại lên cơn nhác: “Mệt mỏi quá a mệt mỏi quá a mệt mỏi quá!” Hàng này còn nhớ rõ lần trước mình được Mặc Lão Đại cuốn trên đuôi mang về!

Mặc Lão Đại cũng không giận, chỉ nói : “Lần này ngươi nằm úp sấp trên người của ta đi, như vậy sẽ càng thoải mái.”

… Ngân Tiểu Tiểu nghe lời nằm úp sấp lên người Mặc Lão Đại, vừa yên lặng bi phẫn ở trong lòng! Mẹ nó! nửa năm này rốt cuộc Mặc Lão Đại đi làm cái gì! Sao sau khi trở về hình thể lại tăng vọt như vậy a uy! Lúc này chiều cao của Mặc Lão Đại đã khoảng mười hai thước, thân to giống đường kính phích nước nóng. Ngân Tiểu Tiểu nhìn mình, chiều cao năm thước, vẫn là bốn bỏ lên năm, tuy rằng nửa năm này mập lên, nhưng thân to lúc này chỉ bằng lon Coca cola, thật sự là kém Mặc Lão Đại rất xa rất xa được chứ!

Ngân Tiểu Tiểu bò lên trên người Mặc Lão Đại, tựa đầu vào gần dưới cổ Mặc Lão Đại bảo trì trọng tâm, thật ra làm hơi thừa, Mặc Lão Đại làm sao có thể khiến Ngân Tiểu Tiểu lăn xuống? ! Mặc Lão Đại bắt đầu đi về phía trước, tốc độ còn nhanh hơn vừa rồi nhưng Ngân Tiểu Tiểu lại không cảm thấy có gì không khoẻ —— xem ra Mặc Lão Đại giữ thăng bằng vẫn tốt lắm.

Bởi vậy chúng ta đó có thể thấy, tốc độ đi đường sau này vô cùng nhanh, Mặc Lão Đại cõng Ngân Tiểu Tiểu chạy về đến nhà nhưng lần này Mặc Lão Đại lại vui vẻ cực kỳ.

Chạng vạng ngày hôm sau, Ngân Tiểu Tiểu và Mặc Lão Đại đã chạy về nhà cách xa nửa năm của chúng nó.

—-

Đầm: Ai nha nha nha~ Chương này hai xà nhà chúng ta thật là ngọt ngào, ghen tỵ bắt chết đi được ~ ~ ~

Thắc mắc một chút, hai xà chênh lệch như vầy không biết sau này trưởng thành xxoo thì phải làm thế nào, ha hả :v :v :v

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.