Có Một Loại Yêu Ai Dám Nói

Chương 10



Hắn vươn tay về phía cô, lại ngừng lại, cục diện bế tắc trong khoảnh khắc. Mà không biết vì sao, Đỗ Vi Ngôn cảm thấy, ngay cả khoảnh khắc ngừng lại này, cũng là do hắn cố ý.

Đến khi Đỗ Vi Ngôn muốn đem tay rút về, lại phát hiện ra, rõ ràng là, Dịch Tử Dung tạm thời không có ý định buông cô ra.

“Đỗ tiểu thư, lần này đến Minh Võ, là vì việc gì?” Hắn cười như có như không hỏi, môi mỏng nhếch lên có phần nhợt nhạt, nhưng đường nét vẫn đẹp như xưa,“Công sự sao?”

Đỗ Vi Ngôn vội vàng dời tầm mắt, gật đầu:“Công sự.”

Dịch Tử Dung cười cười, buông tay cô ra:“Vẫn là khảo sát phương ngôn?”

Bầu không khí bỗng nhiên phủ lên tầng tầng lớp lớp nặng nề vô hình, Đỗ Vi Ngôn gật đầu, coi như ngầm thừa nhận.

Quần áo vừa rồi ướt đẫm ở dưới hệ thống sưởi đang mở trong xe được hong khô một chút, Đỗ Vi Ngôn xê dịch qua một bên xe, chỉ cảm thấy cả người không thoải mái. Cô thỉnh thoảng len lén nhìn Dịch Tử Dung, nhưng hắn một mình cầm lấy quyển tạp chí kia, gần như che khuất nửa khuôn mặt, xem rất chuyên tâm nghiêm túc, không để ý đến cô nữa.

Đỗ Vi Ngôn quay đầu, nhìn mưa bụi rơi xuống ngoài cửa sổ, trong lòng ước chừng xem còn bao lâu nữa mới có thể đến nơi, cuối cùng khe khẽ ho khan một tiếng:“Đừng……”

Dịch Tử Dung buông quyển tạp chí ra, vẻ mặt phức tạp liếc nhìn cô một cái, nhưng chẳng nói lời nào.

“Em nói là…… Còn bao lâu nữa thì tới Minh Võ?” Đỗ Vi Ngôn trong phút chốc biết mình đã phạm phải sai lầm, hắn cũng không nói gì, chẳng lẽ không hiểu đúng ý mình? Thế là vội vàng bổ sung thêm một câu,“Em không có ý tứ khác.”

Người lái xe ở phía trước trả lời:“Còn hơn hai giờ nữa.”

Cô “A” một tiếng, mắt thấy Dịch Tử Dung lại bắt đầu lật tạp chí, cuối cùng vẫn không nhịn được, chậm rãi cởi áo khoác ra. Bên trong còn có chiếc T-shirt dày, cô chỉ có thể tạm dựa vào đó, cũng không nhúc nhích.

Tình hình giao thông không tệ. Xe đi trên đường cũng bình an. Dịch Tử Dung để tạp chí xuống, lúc nghiêng đầu nhìn Đỗ Vi Ngôn, cô dựa vào một bên xe, đã ngủ rồi.

Cô vẫn có thể ngủ được? Nên nói, gặp nhau như vậy đối với cô mà nói thật sự chẳng là gì? Dịch Tử Dung hơi nghiêng mặt, trong ánh mắt có vài phần nghiền ngẫm, thản nhiên nhìn về phía cô.

Cô nghiêng người, đầu hơi ngả xuống, ánh sáng bị nước mưa thấm ướt êm dịu mỏng manh, rơi vào bên gáy trắng nõn, những sợi tóc chỉnh tề hai bên khiến cho hình ảnh lưu lại tràn ra đậm nhạt không đều. Giống như tranh bát mặc(1) tả ý.

Hắn chỉ nhìn một lát, con ngươi trông càng đen càng đậm hơn. Sau một lúc lâu, gõ gõ vào lưng ghế dựa của lái xe, ra hiệu cho anh ta chỉnh độ ấm cao lên một chút.

Xe tiến vào bên trong khu vực Minh Võ, bởi vì mưa gió lúc hoàng hôn, sắc trời đã gần tối.

Lúc phanh lại, Đỗ Vi Ngôn giật mình tỉnh giấc, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, đã đến khách sạn Minh Võ rồi. Cô nhìn người đàn ông đang nhắm mắt nghỉ ngơi, không biết có nên đánh thức hắn hay không.

Người lái xe quay đầu lại, ra hiệu cho cô xuống xe, Đỗ Vi Ngôn như được đại xá, hướng về phía anh ta cười cười cảm kích, đẩy cửa xe ra.

Một chút gió lạnh mang theo mưa nhỏ cuốn vào, lúc Đỗ Vi Ngôn đang khom người muốn đi ra ngoài, không hiểu sao cảm thấy có người đang nhìn chằm chằm phía sau lưng mình.

Cô do dự một lát, vẫn ngoảnh lại. Mà Dịch Tử Dung nhắm mắt như cũ, đường nét một bên mặt đẹp vô cùng, chưa hề nhìn về phía cô.

Cổng khách sạn treo biểu ngữ: Chào mừng các vị chuyên gia đến khảo sát.

Các đồng nghiệp đến trước cô, đã đi về phòng từng người rồi, Đỗ Vi Ngôn hỏi số phòng, quay người đi lên tầng hai.

Tiểu Lương đang thu dọn hành lý, vừa quay đầu thấy Đỗ Vi Ngôn tiến vào, cười nói:“Hành trình hôm nay thuận lợi quá.”

Đỗ Vi Ngôn đứng ở cửa hồi lâu, vẻ mặt biến đổi không ngừng, cuối cùng khi mở miệng, có loại cảm giác trời sụp xuống dưới:“Hành lý của tớ đâu?”

Sau khi rối ren tìm kiếm, cuối cùng xác định ra, là người lái xe tốt bụng kia đem va li hành lý của cô bỏ vào cốp xe Dịch Tử Dung, bây giờ xe của bọn họ có lẽ đang chạy vào trong vùng núi non trùng điệp của Hồng Ngọc cách xa Minh Võ.

Tạm thời không thể nghĩ ra cách nào, Đỗ Vi Ngôn chỉ có thể tìm Tiểu Lương mượn bộ quần áo, trước tiên đi tắm rửa. May là ví tiền với giấy chứng nhận đều ở trong túi nhỏ mang bên mình, cùng lắm thì ngày mai đến cửa hàng tổng hợp lượn một vòng, đem những thứ cần bổ sung mua đầy đủ là xong.

Đang sấy tóc, bác Tôn đến gõ cửa, phấn khởi nói:“Tiểu Đỗ, vừa rồi lúc chiều người lái xe kia gọi điện thoại đến đây cho chúng ta, nói là hành lý của cô chậm nhất đến tối ngày mai được chuyển lại cho cô.”

Trên đường đi gặp phải đủ loại bất trắc, cùng với tâm tình lên lên xuống xuống, cuối cùng trong giờ khắc này. Đỗ Vi Ngôn thành tâm thành ý bật cười, nói:“Ôi chao! Thật tốt quá!”

Đêm nay mọi người đều có phần mệt nhọc, tắt đèn đi ngủ sớm. Đỗ Vi Ngôn nằm trên giường, rõ ràng là mệt mỏi rã rời không chịu nổi, nhưng vẫn không thể nào ngủ được. Mắt mở, trống rỗng nhìn lên phía trên, giống như nơi đó tồn tại một khuôn mặt quen thuộc nhưng không thể nhìn thấy.

Đỗ Vi Ngôn cố gắng nhắm mắt lại, tiếng vang của điều hòa nhắc nhở cô, đây là ở trong thế giới mà mình quen thuộc .

Những lúc phân tích ngữ âm vô cùng mệt mỏi, cô lại muốn xem Variety show của Đài Loan. Những lúc không làm việc, nhiệt tình tìm một quán cà phê ngoài trời, chọn lấy một tách trà Blueberry. Vào những lúc ngẩn người, trong bầu không khí thành thị mang theo nóng nực, bụi bặm quất vào mặt. Bởi vì tuổi còn trẻ, còn có chút hư vinh nho nhỏ, thích hưởng thụ những lời ca tụng của người khác. Thuộc về cô, cũng thuộc về thế giới này, chúng sinh phồn hoa.

Trong lúc nửa mê nửa tỉnh, hình ảnh ấy trong ảo giác hiện ra.

Đó là một người đàn ông rất đẹp, rất anh tuấn, đang nghiêng mặt, lặng lẽ không lên tiếng mím môi nhìn cô.

Dịch Tử Dung…… Hắn là Dịch Tử Dung sao?

Thanh âm giữa môi răng thì thào muốn phát ra, hơi đứt quãng, giống như là nói mê, thế nhưng đến cuối cùng lời vừa ra khỏi miệng, Đỗ Vi Ngôn trong lòng thoáng hồi hộp, cô nghĩ rằng mình gọi lên, là một cái tên khác.

Sáng ngày hôm sau, bữa sáng ăn buffet ở khách sạn. Đỗ Vi Ngôn lột vỏ hai quả trứng luộc lòng đào, chấm xì dầu, ngon lành nuốt vào, hỏi Tiểu Lương:“Hôm nay có sắp xếp việc gì không?”

“A, ngày hôm nay gặp gỡ tiếp xúc với lãnh đạo cơ quan phụ trách văn hóa giáo dục của thành ủy, bọn họ cũng có ý tứ, muốn chiêu đãi một bữa.”

Nhân viên phục vụ đi qua bên người, Đỗ Vi Ngôn gọi cô ta lại:“Cô ơi, tôi muốn một ly nước lọc.”

“Được ạ, xin chờ chút.”

Đỗ Vi Ngôn quay lại nói với Tiểu Lương:“Nghe thấy không? Âm quặt lưỡi(2) của cô ấy không rung, vẫn còn một chút mờ nhạt không rõ ràng.”

Tiểu Lương có phần cảm thán, trên đường đến đây, cũng không phải chưa từng chứng kiến thấy cảnh đường núi gập ghềnh, xem ra trong điều kiện địa lý bất tiện, lại thêm việc bảo hộ một số văn hóa có từ xa xưa, khiến cho nền văn minh của xã hội hiện đại không thể trong một thời gian ngắn xâm nhập vào ngay.

“Nhưng không thành vấn đề. Ngay cả điểm tâm sáng kiểu Quảng Đông cũng đã đưa vào, huống hồ là ngôn ngữ? Tuy là như vậy nhưng hàng ngày có thể tiếp xúc với nhiều thứ trong các chương trình phát thanh truyền hình mà.” Đỗ Vi Ngôn hạ kết luận, tiện tay nhận lấy ly nước trong tay nhân viên phục vụ, nét mặt tươi cười,“Cảm ơn cô.”

Chính quyền thị xã Minh Võ trước tiên cắt cử xe đưa đoàn người bọn họ đến trường cao đẳng trung học Minh Võ, bên đó có ba phòng học bỏ trống, được cấp cho bọn họ làm phòng thí nghiệm ngữ âm kiêm văn phòng.

Văn phòng là một tòa nhà cao tầng nhỏ ở bên cạnh khối nhà đang dùng để giảng dạy. Kết cấu gỗ, bước đi trên mặt sàn còn rung lên kẽo kẹt. Kỹ thuật viên đang lắp đặt thiết bị, ngoài cửa sổ tiếng học trò đọc sách vang vang truyền đến. Đỗ Vi Ngôn đứng trên hành lang thoáng trông về phía xa, dãy núi xa xa xanh như bột chàm, có lẽ bởi vì những cơn mưa từng rơi xuống, bầu không khí trong lành ẩm ướt, mơ hồ giống như câu thơ dưới ngòi bút Vương Duy: Tạnh mưa núi tản mây mù, chiều về lộng gió giao mùa thu qua.(3)

Tại một nơi đất trời như thế này, khiến cho người ta cảm thấy vui vẻ thoải mái.

Tại nơi công tác như thế này, đi làm việc khiến cho cô nhớ tới một chốn khác xinh đẹp huyền ảo hơn nhiều, có chút giống như đang ngừng lại trong một thế giới đầy chất thơ.

**************

(1) Bát mặc: Vẩy mực (một cách vẽ tranh thuỷ mặc)

(2) Âm quặt lưỡi (retroflex/retroflected):

Âm được cấu âm bằng cách nâng đầu lưỡi đến tận đỉnh cao của ngạc cứng. Trong tiếng Việt, âm đầu / ţ /, / -ş /, / -Z / (chữ viết: tr, s, r) là 3 phụ âm quặt lưỡi. Vd. “Trăng rất sáng”. Ba phụ âm quặt lưỡi nói trên là những phụ âm đặc trưng của phương ngữ Miền Trung và MiềnNam. Những người nói phương ngữ Miền Bắc, trong thực tế phát âm bình thường, không thể hiện được ba phụ âm này.

Một số bài viết hay về âm quặt lưỡi:

Tiếng người Hà Nội

http://thanglong.ictnews.vn/47198p1c26/ ... ha-noi.htm

“Sờ nặng” và “xờ nhẹ”

http://tin.soha.vn/bao/so_nang_va_xo_nhe-kPI85V2GH.htm

Ngày xưa đi học, cô giáo dạy văn bảo với cả lớp là ngôn ngữ ở từng vùng miền có lỗi theo vị trí địa lí. Đại loại là dân Bắc dính chưởng ở âm đầu: s/x. tr/ch, r/d/g, thậm chí có nơi còn nhầm n/l…dân Trung thì có vấn đề ở đoạn giữa, dân Nam lại ở đoạn đuôi. Mọi người xem có phải không nhé!!

Tớ chỉ nói sự thật thôi, đừng quăng dép vô tớ a!!^^

(3) Hai câu thơ được nhắc đến trong truyện là của Vương Duy

山居秋暝 – 王維

空山新雨后,天氣晚來秋。

明月鬆間照,清泉石上流。

竹喧歸浣女,蓮動下漁舟。

隨意春芳歇,王孫自可留。

SƠN CƯ THU MÍNH – Vương Duy

Không sơn tân vũ hậu,

Thiên khí vãn lai thu.

Minh nguyệt tùng lai chiếu,

Thanh tuyền thạch thượng lưu.

Trúc huyên qui cán nữ,

Liên động hạ ngư chu.

Tùy ý xuân phương yết,

Vương tôn tự khả lưu.

CẢNH Ở NÚI ĐÊM THU

Tạnh mưa núi tản mây mù

Chiều về lộng gió giao mùa thu qua

Rừng thông đẩm ánh trăng ngà

Suối len lòng đá xa xăm vọng về

Bờ tre vọng tiếng gái quê

Thuyền về bến đỗ sóng đùa sen lay

Cỏ thơm níu ngập dấu giày

Làm lòng viễn khách chia tay ngập ngừng

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.