Có Muốn Tình Yêu Đích Thực Hay Không

Chương 2



Chỉ một giờ sau, Khúc Man Lăng đi đến salon “Dance”, cô đi tới quầy tiếp tân hỏi thăm.

“Hi, ông Nhậm của các cô đang ở đâu vậy?” Bình thường khi chỉ có hai vợ chồng bọn họ thì cô thích gọi anh là “Nhậm tiên sinh” nhưng chỉ cần đến địa bàn của anh, cô đều ngoan ngoãn gọi anh là “Ông Nhậm” với những nhân viên cấp dưới.

Ông chủ Nhậm – gọi tắt là ông Nhậm.

“Đang ở phía sau họp cùng với mấy nhà tạo mẫu!” Tiếp tân Linda cười chỉ về phía sau.

“Bọn họ đã họp bao lâu rồi?” Khúc Man Lăng hỏi tiếp.

“Đã hai giờ rồi ạ.” Lynda thành thật trả lời.

Trong tiệm mọi người đều biết Khúc Man Lăng là bà chủ, cũng biết cô là một trong những người chủ của tiệm “A Game”, nhưng ông chủ không để ý đến giữa vợ chồng có cạnh tranh công việc, những nhân viên cấp dưới như bọn họ tất nhiên càng không cần lo lắng nhiều, bọn họ cũng không cần kỵ hiềm với đồng nghiệp cùng nghề.

“Cám ơn, chị đến phía sau chờ anh ấy được rồi.” Khúc Man Lăng xoay người đi qua khu phục vụ công cộng to lớn, đi tới khu nghỉ ngơi riêng tư của chủ quán, mà sau khu nghỉ ngơi sẽ là phòng họp.

Cô ngồi trên ghế salon chờ đợi, tiện tay rút một tờ tạp chí mới ra đọc giết thời gian.

Cô biết anh đang gấp chuyện gì, nhưung cũng không can thiệp công việc của anh, khi hai người quyết định nhanh chóng kết hôn, rất nhiều người cho là cô sẽ buông bỏ “A Game” đi đến “Dance”, để phu xướng phụ tùy, nhưng bọn họ không làm như vậy.

Anh thậm chí không nói yêu cầu nào như vậy với cô, nguyên nhân rất đơn giản, chỉ vì không muốn làm khó cô. Anh biết cô đã bỏ bao nhiêu tâm huyết cùng tình cảm vào “A Game”, bọn họ đều yêu thương công việc mình đang làm, duy trì hiện trạng như bây giờ cũng không phải không được, hơn nữa cũng không cần vì chuyện làm ăn mà tổn thương tình cảm với nhau.

Lynda thân thiết đưa một ly cà phê nóng cho Khúc Man Lăng, lúc này mới trở lại quầy tiếp tục công việc.

Khúc Man Lăng hớp một ngụm cà phê, mới vừa thả cái ly cà phê xuống, cửa chính phòng họp đã mở ra.

Nam nữ nối đuôi nhau đi ra, tất cả đều không bất ngờ khi nhìn thấy Khúc Man Lăng đang chờ ngoài cửa, bởi vì bọn họ đều biết tình cảm đôi vợ chồng này tốt đến nhường nào, khiến mọi người ghen tỵ chết người bậc nào.

Mọi người xuất hiện trước mặt Khúc Man Lăng, cô không hề xa lạ người nào mà chào hỏi từng người, lúc này mới nhìn thấy nhân vật chính xuất hiện.

Vừa thấy bà xã đã chờ ngoài cửa, Nhậm Khuê Ung nhếch miệng cười, đi lên phía trước nghiêng người ấn xuống môi cô một nụ hôn.

Mọi người nhìn một màn này, cũng hết sức thức thời mà đi khỏi, không ở lại hiện trường làm người quấy phá vợ chồng anh ân ái yêu thương.

“Chờ lâu lắm không?” Nhậm Khuê Ung nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Khúc Man Lăng đã phiếm hồng, trong lòng cũng nở hoa, rất thích cái bộ dáng xấu hổ rồi lại chống cự này của cô, dáng vẻ giả vờ như chẳng có gì cả này.

Khi anh hôn cô trước mặt mọi người thì cô rất xấu hổ, nhưng lại sợ anh cười cô không được hào phóng, cho nên cô luôn luôn vụng trộm đỏ mặt giả vờ bình tĩnh, lúc này đáng yêu nhường nào đây!

“Mới vừa ngồi xuống hớp một ngụm cà phê thôi!” Khúc Man Lăng chỉ vào ly cà phê trên bàn vẫn còn bốc khói nghi ngút, nói rõ thật sự cô chỉ vừa mới đến.

Khóe miệng làm thế nào cũng không kéo thành một đường, như một cô gái cười ngây ngốc nhìn người đàn ông mình yêu, bởi vì cô thật quá yêu anh!

“Các anh đay là đã họp xong, hay là nghỉ ngơi giữa hiệp?” Cô khẳng định anh đoán chắc thời gian cô đi tới, mới có thể trùng hợp tan cuộc họp.

“Họp các bộ phận đã xong, chỉ lát nữa cùng với mấy người thảo luận một chút là được.” Tay ngứa ngáy, không nhịn được cạ cạ không mặt nhỏ nhắn của cô.

“Đó chính là nghỉ ngơi giữa hiệp nha!” Khúc Man Lăng hơi nghiêng mặt sang một bên, bởi vì tay anh cọ sát lên mặt cô rất nhột, cái này quá mờ ám sẽ làm cho cô nhớ lại giay phút hai người đang nóng bỏng, cô phải né tránh, nếu không cô thật sẽ phải không ngừng cất tiếng rên rỉ.

“40 phút đủ hẹn với em chưa?” Khuôn mặt hỏ nhắn không cho sờ soạng, Mặc Khuê Ung dứt khoát nắm bàn tay nhỏ bé của cô bao vây chặt chẽ, hưởng thụ cảm giác thân mật khác biệt này.

“Quá đủ rồi, thật ra thì em chỉ tính nói chuyện với anh năm phút thôi, nếu như anh không có thời gian, gọi điện thoại nói hoặc đợi đến tối anh hết bận về nhà lại nói cũng được.” Giọng nói Khúc Man Lăng càng lúc càng nhỏ, cũng càng giống như đang làm nũng vậy.

Chuyện cô muốn nói cũng không phải không đợi được, cũng chỉ là muốn gặp anh thôi.

Thấy cô cúi thấp đầu, lại nghe thấy giọng nói nũng nịu như thế, Nhậm Khuê Ung dễ dàng đoán được ý nghĩ rong lòng cô.

“Anh cũng rất nhớ em!” Anh cúi thấp đầu, ở bên tai cô bật ra, “Đến đây đi, chúng ta kéo năm phút đồng hồ thành bốn mươi phút nha.”

Khúc Man Lăng có một đôi mắt to sáng trong, luôn mang theo ánh sáng ngậm nước, dường như là biết nói, nhất là khi nghĩ đến anh thì cặp mắt kia luôn luôn nói với anh rất nhiều như cô thẹn thùng hay tình cảm yêu anh say đắm.

Cho nên, anh rất thích nhìn vào mắt cô.

Mặc Khuê Ung nắm tay Khúc Man Lăng, hai người đi tới khu VIP.

“Muốn nói với anh chuyện gì vậy?” Khi Khúc Man Lăng nằm trên ghế mát xa xả nước, Nhậm Khuê Ung thân thiết đặt lên người cô một cái khăn mỏng.

Sau đó anh lấy nước, thử nước ấm ở nhiệt độ thích hợp, bắt đầu lấy tóc cô làm ướt, sau đó là trình tự dùng dầu gội đầu cùng tinh dầu mà xoa bóp gội đầu cho cô.

Bốn mươi phút đủ để cho anh gội đầu và sấy tóc cho cô, cũng là việc anh thích làm cho cô nhất, cũng chỉ vì cô mà làm. Ben ngoài có rất nhiều khách hàng cầm tới rất nhiều tiền bạc trắng óng ánh muốn được anh gội đầu phục vụ, anh lại chẳng khi nào đồng ý, bởi vì đây là anh chỉ dành phục vụ SPA cho cô, là dành riêng cho người yêu.

Huống chi anh cực kỳ yêu khoảnh khắc thân mật này, khác với khi hai người ở trên giường lớn thỏa mãn dục vọng, đây là một loại tình cảm khác giống như không khí màu hồng tình yêu vậy, lòng cùng lòng vô cùng thân mật.

“Hôm nay cha gọi điện cho em, nói chuyện Man Âm với em.” Khúc Man Lăng nở ra nụ cười thản nhiên, mở ra đôi mắt ngập nước xinh đẹp nhìn anh.

Cô thích nhìn anh bận rộn vì cô, mà mỗi động tác lúc ấy đều chất chứa bao nhiêu tình cảm dịu dàng, đó cũng là tình yêu tràn đầy trong lòng anh, mà cô mới có thể có được, cho nên cô phải nhìn cho thật kỹ.

Hơn nữa, anh cũng từng nói, anh thích cô nhìn anh như thế.

“Man Âm? Cô ấy làm sao?” Nhậm Khuê Ung hỏi, lòng bàn tay cùng ngón tay ấm áp mát xa vừa phải lên đầu cô.

Tình trạng gia đình Khúc Man Lăng anh vẫn biết rõ ràng, quan hệ các thành viên trong gia đình cô chưa bao giờ cố ý né tránh, cho nên anh biết Khúc Man Âm là em gái không liên hệ máu mủ gì với cô.

Mặc dù anh chỉ gặp qua Khúc Man Âm có mấy lần, nhưng trực giác thấy cô là một cố gái khéo léo ôn nhu, cũng không tách sao Khúc Man Lăng lại thương yêu cô.

“Tháng sau Man Âm sẽ tốt nghiệp đại họ, em ấy muốn đến Đài Bắc tìm việc làm, nhưng ba là dì không yên tâm một mình em ấy vừa phải tìm nhà và việc làm, cũng lo lắng em ấy chưa quen thuộc với cuộc sống mới, cho nên……”

“Cho nên, nếu có thể, trước cho Man Âm đến ở nhà chúng ta có đúng không?” Nhậm Khuê Ung đem lời tiếp theo nói ra.

“Waaa, anh có nghe lén em với cha nói chuyện không thế?” Nếu như không phải cô đang nằm trên ghế gội đầu, Khúc Man Lăng thật muốn nhảy lên hôn anh vài cái, nói chuyện cùng người thông minh chính là một chút cũng không mệt nha.

“Tối em gọi điện thoại cho cha và dì đi, nói ông và dì không cần phải lo lắng, chúng ta sẽ chăm sóc Man Âm thật tốt.” Từ đáy mắt cô, Nhậm Khuê Ung đã nhìn thấu tin tức rồi, cho nên anh dần dần ngừng lại động tác, cúi người xuống nhẹ nhàng đặt môi lên môi cô.

Mặc dù chỉ là một nụ hôn chuồn chuồn lướt nước, nhưng lại hoàn toàn cảm nhận được tình yêu của anh, Khúc Man Lăng nheo mắt, thỏa mãn thật lớn.

“Anh nói chuyện thật không tốt nha? Lời nói của em còn chưa có nói xong đâu đấy!” Thế giới của hai người bọn họ vừa mới bắt đầu, anh ít nhất cũng nên tỏ vẻ do dự cùng khổ sở chứ, vậy mới có chút tính người đi.

“Mời tiếp tục.”

“Ý của cha và dì là, trước hết để cho Man Âm theo ở nhà chúng ta một vài ngày, để em ấy có thể an tâm tìm việc làm và nhà ở, cũng có thể dùng khoảng thời gian này quen thuộc hoàn cảnh trước.” Dù sao Khúc Man Âm vẫn là một cô gái còn trẻ tuổi.

“Thật ra thì, nếu như Khúc Man Âm đối với nghề tạo mẫu tóc có hứng thú, anh tin “Dance” là nơi học thêm lý tưởng nhất, quá trình huấn luyện đào tạo đều đầy đủ, lại cung cấp toàn bộ điều kiện chỗ ở cùng sinh hoạt, quan trong là, có anh là anh rể theo dõi sát sao, ai dám khi dễ em ấy đây?”

Nghe vậy, Khúc Man Lăng không nhin được giơ tay lên nhéo khuôn mặt anh.

“Da mặt thất là dầy nha, nói một tràn mà không sợ đau lưỡi sao? Cửa hàng cảu anh là salon, cửa hàng của em không phải là salon sao? Thật muốn so, chỗ của em có điểm nào kém anh chứ? Chuyện này thật lâu lúc trước em đã đề cập với Man Âm rồi, nhưng em ấy đối với nghề này tahạt không có hứng thú.”

“Vậy cũng được, đến lúc đó xem xem em ấy muốn làm việc gì, chúng ta giúp em ấy lưu ý là được.” Nhậm Khuê Ung thật không phải nói ra lời xã giao mà thật lòng muốn vì người nhà của cô mà suy nghĩ.

“Ưmm, em làm thế nào nếu không có anh đây?” Khúc Man Lăng không tự chủ mà cảm thán, lòng mềm nhũn khi anh yêu ai yêu cả đường đi này.

Nhậm Khuê Ung cười, lại cúi đầu hôn cô một cái.

“Nhậm phu nhân thân yêu, em cướp câu nói của anh rồi!”

Hai tháng sau.

Trước đó ba ngày, Nhậm Khuê Ung tự mình lái xe chở Khúc Man Lăng trở về quê cô ở Đài Trung, hai người ở lại một đêm, gặp mặt mọi người, ngày hôm sau chở Khúc Man Âm cùng nhau trở về Đài Bắc.

Căn nhà năm mươi bình tổng cộng có ba phòng hai sảnh, Nhậm Khuê Ung và Khúc Man Lăng để một phòng cho đứa con nhỏ tương lai của bọn họ, mà một phòng là của bọn họ và thư phòng của hai vơ chồng.

Khúc Man Âm tạm thời vào ở, bọn họ tự nhiên đem phòng dự định cho con trẻ tương lai còn để trống cho cô sử dụng, ở cùng nhau, cuộc sống của ba người cũng khá hòa hợp.

Ban ngày, hai vơ chồng Khúc Man Lăng và Nhậm Khuê Ung đều bận rộn công việc của mình, mà Khúc Man Âm vẫn thường đi ra ngoài phỏng vấn, phỏng vấn lại phỏng vấn, ba người chắc chắn chỉ gặp nhau trong bữa cơm tối, sau đó vui vẻ chia sẻ với nhau những câu chuyện lý thú trải qua trong ngày.

Đối với hai vợ chồng mà nói, chuyện bất tiện duy nhất chính là vào lúc ngủ ban đêm.

Phòng ngủ hai người và phòng ngủ Khúc Man Âm chỉ cách ở giữa là một phòng tứ bình nho nhỏ thay quần áo thôi, hơn nữa phòng thay quần áo lại có hai cánh cửa thông cả hai gian phòng, đây cũng là chỗ cực kỳ bất tiện.

Trong phòng ngủ có thể khóa lại cửa phòng thay đồ, bọn họ không lo lắng bị bắt gặp hình ảnh không cẩn thận nhìn thấy, mà là lo lắng tiếng vang sẽ truyền tới một gian phòng khác.

Trong nhà tồn tại một người thứ ba, đối với Khúc Man Lăng mà nói, tất nhiên không thể trong thời khắc kích tình hô lớn tiếng lên được.

Mà Nhậm Khuê Ung đáng giận chính là chỗ này, biết rõ cô cố gắng đè nén, cố gắng giữ vưgf hình tượng chị gái trước mặt em gái mình, thế nhưng anh lại mượn điểm này mà hàng đêm “hành hạ” cô, ép cô phải luôn há miệng cắn anh mới có thể đem toàn bộ rên rỉ đè xuống, mà trên người anh cũng lưu lại không ít “Chiến tích”.

Mặc dù ngoài miệng luôn nói anh hư này nọ, nhưng lúc anh không có lượn lờ bên cạnh mình thì Khúc Man Lăng lại nhớ nhung anh vô cùng.

Sáng nay, Nhậm Khuê Ung lại bắt đầu bay sang Hồng Kông, bắt đầu đi công tác mười ngày ở salon bên kia. Sáng nay mới tách ra, đến tối, mặc dù hai người vẫn nói chuyện điện thoại với nhau, nhưung cô vẫn rất nhớ anh.

“Cộc, cộc, cộc.”

Tiếng gõ cửa vang lên, Khúc Man Lăng sắp sa vào trong niềm nhớ lại được kéo về thực tế.

“Mời vào.” Cô ngồi trước bàn gương trang điểm thoa chút kem ngủ bảo dưỡng.

“Chị……” Cửa phòng được mở ra, khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu của Khúc Man Âm bất ngờ xuất hiện ngay trước mắt.

“Làm sao vậy?” Khúc Man Lăng nhíu mày dò xét nhìn gương mặt nhỏ nhắn đang lấp ló ngoài cửa của Khúc Man Âm.

“Hôm nay anh rể không có ở đây, em có thể ngủ với chị được không?” Khúc Man Âm cẩn thận từng ly từng tí mà hỏi, trên gương mặt nhỏ nhắn còn có chút thẹn thùng, hình như đối với câu nói yêu cầu kia của chính mình cũng cảm thấy xấu hổ.

“Dĩ nhiên có thể nha…… Vào đi!” Khúc Man Lăng đứng dậy đi về phía trước, nở nụ cười mở rộng cửa đón Khúc Man Âm, để cô ấy rộng rãi đi vào, cũng bày tỏ mình đang hoan nghênh.

Khúc Man Âm tựa như cô gái nhỏ vui vẻ đi dạo lòng vòng, cuối cùng nhào vào trong chiếc giường lớn mềm mại.

“Như thế nào lại vui vẻ như vậy? Thế nào, không phải em thật không dám ngủ một mình đó chứ?” Khúc Man Lăng cũng cười đi theo lên giường, nằm phía bên trái chỗ cô quen ngủ.

“Tất nhiên không phải, chỉ là rất nhớ những ngày tháng trước kia chị còn ở nhà, khi ấy chị và em thường hay ngủ chung với nhau, chỉ tiếc chị lại nhanh chóng ở lại trường, cũng không ở cùng với em nhiều lắm.” Khúc Man Âm nghiêng mình nhìn Khúc Man Lăng, trong giọng nói có tiếc hận cùng nhớ nhung.

Thực ra, chị chỉ ở cùng cô ba năm, mà thời gian đó hơn phân nửa cô lại bận học, dù có gặp nhau, thời gian cũng rất ngắn ngủi.

Nghe giọng điệu này giống như đang oán trách vậy, Khúc Man Lăng cười, thời gian giống như trở về quá khứ, trở về nơi có một người hầu nho nhỏ.

“Cho nên, bây giờ em là thừa dịp lúc anh rể không có ở đây tranh thủ thời gian trống, để em lại trở về cuộc sống như trước kia là được.”

Khúc Man Lăng phải thừa nhận một sự thật, mặc dù cố rất yêu thương cô em gái này, nhưng dường như giống như lời em gái nói, thời gian cô làm bạn cùng em ấy cũng không quá dài.

Hai chị em kém nhau sáu tuổi, mà cô từ khi lên trung học phổ thông thì bắt đầu sống ở trường, lên đại học cũng sống ở ký túc xá, lúc ấy cô và các bạn thân cũng đã bắt tay vào làm kế hoạch muốn thành lập “ A Game”, trong những kỳ nghỉ đông và kỷ hè cũng hơn phân nửa là làm thực tập ở những tiệm uốn tóc.

Cho nên, tình cảm chị em giữa hai người mặc dù rất tốt, nhưng là mấy năm nay cô bận rộn kiếm tiền cùng lập nghiệp, họ không thể không thừa nhận, tình nghĩa chị em vẫn nồng đậm, nhưng cảm giác thân mật đã sớm không bằng như khi còn bé.

“Vậy là nhất định rồi nha! Chị không biết em muốn mau mau tốt nghiệp đến nhường nào đâu, nhưu vậy chú và mẹ mới có thể nguyện ý để em cũng giống chị sống cuộc sống tự lập. Quan trọng là, em có thể đi đến thành phố sinh sống của chị, sống cùng với chị, thế là chúng ta có thể chăm sóc cho nhau rồi, giống như trước kia vậy đó……”

Giọng nói Khúc Man Âm toát ra nồng đậm xúc cảm “Đạt được ước muốn”, bởi vì ngày này cô đã chờ đợi rất lâu rồi!

Có thể lại được đi cùng với chị, không còn có thời gian cùng khoảng cách chia rẽ hai người các cô nữa rồi!

“A, em vẫn đáng yêu như trước đây nha! Bây giờ em cũng dự tính sống lâu dài ở Đài Bắc, sau này chúng ta muốn gặp nhau cũng dễ dàng hơn nhiều, chị và anh rể sẽ chăm sóc em thật tốt.” Đây là cam kết ban đầu của cô vứoi cha và dì, cũng là tự cam kết với mình.

“Em biết ngay chị tốt với em nhất mà, em yêu chị nhất……” Khúc Man Âm làm nũng nói.

Ngày ngày giống như Khúc Man Lăng tưởng tượng, tất cả đều hết sức An Nhiên Thuận. (an bình, tự nhiên, thuận lợi)

Mặc dù Nhậm Khuê Ung không có bên cạnh, nhưng trong mười ngày này, hai chị em các cô chỉ cần không làm gì liền sẽ ở cùng một chỗ, tâm sự, ăn cơm, mua đồ, ngủ…….

Mà hôm nay là một ngày rất đáng vui mừng, bởi vì đến buổi chiều, người đàn ông Khcú Man Lăng nhưng nhớ trong lòng sẽ trở về bên cạnh cô, hơn nữa cô còn nhận được một tin tức tốt khác.

“Chị, em tìm được công việc rồi!” Đầu dây điện thoại bên kia truyền đến giọng nói vui mừng hân hoan của Khúc Man Âm.

“Woa, vậy thì thật chúc mừng em, là công việc gì vậy?” Dù chỉ trò chuyện điện thoại với nhau thôi, không nhìn thấy đối phương, nhưng Khúc Man Lăng cũng là nở nụ cười đầy mặt vui vẻ thay Khúc Man Âm.

Bây giờ tìm được một công việc đã là rất khó, Khúc Man Âm đưa bản lý lịch một tháng ròng, mặc dù liên tiếp nhận được phỏng vấn, nhưung công việc tốt vốn là người người muốn cướp đoạt, tỷ số trúng tuyển đương nhiên sẽ thấp, mà đây chính là lần đầu tiên cô được thu nhận, bây giờ đang rất vui vẻ, dĩ nhiên là lập tức báo tin mừng cho gia đình biết rồi.

“Là công ty giải trí Gian Sổ Tự lần trước em dẫn chị đến đó! Em ứng tuyển vị trí trợ lý thiết kế đồ họa.”

“Vậy thì quá tốt rồi.” Dĩ nhiên Khúc Man Lăng nhớ rõ, công việc này mặc dù là trợ lý, nhưng công ty giải trí Gian Sổ Tự là công ty rất nổi tiếng trên thế giới, chế dộ và phúc lợi dĩ nhiên là số một, là một công việc rất có tiền đồ.

“Chị, bây giờ chị có bận không?”

“Không có nha! Trưa nay em đến salon Kỳ Hạm tìm chị nhé, chúng ta ăn mừng một trận đi!” Hôm nay là một ngày thật tốt lành nha! Tâm tình Khúc Man Lăng rất tốt.

“Được, em sẽ tới ngay.” Trong nháy mắt khi Khúc Man Âm kết thúc cuộc điện thoại, nụ cười sán lạn trên mặt cô cũng liền tháo xuống, tahy vào đó chính là gương mặt lạnh lùng.

Đó là gương mặt xa lạ mà Khúc Man Lăng chưa từng thấy qua, lạnh lẽo như sương, một đôi mắt ẩn chứa rất nhiều cảm xúc phức tạp.

Một chút phẫn nộ, một chút vui sướng, một chút oán hận, một chút kính ngưỡng, một chút ái mộ, nhưng hơn hết là xúc cảm ghen tỵ.

Mà những cảm xúc hỗn tạp ấy, lúc ở trước mặt Khúc Man Lăng thì Khúc Man Âm sẽ dọn dẹp sạch sẽ, phơi bày vẫn là gương mặt dễ thương ngọt ngào như trước.

Vào thời gian nghỉ buổi trưa, Khúc Man Âm cười khanh khách xuất hiện trước mặt Khúc Man Lăng.

“Đi thôi! Chúng ta phải đi ăn một bữa thật ngon mới được, sau đó trở về, chị sẽ sửa sang lại tóc cho em, cho em một hình tượng mới thật xinh đẹp mà đi làm, làm cho các đồng nghiệp không thể không thích em, làm cho các sếp không thể yêu quý em.”

Để ăn mừng Khúc Man Âm tìm được công việc yêu thích, Khúc Man Lăng đã đẩy toàn bộ công việc buổi chiều đều hủy bỏ.

“Muốn ăn gì hả? Chỉ cần em muốn ăn kiểu nhà hàng nào, xung quanh đây đều có hết.” Khúc Man Lăng nói xong, bước chân đã đi ra, dẫn Khúc Man Ân đi ra ngoài cửa tiệm.

Khúc Man Âm nghiêng đầu suy nghĩ một chút, lúc này mới lên tiếng nói: “Ở đây có kiểu nhà hàng kiểu Mỹ không? Muốn ăn hamburger và khoai tây chiên.”

“Chỉ vậy thôi?” Có thể quá đơn giản hay không đây? Đây chính là bữa tiệc ăn mừng em ấy tìm được công việc lý tưởng đó nha!

“Vâng, chỉ vậy thôi. Xung quanh đây đừng nói là không có đó nha?”

“Có, sao lại không có chứ? Chỉ là chị cho là chúng ta có thể ăn những món ăn cao cấp hơn nha.” Ít nhất món ăn kiểu Mỹ ấy không nằm trong dự đoán của cô. “Em cũng đừng khách khí với chị!”

“Dĩ nhiên em không có khách khí, thực sự em chỉ muốn ăn Hamburger thôi!” Khúc Man Âm cười đến rực rỡ, đôi mắt cũng cong thành ánh trăng sáng ngời, cảm giác hoàn toàn chân thực cũng viết ở đáy mắt.

“Vậy thì được, chúng ta đi ăn hamburger, từ đây đi bộ khoảng mười phút là có một chỗ, đi thôi!” Khúc Man Lăng rất tự nhiên kéo tay Khúc Man Âm đi theo lối đi bộ, không để ý tới Khúc Man Âm đầu tiên chú ý là hai cánh tay của hai người đang kết thành một chỗ.

Khi Khúc Man Lăng lần nữa nhìn lại Khúc Man Âm, đáy mắt Khúc Man Âm chỉ có ý cười vô tận.

Hai người vào quán ăn kiểu Mỹ, đang trong thời gian ăn trưa nên rất chật chội, họ may mắn cuối cùng tìm được một bàn trống, vui vẻ dùng cơm, đang bàn tán trò chuyện về việc đi làm cùng kinh doanh.

“Khi nào thì bắt đầu đi làm chính thức vậy?” Khúc Man Lăng hỏi.

“Bắt đầu từ thứ tư tuần sau.” Hôm nay vừa đúng là thứ tư, cho nên cũng vừa đúng có một tuần để chuẩn bị.

Nghe vậy, Khúc Man Lăng gật đầu một cái, sau đó bắt đầu nói sơ qua một chút người mới đi làm cần chú ý những gì, bất kể là kinh nghiệm cá nhân của mình hay của người khác, cô có thể nhớ tới đều nói hết, chỉ muốn cấp cho Khúc Man Lăng một phương pháp nhanh chóng nhất để đi làm thật tốt, cũng để cho em ấy hiểu biết thêm về môi trường làm việc.

“Tuy nói khác nghề như khác núi, nhưng có một số đạo lý vẫn không thay đổi, em cũng đừng có ngây ngốc đi chọc giận người ta.” Khúc Man Lăng tin bất kể làm bất cứ công việc gì, hòa nhã cởi mở sẽ làm công việc cùng học tập đều sẽ trửo nên nhẹ nhõm và nhanh chóng, ngược lại trong môi trường làm việc người mới không tự chủ đắc tội đồng nghiệp, như vậy chỉ là tự làm hỏng công việc của mình mà thôi.

Có muốn tình yêu đích thực hay không

“Yên tâm, miệng em rất ngọt, gặp người nói tốt là được!” Ít nhất đây là con đường an toàn.

“Ừ, tóm lại sau khi đi làm có chút vấn đề khso gì cũng phải nói cho chị biết, ít nhất chị cũng có thể giúp em ra một vài chủ kiến, biết không? Bây giờ phải bàn đến mái tóc em nên giải quyết thế nào, em có muốn làm kiểu gì không?” Khúc Man Lăng nhìn mái tóc đen dài của Khúc Man Âm, dáng vẻ điển hình của một cô gái thanh tú.

“Không biết.” Khúc Man Âm chu miệng lên, đối với người của xã hội mới, cô thật không biết phải tạo hình ăn mặc như tehé nào mới hợp thời.

“Thế này đi, chị giúp em nhuộm mái tóc màu trà sữa, để cho da em đã sáng càng sáng hơn, lại chăm chút lông mày cho dài chút, làm cho người ta ấn tượng hình tượng hào phóng cởi mở, đồng thời tạo hình tượng thanh xuân cho em, có được hay không?” Khúc Man Lăng bắt đầu phát huy nghề nghiệp của mình.

“Đương nhiên được nha, chị là nhà tạo mẫu nổi tiếng mà! Em tin tưởng chị 100% luôn.”

“Vậy được rồi, đợi chúng ta về tiệm sẽ lập tức giúp em thay đổi hình tượng……” Lời Khúc Man Lăng còn chưa nói hết, điện thoại trong túi đã vang lên. Cô lấy điện thoại di động ra, nhìn tên trên điện thoại lập tức nghe máy, “Alo?”

Giọng nói Khúc Man Lăng rất ngọt, Khúc Man Âm chỉ ngồi nghe thôi cũng biết người gọi tới là ai. Còn có ai có thể làm cho chị ấy không tự chủ liền yêu kiều nũng nịu đây? Đương nhiên không ai khác ngoài anh rể cô rồi.

“Dạ…… Mấy giờ ạ? Bốn…… Biết…… Em sẽ ở đó…… Được, được…… Tren đường anh nhớ cẩn thận.”

Khúc Man Âm vẫn một mực yên tĩnh, cho đến khi cuộc trò chuyện kết thúc mới mở miệng.

“Bây giờ anh rể đang trở về đúng không ạ?” Cô không quên hôm nay là ngày anh ta về.

“Còn chưa đâu, buổi tối mới bay, trở về cũng đã muộn.” Cũng là vì thời gian so với lịch trình có hơi chậm chút, cho nên lúc này anh mới gọi điện thoại về thống báo cô một tiếng, muốn cô đừng lo lắng.

“Dạ…… Buổi tối hôm nay em không thể cùng chị ngủ nữa, aizz……” Khúc Man Lăng cố ý thở dài nói.

“Haha, đó là đương nhiên nha!” Khúc Man Lăng hạnh phúc ngọt ngào nở nụ cười.

“Nói thật, tình cảm hai người thật tốt đến làm người ta phải ghen tỵ!” Khúc Man Âm nói đúng trọng điểm, cho dù có ai đứng bên cạnh đôi vợ chồng này, cũng rất khó không để cho ánh sáng chói lóa này đâm vào mắt.

“Cám ơn đã khen.” Khúc Man Lăng cười càng ngọt. Hết cách rồi, vì đang yêu mà!

“Nhưng mà……”

“Nhưng mà sao?” Thấy dnags vẻ Khúc Man Âm muốn nói lại thôi, lòng hiếu kỳ của Khúc Man Lăng càng tăng lên.

“Điều em muốn nói cũng không phải là chuyện tốt đáng để nghe gì, chị có thể không nghe.” Khúc Man Lăng xóa bỏ khuôn mặt tươi cười, khuôn mặt nhỏ nhắn hiếm khi có chút dáng vẻ nghiêm túc.

“Không sao, em cứ nói.” Khúc Man Lăng vẫn nở nụ cười, đoán chừng có thể đoán được lời Khúc Man Âm muốn nói là chuyện gì, bởi vì trên khuôn mặt nhỏ nhắn của em ấy đã viết hết lời em ấy muốn nói.

“Thôi được…… Chị nghe một chút cũng tốt, cũng không được không vui mà đi giận em đấy! Chị phải bảo đảm với em, em mới chịu nói.”

“Nghĩ chị già của em hẹp hòi như vậy sao, không biết lẽ phải đến vậy sao?” Cô dĩ nhien không phải vậy.

“Vậy……” Khúc Man Âm lúc này mới ngập ngừng mở miệng nói: “Em muốn nói là, bất kể chị có yêu anh rể đến nhường nào, cũng xin chị yêu chính mình một chút, bởi vì…… Việc đời khó đoán trước, chúng ta không thể đảm bảo mình yêu người ta được lâu dài, huống chi là muốn người ta yêu mình lâu dài……

“Man Âm, chị không biết thì ra thế giới quan của em cũng có mặt trái nha!” Độ tuổi này cảu em ấy không phải nên tin tưởng vào tình yêu, tin tưởng tất cả sao? Làm sao tư tưởng của em ấy lại già dặn như vậy?

“Chị, không thể nói như vậy nha! Có thể yêu nhau cả đời, nhưng chị nhìn đi, đi trọn cả đời có được bao người chứ? Hơn phân nửa đều là vợ chồng bất hòa…… Không phải em đang nguyền rủa anh chị, em đương nhiên hi vọng hai người có thể là một trong số ít ấy, chỉ là em hi vọng chị có thể bảo vệ mình nhiều hơn một chút.”

“Nói thật ra, chị chưa bao giờ lo lắng vì vấn đề này cả.” Bởi vì từ khi bắt đầu, Khúc Man Lăng đã tin tưởng bọn họ sẽ nằm trong số ít đó.

“Chị có thể bảo đảm có ngày anh rể không thay lòng sao? Coi như anh rể không để ý tới người khác, nhưng chị có đề phòng được người khác sẽ tới tranh giành với chị sao?” Là ai quá ngây thơ đây hả? Vẫn là chị gái của cô sao?

“Chỉ cần anh ấy yêu chị, ai cũng không thể cướp anh ấy khỏi người chị.”

Mà anh, nhất định vẫn quan tâm cô, yêu cô, điểm này cô vẫn luôn chắc chắn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.