Cô Nàng Hám Tiền Phiền Phức

Chương 9



Tại Pháp tài năng của Mạnh Dật Phi được phát huy đến mức tối đa.

Tại triển lãm nghệ thuật đại chúng thường niên, rất nhiều tác phẩm của anh được giới truyền thông chú ý, đặc biệt là "Hi vọng".

Đó là những dựa lưng ghế công viên mang hình dáng một đôi môi đỏ mọng, cánh môi nửa khép lộ ra mộng tưởng, một tia nước mạnh mẽ phun ra từ bên trong, biến tấu chuyển động theo ánh sáng đôi khi động lòng người, đôi khi là một khung cảnh quyến rũ.

Từ trước đến nay nghệ thuật đại chúng luôn được xem là hình thức nghệ thuật thay thế, nó biểu tả một cách chân thực suy nghĩ của tác giả, tác phẩm có thể làm từ giấy vệ sinh, cũng có thể là một con cá vàng sẽ bị máy xay sinh tố nghiền nát vào bất cứ khi nào; nhưng phong cách của Mạnh Dật Phi giống như một cuộc phiêu lưu của thị giác với những gam màu mạnh mẽ chứa đựng tính chất mê hoặc cao, cho dù mang tính tình cảm cao độ, nhưng lại khiến người khác vui vẻ chấp nhận.

"Hi vọng" mang theo cảm xúc dâng trào về tình cảm chân thành, giống như có người đang khẽ nhếch môi đỏ mọng, chờ bạn hỏi han. Mà người này là ai? Ở nơi nào? Sợ rằng chỉ có tác giả mới có thể biết.

"Phi ——" Giọng Allen kéo dài. Cô là một người đẹp Pháp tóc vàng mắt xanh, Giám đốc trung tâm nghệ thuật Norman. Trung tâm nghệ thuật này dành riêng để tổ chức biểu diễn nghệ thuật quốc tế khác nhau, mà Mạnh Dật Phi cùng những tác phẩm đến từ Phương Đông của anh đã khiến cô đam mê sâu sắc.

Mạnh Dật Phi cúi đầu tập trung vào tác phẩm trên tay, không để ý tới cô.

"Phi ——" Allen không vui, "Anh không thèm để ý người ta! ’

Mạnh Dật Phi không hề lay chuyển đối với sự hờn dỗi của Allen, "Có chuyện gì sao?"

"Không có việc gì thì không thể tới sao?" Allen dậm chân, "Anh cũng không chịu nói vài lời ngọt ngào!"

Mạnh Dật Phi đầu không ngước, tay không ngừng, "Nếu như không có chuyện gì, tôi còn có việc."

Hai câu thật ngắn gọn cắt đứt hi vọng của Allen. Người đàn ông này rõ ràng không phải đồng tính luyến ái, trải qua cuộc sống của một tín đồ Thanh giáo tại Pháp ba năm. Nếu như không phải là tác phẩm của anh biểu lộ sự ham muốn ẩn chứa bên trong một cách mạnh mẽ, cô cũng nghi ngờ anh có vấn đề.

Nhưng tại sao làm cộng sự ba năm, anh lại không hề động lòng trước sự chủ động của cô?

Lần thứ n, Allen nhún nhún vai, "Tháng sau Đài Loan có mời một số lĩnh vực, anh có đi hay không?"

Khi Mạnh Dật Phi mới tới nước Pháp, sau khi đạt được sự chú ý trong một cuộc triển lãm nghệ thuật đại chúng , Allen liền ký hợp đồng chính thức làm người đại diện của anh. Ngoại trừ tướng mạo rất ưu tú , không thể không nói , anh cũng thật sự là một nhân tài. Qua mấy năm nay, Mạnh Dật Phi đã trở thành người đứng đầu của Norman đến từ các quốc gia khác, trở thành người đại diện cho nghệ thuật đại chúng.

Đây cũng là điều khiến Allen bất ngờ. Bởi vì tại Norman, cũng không phải chỉ tập trung phát triển một loại tác phẩm của nghệ thuật đại chúng. Nếu như anh đồng ý, Norman sẽ trở thành bệ đá vững chắc để anh bước vào thế giới của nghệ thuật.

Thử nghĩ xem: được bao nhiêu Nghệ Thuật Gia khi còn sống đã nổi danh quốc tế?

Tài ba của anh cộng thêm sự trợ giúp của cô, bọn họ sẽ đạt được thành tựu to lớn của nghệ thuật trong nước .

Đáng tiếc anh không có ý định này, anh chỉ thích sáng tác đơn thuần. Cũng may là anh có được người đại diện tốt nhất, đã giúp anh kiếm được rất rất nhiều tiền.

Allen ngồi bên cạnh anh đang tập trung làm việc, "Anh không muốn à? Vậy tôi sẽ từ chối” Vì đó là quê hương của anh, cô đã xem xét triển lãm lần này.

"Tôi nhận." Mạnh Dật Phi dừng lại một chút, trả lời ngắn gọn, cũng nên trở về rồi.

Allen còn muốn nói thêm, nhưng nhìn thấy anh chuyên tâm với công việc, lại lặng lẽ rời đi. Cô luôn biết chừng mực, đây là nguyên nhân bọn họ có thể hợp tác vui vẻ.

Trong phòng lại trở nên yên tĩnh như trước.

Đang muốn làm xong tác phẩm là mô hình một phụ nữ, không có đầu và chân tay, nhưng cũng vẫn hoàn mỹ, không hề có tỳ vết. Kỳ quái là, toàn bộ cơ thể ấy đều dính đầy tiền. . . . . .

Mạnh Dật Phi nheo mắt lại nhìn tác phẩm của mình. Sâu trong đôi mắt đen sắc bén thoáng qua một tia đau đớn mất mát, nhanh chóng biến mất như chưa từng có.

Tác phẩm có tên là ——"Hám làm giàu" .

Anh ngẩng đầu nhìn ra xa xôi.

Ba năm, anh cũng nên trở về rồi, bây giờ anh đã đủ kiên cường để đối mặt với cô. Tự mình trở về đón ba mẹ sang Pháp phụng dưỡng chu đáo, anh cũng đã từng có ý muốn đưa ba mẹ sang Pháp định cư, nhưng ba mẹ Mạnh lại kiên quyết không đồng ý.

Đài Loan có gì đáng giá để quyến luyến như vậy? Không phải thôn cũ cũng đã bị dỡ bỏ hết rồi sao? Anh ngẩng đầu cười khổ.

Chờ đến khi ba mẹ nhìn thấy phong cảnh xinh đẹp của nước Pháp, nhất định sẽ rất vui mừng đồng ý ở lại Pháp định cư cùng anh.

Đối với anh Đài Loan chính là một nơi đau lòng. Mà lần này cũng là lần cuối anh về lại đất Đài Loan .

Dật Phi sắp về rồi !? Từ lúc biết được tin từ miệng mẹ Mạnh đã khiến cho cô vừa mừng vừa sợ, cuối cùng anh cũng sắp quay về rồi !

Mấy năm nay Mạnh Dật Phi mất liên lạc với mẹ Manh và ba Mạnh nhiều lần, từ những bài báo trên tạp chí cô cũng biết, Mạnh Dật Phi dường như vừa mới tới Pháp đã gặp may.

Nghệ thuật đại chúng đã thịnh hành nhiều năm qua tại Mỹ, cũng đang từ từ manh nha ở Pháp, hàng năm chính phủ Pháp sẽ mở một cuộc triển lãm với quy mô lớn về đề tài này, trong đó những tác phẩm của Mạnh Dật Phi lại mang đậm sắc thái con người, đã lập tức thành công nắm bắt được mục tiêu của người xem.

Không cần là xuất thân chính quy, không cần có tố chất nghệ thuật cao thâm, nhưng xuất thân từ xã hội bần cùng đã giúp Mạnh Dật Phi có được cảm thụ sâu sắc, sáng tạo ra nhiều tác phẩm hoàn mỹ, thu hút được sự quan tâm sâu sắc của nhiều tầng lớp khác nhau, tạo ra một trào lưu mới thuộc về riêng anh.

Bây giờ Mạnh Dật Phi đã trở thành bậc thầy tầm cỡ quốc tế. Uông Mỹ Lệ thấy may mắn vì đã không ngăn cản anh sang Pháp, nhưng vẫn tự trách mình vì làm anh chậm trễ mấy năm.

Mẹ Uông vui mừng nói. "Bà Mạnh, vậy là sau này bà có thể hưởng an nhàn rồi." Sau khi con rạch nhỏ bị lấp, bọn họ lại là hàng xóm cách nhau một cánh cửa, như vậy vừa có thể quan tâm lẫn nhau, lại có sự riêng tư. Ngay cả bữa tối hằng ngày cũng ăn cùng nhau.

Uông Mỹ Lệ cũng mua một căn hộ phía trên cùng nơi với họ, ở một mình. Cô cũng dần thích ứng với những hàng xóm cũ ồn ào lộn xộn, nhưng do thời gian làm việc và nghỉ ngơi không ổn định nên cô cũng không muốn quấy rầy cả hai nhà nghỉ ngơi, cho nên mới nghĩ ra biện pháp mua căn hộ này để ở.

"Đúng vậy, đứa bé này, mới đây mà đã ba năm rồi, vậy mà cũng không nghĩ tới muốn trở về." Mẹ Mạnh nhắc đi nhắc lại .

"Không sao cả. Lệ Lệ nhà tôi lúc dọn ra ngoài quay lại cũng đã chín năm, nói tới Dật Phi cũng đã thành công trở về rồi."

Thấy mẹ có vẻ trách móc, Uông Mỹ Lệ đặt chén trong tay xuống dựa vào bà, "Mẹ —— con xin lỗi mà! Con biết mẹ hiểu con mà! Sau này con sẽ không đi xa như vậy nữa. "Cô và mẹ trước đây chưa từng thân mật như vậy, hình như chỉ cần loại bỏ suy nghĩ nặng nề là có thể dễ dàng làm nũng.

Chỉ cần không mong muốn quá cao, cuộc sống, vốn cũng không phức tạp như vậy."

Mẹ Uông bị cô chọc cười khanh khách, "Cái người trẻ con này! Cũng đã ba mươi rồi mà còn làm nũng như vậy, không sợ làm trò cười cho mẹ nuôi!"

Mẹ Mạnh giả bộ ghen nói: "Có con gái đúng là thân thiết! Dật Phi nhà bọn tôi sẽ không chịu nói những lời ngọt ngào dụ người vậy đâu."

Uông Mỹ Lệ lập tức đi qua đấm lưng cho bà, "Mẹ nuôi cũng là mẹ mà! Con cũng sẽ làm nũng với mẹ nha!"

"Cái đứa nhỏ này!" Mẹ Mạnh mừng rỡ cười không ngừng, "Nếu có thể làm mẹ thật thì rất tốt. "Bà vỗ vỗ tay Uông Mỹ Lệ đầy ẩn ý.

Mấy năm nay cô cũng không thiếu người theo đuổi, tuy nhiên cũng không thấy cô có ý muốn nghiêm túc.

Mẹ Mạnh trao đổi ánh mắt với mẹ Uông, họ cũng hi vọng hai đứa trẻ này tác hợp với nhau .

Lời của bà khiến Uông Mỹ Lệ hoảng hốt.

Dật Phi quay lại một mình sao? Có phải cô đã chờ đợi thành công Dã Tràng rồi không? Ông Văn lại tới. Uông Mỹ Lệ than nhẹ một tiếng, không ngừng tay làm việc.

"Chị Uông, Ông tiên sinh tới rồi!" Tiểu Quyên chống tay, mập mờ dựa tới, "Theo em thấy! Hay là cấp cho anh ta một cái thẻ đeo để cùng đến đây làm luôn đi, ha ha ha —— nhất định là sẽ rất chuyên cần! Mặc cho phong ba bão táp, phong cách so với nhân viên chính thức như em cũng không kém nha."

Uông Mỹ Lệ liếc xéo cô một cái, "Cuối cùng em cũng biết mình đã nghỉ việc nhiều thế nào rồi sao?"

Tiểu Quyên biện bạch. "Như vậy không tính mà! Hai ngày trước là nghỉ bão!"

Uông Mỹ Lệ khẽ mỉm cười không đôi co với tiểu Quyên nữa. Thật ra thì ý của cô không phải muốn tính toán chuyện nghỉ bão, mà chỉ muốn lấy chuyện đó để lấp miệng của tiểu Quyên.

Tiểu Quyên là phụ tá của cô, văn phòng làm việc ngày càng phát triển, một mình cô cũng không làm hết việc. Lại còn có Ông Văn.. . . . . .

Haiz! Uông Mỹ Lệ thốt ra tiếng thở dài kìm nén.

Lúc đầu Trình gia công bố lý do từ hôn cũng không tổn thương người quá đáng, chỉ giải thích ngắn gọn là vì "Hai người không cùng ý tưởng, cho nên giải trừ hôn ước" đơn giản xúc tích. Nhưng vì, những người không hiểu chuyện lại nói chuyện từ hôn với việc cô rời khỏi F&R là một, đó là do Trình gia không bỏ qua cho cô.

Vì vậy, giá trị con người của Uông Mỹ Lệ rớt xuống không phanh. Ngày trước có biết bao công tử nhà giàu vây xung quanh mong muốn được cô để mắt tới, giờ nếu có liên lạc gì thì cũng chỉ là thăm dò xem cô có muốn trở thành tình nhân của mình không.

Hừ! Nếu muốn làm người tình, cô đã làm từ tám trăm năm trước rồi, đâu đến lượt những kẻ xấu xí, đầu nhỏ duệ trước mặt người.

Cuối cùng chỉ còn có Ông Văn là không bị dọa chạy mất. Từ khi biết cô một mình đứng ra mở văn phòng kinh doanh, hằng ngày sau khi tan sở anh ta đều ghé sang thăm cô.

Cô hiểu tấm lòng của anh, đáng tiếc trong lòng cô đã có người khác, đối với một Ông Văn âm thầm kiên trì, cũng chỉ có thể cố hết sức để anh ta không còn hy vọng gì nữa. Cho nên Uông Mỹ Lệ chỉ có một thái độ cư xử với anh: không nhận quà, không hẹn hò, không thái độ mềm mỏng.

Đối với một người hòa nhã thì làm sao có thể cứng rắn đuổi hắn đi được? Mỗi lần Ông văn tới đều yên tĩnh ngồi trong góc, yên lặng xem báo và nhìn cô bận rộn. Đợi tới lúc đóng cửa sẽ hỏi cô một câu như thường lệ: "Buổi tối có thời gian không?"

Mà câu trả lời của cô đều là: "Thật xin lỗi, tôi chỉ muốn về nhà."

Mà anh ta cũng tỏ ra lịch sự không nói gì thêm, chỉ luôn yên lặng đi theo cô về nhà, rồi nói hẹn gặp lại.

Tình huống như vậy đã duy trì được ba năm, Ông Văn kiên trì làm cho Uông Mỹ Lệ cảm động, nhưng mà cũng chỉ dừng lại ở cảm động mà thôi. So với sự chờ đợi hai mươi năm của Mạnh Dật Phi, thì anh ta sẽ là gì? Nhưng quan trọng hơn nữa, lòng của cô đã hoàn toàn thuộc về Dật Phi, đối với nhiệt tình nóng bỏng của anh ta chỉ có thể cảm thấy có lỗi.

Uông Mỹ Lệ tiếp tục thở dài, bước tới trước, "Hai ngày trước mới xoay sở đến kiệt sức, sao hôm nay lại tới nữa?"

Ông Văn đóng lại tạp chí kinh tế tài chính trên tay đứng lên, mỉm cười ấm áp nói: "Dự báo thời tiết bảo hôm nay sẽ còn có mưa to, tôi thấy không yên tâm, nên muốn tới xem thế nào."

Hai ngày trước có gió và mưa lớn, vị trí phòng làm việc lại ở chỗ thấp nên ngập nước rất nhanh, vào lúc Uông Mỹ Lệ chạy tới tiệm mà đang không biết phải làm sao, Ông Văn xuất hiện, không nói nhiều liền sắn tay áo lên, giúp cô dời những thứ quan trọng lên gác.

Đối với anh cô vừa cảm ơn vừa cảm phục. Tình cảm là thứ độc đoán, một khi đã rõ ràng tình cảm trong lòng mình, cô đã không chấp nhận bất cứ chân tình nào khác nữa, cũng không có cách nào khiến cô cảm thấy đáng giá để chấp nhận nữa.

Uông Mỹ Lệ cười khổ nhìn mưa rơi tầm tã bên ngoài. "Không phải chứ? Hôm nay tôi đã rất vất vả mới dọn sạch sẽ đám nước bùn, bây giờ lại tiếp tục ngập nước sao ?"

Tiểu Quyên đeo ba lô bước ra, "Chị Uông, em về trước đây!"

Nhìn bóng lưng Tiểu Quyên, Ông Văn ôn hòa cau mày, "Cô nên giữ cô ấy lại để giúp một tay."

Uông Mỹ Lệ một bên lấy lễ phục ra khỏi tủ vừa trả lời: "Không cần, Tiểu Quyên còn phải làm gấp phần còn lại của báo cáo, cứ để cô ấy về sớm một chút, nếu không, không biết đến mấy giờ mới xong được."

Nhận lấy y phục trong tay cô, giọng nói Ông Văn có chút không vui, "Sao cô ta lại gấp như vậy, cũng phải có trách nhiệm gọi người nào đó tới giúp cô chứ."

"Đừng nói vậy, thật ra thì Tiểu Quyên rất có thiên phú, học tập cũng rất mau, chỉ là tuổi trẻ nên cũng hơi ham chơi. "Cô cười bao dung, " Tuổi trẻ là như vậy đó! Ai lại trách một người trẻ chứ? Mai mốt lớn hơn thì sẽ khác thôi."

Ông Văn ngây ngô nhìn nụ cười xinh đẹp mê ly của Uông Mỹ Lệ. Vượt ra khỏi vỏ bọc tầm thường, giờ đây cô đã làm rung chuyển ánh nhìn của người khác, khiến những kẻ tầm thường được mở mang tầm mắt.

Anh kích động kéo tay cô, "Gả cho anh đi! Katherine, anh sẽ yêu em suốt đời suốt kiếp!"

Trải qua giây phút bất ngờ, Uông Mỹ Lệ rút tay ra, chậm rãi lắc đầu, "Tôi không thể đồng ý, Ông Văn, có lẽ lúc trước tôi đã gạt rất nhiều người, nhưng, tôi không thể gạt anh."

"Tại sao? Em muốn nói đến xuất thân của mình sao? Anh không thèm để ý! Anh không quan tâm em là Hoa kiều Pháp Katherine hay là người trong thôn nhỏ Uông Mỹ Lệ, hãy tin anh, anh là thật lòng yêu em."

"Tôi tin. Nhưng tôi không thương anh. "Uông Mỹ Lệ tiếc nuối nhìn vẻ mặt thất thần của Ông Văn, "Tôi không thể lừa anh, vì trong lòng tôi đã có người khác. Tôi không muốn tự gạt bản thân để gả cho anh, cũng vì tôi đã xem anh như một người bạn."

Nước lặng lẽ ngập tới mắt cá chân, đầu tiên Uông Mỹ Lệ lấy lại tinh thần, kinh nghiệm của hai ngày trước cho cô biết, nếu như cứ tiếp tục mưa lớn như vậy, trong tiệm sẽ trở nên hỗn độn rất nhanh.

Cô lập tức xoay người, lại vọt vào cứu lấy những lễ phục xa xỉ trong tủ.

Ông Văn cũng theo bên cạnh giúp một tay, vẫn săn sóc như cũ nói: "Không thể phủ nhận, em không đồng ý khiến anh cảm thấy rất tiếc, nhưng bất cứ khi nào em thay đổi quyết định, anh vẫn luôn ở đây."

Trong khoảnh khắc đó, nước mắt đã vòng quanh trong hốc mắt của Uông Mỹ Lệ. Thật là một người tinh tế dịu dàng! Cô chỉ có thể yên lặng cầu trời ban cho anh một người có cùng tình cảm để bầu bạn.

Thế nước theo mưa không ngừng rơi nhanh chóng tăng lên, cả hai do không ăn ý nên chân tay cuống cuồng cấp cứu những thứ vải vóc, trang phục tương đối đáng tiền trong cửa hàng.

Chợt, một bàn tay đỡ lấy đồ đạc trong tay Uông Mỹ Lệ, cô nghi ngờ ngẩng đầu, không phải Ông Văn mới lên lầu sao?

Mặc dù ở ngay trước mắt, cho dù thế nào cô cũng không nghĩ ra người đó lại là —— Mạnh Dật Phi!

Tâm tình lặng yên như mặt hồ đột nhiên vui mừng kích động, Uông Mỹ Lệ sững sờ nhìn anh cuộn tay áo lên, điềm nhiên khuân đồ.

"Thứ này đặt ở đâu?" Mạnh Dật Phi hỏi trong khi Uông Mỹ Lệ vẫn đang trong trạng thái sững sờ.

Ông Văn dù có hơi khó hiểu tình huống trước mắt, nhưng vẫn chỉ lên cầu thang, "Xin đặt trên lầu, ở đó nước không ngập tới được."

Uông Mỹ Lệ lấy lại tinh thần, lập tức tham gia đội quân cấp cứu, ba năm cũng không làm mất đi sự ăn ý của hai người. Mạnh Dật Phi chỉ cần trao đổi với cô ánh mắt, là có thể hiểu rõ suy nghĩ của đối phương, rồi cùng nhau hoàn thành.

Ông Văn kẹt giữa hai người bỗng nhiên cảm thấy mình thừa thãi không biết nên làm gì.

Đột nhiên một giọng nữ truyền đến: "Hãy đến đây ngồi với tôi đi! Không ai có thể xen vào giữa hai người đó đâu."

Ông Văn quay lại, bắt gặp một mỹ nữ tóc vàng đang ngồi vắt vẻo trên bàn làm việc. Anh mỉm cười đi đến bên cạnh để tránh cản trở hai người họ.

"Cô là…?" Ông Văn hỏi. Cô trả lời bằng tiếng Anh pha giọng Pháp mềm mại.

"Allen."

Anh đưa tay ra, "Tôi là Ông Văn, hoan nghênh tới Đài Loan."

Ông Văn đứng trong nước cùng Allen ngồi trên bàn làm việc quan sát hai người tâm đầu ý hợp. Mạnh Dật Phi cao gầy lưu loát khiêng những cuộn vải thiết kế mẫu lên trên, còn Uông Mỹ Lệ đang nhanh chóng cuộn những chân váy lên tránh cho bị ướt; sau đó anh ta đương nhiên không cần quay lại cũng biết tay Uông Mỹ Lệ đang từ cầu thang đưa xuống chờ anh chuyển tiếp đồ trên tay qua, động tác của hai người ăn ý đến từng giây.

Ông Văn cảm thán nhìn văn phòng so với trước đó chừng hơn mười phút. Lần trước bị ngập nước, bọn họ tay chân luống cuống nhanh chóng thu dọn gần hai tiếng đồng hồ mà cũng không hết, sau đó do nước đã ngập tới nửa người nên cũng không còn cách nào mới đành buông tay.

Anh thua! Anh hiểu mình đã thua một cách thảm hại.

Người đàn ông cao lớn kiêu ngạo trước mắt này không cần mở miệng cũng hiểu rõ ý cô, hơn nữa, giữa bọn họ có một sự ăn ý cao đến mức không ai có thể chen vào giữa . . . . . .

Allen nhìn ngoài trời đã ngớt mưa, "Nơi này không còn chuyện gì của chúng ta nữa rồi, có phải cũng nên đi rồi không?"

Ông Văn lịch sự bế cô xuống, nước ngập vừa đến gấu quần của cô, "Tiểu thư ở đâu? Tiện thể tôi sẽ gọi taxi đưa cô về."

Allen dùng ánh mắt xinh đẹp quyến rũ nhìn anh, "Có lẽ. . . . . . Anh có thể mời tôi uống một ly cà phê, sau đó chúng ta sẽ tâm sự một chút về anh ta . . . . . . và cô ấy."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.