Cô Nàng Mắt Xanh Ngọc

Chương 24: Leo núi! gặp ba của quân! (2)



Hắn sau khi mua xong thì đem hai chai nước suối lavie, nó cầm hai chai nước uống rồi cười cười nói:

- Ừm!!! Tôi đi xuống dưới trước! Tôi mệt quá!! - hắn nghi ngờ, sau mà nhiều chuyện nhiều điều dữ không biết, ba hồi khát nước ba hồi đòi về, nghĩ mà phát mệt, hắn nhất quyết không cho về, hắn chưa hành hạ xong thì về gì mà về. Hắn cười nhếch mép nói:

- Không! Đi tới trên đỉnh rồi về! - nó chỉ chờ có nhiêu thôi, nó giả vờ mệt mõi nhíu mày nhăn nhó, chu môi bực tức nói:

- ANh hành hạ người quá đáng!!! - biết thế nào hắn cũng không quan tâm nó mà vẫn chạy lên đỉnh núi, chạy đi, chạy đi! Chạy cho cố vô rồi một hồi...........hahahaha...............nghĩ thôi là nó cười muốn bật ra tiếng nhưng ráng nhịn, nhịn xuống không thôi là hắn mà biết là có chết cũng chưa hết tôi.

Hắn và nó lao công tốn sức, thở hì hụt, thở như trâu, cuối cùng cũng tới đỉnh núi cao, nhìn từ trên cao nó không ngùng trầm trồ;

- Đẹp quá!!! - đứng trên núi cao nó có thể nhìn thấy biển, nó có thể nhìn thấy ánh mặt trời ló dạng nơi phía xa, nó có thể cảm nhận những giọt sương sớm, nó có thể cảm nhận gió lùa, cảm nhận sự hùng vĩ của thiên nhiên, đúng là đi lên núi cũng không mấy tệ, nhưng tệ ở chỗ là đi chung vs hắn thôi. Nó nhìn cảnh thiên nhiên một lúc rồi lật đật lấy xe chạy về trước, hắn lấy xe đuổi theo thì:" Xì", tiếng xì bánh xe vang lên, nó chạy phía trước nói:

- Chúc anh xuống núi vui vẻ! Tôi đi trước a! - nó canh thật đúng thời gian, bánh xe của hắn lủng một lỗ to, trời ôi nó lấy gì đâm mà kinh thế, hắn nhìn cái vỏ chai nước được cắt nhọn hoắc, chỗ nhọn nhất còn vuông lại vài mảnh vỏ xe, hắn tức đến run người hết lớn:

- NHƯ QUỲNH! CÔ ĐỢI CHẾT ĐI!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Duyên tươi cười nhìn ba Quân, ba của Quân phải nói là ưng thì cũng không ưng mà không ưa thì cũng không phải, nhưng ông có cảm giác rất là thú vị khi gặp DUyên, Quân kéo ghế mời Duyên ngồi, Duyên ngồi xuống thì Quân ngồi kế bên, anh nhìn Duyên cười hiền hoà, ấm áp và ôn nhu. Duyên chưa từng nhìn thấy Quân như thế, Duyên càng ngày càng nể ba Quân bởi vì không biết ba Quân đáng sợ như thế nào mà phải khiến Quân khốn đốn thế này.

Ba Quân lên tiếng hỏi Duyên:

- Con vs Quân quen nhau khi nào? - Quân nhìn Duyên, anh cố ra hiệu cho Duyên là cô cứ nói cho khoa trương chút xíu nhưng cũng vừa vừa thôi, ba Quân nhìn thấy hành động đó thì cứ nhìn Duyên chầm chầm, Duyên cười rồi lấy một ly nước cầm lên nói:

- Con quen anh ấy ba năm rồi ạ! Anh ấy lúc đầu khá thô lỗ khi tạt nước vào người con, anh ấy nói con là người khiến anh ấy chia tay bạn gái cũ, anh ấy ghét con, nhưng lúc ấy anh Quân đang say rượu, con khá bực mình, con ghét anh ấy nhưng rồi tình cảm con người khó nói trước lắm bác, con càng ngày càng thích anh ấy vì anh ấy rất hoà đồng, lịch lãm, làm con vui nên con thích anh ấy. Và rồi một ngày nọ anh ấy tỏ tình vs con và hai đứa chính thức quen nhau. Quen nhau được 3 năm nên hai đứa rất hiểu nhau!!! - bịa chuyện! Bịa đặt rất tài tình là những từ ngũ xoay chuyển trong đầu Quân, anh không ngờ là Duyên tài thật, tài thật ấy!

Ba của Quân nghe Duyên nói ông lúc đầu cứ nghĩ cô bịa, nhưng khi nhìn cái ánh mắt nồng nàn yêu thương cùng nụ cười tươi rói chỉ dành cho người yêu thì ôi thôi! Ba Quân tin sái cổ! Ông cười cười, ông bắt đầu ưng người con dâu này rồi! Đẹp lại ngoan hiền!

Thức ăn mang ra DUyên gắp cho ba Quân, rồi gắp cho Quân rồi mới tới mình. Đây là những thứ cô mới đọc truyện của nó ngày hôm kia, hôm kìa gì đó, đọc lâu quá nhớ không có rõ, cái chuyện cô bịa lúc nãy là bộ phim tình cảm cô xem hôm qua, phim đó hay thật, cô chỉ tóm tắt và thay tên là ba của Quân tin đến không còn gì để tin. Kể ra thì cô giỏi ấy chứ, cô phải làm diễn viên mới phát huy hết tài năng này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.